Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế

Chương 5: Bộc lộ tài năng



Cao Nhậm trong lòng thầm mắng những kẻ trước đó khua môi múa mép hại người, Hoắc Dật là ai cơ chứ? Hắn làm sao có thể để người của mình đi lung tung làm trò? Nhiều người cho rằng hắn là dạng minh tinh chỉ dựa vào gia cảnh hậu đãi, nhưng làm trong giới đã lâu Cao Nhậm đều hiểu, Hoắc Dật đi đóng phim đơn giản là vì hứng thú. Tuy rằng hắn may mắn tới dọa người nhưng ngay cả một cái quảng cáo cũng không thèm chụp, đừng nói là đi làm đại diện nhãn hàng.

Nếu thực sự muốn dựa vào việc lăn lộn trong giới mà kiếm tiền thì chỉ đóng phim điện ảnh thôi là không đủ.

Hoắc Dật này tuổi còn trẻ đã đứng ra tiếp quản giải trí Gia Sang. Tập đoàn Gia Sang này chủ yếu là làm ăn kinh doanh, cũng không phải chuyên về mảng truyền thông giải trí, nhưng vì hắn tham gia mà nay đã đưa danh tiếng giải trí Gia Sang lọt vào top 3 công ty lớn trong thị trường quốc nội. Đầu tư một bộ phim điện ảnh liền thu được lời gấp bội, đời nào lại ngu ngốc tới mức đem một bình hoa di động vô dụng đến phá đám.

Nhất định là Hoắc tổng phát hiện nhân tài sáng giá, cho cậu gia tăng cơ hội nâng cao thực lực. Nghĩ đến phương diện đầu tư nhìn xa trông rộng như vậy mà chính mình lại tin lời dèm pha, đối xử hẹp hòi, Cao Nhậm tự có chút xấu hổ.

Vì thế liền uyển chuyển nói với Triệu Khang Nhạc: “Người Hoắc tổng đề cử, đương nhiên là trăm dặm khó kiếm.” Ông nhiệt tình mà vỗ vỗ bả vai Triệu Khang Nhạc: “Tiểu Triệu a, quay về nhớ thay tôi cảm ơn Hoắc tổng nhà cậu thật tốt.”

Triệu Khang Nhạc: “…”

Trình Gia Mục: “…”

Không thể tưởng tượng được đạo diễn Cao lại tiếp nhận dễ dàng như vậy, nhìn không ra một chút xấu hổ, Trình Gia Mục có chút bội phục.

Cao Nhậm nói: “Tiểu Trình, làm rất tốt. Trước kia cậu thực sự chưa có kinh nghiệm biểu diễn sao? Tôi thấy cậu nắm bắt nhân vật rất tốt a.”

Trình Gia Mục dùng thái độ câu nệ như học sinh ngoan mà đối với Cao Nhậm nói: “Cảm ơn đạo diễn Cao, em thật ra đã từng đọc qua nguyên tác, đối với nhân vật này có ấn tượng tương đối cao. Nhưng vừa rồi xem qua kịch bản, hình như đã có cải biên nên quả thật cũng lo lắng sẽ diễn không tốt.”

Đời trước Trình Gia Mục cả ngày đều bận như chó, làm gì có thời gian mà đọc tiểu thuyết, nhưng cậu hiểu không cần nhấn mạnh đạo lý. Hơn nữa các công ty đều như nhau, sau khi mua bản quyền đều sẽ thông qua biên kịch sáng tác lại một lần, trên cơ bản thì đều sửa tới mức tác giả gốc còn nhận không ra, nói cải biên qua sẽ không bị bắt bẻ.

Cao Nhậm nhanh chóng bắt lấy trọng điểm, ngữ khí hơi giận: “Cậu là vừa rồi mới nhận được kịch bản?”

Trình Gia Mục tựa như ý thức được mình vừa nói đến chuyện không nên nói, liền dùng ánh mắt xin giúp đỡ mà nhìn về phía Triệu Khang Nhạc. Triệu Khang Nhạc lập tức oán giận mà nói tiếp: “Cũng không phải do đoàn phim sao? Là Lý Quang Minh ở tổ phụ trách, lúc bàn bạc với tôi luôn nói kịch bản vẫn đang sửa chữa, mãi tới sáng nay tôi mới nhận được. May là tiểu Mục nhà chúng tôi ý thức chuyên nghiệp, vẫn luôn chăm chú đọc kịch bản không rời, bằng không…”

Trình Gia Mục kéo kéo góc áo Triệu Khang Nhạc, ý bảo hắn không cần nói nữa, Triệu Khang Nhạc phối hợp dừng lại đúng lúc.

Hai người một kẻ đen mặt, một kẻ giả bạch liên hoa, phối hợp ăn ý diễn xong một màn song xướng, dù là người thần kinh thô cũng nhìn ra được nhất định là có người đang giở trò quỷ. Huống hồ Cao Nhậm cũng là kẻ từng trải, bên kia Lý Quang Minh quấy rối, mặc kệ là có ai sai sử sau lưng thì Cao Nhậm cũng không thể không trước ngạo mạn sau cung kính mà nể mặt. Mà bên này Triệu Khang Nhạc thiếu chút nữa cũng làm hỏng việc, xem ra cả hai bên đều muốn tìm chuyện cho ông.

Sau phút nghỉ ngơi ngắn ngủi, Trình Gia Mục lại lần nữa khởi quay, đoạn cải biên vừa rồi kỳ thật cũng không tính là lớn, nhưng Cao Nhậm lúc này lại lo tới việc ghi nhớ lời thoại của cậu liền tự mình cùng Trình Gia Mục đối diễn. Ông kinh ngạc phát hiện cậu thanh niên này có năng lực lý giải tâm lý nhân vật rất lớn, giống như tay già đời thạo nghề đã tích góp kỹ thuật diễn xuất nhiều năm, không khỏi nổi lên một suy nghĩ..

Lần này là cảnh Trình Gia Mục trong đám phế tích ở Ma giới tìm kiếm, lấy máu tươi của thi thể mới đoạt được dùng. Cậu thật cẩn thận đem máu đổ vào một cái chai màu đen có tạo hình kỳ lạ, đạo cụ này về sau sẽ được xử lý. Bên trong có chứa nguyên liệu hóa học vô hại, khi gặp hoạt chất trong thuốc thử ‘Máu’ lập tức bốc hơi tạo ra dòng khói nồng đậm màu máu.

Hai loại thuốc thử này giá cả rất cao, quý giá ngang với khâu hậu kỳ, nhưng có thể tạo ra hiệu quả hình ảnh chân thật xinh đẹp, giống như loại huyễn huyết trong thời cổ. Không có cách xin thêm quảng cáo, nhà đầu tư cũng khuyết thiếu, kinh phí cho loại hình này liền không dư dả.

Mà đây là một màn quay xuyên suốt, Cao Nhậm vốn tính toán nếu NG quá nhiều sẽ từ bỏ món đạo cụ này mà dùng hậu kỳ đặc biệt sửa chữa, ngăn ngừa tổn thất. Nhưng Trình Gia Mục mới tới này lại làm ông có cảm giác “đoạn quay tiếp theo đều sẽ thuận lợi”.

Trình Gia Mục che ngực, biểu tình cực kỳ thống khổ, cắn nát túi máu trong miệng mà phun ra một búng máu tươi.

Một thiếu niên Ma tộc chạy tới, khó khăn đỡ lấy thân thể đang ngã xuống của hắn: “Ngươi hà tất phải liều mạng như vậy, không được! Cấm thuật này quá nguy hiểm, ta không thể tiếp tục cùng ngươi gạt người, ta sẽ đi nói cho trưởng lão biết!”

Trình Gia Mục vội vàng mở miệng ngăn cản: “Không cần!” Lại dường như tác động phải vết thương mà kịch liệt ho khan, thiếu niên kia không dám tùy tiện cử động, chỉ đành vững vàng nửa ôm lấy hắn. Gương mặt Trình Gia Mục được phác họa tinh xảo, không hề sắc bén yêu mị, nhưng lúc này dường như trở nên yếu ớt khiến người ta thương tiếc, hắn nhè nhẹ mở miệng: “Đừng nói cho trưởng lão, phân nửa sinh hồn của Diễm nhi vẫn còn tồn tại, ta nhất định phải cứu nàng trở về, cầu xin ngươi.”

Lời nói khẩn thiết mà cấp bách, thiếu niên Ma tộc kia chần chừ nói: “Lang Quang, ta chỉ sợ là ngươi…” Tựa như nói không nổi, lại tiếp: “Cấm thuật này là dùng chính thọ mệnh để dẫn, ngươi cũng không phải không biết.”

Màn ảnh xoay chuyển, hàng mi dày của Trình Gia Mục run lên nhè nhẹ: “Ta biết, dù sao Diễm nhi không còn nữa, ta sống một mình thì có ý nghĩa gì?”

Thiếu niên non nớt đóng vai thiếu niên Ma tộc kia đối mặt với một Trình Gia Mục tinh xảo lại thâm tình, không biết là do nhập tâm quá sâu hay vì nguyên nhân khác mà lại hơi đỏ mặt, cũng may đạo diễn Cao vừa lòng mà hô: “Cắt.”

Lại quay thêm mấy cảnh, bởi vì xác suất quay một lần liền qua của Trình Gia Mục rất cao, thế nên rất nhanh đã quay xong xuất diễn lần này. Cao Nhậm nương vào đó làm việc thuận lợi, lại quay nhiều thêm vài cảnh, càng quay tâm tình càng tốt. Dù vậy vẫn luôn là quay không ít cảnh Trình Gia Mục cùng đối thủ của cậu đối diễn, vì nữ chính Tô Bội Lam hôm nay không tới.

Bất quá ngoại trừ Trình Gia Mục, còn có mấy đoạn do Lý An Yến diễn. Lý An Yến đóng vai sư đệ của nam chính, cảnh diễn cùng nhau không nhiều, tính cách lại rất hoạt bát là dạng nhân vật khá thu hút. Không thể không nói, với tân binh việc lựa chọn nhân vật như vậy hẳn rất có tâm cơ, sẽ dễ thu hút đại chúng yêu thích.

Đáng tiếc kỹ thuật diễn xuất của hắn đơn điệu phù phiếm, Cao Nhậm vốn dĩ đã không hài lòng với tân binh được nhét vào đoàn phim. Trước đó kỳ thật còn có thể mắt nhắm mắt mở một chút, nhưng hôm nay đem so với Trình Gia Mục, diễn xuất của Lý An Yến liền trở nên tệ hại. Thời điểm Cao Nhậm quay cùng Trình Gia Mục đã bất tri bất giác mà đề cao tiêu chuẩn. Đến phiên Lý An Yến, chỉ một cảnh đơn giản đã NG không biết bao nhiêu lần mới miễn cưỡng thông qua. Sắc mặt Cao Nhậm càng ngày càng không tốt, mà Lý An Yến bị ông quở trách mặt cũng đỏ lên.

Thời điểm kết thúc công việc, Cao Nhậm giống như đã hạ quyết tâm kêu Thống Trừ ra, đầu tiên là nói: “Sắp xếp thời gian, mau chóng chụp một bộ ảnh với tạo hình nhân vật cho Trình Gia Mục, thêm vào mục tuyên truyền trước khi chiếu.” Lại trịnh trọng mà đối với Trình Gia Mục nói: “Tiểu Trình a, cảnh diễn của cậu vốn quá ít, tôi quyết định sẽ nói biên kịch cho cậu nhiều cảnh hơn một chút.” Trình Gia Mục còn không có nghĩ tới chuyện này, vội nói: “Như vậy e là không tốt.”

Cao Nhậm xua xua tay: “Vốn là cảnh trong nguyên tác, lúc cải biên đã xóa đi không ít, một là sợ độ dài không đủ, nguyên nhân chủ yếu thứ hai là nhân vật này bản chất vừa chính vừa tà, rất khó khống chế, nếu quay không tốt ngược lại sẽ thành kẻ râu ria.. Tôi cảm thấy cậu có năng lực thể hiện nó.”

Trong lòng Trình Gia Mục vốn biết đại khái là biên kịch đã sửa đến quá mức, nếu có người có thể diễn tốt nhân vật này như vậy độ chân thật đối với nguyên tác sẽ càng cao. Ít nhất sẽ không bị fan nguyên tác mắng tới mức quá thảm, đây là sự tình hữu ích với việc điều chỉnh kịch bản, nhưng Cao Nhậm chịu cho cậu cơ hội lại là một chuyện khác, vì thế thực cảm kích mà nói: “Cảm ơn đạo diễn Cao!”

Mọi người đều dần ra về, Lý An Yến lại đúng lúc nghe được một đoạn này, lập tức tức giận trong lòng. Kẻ này dựa vào đâu mà khắp nơi đều chướng mắt như vậy, nhất là ở đoàn phim còn nổi bật như vậy, ngay cả đạo diễn trừ trước tới nay tính tình không tốt cũng đều nhìn hắn bằng con mắt khác. Lúc trước, thời điểm nghe nói hắn cũng muốn tới đoàn phim, Lý An Yến liền hậm hực với cha mình, cha hắn chỉ nói không cần lo, những kẻ được nhét vào đoàn phim đều là người có bối cảnh nhưng hắn lại nghe nói Trình Gia Mục là người bị bao dưỡng. Ngẫm lại bộ dáng hắn ngày thường nghèo kiết hủ lậu, người như vậy cũng xứng cùng mình diễn chung một đoàn phim?

Trộm lợi dụng quan hệ của cha ở giải trí Gia Sang, hắn không quen việc bị Trình Gia Mục ngáng chân. Nhưng lại không nghĩ tới kẻ này kỹ thật diễn xuất lại tốt như vậy!

Chính mình đóng vai phụ mà diễn xuất kém còn chưa nói, đạo diễn Cao thậm chí còn tính toán cho hắn thêm đất diễn, cứ như vậy Trình Gia Mục này nguyên bản là nhân vật sáo rỗng lại có đất diễn nhiều hơn cả mình!

Thừa dịp Triệu Khang Nhạc đi lấy xe, Lý An Yến ngăn cản Trình Gia Mục: “Cũng có bản lĩnh ha, ngay tới đạo diễn Cao cũng bị mày tóm được.”

Trình Gia Mục cũng đoán được hắn chính là kẻ giở trò, ngữ khí không tốt đáp: “Thế nào?”

Lý An Yến: “Mày đừng đắc ý trước mặt tao, cho dù đạo diễn Cao có cho mày thêm đất diễn thì bất quá mày vẫn chỉ là kẻ bị một lão già bao dưỡng mà thôi!”

Trình Gia Mục có chút lý giải không nổi mạch não của người này, cho dù có là đối thủ cạnh tranh thì giới giải trí lớn như vậy cũng không đáng để phí công nhìn chằm chằm vào cậu. Nhưng căn cứ vào tâm lý đen tối nào đó mà có người lại cứ tình nguyện làm loại chuyện hại người không chút ích lợi này, cứ như thể không khiến người bất mãn thì sẽ không quen.

Trình Gia Mục cũng không phải kẻ để mặc đối phương khinh bỉ, khi dễ trên đầu mình, nếu cứ nhịn thì không phải nam nhân. Cậu đanh giọng nói với Lý An Yến: “Làm sao? Không dám đao thật kiếm thật mà đấu với anh Mục đây à? Ngoài mấy trò tiểu xảo tưởng chả ai nhận ra kia thì cậu còn có bản lĩnh gì?” Hắn vươn một bàn tay chọc chọc lên hõm vai Lý An Yến: “Đừng có bức anh Mục đây nóng nảy.”

Thanh thế khoa trương cùng khí thế bức người của người trước mắt này hoàn toàn không giống như Trình Gia Mục trong trí nhớ của Lý An Yến. Hắn thậm chí run lên mà nghĩ, có phải mình đã chọc phải kẻ không nên dây vào hay không? Nhưng nghĩ lại hắn không phải chỉ là kẻ leo lên giường kim chủ hay sao? Hôm nay nghe được, lại tận mắt nhìn thấy trong lòng hắn hiểu rõ. Hừ, Hoắc Dật thì đã sao? Trình Gia Mục chẳng qua cũng chỉ là món đồ chơi, hắn sẽ vì kẻ này mà xuất hiện chắc?

Chẳng qua là ỷ vào mình có khuôn mặt xinh đẹp mà thôi, kim chủ thấy hắn mới mẻ yêu thích vài ngày còn chưa nói, nếu bởi vì nguyên nhân nào đó khiến hắn thất sủng thì sao?

“Tiểu Mục, đi thôi!” Trình Gia Mục nghe tiếng la của Triệu Khang Nhạc, không buồn quay đầu cứ vậy rời đi, lại thay đổi nét mặt cười hì hì mà leo lên xe: “Anh Nhạc, hôm nay quả thật nguy hiểm ha!”

Triệu Khang Nhạc nhìn gương mặt tươi trẻ của cậu tràn ngập ý cười, nghĩ đến sự việc hôm nay lại tức giận, cũng lại có một chút kiêu ngạo: “Không ngờ được cậu lại diễn xuất tốt như vậy, đúng rồi, Hoắc tổng đã thúc giục rất nhiều lần, chúng ta về nhanh thôi.”

Trở lại biệt thự của Hoắc Dật, Trình Gia Mục không khỏi thấp thỏm. Cậu cẩn thận đẩy cửa ra, xác định không có đồ vật sát thương nào bay tới mới thở ra một hơi đi vào.

Kết quả liền trực tiếp đụng phải Hoắc Dật đang cau mày: “Sợ tôi ăn thịt cậu sao?”