Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 435: Thánh Địa khảo nghiệm



Cứ như vậy, nguyên bản tình hình chiến đấu đang rất căng thẳng, theo Ba Lan Thánh Tộc tiếp viện tới gần, trong nháy mắt tan rã, không có ai còn muốn liều mạng chiến đâu tiếp nữa, chỉ hận cha mẹ hận không thể sinh thêm một đôi chân nữa, cũng may tốc độ đuổi kịp và vượt qua người.

- Sát

- Sát!

Thời gian không đến năm lần hô hấp, mọi người tử thương con số vượt quá lần đại chiến trước, người sống sót không đến hai mươi người, còn có bảy tám người vẫn trong vòng vây.

Ầm ầm!

Một trận tiếng nổ truyền ra, bảy tám người trong vòng vây toàn bộ bị diệt.

Người xuất thủ là một lão giả tóc bạc vừa chạy tới, thân cũng khoác áo lông kim sắc, hai hàng lông mi thập phần dài, phảng phất như hai con phi long.

- Đại trưởng lão!

Tang Thanh và Bá Nhan khom người.

Lão giả tóc bạc nhìn về phía Kim Phong Thánh Tử:

- Sao lại chết rất nhiều người như vậy?

Kim Phong Thánh Tử hít sâu một hơi, âm trầm nói:

- Ta tính toán sai lầm, trừ hai người Thánh Xà thông báo ra, còn có một người lợi hại hơn, ta ngăn không được hắn.

Trước khi xuất phát, trong tộc đã biết tin tức, đại trưởng lão Ba Lan Thánh Tộc đến đây, nằm trong dự liệu của hắn.

Lão giả tóc bạc gật đầu, giương mắt nhìn về phía đám người Diệp Trần ngoài vài dặm:

- Không tốt, nơi đó là Thánh Địa truyền tống thạch môn. Ba người các ngươi đi theo ta, những người còn lại ngỉ ngơi và hồi phục.

Sưu!

Vừa dứt lời, lão giả tóc bạc tựa như tên rời cung, bắn nhanh ra ngoài.

Kim Phong Thánh Tử, Tang Thanh cùng với Bá Nhan không dám chậm trễ, đuổi theo phía sau lão giả tóc bạc.

Bốn người tốc độ quá nhanh, nhất là lão giả tóc bạc, có ý niệm tăng phúc, mỗi bước lướt ra đều có thể đạt tới hai ba trăm thước, đuổi theo vài tên Linh Hải Cảnh đại năng, đồng thời bàn tay vung lên, một cơn lốc ý niệm kinh khủng trong nháy mắt nghiền chết mấy người.

- Tòa sơn phong kia có truyền tống thạch môn, nhanh.

Giờ khắc này, tốc độ chính là sinh mệnh, không đủ nhanh, sớm muộn sẽ bị lão giả tóc bạc đuổi kịp. Mà thủ đoạn đối phương trong nháy mắt đánh chết Linh Hải Cảnh đại năng, mọi người liên thủ cũng không là đối thủ của hắn. Diệp Trần kéo tay Mộ Dung Khuynh Thành, Kiếm Ý cực hạn dâng lên, mang theo hai người bay nhanh.

- Thiên Y Vô Phùng!

Lão giả tóc bạc ý niệm mạnh không thể tưởng tượng, tâm niệm khẽ động, hai cái ý niệm võng kín kẽ trong nháy mắt thành hình, chặn lại trước đám người Diệp Trần, mắt thấy muốn hợp lại.

Diệp Trần chau mày, ý niệm chi võng của lão giả tóc bạc cùng Kim Phong Thánh Tử không thể so sánh nổi, nhìn qua như là một cái lưới lớn. Kỳ thực trong lười còn có một tầng ý niệm hơi mỏng, không chút khe hở. Ngoài ra, hai cái ý niệm đại võng này cũng không phải đơn giản một tầng, mà là ba tầng huyền ảo phức tạp. Nếu như là ba tầng chồng lên nhau cũng không tính, đằng này ba tầng có cách đặc biệt, tương hỗ quấn bện với nhau, không có điểm nối liền.

Diệp Trần rất rõ ràng, trong thời gian ngắn muốn mở ra ý niệm đại võng tuyệt đối không có khả năng. Chờ hắn mở ra được, e là lão giả tóc bạc đã đuổi kịp. Do đó muốn giữ mạng, chỉ có ở trước hai ý niệm đại võng chưa hợp lại, sớm đột phá, chậm một bước, đều là tử lộ.

Nghĩ đến đây, mi tâm Diệp Trần phồng lên, trong hồn hải hình thức ban đầu của Kiếm Hồn phóng xuất từng vòng quang vựng, Kiếm Ý dâng trào phảng phất như kinh đào hãi lãng cuốn trôi tất cả, đem Diệp Trần bao vây ở bên trong, thôi động hắn cực nhanh đi tới.

Giờ khắc này, Diệp Trần hình thức ban đầu của Kiếm Hồn lần đầu tiên toàn lực thôi động.

Âm Ma Tông và Bích Thủy Linh Tông cũng nhìn ra sự đáng sợ của ý niệm đại võng. Bọn họ đồng dạng không có nắm chắc trong nháy mắt xé rách được nó, dù sao võ đạo ý chí tại công kích chung quy vẫn kém kiếm đạo ý chí, hơn nữa kém không chỉ một hai bậc.

- Âm Phong Độn!

Làm đại năng Tông Sư Cấp, Âm Ma Tông tự nghĩ ra áo nghĩa võ học tổng cộng có hai môn. Một là Âm Ma Trảm, còn lại là Âm Phong Độn. Về phần Dĩ Địa Vi Thiên cũng không phải hắn tự nghĩa ra, mà là tu luyện áo nghĩa võ học của tiền nhân. Âm Phong Độn tên như ý nghĩa là áo nghĩa khinh công. Âm Ma Tông mười năm gần đây mới sáng tạo ra. Tuy rằng mất đi chân nguyên, không có biện pháp bày ra tinh túy của môn khinh công này. Nhưng hiện nay với hắn mà nói, có thể nhanh chút nào hay chút đó, đã không có nhiều biện pháp nữa.

chỉ thấy đạm hôi sắc toàn phong chợt lóe, thân ảnh Âm Ma Tông đã biến mất.

Bích Thủy Linh Tông phản ứng tuyệt không chậm hơn Âm Ma Tông. Hắn thi triển áo nghĩa khinh công là Nhất Tả Thiên Lý. Từ cái tên cũng có thể thấy được sự bất phàm. Trên thực tế, môn khinh công này cũng xác thực bất phàm, còn cách trung giai áo nghĩa chỉ một bước, tại đê giai áo nghĩa thuộc về cấp bậc đỉnh phong.

Thân hình hơi dừng lại, tốc độ của Bích Thủy Linh Tông càng lúc càng nhanh, càng lúc càng khoa trương, một đường thông suốt, ánh mắt đều theo không kịp.

Hưu!

Diệp Trần mang theo Mộ Dung Khuynh Thành sớm đột phá, lúc này, ý niệm đại võng đã sắp hợp lại, mà ngay trên ý niệm đại võng mọc ra mấy sợi tơ ý niệm. Khi bắt đầu hợp lại, Âm Ma Tông một đao chặt đứt ý niệm sợi tơ, cùng Bích Thủy Linh Tông sóng vai lao ra.

Lão giả tóc bạc thấy một màn như vậy, vẻ mặt có chút âm trầm. Hắn nghĩ không ra một chiêu toàn lực của mình, vẫn để bốn người chạy thoát, thật muốn để cho bọn họ thông qua Thánh Địa truyền tống thạch môn tiến nhập Thánh Địa.

Tay trái vươn ra, lão giả tóc bạc cách không nắm lại.

Phốc!

Hai cái ý niệm đại võng hợp lại, đồng thời hình thành một vòng tròn, triệt để vây khốn đám người Thiên Ưng Lão Nhân, Hắc Xà Chân Nhân cùng với Thiết Mộc Chân Nhân. Dưới ánh mắt tuyệt vọng của bọn họ, ý niệm đại võng thoáng cái lui thành một đoàn, mấy người bị đè ép đến chết.

Đến tận đây, mọi người đi tới thế giới dưới lòng đất chỉ còn lại có bốn người Diệp Trần. Có thể nói là tử thương thảm trọng, ngay cả đại năng Chân Nhân Cấp đều chết hết.

Còn cách ngọn núi có truyền tống thạch môn không đến năm mươi dặm, dĩ vãng lộ trình năm mươi dặm đối với đại năng Tông Sư Cấp mà nói, bất quá chỉ hai ba lần chớp mắt mà thôi. Đáng tiếc ở thế giới dưới lòng đất, bọn họ liều mạng, mà tốc độ cũng không thể đột phá vận tốc âm thanh, kém rất nhiều.

Sưu sưu sưu sưu sưu sưu sưu...

Ba người Kim Phong Thánh Tử không lúc nào không công kích bốn người Diệp Trần, ý niệm chi nhận, ý niệm trường mâu, cây búa ý niệm, cuồng phong bạo vũ bao trùm về phía trước. Nếu không phải khoảng cách song phương không gần, bốn người có thể chạy trốn tỷ lệ không vượt quá ba thành, cho dù hiện tại cũng là bấp bênh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Bốn mươi dặm!

Ba mươi dặm!

Hai mươi dặm!

Mắt thấy bốn người sắp sửa tới gần ngọn núi, tóc bạc tóc bạc hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

- Xem ra, không động thực cách không được.

Nghe vậy, ba người Kim Phong Thánh Tử hoảng sợ, bất chấp công kích đám người Diệp Trần, điên cuồng thối lui về phia sau, đồng thời, ở bên ngoài cơ thể bố trí từng tầng ý niệm lá chắn. Loại tình huống này tựa như sẽ có gì rất kinh khủng sắp xảy ra.

Lão giả tóc bạc mạnh rít gào ra, một đoàn vô hình hữu chất ý niệm lấy hắn làm trung tâm, xoay tròn không thể tưởng tượng phảng phất như quả cầu tuyết. Phạm vi cơn lốc ý niệm càng lúc càng lớn, lực lượng xoay tròn càng ngày càng mạnh. Trong hư không tựa như hiện ra một đạo hư vô long quyển phong tiếp thiên liên địa, hướng ra bốn phương tám hướng cấp tốc lan tràn.

- Không tốt!

Âm Ma Tông và Bích Thủy Linh Tông dù sao cũng ở phía sau hai người Diệp Trần, cách lão giả tóc bạc gần nhất, ý niệm long quyển phong vừa hình thành, bọn họ liền cảm giác được có một cổ hấp lực cuốn theo tất cả, làm suy giảm tốc độ của bọn họ. Bọn họ phát hiện ý niệm long quyển phong này cư nhiên giống với long quyển phong lúc tiến đến. Chỉ khác là, long quyển phong kia cường đại hơn gấp trăm chục lần.

- Hỗn đản!

Âm Ma Tông rất là phẫn nộ, đối với hắn mà nói, trừ Vương giả Sinh Tử Cảnh cao cao tại thượng, còn chưa từng có người nào có thể để hắn bức bách đến hoàn cảnh sơn cùng thủy tận. Cho dù là đại năng Tông Sư Cấp uy danh hiển hách đều không được. Dù sao đánh bại và đánh cho không còn lực hoàn thủ là khác nhau rất lớn.

- Nếu là trên mặt đất, chúng ta bất kỳ ai cũng không cần e ngại hắn.

Trong lòng Bích Thủy Linh Tông vừa nghẹn, vừa bất đắc dĩ. Giờ khắc này, bọn họ ứng với một câu nói, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng mắc cạn bị tôm đùa giỡn. Thời kì toàn thịnh, lão giả tóc bạc cũng tương đương với bọn họ, có khi còn không bằng.

- Qua đây!

Lão giả tóc bạc đối với hai người nghẹn không có hứng thú, hắn tiếp tục thôi động ý niệm. Tốc độ xoay tròn của ý niệm long quyển phong nhất thời bạo tăng, kéo được Âm Ma Tông và Bích Thủy Linh Tông không thể tiến thêm, từng bước rút lui. Đương nhiên, lão giả tóc bạc di động cũng rất chậm.

Ranh giới chỉ mành treo chuông, trong mắt Âm Ma Tông hiện lên lãnh mang tàn khốc.

Bích Thủy Linh Tông có điều cảm ứng, kinh khủng nói:

- Âm Ma Tông, ngươi dám...

- Có cái gì không dám, hai chết không bằng một sống, Bích Thủy Linh Tông, ngươi thay thế ta chết đi.

Một chưởng đánh trúng ngực Bích Thủy Linh Tông, Âm Ma Tông nương lực phản chấn cao tốc bay đi. Còn Bích Thủy Linh Tông phun ra một ngụm tiên huyết, bị ý niệm long quyển phong cuốn đi. Hắn còn muốn ngoan cố chống lại một chút. Thế nhưng lão giả tóc bạc ý niệm cường đại, căn bản không cho hắn phản kháng. Vài lần chớp mắt đã bị đánh cho trọng thương, chợt bị lão giả tóc bạc một quyền oanh nổ đầu.

Để một màn này nhìn vào mắt, Diệp Trần cũng không có gì cảm khác, sống chết trước mắt, đổi thành hắn cũng sẽ làm như thế. Đương nhiên, tiền đề là hai người không có giao tình gì lớn.

- Các ngươi một người cũng đừng nghĩ chạy thoát.

Đánh chết Bích Thủy Linh Tông, lão giả tóc bạc lại nhìn về phía ba người Âm Ma Tông và Diệp Trần, ý niệm cổ động, thanh thế long quyển phong càng lúc càng, một vài ngọn núi nhỏ bị cuốn qua, nát bấy tan rã. Một vài con sông cũng bị cuốn dựng lên, phảng phất như ngân hà nhảy vào trong vòng long quyển phong.

Nhanh!

Nhanh!

Cảm thụ được hấp lực của long quyển phong từ từ kinh khủng, Diệp Trần chỉ đành ra sức thôi động hình thức ban đầu của Kiếm Hồn, cổ động Kiếm Ý đề cao tốc độ, cũng may Kiếm Ý tại tăng phúc tốc độ thật là một lợi khí lớn. Hấp lực của ý niệm long quyển phong vừa mới áp sát tới, đã bị thuận thế mở ra, có thể giúp Diệp Trần có thêm dư địa.

Chín dặm!

Năm dặm!

Ba dặm!

Một dặm!