Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 258: Huyền Thiên rút kiếm (3+4)



Xích Đông Đình khẽ nói:

- Đệ tử bổn tông môn cũng thành thật thủ tín, quyết không nói ngoa, Lăng Dật Trần, đệ tử Hoàng Thiên của Thiên Kiếm Tông ngươi vu tội bổn tông, ngươi còn không biết tỉnh ngộ, bị người đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Chương Nhất Đao và Thiết Khôn Đồ hai mặt nhìn nhau, hai người ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, ai đều cũng không nhượng bộ.

Lời Xích Đông Đình khiến lực chú ý của mọi người đều chuyển dời đến trên người Huyền Thiên cách đó không xa.

Huyền Thiên cười lạnh một tiếng, gặp được người không biết xấu hổ, thật đúng là dây dưa không rõ, cứ tranh luận như vậy nhất quyết sẽ không có kết quả gì cả.

Đối mặt tiểu nhân, tranh biện miệng lưỡi hoàn toàn phí công, chỉ có thể rút kiếm đánh một trận.

Huyền Thiên đối mặt mấy đại cường giả Địa giai cảnh liền từng bước một đi về phía trước ra, ánh mắt như kiếm, đón lấy ánh mắt Xích Đông Đình quát:

- Đệ tử Thiên Kiếm Tông Hoàng Thiên, khiêu chiến đệ tử Lăng Vân Tông, Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây, cùng với hai vị đệ tử Tiên Thiên cảnh tam trọng ngay trước gặp ở Âm Phong Trấn, ta một địch bốn, muốn quyết đấu sinh tử với bốn người, lão tử hôm nay liền ở trong Lăng Vân Tông đánh vào mặt các ngươi, bọn đạo chích các ngươi có dũng khí đánh trả không? Có dám ứng chiến không?

Ngoại trừ Lăng Dật Trần, bất kể là cường giả Địa giai cảnh hay là trưởng lão nội môn của Lăng Vân Tông sắc mặt đều chấn động mạnh.

Lấy một địch bốn?

Lăng Lạc Phong tu vị đột phá Tiên Thiên cảnh tứ trọng, đã trở thành đệ tử hạch tâm của Lăng Vân Tông.

Diêm Quan Tây, thực lực gần đây cũng có tịnh tiến, đoạt được danh hiệu đệ tử đệ nhất nội môn Lăng Vân Tông.

Còn có hai vị, mặc dù không sánh được với Lăng Lạc Phong và Diêm Quan Tây nhưng cũng là đệ tử Tiên Thiên cảnh tam trọng.

Mà Huyền Thiên!

Ánh mắt mọi người rời vào trên người hắn liền nhìn ra hắn chỉ có tu vị Tiên Thiên cảnh nhị trọng.

Mặc dù bốn vị đệ tử Lăng Vân Tông cũng không phải đối thủ của Huyền Thiên, nhưng bốn người liên thủ, đó chính là thực lực tăng lên gấp đôi.

Huống chi, trong lòng mọi người Lăng Vân Tông đều rõ, lúc trước Lăng Lạc Phong tuy rằng thua, nhưng đó là do không khống chế yêu thú quyết đấu.

Lăng Lạc Phong đạt được kỳ ngộ, nhận được Ngự Thú Chi Thuật của tông môn Thượng Cổ, khống chế yêu thú chiến đấu mới là sở trưởng của hắn.

Chuyện ở sơn mạch Âm Phong bọn người Lăng Lạc Phong quay lại Lăng Vân Tông đã thẳng thắng nói với trưởng bối.

Trong lòng trưởng bối Lăng Vân Tông rất rõ, Huyền Thiên không phải là đối thủ của Lăng Lạc Phong.

Lăng Lạc Phong khi đó tu vị chỉ có Tiên Thiên cảnh tam trọng, hiện giờ đã đột phá Tiên Thiên cảnh tứ trọng, từ Tiên Thiên cảnh sơ kỳ đột phá đến trung kỳ, mặc dù tu vị Huyền Thiên cũng tăng lên một cảnh giới, nhưng suy đoán theo lẽ thường thì Tiên Thiên cảnh nhất trọng đến nhị trọng, thực lực tăng lên xa xa không bằng từ tam trọng đến tứ trọng.

Cho nên, Lăng Lạc Phong vẫn mạnh hơn Huyền Thiên, chứ đừng nói chi đến cộng thêm ba người Diêm Quan Tây.

Huyền Thiên lại dám nói lấy một địch bốn, còn chưa bắt đầu đã đánh vào mặt Lăng Vân Tông rồi.

Đương nhiên, bổn ý của Huyền Thiên chính là đánh mặt Lăng Vân Tông, hơn nữa còn muốn đánh cho vang dội, muốn đánh cho vang lên ‘ Ba ba ba BA~... ’.

Lời nói mới rồi, hiển nhiên đã đánh rất hiệu quả. Mọi người Lăng Vân Tông trải qua vẻ khiếp sợ, sắc mặt lập tức liền đen lại. Bị người xem thường như thế, đệ tử Lăng Vân Tông quả thật ngay cả cái rắm cũng không bằng rồi.

Lăng Dật Trần sắc mặt bình tĩnh, sờ lên râu bạc trắng. Khóe môi nhếch lên một tia vui vẻ không người nào phát giác ra.

Thực lực cực hạn của Huyền Thiên, Lăng Dật Trần không rõ ràng lắm, nhưng Lăng Dật Trần biết rõ, Huyền Thiên rất mạnh, ngay cả Sở Phong cũng phải thua dưới tay Huyền Thiên tu vị chỉ là Tiên Thiên cảnh nhị trọng.

Sở Phong tuy rằng tu vị chỉ có Tiên Thiên cảnh tứ trọng, nhưng thực lực còn mạnh hơn đa số võ giả Tiên Thiên cảnh ngũ trọng, trong số võ giả Tiên Thiên cảnh ngũ trọng cũng thuộc hàng cao thủ.

Khi ở Tiên Thiên cảnh nhị trọng đã có thể đánh bại cao thủ Tiên Thiên cảnh ngũ trọng.

Nếu Huyền Thiên triển lộ ra tu vị Tiên Thiên cảnh tam trọng, đây chẳng phải là ngay cả võ giả Tiên Thiên cảnh lục trọng cũng khó là đối thủ sao?

Lăng Lạc Phong và Diêm Quan Tây của Lăng Vân Tông, Lăng Dật Trần biết rõ, Lăng Lạc Phong khống chế yêu thú Tam cấp bá chủ Cương Giáp Yêu Ngưu, thực lực có lẽ tương đương với võ giả Tiên Thiên cảnh ngũ trọng đỉnh tiêm, tuy rằng thiên phú không bằng Sở Phong, nhưng liên hợp với yêu thú sức chiến đấu mạnh hơn Sở Phong một chút.

Ba người khác đều có tu vị Tiên Thiên cảnh tam trọng, liên thủ với Lăng Lạc Phong, đối mặt với võ giả Tiên Thiên cảnh ngũ trọng cũng có thể thắng dễ dàng, nhưng đối mặt võ giả Tiên Thiên cảnh lục trọng phần thua ít nhất cũng sáu bảy thành, còn lại mấy thành là ngang tay.

Lăng Dật Trần trong lòng thầm so sánh, luận thực lực tổng hợp, hiển nhiên là Huyền Thiên cường đại, Huyền Thiên có thực lực đánh bại võ giả Tiên Thiên cảnh lục trọng, mà bốn người Lăng Lạc Phong liên thủ, chỉ có thực lực bảo vệ mình trước mặt võ giả Tiên Thiên cảnh lục trọng.

Xích Đông Đình và đệ tử Lăng Vân Tông đều chết không biết xấu hổ, dù có người trong cuộc là Huyền Thiên ở đây, bọn hắn có chết cũng không nhận nợ, Lăng Dật Trần tiếp tục đánh tiếp cũng không làm gì được Lăng Vân Tông, để Thiên Kiếm Tông dốc lực toàn tông đến đại chiến thì lại được không bù mất, kết quả có thể là lưỡng bại câu thương, tiện nghi cho Thần Đao Môn và Bá Quyền Phái.

Hiện giờ Huyền Thiên chủ động khiêu chiến, theo Lăng Dật Trần xem ra thì chính là phương pháp giải quyết vấn đề tốt nhất, triển khai quyết đấu sinh tử, trước mắt bao người, còn có hai vị thái thượng trưởng lão của Thần Đao Môn và Bá Quyền Phái ở đây, da mặt Lăng Vân Tông có dày hơn nữa cũng không làm được gì.

Thiết Khôn Đồ nhìn Huyền Thiên, quát:

- Thật can đảm! Bất quá can đảm cũng cần thực lực cường đại để duy trì, quyết đấu sinh tử không có thắng bại, chỉ có sinh tử, không có thực lực có thể sẽ phải toi mạng đấy.

Chương Nhất Đao nhìn Huyền Thiên, hơi có vẻ nghi hoặc.

Thiết Khôn Đồ có tụ vị Địa giai cảnh nhị trọng, mà Chương Nhất Đao lại là Địa giai cảnh tam trọng, cùng một cảnh giới với Lăng Dật Trần, hơn nữa, đều là tam trọng đỉnh phong, ánh mắt lợi hại cũng không kém cường giả Địa giai cảnh trung kỳ bao nhiêu. Hắn cũng nhìn ra, tựa hồ tu vị Huyền Thiên không giống như hắn bày ra.

Bất quá, Chương Nhất Đao đối với chuyện này cũng không nói gì thêm, mặc dù Huyền Thiên có tu vị Tiên Thiên cảnh tam trọng, hắn lấy một địch bốn cũng khiến người rất giật mình rồi.

Đã sớm nghe nói thiên tài yêu nghiệt Hoàng Thiên của Thiên Kiếm Tông, Chương Nhất Đao và Thiết Khôn Đồ cũng muốn xem một chút, so với Bá Đao Kiêm Liệt của Thần Đao Môn cũng là thiên tài yêu nghiệt, Hoàng Thiên đến cùng yêu nghiệt cỡ nào.

Mọi người Lăng Vân Tông khiếp sợ phẫn nộ, Lăng Dật Trần khoan thai bình tĩnh, Thiết Khôn Đồ và Chương Nhất Đao kinh ngạc nghĩ lại.

Trong nháy mắt gian trong lòng mọi người ở đây liền hiện lên rất nhiều ý niệm.

Mà Huyền Thiên thì lại không nhanh không chậm, từng bước một, vững vàng tiến về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng về phía bốn vị cường giả Địa giai cảnh của Lăng Vân Tông, quát:

- Sao lại không nói gì? Lăng Vân Tông không phải có dũng khí đánh trả sao? Lăng Vân Tông không phải là không có loại nhu nhược sao? Lăng sư tổ dùng lực lượng một người, đánh với toàn bộ Lăng Vân Tông, ta so với Lăng sư tổ căn bản không sánh kịp, nhưng đối phó với cặn bã Lăng Vân Tông, lấy một địch bốn vẫn dư sức. Ta đã rút kiếm, bọn đạo chích Lăng Vân Tông có dám rút kiếm đánh với ta một trận không? Hay là lời thái thượng trưởng lão của các ngươi cũng chỉ là đánh rắm, Lăng Vân Tông căn bản không có dũng khí đánh trả? Lăng Vân Tông đều là loại nhu nhược? Lăng Vân Tông chỉ biết hèn hạ vô sỉ mà trợn tròn mắt nói lời bịa đặt? Có phải thế không?

Huyền Thiên một bước một câu, những câu hét lớn, thanh âm sục sôi, một câu một câu ép Lăng Vân Tông đến tuyệt lộ, không thể không chiến.

- Nói hay lắm!

Lăng Dật Trần khen lớn một tiếng:

- Kiếm khách chúng ta dùng tâm luyện kiếm, tâm cũng như kiếm, đường đường chính chính, không cong không quẹo, nhanh mồm nhanh miệng, khí xông mây xanh, coi bộ như tông môn này thì toàn loại nhu nhược, chỉ biết trợn mắt nói lời bịa đặt, tự thổi mình lên tận trời cao, thật sự gặp phải khiêu chiến thì nguyên một đám lại như rùa đen rút đầu, ha ha ha ha... !

- Đã đủ rồi!

Xích Đông Đình hét lớn một tiếng, hắn trừng mắt với Huyền Thiên, như muốn tóe ra lửa:

- Hoàng Thiên, bổn tông đáp ứng khiêu chiến của ngươi, nếu ngươi đã một lòng muốn chết, bổn tông sẽ thành toàn ngươi, Mộc sư đệ, bảo Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây, Lý Duyên Phi Thái Tĩnh Nam đi ra đánh với Hoàng Thiên một trận đi.

- Vâng, Xích sư huynh.

Mộc Thường Thanh gật gật đầu, thân ảnh lóe lên, liền đi vào đại điện Lăng Vân Tông.

- Hừ, Hoàng Thiên, ta suy nghĩ lâu như vậy, cũng nghĩ không ra ngươi đến tột cùng vì sao lại tự tin như thế, nhưng mặc kệ ngươi có thủ đoạn gì, đơn đả độc đấu, ngươi cũng không phải là địch thủ của Lăng Lạc Phong, lấy một địch bốn lại càng muốn chết, cái gì thiên tài yêu nghiệt, sau khi chết cũng chỉ là một cổ thi thể thôi

Xích Đông Đình trong nội tâm nghĩ lại, ánh mắt nhìn Lăng Dật Trần, nói:

- Lăng Dật Trần, đệ tử hậu bối muốn tiến hành quyết đấu sinh tử, một khi bắt đầu cũng như tên đã lên cung, không cách nào quay đầu lại, đến lúc đó, chỉ có sinh tử, không có thắng bại, ngươi cũng đừng liều mạng, không biết lý lẽ mà ra tay can thiệp đấy. Bằng hữu của Thần Đao Môn và Bá Quyền Phái đều đang nhìn với tư cách nhân chứng, quyết đấu bắt đầu, sinh tử do mệnh, ngoại nhân ai cũng không thể nhúng tay.

Lăng Dật Trần đối với Huyền Thiên rất là yên tâm, nói:

- Lão phu một lời Cửu Đỉnh, không giống những ai kia, nói chuyện như đánh rắm, lão phu quyết sẽ không xuất thủ can thiệp, hơn nữa, lão phu cam đoan, ai dám ra tay can thiệp, lão phu liền lấy mạng người đó, nói được làm được!

Xích Đông Đình khóe mắt nhảy dựng, nói:

- Tốt.

Đang khi nói chuyện, bốn người Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây, Lý Duyên Phi, Thái Tĩnh Nam đi theo Mộc Thường Thanh, từ trong đại điện Lăng Vân Tông đi ra.

Bên cạnh Lăng Lạc Phong có một đầu yêu thú cực lớn đi theo, chính là yêu thú tam cấp bá chủ Cương Giáp Yêu Ngưu.

Trên mặt bốn người Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây, Lý Duyên Phi, Thái Tĩnh Nam đều lộ ra thần sắc hưng phấn.

Âm Phong Trấn, Huyền Thiên đánh cho Diêm Quan Tây mất hết tôn nghiêm, Lăng Lạc Phong cũng mất mặt, bốn người hận nhất chính là Huyền Thiên, vẫn muốn trả thù, nhưng không có cơ hội.

Không nghĩ tới Huyền Thiên lại chủ động khiêu chiến bọn hắn, hơn nữa còn là một lần bốn người nữa.

Huyền Thiên một mình khiêu chiến bốn người bọn họ? Theo bốn người xem ra thì đây tuyệt đối là hành vi muốn chết, chỉ một mình Lăng Lạc Phong cũng đủ để hành hạ đến chết Huyền Thiên rồi.

Cương Giáp Yêu Ngưu dẫm nát sàn nhà trên quảng trường, phát ra thanh âm đát đát đát.

Thanh âm từ xa tới gần, rất nhanh, đám người Lăng Lạc Phong liền đi theo Mộc Thường Thanh, đi tới bên cạnh lôi đài.

Ánh mắt Huyền Thiên đã rơi vào trên thân bốn người, giờ phút này ánh mắt hắn thẳng đứng, trong hư không sát cơ bạo lên, sát khí bức người.

Nếu đã muốn tiến hành quyết đấu sinh tử, vậy thì sát cơ cũng không cần ẩn tàng nữa.

Diêm Quan Tây ở Âm Phong Trấn bị Huyền Thiên tát một cái, ngay cả hàm răng cũng rớt mấy cái, mấy người kia thì bị Huyền Thiên hung hăng hành hạ một phen, trong ánh mắt nhìn Huyền Thiên lộ rõ sát cơ, nói:

- Hoàng Thiên, tất cả những gì ngươi ban tặng ở Âm Phong Trấn, hôm nay, ta sẽ đòi lại gấp bội, khiến người phải để mạng lại đây.

Huyền Thiên lạnh lùng quét nhìn bốn người Lăng Lạc Phong, Diêm Quan Tây, Lý Duyên Phi, Thái Tĩnh Nam nói:

- Tất cả những gì trong sơn mạch Âm Phong, hôm nay bốn người các ngươi cũng phải để mạng lại đây.

- Hứ - - !

Lý Duyên Phi khinh thường cười lạnh nói:

- Hoàng Thiên, ngươi thật cho là bọn ta sợ ngươi sao, hiện giờ tu vị Lăng Sư huynh đột phá Tiên Thiên cảnh tứ trọng, cho dù là đơn đả độc đấu, cũng có thể đơn giản lấy tính mệnh của ngươi, còn dám lấy một địch bốn, quả thực là muốn chết.

Huyền Thiên ánh mắt như kiếm, nhìn Lý Duyên Phi nói:

- Ai muốn chết, rất nhanh sẽ biết thôi.

Nhìn ánh mắt Huyền Thiên, trong lòng Lý Duyên Phi nổi lên một cỗ cảm giác man mát, vậy mà có chút sợ hãi, ngay cả câu sau cũng đã quên nói.

Đó là sợ hãi từ sâu trong tinh thần, Huyền Thiên lĩnh ngộ kiếm ý nhị giai, mặc dù ẩn mà không phát, nhưng ảnh hưởng đối với tinh thần ý chí cũng cực lớn, Lý Duyên Phí võ đạo ý chí yếu kém, Huyền Thiên một ánh mắt cũng có thể khiến hắn sợ hãi rồi.

Nếu đối chiến, vẻn vẹn chỉ dùng kiếm ý nhất giai, Huyền Thiên một kiếm đã có thể đơn giản miễu sát Lý Duyên Phi.

Trên mặt Lăng Lạc Phong thủy chung treo tự tin, nhìn Huyền Thiên, khóe môi nhếch lên vui vẻ nói:

- Tranh đấu miệng lưỡi ai không làm được, ai sống ai chết ra tay sẽ biết, hắc hắc... 

Mũi chân Huyền Thiên điểm lên mặt đất một cái, cả người bay bổng nhảy lên, rơi vào trên lôi đài.

Lôi đài này là là Lăng Vân Tông dùng cho để tự nội môn và đệ tử hạch tâm tỷ thí với nhau, tương đối rộng lớn, tạo thành hình vuông, dài rộng đều hơn 40m, tương đương với một cái quảng trường loại nhỏ.

Thấy Huyền Thiên lên lôi đài, bốn người Lăng Lạc Phong đang muốn đi lên thì Xích Đông Đình nói:

- Lên lôi đài, sinh tử do mệnh, không phải hắn chết thì ngươi chết, vô luận sử dụng thủ đoạn gì, cũng phải giết đối phương.

- Vâng, đa tạ Xích sư tổ dạy bảo.

Bốn người Lăng Lạc Phong cùng kêu lên nói.

Hai người Chương Nhất Đao, Thiết Khôn Đồ đồng thời xuống lôi đài, Lăng Dật Trần thì đi tới bên người Huyền Thiên nói:

- Thực lực tổng hợp của đối phương chỉ có võ giả Tiên Thiên cảnh lục trọng mới có thể chống đỡ, thực lực của ngươi không cần che dấu, không cần có bất kỳ băn khoăn nào, cứ buông tay đánh một trận, người hại đệ tử bổn tông phải trả lại gấp 10, đập nát da mặt Lăng Vân Tông cho ta.