Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 262: Luyện Huyết tà tung



Long Tử Nghiên ngày đầu tiên đi vào Thiên Kiếm Tông, Huyền Thiên đã ra ngoài rồi, sợ nàng không thích ứng, Huyền Thiên đi ra từ Thiên Kiếm đại điện, trước tiên liền tới Hoàng Thiên Các

Nói chuyện với Long Tử Nghiên một hồi, nói cho nàng biết hành trình ngày mai, sau đó lại đi ra ngoài, tiến về Võ Kỹ Các.

Hiện giờ Huyền Thiên đối với Thiên Kiếm Tông đã có 600 vạn điểm công lao, công pháp võ kỹ Huyền cấp trung phẩm có thể tùy tiện học được.

Tu vị Huyền Thiên đã đến Tiên Thiên cảnh tam trọng, sắp bước vào Tiên Thiên cảnh trung kỳ, phải học tập công pháp Huyền cấp trung phẩm.

Ngày mai sẽ phải lên đường rời khỏi Thiên Kiếm Tông, đêm nay, phải tiến đến Võ Kỹ Các, học tập công pháp võ kỹ Huyền giai trung phẩm mới được.

Đi vào Võ Kỹ Các, Huyền Thiên liền tiến nhập khu vực tầng thứ hai.

Khu hai là nơi đặt công pháp võ kỹ Huyền giai trung phẩm, diện tích rộng hơn khu một không ít, nhưng bí kiếp võ học lại ít hơn nhiều lắm.

Thông qua võ kỹ các một tầng, hai tầng một khu, hai tầng hai khu biến hóa, Huyền Thiên nhìn ra được, càng là đẳng cấp cao công pháp võ kỹ, số lượng càng là rất thưa thớt.

Công pháp võ kỹ Hoàng giai tổng số lượng có mấy trăm bản, đến khu tầng hai rồi thì công pháp Huyền cấp hạ phẩm mỗi một loại thuộc tính cũng chỉ hơn mười lăm bản, tổng số lượng chỉ có chừng 100 bản.

Khu tầng hai công pháp Huyền cấp trung phẩm mỗi một loại thuộc tính không cao hơn tám bản, tổng số lượng chỉ có hơn năm mươi bản, trên giá sách, lộ ra rất trống trải.

Hơn nữa, đệ tử có thể tiến vào khu tầng hai ít hơn tầng một nhiều lắm, bên trong càng lộ ra trống trải.

Rất nhanh, Huyền Thiên liền đi tới trước mặt giá sách công pháp võ kỹ hỏa hệ, thấy được quyển trung Cửu Diễm Huyền Hỏa Công, bên trong có phương pháp tu luyện cho ngũ lục thất bát tầng.

Công pháp bí kíp chỉ có thể quan sát, không thể sao chép, bất quá Huyền Thiên trí nhớ kinh người, quan sát một lần liền có thể nhớ kỹ hơn phân nửa, quan sát hai lần, là có thể nhớ kỹ bảy tám phần, quan sát ba lượt, về cỡ bản đã nhớ kỹ toàn bộ.

Nghiêm túc quan sát hơn một giờ, Huyền Thiên đã nhớ kỹ nội dung của Cửu Diễm Huyền Hỏa Công vào sâu trong đầu.

Sau đó hắn bắt đầu chọn lựa võ kỹ.

Kiếm pháp như cũ là Liệt Hỏa Phần Thiên Kiếm, cũng giống như sở học Liệt Hỏa Phần Thiên Kiếm của Huyền Thiên, bất quá kiếm chiêu bên trong lại nhiều hơn một ít, chỉ có tu luyện quyển trung Cửu Diễm Huyền Hỏa Công mới có thể thi triển đi ra, là một kiễm kỹ Huyền giai trung phẩm.

Trong Võ Kỹ Các có bút và giấy để sẵn, Huyền Thiên liền sao chép lại Liệt Hỏa Phần Thiên Kiếm Huyền giai trung phẩm.

So với Liệt Hỏa Phần Thiên Kiếm Huyền giai hạ phẩm, Huyền giai trung phẩm nhiều hơn bốn thức kiếm chiêu: Hỏa Ảnh Nhất Kiếm, Hỏa Thế Trùng Thiên, Đại Hỏa Liệu Nguyên, Liệt Diễm Phần Thiên phân biệt phải tu luyện Cửu Diễm Huyền Hỏa công đến tầng ngũ lục thất bát mới có thể thi triển.

Ngoại trừ kiếm kỹ, võ kỹ Huyền giai trung phẩm hỏa hệ chỉ có hai loại. Một loại là Liệt Dương Chưởng, một loại là Hỏa Lang Quyền. Huyền Thiên chọn lựa Liệt Dương Chưởng, có độ phù hợp với Cửu Diễm Huyền Hỏa Công cao hơn một chút.

Tuy rằng Huyền Thiên đã có Quỷ Ảnh Thần Hành, nhưng đệ tam trọng chỉ có thể coi là nửa bộ khinh công Huyền giai trung phẩm, không có quyển hạ Quỷ Ảnh Thần Hành Huyền Thiên chỉ có thể tu luyện đến cảnh giới đệ tam trọng, khinh công Huyền giai trung phẩm phải chọn lựa lại một bản.

Khinh công đại bộ phận đều không thuộc tính, mặc kệ tu luyện công pháp thuộc tính nào cũng đều có thể tu luyện. Huyền Thiên chọn lựa một bản Bách Bộ Kinh Hồng.

Hắn phân biệt sao chép Liệt Dương Chưởng và Bách Bộ Kinh Hồng. Màn đêm đã buông xuống, thời gian Võ Kỹ Các đóng cửa sắp đến, Huyền Thiên liền rời khỏi Võ Kỹ Các.

Trở lại Hoàng Thiên Các Huyền Thiên tĩnh tọa suy nghĩ, nhớ lại nội dung trong quyển trung Cửu Diễm Huyền Hỏa Công, khắc sâu trí nhớ, hơn nữa hắn còn tìm hiểu các khẩu quyết tu luyện trong đó.

Thẳng đến khi hoàn toàn khắc sâu Cửu Diễm Huyền Hỏa Công vào đầu, hơn nữa, đối với tu luyện lại có vài phần cảm ngộ, đêm đã qua canh 3, Huyền Thiên mới chậm rãi thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Huyền Thiên liền cùng Long Tử Nghiên sớm rời giường, đi tới quảng trường Thiên Kiếm.

Hôm qua đã hẹn với Vũ Chấn Khôn hội hợp ở quảng trường trước đại điện Thiên Kiếm, cùng nhau xuất phát, tiến đến Nam Dã Huyện Đặng gia.

Cùng nhau theo đi còn có mấy vị đệ tử hạch tâm của Thiên Kiếm Tông nữa.

Huyền Thiên và Long Tử Nghiên đứng trước đại điện Thiên Kiếm, không đứng được bao lâu liền có ba vị đệ tử hạch tâm đi đến.

Người ở chính giữa áo trắng bồng bềnh, đúng là Tuyệt Kiếm Bạch Ngọc Thiền đã từng gặp Huyền Thiên một lần trong sơn mạch Âm Phong.

Hai người khác, niên kỷ hơi lớn hơn Bạch Ngọc Thiền, bộ dạng chừng 25~26, tu vị cũng không cố ý phóng ra ngoài, cũng không có cố ý thu liễm, võ giả thực lực không sai biệt nhiều có thể đơn giản nhìn ra, mặc thanh y có tu vị Tiên Thiên cảnh thất trọng, thân mặc hắc y chính là Tiên Thiên cảnh lục trọng.

- Bạch sư huynh!

Huyền Thiên dẫn đầu đi ra bắt chuyện, Long Tử Nghiên ở bên cạnh cũng đồng thời ôm quyền nhẹ gật đầu.

Bạch Ngọc Thiền mỉm cười nhẹ gật đầu với hai người, nói:

- Hoàng sư đệ, xem ra chúng ta rất có duyên, lần này phải cùng nhau chiến đấu. Vị mặc thanh y là Từ Hưng, thân mặc hắc y chính là Lương Cổ Văn, chúng ta cùng nhau tiến đến Đặng gia, thay Hoàng sư đệ báo mối thù lần trước.

- Từ sư huynh, Lương sư huynh.

Huyền Thiên hướng hai người ôm quyền nói.

Từ Hưng và Lương Cổ Văn ha ha cười cười, Từ Hưng hưng phấn nói:

- Hoàng sư đệ hôm qua thay bổn tông đại giương thanh uy, đánh cho mặt Lăng Vân Tông vang lên BA~ BA~ cực kỳ sảng khoái, sư huynh thập phần bội phục, Đặng gia Nam Dã Huyện, lại dám hại tánh mạng Hoàng sư đệ, lần này tiến đến Đặng gia, phải khiến bọn hắn chịu đau khổ mới được!

Lương Cổ Văn nói:

- Hoàng sư đệ tuổi trẻ tài cao, ngày khác là tất thành trụ cột bổn tông, không còn bao lâu nữa sẽ vượt xa Lương mỗ rồi, tạm thời Lương mỗ chiếm tiện nghi, kêu một tiếng Hoàng sư đệ, thỉnh chớ trách móc.

Toàn bộ Thiên Kiếm Tông đều biết Lăng Dật Trần thập phần coi trọng Huyền Thiên, hơn nữa, Huyền Thiên quả thật thiên tư rất yêu nghiệt, ngày sau tất thành châu báu, mà ngay cả Từ Hưng cùng Lương Cổ Văn thân là người nổi bật trong đệ tử hạch tâm, bình thường đều được đệ tử nội môn nhìn lên cũng phải tâng bốc nịnh hót Huyền Thiên để tỏ thái độ hữu hảo.

Mấy người trong lúc nói chuyện, đột nhiên bầu trời truyền đến một tiếng chim hót cực lớn, hấp dẫn ánh mắt của tất cả đệ tử trên quảng trường Thiên Kiếm, bọn người Huyền Thiên cũng không ngoại lệ.

Một đầu thanh điêu cực lớn triển khai hai cánh dài đến trăm mét có thừa, dùng tốc độ một giây đồng hồ vài trăm mét từ đằng xa lao vút đến quảng trường Thiên Kiếm.

Phía sau lưng thanh điêu đứng một lão giả tuổi hơn năm mươi, đúng là trưởng lão thủ tọa Vũ Kỹ Các, Vũ Chấn Khôn.

Đầu thanh điêu này có một đôi mắt màu vàng, tên là Kim Nhãn Thanh Điêu, Kim Nhãn Thanh Điêu trưởng thành bình thường đều là yêu thú tứ cấp thượng giai, nhưng cao nhất cũng có thể phát triển thành yêu thú tứ cấp bá chủ.

Đầu Kim Nhãn Thanh Điêu trước mắt này chính là Kim Nhãn Thanh Điêu trưởng thành, yêu thú tứ cấp thượng giai, là một đầu ấu thú Vũ Chấn Khôn thu phục được vào hai mươi năm trước, hiện giờ đã trưởng thành, nhưng nó vẫn đi theo bên cạnh Vũ Chấn Khôn.

Quan hệ giữa võ giả và yêu thú tuy rằng đối địch, như cũng không phải chỉ có cưỡng ép khống chế yêu thú mới có thể khiến yêu thú chiến đấu vì nhân loại, còn có một loại biện pháp chính là trở thành bằng hữu với chúng. Tuy rằng rất khó, nhưng cũng không phải là không có khả năng.

Đầu Kim Nhãn Thanh Điêu này từ lúc còn ấu thú Vũ Chấn Khôn đã thu dưỡng nó, nhiều năm nuôi nấng, đã sớm xem Vũ Chấn Khôn như chủ nhân, là bằng hữu thân mật nhất.

Yêu thú tuy rằng hung mãnh, nhưng luận trung tâm vẫn hơn đại bộ phận nhân loại.

Kim Nhãn Thanh Điêu lao xuống một cái, lập tức đã đáp xuống trên quảng trường trước đại điện Thiên Kiếm, dừng trước mặt bọn người Huyền Thiên.

Hai cánh vừa thu lại, Kim Nhãn Thanh Điêu đứng trên mặt đất vẫn cao hơn ba mươi mét, so với đại điện Thiên Kiếm cũng không thấp hơn bao nhiêu, bọn người Huyền Thiên đứng cạnh nó lộ ra rất là nhỏ bé, chỉ lớn bắng một móng chân của nó.

Vũ Chấn Khôn sờ lên lồng vũ phía sau lưng Kim Nhãn Thanh Điêu, lập tức nói với bọn người Huyền Thiên:

- Lên trên lưng Tiểu Kim đi. Các ngươi động tác nhẹ một chút, lên đây không nên lớn tiếng ồn ào, tính tình Tiểu Kim không được tốt lắm!

Nhìn móng vuốt sắc bén cực lớn đủ đế phá thạch đoạn thiết kia của Kim Nhãn Thanh Điêu, bọn người Huyền Thiên biết rõ nếu khiến nó bực thì tuyệt không sẽ không có kết cục tốt. Nguyên một đám gật đầu với Vũ Chấn Khôn, ngay cả nói cũng không nói nhảy dựng lên một cái, nhẹ nhàng đáp xuống trên lưng Kim Nhãn Thanh Điêu.

Kim Nhãn Thanh Điêu phát ra một tiếng vang nhẹ nhàng. Hiển nhiên, đối với việc bọn người Huyền Thiên dẫm lên trên lưng nó cũng có chút bất mãn.

Vũ Chấn Khôn sờ lên lông vũ phía sau cổ nó, chỉ một ngón tay về hướng tây bắc nói:

- Tiểu Kim, đi.

Cảm xúc của Kim Nhãn Thanh Điêu rất nhanh bình tĩnh lại, hai cánh mở ra vỗ liền phóng lên trời.

Nếu là người bình thường, đứng ở phía sau lưng Kim Nhãn Thanh Điêu, nó vừa bay tuyệt đối sẽ té xuống, bởi vì tốc độ quá mức nhanh, Huyền Thiên cảm nhận được cảm giác bị Lăng Dật Trần dẫn theo lúc phi hành, luận tốc độ, Kim Nhãn Thanh Điêu tuyệt không kém hơn Lăng Dật Trần.

Phi hành là bản năng và sở trường của yêu thú loại phi cầm, cường giả Địa giai cảnh cho dù có thể sử dụng Chân Nguyên ngưng tụ thành cánh, nhưng luận kỹ xảo phi hành lại so ra xa xa kém yêu thú phi cầm .

Kim Nhãn Thanh Điêu này chỉ vẻn vẹn là yêu thú tứ cấp thượng giai, luận tốc độ đã không kém gì Lăng Dật Trần, nếu yêu thú phi cầm ngũ cấp, vậy thì tốc độ càng nhanh không hợp thói thường, Lăng Dật Trần cũng xa xa không bằng.

Bọn người Huyền Thiên cầm lấy lông vũ của Kim Nhãn Thanh Điêu, lông vũ nó mỗi một căn dài đến hơn một mét, như tinh kim đồng thiết, phi thường cứng rắn, Bảo Khí Huyền giai khó có thể thương tổn, bọn người Huyền Thiên cầm có chặt hơn cũng không có vấn đề.

Đợi đến khi Kim Nhãn Thanh Điêu bay lên mấy ngàn thước trên không trung, liền không lên cao nữa mà nhanh chóng phi hành, thích ứng tốc độ, bọn người Huyền Thiên buông lỏng ra hai tay cầm lấy lông vũ, đứng ở phía sau lưng nó quan sát đại địa.

Sau lưng Kim Nhãn Thanh Điêu thập phần rộng lớn, mặc dù đứng hai ba mươi người cũng không có vấn đề, bọn người Huyền Thiên đứng ở phía trên rất là trống trải.

Nam Dã Huyện ở hướng cực bắc Thần Đao vương triều, cực bắc chính là địa bàn cuối cùng của nhân loại, Bắc Mạc Huyện, cách Thiên Kiếm Phong chừng hơn tám nghìn dặm, Kim Nhãn Thanh Điêu dùng tốc độ vượt qua tốc độ âm thanh, chỉ mất hai giờ đã đến Nam Dã Trấn.

Dưới sự chỉ huy của Vũ Chấn Khôn, Kim Nhãn Thanh Điêu lao xuống phủ đệ Đặng gia.

Gia tộc cường đại nhất trong Nam Dã Huyện bất quá chỉ là gia tộc bát phẩm, đại bộ phận thành viên tu vị đều là Võ Đạo cảnh, võ giả Tiên Thiên cảnh ngay cả một phần mười cũng không có, chưa từng gặp qua yêu thú cường đại như Kim Nhãn Thanh Điêu, lập tức truyền đến đạo đạo thanh âm kinh hô.

Trong phủ đệ Đặng gia, có một quảng trường phạm vi chừng năm sáu mươi thước. Kim Nhãn Thanh Điêu rơi vào trong quảng trường, hai móng chộp vào phiến đá trên mặt đất quảng trường, lập tức xuất hiện vết rách giăng khắp nơi.

- Có yêu thú ah!

- Yêu thú thật lớn, thật đáng sợ - - !

. . .

Trong phủ đệ Đặng gia truyền đến trận trận thanh âm kinh hô sợ hãi, không ít người ôm đầu chạy như điên.

Bọn người Huyền Thiên đứng trên lưng kim điêu quan sát xuống, toàn bộ Đặng gia đều thu nhập trong mắt, lập tức nhíu mày.

Những người chạy tán loạn cũng chỉ là chút ít võ giả Võ Đạo cảnh, hơn nữa còn ăn mặc đồ hạ nhân, võ giả Tiên Thiên cảnh số lượng cực nhỏ, nhưng xem qua cũng không phải người gia tộc, cũng mang đồ hạ nhân.

Sắc mặt Vũ Chấn Khôn âm trầm, thầm nghĩ: Từ Thiên Kiếm Tông, cưỡi Hắc Lân Mã chạy đi cần ba bốn ngày, ta cưỡi tiểu kim mà đến, tuy rằng đã chậm một ngày xuất phát, nhưng chỉ dùng hơn một canh giờ, nhanh hơn Hắc Lân Mã nhiều, sao không thấy võ giả Đặng gia? Chẳng lẽ có người cố ý mật báo, khiến người Đặng gia sớm đào tẩu rồi sao?

- Tìm tòi mọi nơi, đừng buông tha bất luận nơi nào, phát hiện người Đặng gia giết không tha, nếu phát hiện bất luận điểm nào đáng ngờ, trước tiên phóng thích tín hiệu, đợi mọi người tụ tập lại một lược lại triển khai thăm dò.

Vũ Chấn Khôn lớn tiếng nói.

- Vâng, Vũ trưởng lão.

Mấy người nhao nhao gật đầu, nhảy xuống Kim Nhãn Thanh Điêu, ba người Huyền Thiên và Bạch Ngọc Thiền phân ra tứ phía, Long Tử Nghiên đi theo bên cạnh Huyền Thiên.

- Tiểu Kim, ngươi ở chỗ này chờ.

Mấy người này phân ra tứ phía, Vũ Chấn Khôn cũng nhảy xuống, đi thẳng đến đại sảnh Đặng gia.

Nửa cảnh giờ sau, tất cả mọi người về tới bên cạnh Kim Nhãn Thanh Điêu, toàn bộ Đặng gia đều lục soát khắp, trừ đi một ít hạ nhân thì tất cả võ giả Đặng gia đều không thấy đâu cả.

Hỏi thăm hạ nhân Đặng gia toàn bộ đều không biết gì.

Dù bọn người Huyền Thiên sử dụng một ít thủ đoạn phi thường, nghiêm hình bức cung cũng không thể, hẳn là thật không biết nơi hạ lạc của võ giả Đặng gia, nếu không, không thể hạ nhân nào cũng đều có cốt khí như vậy được.

- Làm sao bây giờ? Vũ trưởng lão!

Vũ Chấn Khôn là chỗ dựa của bọn hắn, mấy người nhao nhao hỏi.

Vũ Chấn Khôn một mực suy tư, nghe vậy nói:

- Trong bổn tông có nội gian, một Đặng gia có lẽ còn không có bổn sự như thế, Đặng gia nhân số không ít, có thể trong một đêm chuyển dời đi toàn bộ, chỉ bằng vào bổn sự của Đặng gia khẳng định không làm được, xem ra, Đặng gia và Luyện Huyết Tà Giáo quả thật có liên quan.

Bạch Ngọc Thiền cả kinh nói:

- Nếu Đặng gia có liên quan đến Luyện Huyết Tà Giáo, vậy nội gian của bổn tông chẳng lẽ không phải cấu kết với Luyện Huyết Tà Giáo sao?

Vũ Chấn Khôn gật đầu nói:

- Đây chính là chuyện ta lo lắng, sợ chỉ sợ Luyện Huyết Tà Giáo thật sự đã thẩm thấu vào Thiên Kiếm Tông rồi.