Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 291: Tu vi bạo trướng (3)



Khí tức lạnh lẽo kia rất nhanh liền chiếm cứ một nửa mi tâm, đem thanh kiếm ngọc phá toái ở giữa mi tâm cũng bao vây lại.

Chính tại lúc này, thanh kiếm ngọc phá toái này, quang mang đại thịnh, dường như liệt nhật gắt gao, lấp lánh thập phương, đẹp mắt không gì sánh được.

A....!

Một đạo tiếng kêu thảm thiết thê lương từ trong mi tâm của Huyền Thiên vang lên.

Thanh âm kia tràn ngập kinh khủng:

- Đây là cái gì? Kiếm linh Thần kiếm? Trên người ngươi sao có khả năng sẽ có kiếm linh thần kiếm? Thần linh tha mạng....A!

Tiếng kêu thảm thiết chợt tắc nghẽn liền dừng, tinh thần ý niệm của Huyền Thiên lúc này hoàn toàn lui vào góc mi tâm, nhìn đến kiếm ngọc kia sau khi quang mang đại thịnh, tựa hồ sản sinh một cổ lực hấp dẫn thật lớn.

Bóng đen chui vào trong mi tâm của Huyền Thiên muốn lui ra ngoài, lại là thế nào cũng đều lui không được. Ngược lại cấp tốc hướng phía kiếm ngọc đi tới gần. Sau một tiếng kêu thảm thiết thê lương ngắn ngủi, bóng đen kia trực tiếp bị kiếm ngọc thôn phệ, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Kiếm ngọc kia lấp lánh quang mang, bao phủ toàn thân Huyền Thiên. Cổ khí tức lạnh lẽo kia trong nháy mắt biến mất, thân thể khôi phục tự do.

Thế nhưng, Huyền Thiên lại bị biến hóa của kiếm ngọc trong mi tâm hấp dẫn, hiếm thấy bảo trì tinh thần ý niệm, nhìn đến trạng thái không gian của mi tâm, kinh ngạc nhìn kiếm ngọc biến hóa.

Sau khi kiếm ngọc thôn phệ bóng đen, Huyền Thiên có một loại cảm giác, nó tựa hồ đã đánh chén no say một trận. Hình như là ăn no thứ đó, tán phát ra khí tức so với lúc trước cường đại hơn rất nhiều.

Huyền Thiên sản sinh một ý niệm trong đầu: vừa rồi bóng đen kia, chẳng lẽ là bị kiếm ngọc ăn mất rồi? Hấp thu lực lượng của bóng đen?

- Bóng đen kia nói kiếm ngọc là kiếm linh thần kiếm! Chẳng lẽ, thần trên bầu trời trong truyền thuyết thực tồn tại? Thực có thần khí di lưu hậu thế?

Huyền Thiên rất là chấn kinh.

Kiếm ngọc kia vẫn là quang mang đại thịnh, qua thời gian khoảng mười lần hô hấp, đột nhiên, trong kiếm ngọc lấp lánh tuôn ra một cổ bạch sắc khí lưu, đó là.... Thiên địa linh khí chí tinh chí thuần.

Bạch sắc khí lưu này thập phần nồng đậm, hầu như giống thực chất, hóa thành dịch thể, trong sát na, liền từ mi tâm, chảy tới toàn thân Huyền Thiên.

Một cổ cảm giác thư sướng đến cực điểm, trong sát na, từ mi tâm lan tràn ra.

Thân thể vừa gặp phải bạch sắc khí lưu kia liền giống như kẻ đói thấy được sơn hào hải vị, điên cuồng thôn phệ.

Một lần trước, trong kiếm ngọc cũng là tuôn ra một cổ lực lượng, bị thân thể Huyền Thiên hấp thu, để tu vi của Huyền Thiên bạo trướng hai cảnh giới. Từ Võ Đạo Cảnh tứ trọng đề thăng tới Võ Đạo cảnh lục trọng.

Hiện tại, Huyền Thiên đã là tu vi Tiên Thiên cảnh tứ trọng, mỗi lần đề thăng một cấp cần năng lượng, so với khi Võ Đạo cảnh tứ trọng gấp không chỉ nghìn lần.

Thế nhưng, một lần này trong kiếm ngọc tuôn ra bạch sắc khí lưu, ẩn chứa cường độ năng lượng so với một lần trước cũng muốn mạnh hơn đâu chỉ nghìn lần.

Thân thể thân thể hấp thu bạch sắc khí lưu, chân khí Tiên Thiên trong nháy mắt bạo trướng, huyết nhục gân cốt kinh mạch lần thứ hai được cải thiện, lực lượng đang bạo tăng.

Chân khí Tiên Thiên của Huyền Thiên tổng sản lượng bạo trướng lên mấy lần, kinh mạch trong cơ thể mở rộng một vòng, đề thăng một tầng thứ.

Nước chảy thành sông - Huyền Thiên lập tức đột phá bích chướng Tiên Thiên cảnh tứ trọng, bước vào tu vi Tiên Thiên cảnh ngũ trọng.

Bạch sắc khí lưu kia thập phần nồng đậm, ẩn chứa thiên địa linh khí, thập phần phong phú, tu vi của Huyền Thiên đề thăng một cảnh giới, nhưng hấp thu thiên địa linh khí còn không đến một phần tư.

Thân thể Huyền Thiên còn đang tham lam hấp thu, thực lực một mực phi tốc bạo tăng.

Rất nhanh, tổng sản lượng chân khí Tiên Thiên tăng lên, lại đạt được cực hạn Tiên Thiên cảnh ngũ trọng, tu vi đạt được Tiên Thiên cảnh ngũ trọng đỉnh phong. Tu vi của Huyền Thiên bắt đầu hướng tới Tiên Thiên cảnh lục trọng trùng kích.

Huyết nhục gân cốt kinh mạch dưới bạch sắc khí lưu tẩm bổ, thập phần thư sướng, sau khi đạt đến cực hạn, theo bản năng mở rộng ra.

Lúc này, tốc độ trùng kích bích chướng, so với bình thường Huyền Thiên sử dụng chân khí Tiên Thiên hung hăng trùng kích, phải nhanh hơn nhiều lắm.

Ngắn ngủi hơn mười lần hô hấp, kinh mạch của Huyền Thiên lại mở rộng một vòng, tu vi tiếp tục đề thăng, bước vào Tiên Thiên cảnh lục trọng.

Trong cơ thể bạch sắc khí lưu còn sót lại không ít, tiếp tục bị Huyền Thiên hấp thu, hóa thành chân khí Tiên Thiên, hơn mười lần hô hấp sau, hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ. Nhưng tu vi của Huyền Thiên lại đạt được Tiên Thiên cảnh lục trọng trung hậu kỳ. Dung lượng chân khí Tiên Thiên đã dường như bước vào Tiên Thiên cảnh lục trọng võ giả.

Trong kiếm ngọc tuôn ra năng lượng lại khiến tu vi của Huyền Thiên bạo tăng hai cảnh giới.

Rất nhanh, quang mang kiếm ngọc kia trong nháy mắt co rút lại, lại ảm đạm xuống.

Trong đầu Huyền Thiên ông một tiếng, tinh thần ý niệm tựa hồ không chịu nổi năng lượng ba động kia trùng kích, nhất thời hôn mê đi.

Chờ Huyền Thiên lần thứ hai tỉnh lại, không biết đã qua bao lâu, tựa hồ lúc trước chỉ là nằm một giấc mộng.

Thế nhưng, nhìn trong phòng chín cỗ quan tài mở ra, cùng với mảnh vỡ thi thể bị chém ra trên mặt đất, chứng minh tất cả đều là chân thật.

- Tu vi của ta thực đạt được Tiên Thiên cảnh lục trọng rồi sao?

Huyền Thiên nhất thời may mắn, quả thực như vậy, sắc mặt đại hỉ.

Vào ngày mười năm tháng tám năm ngoái, ở Ẩn Kiếm Đàm đạt được thanh kiếm ngọc này, sau đó tốc độ tu luyện của Huyền Thiên đã đủ ở trong mắt người khác giống như yêu nghiệt.

Lúc này đây, Huyền Thiên lại một lần nữa tự mình cảm thụ được, cảm giác thăng cấp giống như hỏa tiễn. Duy nhất tu vi liên tục đề thăng hai cảnh giới. Khi ở Võ Đạo cảnh còn có thể đủ tiếp thu, hiện tại là Tiên Thiên cảnh vẫn còn là như vậy, xác thực đã khiến kẻ khác chấn động.

Đến Tiên Thiên cảnh, chân khí Tiên Thiên tích lũy, cùng với kinh mạch mở rộng đều cần thời gian nhất định tích lũy. Cho dù là tư chất yêu nghiệt, cứ đề thăng một cảnh giới đều cần thời gian một hai tháng, thậm chí lâu hơn, nào có thể như hắn vậy, trong thời gian ngắn đề thăng hai cảnh giới?

- Nguyên lai thanh kiếm ngọc này ở trong mi tâm của ta, chứ không phải là linh kiếm gì, mà là kiếm linh thần kiếm? Thần kiếm? Kiếm linh? Thực sự là càng lúc càng có ý tứ, thế giới này, ta biết được quá ít!

- Một ngày nào đó, ta phải thăm dò tất cả những gì chưa biết. Mở ra hết thảy bí mật, có thể, lục địa thế giới này cũng không chỉ có một Thần Châu đại địa. Nghe thanh âm kinh khủng của người nọ cùng với phản ứng không chút năng lực hoàn thủ, kiếm linh thần kiếm hiển nhiên là cực kỳ lợi hại. Ta nắm giữ kiếm linh thần kiếm, một ngày nào đó, sẽ bước vào Thiên Giai cảnh, thậm chí, sẽ đột phá Thiên Giai, trở thành Vương giả của Thần Châu đại địa.

Trong lòng Huyền Thiên tràn ngập chờ mong, đại cừu của hắn được báo, tựa hồ chạm tay có thể tới, kém chỉ là thời gian.

Huyền Thiên suy nghĩ, rất nhanh từ tương lai hư vô phiêu miểu thu hồi, bắt đầu lo lắng hiện trạng.