[Kiếm Tam Đồng Nhân] Cửa Hàng Sủng Vật Tinh Tế

Chương 7: Hắc ám liệu lý



Trên th ực tế Lam Hàn Phong làm cơm kỳ thực rất mỹ vị, mà ở trong game là một độc ca, Lam Hàn Phong đầy đủ phát triển tư tưởng hắc ám liệu lý bác đại *** thâm của Ngũ độc, đem hắc ám liệu lý làm xuất thần nhập hóa. Bất quá không nghĩ tới, đến ở cái địa phương gọi là Brian, cậudĩ nhiên lại thua.

Lam Hàn Phong não b ổ đắp nặn dáng vẻ chưa nấu nướng của loại sinh vật thần kỳ này, hiện tại một điểm muốn ăn cũng không còn, đem dao nĩa thả xuống, uống một hớp nước sôi trong cốc thủy *** trên tay.

Cũng may nước sôi vẫn là nước sôi…

Lam Hàn Phong một hồi cảm động, nguyên lai còn có đồ vật vẫn không phát sinh biến hóa.

Ly th ủy *** còn không rời đi môi của cậu, Lam Hàn Phong theo bản năng nâng mắt lên, liền nhìn thấy đối diện Roy tướng quân đang dùng ánh mắt sững sờ nhìn mình.

Lam Hàn Phong bị hắn nhìn ra có chút sợ hãi, không nhịn được hỏi: “Ta? Sao vậy?”

Roy tướng quân khôi phục dáng dấp tao nhã bình tĩnh, tiếp tục cúi đầu ăn thịt, nói: “Cũng không có cái gì, không cần chú ý.”

Cũng không có cái gì …

Không cần chú ý…

Lam Hàn Phong c ảm thấy, đối phương nếu như nói xong câu thứ nhất liền không còn, cái này ngược lại cũng đúng thật không có cái gì, nhưng tại sao còn có tiếp một câu “Không cần chú ý”? Đây rõ ràng chính là có cái gì.

Đường Cuồn Cuộn hai tay nâng cái mâm sáng trắng, ăn xong một miếng thịt Khang Tắc Nhân cuối cùng, lại liếmnước ấm rơi trên mặt, cuối cùng… “Cót ca cót két cọt kẹt” vài tiếng, đem cái mâm trắng sáng cũng ăn mất… Sau đó Đường Cuồn Cuộn mới không nhanh không chậm nói: “Cái chén nước kia là của chủ nhân a,củangươi ở bên phải.”

“Cái gì?” Lam Hàn Phong sững sờ, theo bản năng nhìn về phía bên phải, quả nhiên bên tay phải của mình cũng bày một cái ly thủy ***,nước bên trong là đầy.

Trong tay c ậu còn cầm chén nước của Roy tướng quân, Lam Hàn Phong khiến cho sắc mặt của mình rất tự nhiên, nghĩ thầm ngược lại Roy lại nghe không hiểu Đường Cuồn Cuộn.

Lam Hàn Phong tự nhiên thả xuống cái chén, lại tự nhiên đem cái chén đẩy về chỗ cũ, sau đó tự nhiên ho khan một tiếng.

Trong lòng c ậu bắt đầu lý sự, tâm nói phủ đệ của Roy tướng quân lớn như vậy, tại sao bàn dùng cơm lại nhỏ như thế? Bọn họ rõ ràng ngồiđối diện, chính mình dĩ nhiên đưa tay nắm sai chén. Còn có cánh tay của Roy cũng không khỏi quá dài đi, dĩ nhiên đem cái chén đẩy lên đến bên tay mình.

Ngay khi Lam Hàn Phong nói th ầm trong lòng, Roy tướng quân đã dùng hết món ăn, tao nhã thong dong dùng khăn tay lau miệng, sau đó cầm lấy cái chén mà Lam Hàn Phong đưa đến kia…

Sau khi tao nhã thong dong mà xoa xoa miệng chén, uống một hớp. Lam Hàn Phong nhìn chằm chằm động tác của hắn, suýt chút nữa tức giận đến phun máu ra ngoài.

Roy tướng quân như không có chuyệ n gì xảy ra, đứng lên nói: “Nghỉ ngơi thật tốt. Trưa mai bệ hạ mở tiệc đưa tiễn, ngươi đi với ta, tiệc rượu kết thúc chúng ta liền xuất phát.”

Lam Hàn Phong mang theo m ột đôi giảo cơ xà chuẩn bị trở về gian phòng, Đường Cuồn Cuộn còn theo bọn họ, uốn éo cái mông không chịu về nơi của Roy tướng quân.

Lam Hàn phong quay đầu lại liếc mắt nhìn Đường Cuồn Cuộn, nói: “Ngươi tại sao không trở về đi?”

Đường Cuồn Cuộnngượng ngùng liếc mắt nhìn cậu, tay chỉ cái bụng của mình, nói: “Ta còn không ăn no, ngươi có thể lại cho taăn một chút không?” Lam Hàn Phong: “…”

Lam Hàn phong không th ể làm gì khác hơn là đem Đường Cuồn Cuộncũng mang trở về phòng, cái bụng của cậu cũng bị đói đây, chuẩn bị dùng nguyên liệu mang đến từ hệ thống game nấu cho mình một bữa ăn ngon. Lam Hàn P hong vào phòng đóng cửa lại, liền thả ra bát tô độc nhất của Ngũ độc, sau đó móc ra một đống nguyên liệu nấu ăn mới mẻ, các loại thịt mỡ, các loại rau dưa tươi mới, còn có cá tôm hải sản, đương nhiên không thiếu đượcđồ gia vị.

C ậu bỏ một cái nồi ra, lục xà hứng thú, bò tới bò luiở bên cạnh nồi, nhảy nhót tưng bừng, nói: “Ừ ừ ừ! Chủ nhân muốn bắt đầu liệu lý rồi! Ngày hôm nay làm cái gì? Lang thịt xem ra thật tươi mới, muốn làm!”

Thân th ể lục xà rất linh hoạt, nó mấy lần liền bò lên trên bát tô, trong nồi còn chưa có thứ gì, trống trơn, cũng không có châm lửa. Lục xà nằm nhoài bên cạnh nồi, sau đó đuôi cuốn một cái, rất linh xảo liền đem một khối thịt sấu ném vào trong nồi.

“Vèo vèo vèo” vài tiếng. Một quả trứng gà, một khuông măng, một khuông nấm cùng một đống tôm ném vào trong nồi.

Lục xà hưng phấn kêu: “A ha ha ha, chủ nhân, lại bỏ thêm mấy con ngô công cùng con nhện!”

Nó t ự mìnhchơi đến hài lòng, liền cảm giác chỗ 7 tấc của mình bị nắm, nhất thời âm thanh tất cả đều không còn, sợ đến vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của chủ nhân.

(chỗ 7 tấc của rắn là nơi có tim, nếu có đòn chí mạng thì rắn sẽ chết ngay) Lam Hàn Phong nắm nó, sau đó đem nó ném vào trong nồi, nói: “Lại thêm một con rắn.”

“Ô ô ô ch ủ nhân! Không nên luộc ta, ta đến mấy năm không rửa ráy, từ khi theo chủ nhân liền không rửa ráy, ta ăn không ngon. Không không không, không đúng, ta không thể ăn, luộc ta cũng không tốt.” Lục xà hầu như là “Dùng cả tay chân “, từ trong nồi bò ra ngoài, quấn ở trên cánh tay của Lam Hàn Phong, nhìn chăm chú.

Lam Hàn Phong th ật muốn bóp chết con rắn ngu xuẩn của cậu, cậu liếc mắt nhìn trong nồi, quả thực rối *** rối mù. Tuy rằng không có nước, bất quá khi lục xà đem đồ vật ném vào quá dùng sức, trứng gà đánh vỡ, cà chua cũng nứt ra rồi, quả thực hỏng bét.

Cậu tuy rằng yêu thích làm hắc ám liệu lý, nhưng hắc ám liệu lý tuyệt đối không phải cho mình ăn. Cậu hiện tại đói bụng, muốn ăn cơm.

Lục xà khóc lên đến không để yên, trên đầu còn có nửa cái vỏ trứng gà bị vỡ, xem ra cực kỳ buồn cười.

Lam Hàn Phong xoắn xuýt, cậu nên xử lý một đống đồ vật nát bét này như thế nào.

Vừa lúc đó, Đường Cuồn Cuộnđã uốn éo cái mông bò vào trong nồi, sau đó đặt mông ngồi xuống, bắt đầu “Kèn kẹt ca” ăn món thập cẩm này.

Lam Hàn Phong: “…”

Đườ ng Cuồn Cuộn đem một nồi rối *** rối mù đều ăn sạch, ngẩng đầu lên mê man hỏi Lam Hàn Phong, nói: “Cái lọ này làm bằng vật liệu gì vậy, ta tại sao không cắn nổi?”

Lam Hàn Phong: “…”Đường Cuồn Cuộndĩ nhiên muốnăn cái nồi của mình! Đây chính làđồ mà cậu đặt làm bảo vật gia truyền đấy!

Làm ầm ĩ hơn nửa đêm, Lam Hàn Phong cuối cùng cũng coi như ăn một bữa tối phong phú do chính mình làm, sau đó đi tắm nước nóng, uể oải nằm ở trên giường ngủ.

Lam Hàn Phong m ệt mỏi cả ngày, tâm thần uể oải, một đêm này ngủ đến vẫn tính thoải mái.Giường của phủ tướng quân không giống bình thường, mềm vô cùng, còn rất lớn, cậuở phía trên lăn lộn cũng có thể.

Giảo cơ xà môn cùng Đường Cuồn Cuộn bị cậu ném ngủ ở dưới đất, cậu cũng không muốn đang ngủ bị hai con rắn của cậu quấn chết.

Lam Hàn Phong rất kiên trì việc ngủ một mình.

Sáng sớm ngoài cửa sổ tựa hồ có chim hót, Lam Hàn Phong hé mắt, bên ngoài cònchưa sáng hẳn. Cậu buồn ngủ lợi hại, liền nhắm mắt lại ngủ tiếp. Không lâu lắm, Lam Hàn Phong cảm giác trên mặt có chút ngứa, cậu tiện tay vung một thoáng, tiếp theo sau đó ngủ.

Roy tướng quân dậy rất sớm, hắn liếc mắt nhìn thời gian, tuy rằng thời gian bệ hạ tổ chức tiệc là buổi trưa,nhưng vẫn phải đến trước hoàng cung để chuẩn bị.

Roy h ỏi người hầu: “Phu nhân tỉnh chưa?”

Người hầu nói: “Phu nhân còn ở trong phòng, dặn khôngđược quấy rầy.”

Roy g ật gật đầu, liềnđi về phía phòng của Lam Hàn Phong. Ngoài cửa phòng có nữ giúp việc hầu hạ, bất quá nhữngngười này sẽ không ngăn không cho tướng quân đi vào.

Roy r ất tự nhiên liền mở cửa tiến vào gian phòng của Lam Hàn Phong, bước vào bên trong phòng ngủ, rèm cửa sổ vẫn đang kéo ra, chỉ từ trong khe hở lộ ra ánh nắng chói mắt.

Roy đi vào, liền nhìn thấy Lam Hàn Phong chếch nằm ở trên giường ngủ rất say.

Lam Hàn Phong v ẫn mặc một bộ trang phục định sẵn của Ngũ độc, nằm nghiêng đắp chăn. Chăn bị kéo xuống dưới bả vai, lộ ra bờ vai trắng nõn cùng cổ, quả thực giống như cái gì cũng không mặc.

N hân ngư Theo tuy rằng thực lực mềm yếu, tuy nhiên dung mạo đều rất đẹp, điểm này Roy tướng quân xác thực cũng thừa nhận, Lam Hàn Phong lớn lên rất dễ nhìn.

Roy nhìn thấy một hình ảnh khiến người ta mơ màng như vậy, không nhịn được có chút rục rà rục rịch.

Hắn đi tới, ngồi ở bên giường, đưa tay sờ sờ gò má của Lam Hàn Phong.

Lam Hàn Phong cau mày ph ất phất tay, sau đó liền vươn mình nằm ngửa ra. Lần này chăn đi xuống, vốn là chỉ lộ ra vai cùng cái cổ, vào lúc này đã lộ ra cả một ***g ngực xích lõa.

Roy tướng quân tựa hồ bị đầu độc, hô hấp tăng thêm một chút, cúi người hai tay chống đỡ ở bên tai Lam Hàn Phong, cúi đầu liền hôn lên môi của cậu.

“A…” Lam Hàn Phong h ừ một tiếng, nghiêng đầu muốn né tránh, bất quá không chạy được, trái lại bị Roy cạy ra hàm răng, làm cho nụ hôn càng thêm sâu sắc hơn.

Lam Hàn Phong còn đang nằm mơ, vốn là ngủ ngon thật bỗng nhiên mơ thấy ác mộng. Cậu cảm giáctrên người mình bị một vật đè nặng, hô hấp càng ngày càng không thông thuận. Thật vất vả ràng buộc trên môi biến mất, có thể lớn miệng thở dốc, thế nhưng vai cùng cái cổ lại từng trận đâm nhói, làm cho cậu giật mình một cái. Cảm xúc kỳ quái dao động xuống dưới, đến ngực sau đó là eo.

Lam Hàn P hong mơ mơ màng màng, cậu thiếu kiên nhẫn, bất quá ý thức còn không tỉnh táo lắm. Còn tưởng rằng giảo cơ xà của cậu nhảy lên trên giường, ép mình thở không nổi.

Lam Hàn Phong hạ đường huyết, lúc rời giường khí rất lớn. Cậu còn không mở mắt ra, đưa tay chộp một cái, muốn nắm xuẩn xà 7 tấc, đem xuẩn xà ném đi.

Ch ỉ có điều…

Xúc cảm trong tay thật giống… Không đúng lắm…

Lam Hàn Phong m ột thoáng tỉnh cả ngủ, mở mắt liền nhìn thấy Roy tướng quân đặt ở trên người mình, chăn sớm đã bị ném tới một bên, hai người đều là y phục không chỉnh.

Lam Hàn Phong nhất thời nghĩ đến “Ác mộng ” vừa nãy, xoạt một thoáng mặt liền đen.

“Tỉnh rồi?” Roy cũng không có nhìn ra sắc mặt của Lam Hàn Phong không tốt lắm, đưa tay nắm cằm Lam Hàn phong, nói: “Miệng của ngươi rất mỹ vị.” Chưa dứt lời, vừa nói ra, Lam Hàn Phong cả người đều nổ.

Ngay khi Roy tướ ng quân còn muốn tiếp tục lúc nói chuyện, Lam Hàn Phong đã hai tay nắm lấy bờ vai của hắn, tiếp cận “Oành” một tiếng, Roy tướng quân liền cảm thấy thấy hoa mắt, đã bị Lam Hàn phong cho ném ra ngoài.

“Loảng xoảng” một tiếng, ngay cả người hầu ở bên ngoài cũng nghe được động tĩnh.

Roy bị vứt ở bên cạnh tủ quần áo, hắncòn chưa kịp phản ứng lại, nhất thời bị đập cho thất điên bát đảo.

“Phát sinh cái gì? Động đất sao?”

Lục xà từ phía bên ngoài cửa sổ bò đi vào, sau đó là hoàng xà cùng Đường Cuồn Cuộn. Xem ra này ba con đã sớm tỉnh rồi, từ cửa sổ bò ra ngoài chơi. Lục xà vừa tiến đến, miệng há thật to, khiếp sợ nhìn chủ nhân của mình. Địa phương bị lộ ra của trang phục trên người Lam Hàn Phong khá nhiều, vì lẽ đó dấu hôn trên cổ cậu cùng với trên vai bị nhìn thấy rõ ràng.

L ục xà trố mắt ngoác mồm nhìn chủ nhân một thân dấu hôn, còn có Roy tướng quân vô cùng chật vật, nửa ngày mới kinh ngạc nói: “Trời a, chuyện này… Thật kịch liệt!”

Hoàng xà không nói gì, chỉ là đuôi cuốn một cái, liền che ở trên mắt của lục xà, che mắt của nó rồi bò ra bên ngoài cửa sổ.

Đườ ng Cuồn Cuộn kinh ngạc thốt lên một tiếng, sau đó cũng hai tay che mắt, bất quá tay của nó quá ngắn, căn bản không bưng bít được, chỉ là làm dáng, trong miệng nói: “Chúng ta lập tức đi ngay, các ngươi tiếp tục.”

Hết chap 7.