Kiều Kiều Sư Nương

Chương 102: Kế mẫu - tình khai



Thẩm Nhạn Băng nhào vào lòng Lăng Phong khóc, ban đầu Lăng Phong có chút không biết làm sao, lập tức hiểu ra tâm kết của nàng đã giải khai. Thẩm Nhạn Băng cũng không phải là không biết Lăng Phong có tình ý với nàng, chỉ là thân phận đặc thù, nàng luôn phải đau khổ khắc chế mình mà thôi, hiện tại khắc chế không được rồi, tự nhiên tình cảm cuồn cuộn trào ra.
Lăng Phong ôm chặt lấy Thẩm Nhạn Băng, loại cảm giác da thịt chạm nhau này, tuy rằng cách y phục, nhưng vẫn khiến lòng Lăng Phong kinh hoàng như trước, đặc biệt mùi thơm cơ thể nàng phát ra, khiến hắn hoàn toàn mê say. Hắn nói:
- Thẩm tỷ, ta nằm mơ đều muốn được như thế này từ sáng đến tối..."
Nghe câu đó, Thẩm Nhạn Băng trong lòng chấn động, nói:
- Ngươi lúc nằm mơ đều mơ thấy thế sao?
Lăng Phong có chút không có ý tứ nói:
- Ta trong mộng đều cùng nàng a..."
Thẩm Nhạn Băng đuổi không tha hỏi:
- Ngươi mơ tới ta cái gì? Tựa như tra khảo phạm nhân, Thẩm Nhạn Băng chăm chú nhìn ánh mắt xấu xa của Lăng Phong.
Lăng Phong sắc mặt đỏ lên, thẳng thắn nói:
- Mơ tới ta cùng Thẩm tỷ làm chuyện này. "
Tuy là Thẩm Nhạn Băng đã lịch kinh thương hải (sống nhiều năm), nhưng nghe thấy lời của Lăng Phong như vậy cũng cảm thấy khó xử, mặt cũng không nhịn được đỏ lên, vừa thẹn vừa giận nói:
- Ngươi, ngươi thế nào mơ tới thứ đó chứ?"
Lăng Phong thế nào lại không nhìn ra Thẩm Nhạn Băng đối với mình có ưa thích, cố ý hừ một tiếng, nói:
- Ai bảo tỷ lớn lên lại mê người như vậy, mỗi lần thấy tỷ, ta liền không tự chủ được..."
Thẩm Nhạn Băng ưỡn người lên một chút, nói:
- Ta rất đẹp sao? Nàng là tuyết liên trên băng sơn, trong sinh hoạt bình thường, có rất ít nam nhân dám trước mặt nhìn thẳng nàng, chỉ có ngưỡng vọng sự mỹ lệ của nàng. Từ khi gả vào Lăng gia, nàng gần như chỉ cấm cung trong nhà, những câu khen nàng xinh xắn, mỹ lệ đó, từ lâu đã chưa từng nghe đến, mà Lăng Khanh cũng là người cổ hủ, căn bản không nói mấy lời đường mật này, tuy rằng nàng đối với dung mạo mình mười phần tự tin, nhưng dần dà, nàng đối với dung mạo bản thân đã không còn tự tin như trước nữa.
Lăng Phong khẳng định:
- n, Thẩm tỷ, tỷ là người xinh đẹp nhất ta từng thấy, nữ nhân đẹp nhất. Mỗi lần tỷ xuất hiện, đều hấp dẫn ánh mắt ta, tỷ khiến ta động lòng, tỷ khiến ta thở gấp, khiến ta phải suy nghĩ miên man..."

Lăng Phong từng câu từng lời, đều khiến mặt Thẩm Nhạn Băng ngày một hồng lên, nghĩ không ra mình bị một nam hài tử ít hơn nàng gần mười tuổi thầm mến, hơn nữa trong lúc Lăng Phong đang là hài tử, cũng đã đem nàng trở thành đối tượng ảo tưởng. Thẩm Nhạn Băng trong lòng e thẹn có thừa, lại nổi lên một hành động cực kỳ cực kỳ của nữ nhân." Đúng vậy, ta còn chưa già, ta còn mị lực. Ta không thể cứ bản thân tuổi thanh xuân của mình như vậy..."
Thấy Lăng Phong còn muốn nói nữa, Thẩm Nhạn Băng vội bảo:
- Ngươi, ngươi đừng nói nữa, ngươi cứ nói như vậy, không biết xấu hổ sao a!"
Lăng Phong trên mặt cũng đỏ lên, nói:
- Không biết xấu hổ à, không xấu hổ , đó là lời trong lòng ta." Nỗi nhật tư dạ luyến (ngày nhớ đêm thương) trong lòng bao ngày rốt cục được thổ lộ trước mặt tình nhân trong mộng, trong lòng vui sướng có thừa, cũng có một loại cảm giác không biết thế nào đối mặt với Thẩm Nhạn Băng.
Thẩm Nhạn Băng sẵng giọng:
- Ai cũng không nói, đó không phải lời trong lòng ngươi."
Lăng Phong nghe vậy, vui vẻ nói:
- Thẩm tỷ, vậy tỷ... Tỷ nguyện ý làm thê tử ta rồi sao?" Thần tình đó so với đạt được mọi thứ còn kích thích hơn hơn, không những thế trong giọng nói còn rất là phấn chấn.
Nghe được hai chữ " thê tử ", Thẩm Nhạn Băng trong lòng run lên, vội nói:
- Không, không có. " Thế nhưng rốt cuộc " có hay không ", trong lòng nàng cũng không nắm chắc. Nhớ kỹ trước khi Lăng Phong lên Hoa Sơn, Lăng Phong đã từng không chỉ một lần bộc bạch tâm tình với nàng, khi đó nàng cho rằng đó chỉ là lời nói đùa của tiểu hài tử, bèn tựa như nói đùa mà cự tuyệt. Sau đó hai người xa nhau, sự nhớ nhung của Thẩm Nhạn Băng dành cho Lăng Phong lập tức tăng mạnh. Không được gặp Lăng Phong, trong lòng nàng tựa như thiếu mất cái gì đó, thậm chí mất ngủ. Lúc này đây tương phùng, Lăng Phong đã trưởng thành, lại càng thêm mê người, mặc dù chỉ là một thiếu niên truy phong mười sáu tuổi, nhưng mỗi cái giở tay nhấc chân đều tràn ngập mùi vị của nam nhân, nàng rõ ràng cảm giác được tim mình đột nhiên run lên. Loại rung động phát ra từ linh hồn này, nàng chưa bao giờ gặp qua.
Đối với Lăng Phong, nàng có một loại cảm tình thuyết bất thanh, đạo bất minh (nói không chắc, bảo không rõ), bởi thân phận hai người, sự chênh lệch tuổi tác, nàng cho tới bây giờ cũng không muốn thừa nhận. Thế nhưng mỗi lần nàng rất phiền muộn hoặc là thống khổ, người đầu tiên nàng nghĩ đến sẽ kể ra là Lăng Phong, tỷ như hôm nay.
- Nàng có! Ánh mắt và tiếng tim đập của nàng đã nói cho ta biết, nàng yêu ta..."
Lăng Phong tràn trề khí phách nói, tiến lên ôm chầm lấy nàng một lần nữa, hai cánh tay vững chắc một cái ôm chặt lấy tấm eo mềm mại của Thẩm Nhạn Băng, cái kia xoa qua xoa lại trên đồn bộ rất phì mỹ rất tròn trịa rất mềm mại của nàng. Đồng thời hôn lên trán, mũi, gương mặt, cổ, sau đó hôn lên cái miệng thơm ngát của nàng.
Thẩm Nhạn Băng thủ thân như, tấm thân băng thanh ngọc khiết chưa từng có nam tử nào dám làm xằng làm bậy,nhưng nam nhân trước mắt kia lại là ngoại lệ duy nhất. Cho dù là thế, lòng Thẩm Nhạn Băng vẫn rụt rè như cũ không cho phép bản thân tùy tiện và phóng đãng như vậy, lúc Lăng Phong ôm lấy hai tay nàng cố sức muốn đẩy hắn ra, nhưng Lăng Phong anh vĩ như sơn dù cho nàng đẩy thế nào cũng khó dời đi vạn phần.
Dần dà, theo sự hôn loạn của Lăng Phong trên mặt nàng, hai tay Lăng Phong vuốt ve các bộ vị trên thân thể Thẩm Nhạn Băng, những cái vuốt ve này như khuấy động sự trống rỗng tịch mịch trong lòng nàng lâu nay. Sự vuốt ve mang đến khoái cảm tuyệt luân không gì sánh được, toàn thân mềm nhũn, xuân tâm nhộn nhạo, nguyên một viên tâm hư không đã bị đôi tay trước mắt lấp đầy.
Thẩm Nhạn Băng muốn đẩy hắn ra, trong mắt Lăng Phong biến thành "Muốn cự tuyệt lại nghênh đón", trong lòng ** càng tăng, phản ứng nguyên thủy của nam tử nổi lên. Vốn Lăng Phong chỉ có lòng ôm ấp trêu cợt Thẩm Nhạn Băng một chút, nhưng lúc ôm Thẩm Nhạn Băng, da thịt hoạt nộn như nước của mỹ phụ nhân lọt vào tay, làm hắn yêu thích không buông tay. Áp những đường cong duyên dáng của nàng vào mình, lửa lòng dần dần gia tăng, trong lòng nghĩ đến nàng đã từng là kế mẫu mình, khi là thiên hạ đệ nhị mỹ nhân thì càng cảm thấy kích thích.
Sự hôn hít của Lăng Phong, sự vuốt ve của hắn, chậm rãi, đều dẫn dắt sự ** ẩn giấu lâu nay trong đáy lòng Thẩm Nhạn Băng...
- Chiến tranh " còn đang tiếp diễn, sức đề kháng của Thẩm Nhạn Băng rõ ràng rơi xuống, xuân ý ngược lại dạt dào, một đôi tay bạch ngọc cũng bắt đầu ôm eo gấu Lăng Phong, cũng kịch liệt hôn trả Lăng Phong, hai mắt lại nhỏ lệ, Lăng Phong tâm không đành hôn lên dòng lệ thủy của nàng, nuốt lấy từng giọt.
Kỳ quái là, trên người Thẩm Nhạn Băng, luôn luôn có một cỗ mùi thơm thoang thoảng, từ nhỏ Lăng Phong đã ngửi thấy trên người Thẩm Nhạn Băng có cỗ hương vị này, quen thuộc như vậy, khiến người ta mê say như vậy. Lăng Phong bị cỗ hương thơm này hun đến Thất tinh ngọc châu phía dưới, bỗng nhiên cứng rắn ngẩng lên, vừa lúc chạm phải chỗ mẫn cảm của Thẩm Nhạn Băng.
- A..."
Thẩm Nhạn Băng kinh ngạc một tiếng, đột nhiên trở nên tỉnh táo lại, ngược lại yếu ớt nói:
- Ngươi, ngươi luôn luôn nghĩ đến chuyện đó."
Lăng Phong đương nhiên biết nàng chỉ cái gì, chính là chuyện thất tinh ngọc châu phía dưới của hắn, rất không phải nói:
- Không, không phải như thế..."
Thẩm Nhạn Băng nhìn Lăng Phong, tựa như nắm được nhược điểm phôi hài tử này, chất vấn:
- Không là sao?Thế sao lại như vậy?"
Lăng Phong cảm giác ban nãy có thể đạt được hết thảy mộng tưởng, thế nhưng không nghĩ tới thất tinh ngọc châu ưỡn lên trái lại làm hỏng việc, nói quanh nói co:
- Thẩm tỷ... Tỷ... Ta "
Thẩm Nhạn Băng tiếp tục truy vấn:
- Ta làm sao? "
- Thẩm tỷ, thân thể của tỷ rất thơm, ta ngửi thấy một cỗ hương vị, phía dưới sẽ... sẽ như vậy, không phải cố ý đâu." Lăng Phong nói đích thực là lời thật, mùi thơm cơ thể trên người nàng tựa như chất xúc tác phát tình, khiến Lăng Phong muốn ngừng mà không được, vô pháp khống chế.
Thẩm Nhạn Băng nghe thấy Lăng Phong nói như vậy, không biết vì sao đột nhiên xấu hổ một chút, đỏ mặt nói:
- Ngươi thật là ma quỷ, quỷ chuyên bịp bợm a."
Lăng Phong cảm giác oan uổng, nói:"Thẩm tỷ, ta... Ta không có nói dối, cũng không phải là cái gì quỷ hoa dạng!Thật đó, lời ta nói đều là sự thực..."
Thẩm Nhạn Băng cũng không bán nợ, nói:
- Nam nhân các ngươi đều một cái đức hạnh, thoáng cái kêu người ta đẹp này, mê người này, bây giờ lại dối trá, kêu người ta thơm, để có được nữ nhân, cái gì cũng nói ra được. Ta lần này xem ngươi còn có cái gì để nói nữa không? Cứ nói ra hết đi..."
Lăng Phong nói:
- Nói cái gì? "
Thẩm Nhạn Băng nói:
- Ngoại trừ dung mạo của ta, mùi thơm cơ thể của ta, còn cái gì hấp dẫn ngươi, khiến ngươi kìm lòng không đậu a?"
Lăng Phong cố lấy dũng khí nói:
- Có, khí chất của Thẩm tỷ nàng, nhất cử nhất động đều mang theo phong vận mê người, câu hồn nhiếp phách kẻ khác, chịu không nổi mà. Mà mấu chốt nhất chính là tỷ yêu ta, thương ta, làm tim ta thương tỷ, cái này cả đời ta không bao giờ buông được..."
Thẩm Nhạn Băng thực sự không có cách nào nghe hết, tức giận nói:
- Ngươi tên ma quỷ này..."
Lăng Phong kiên trì nói:
- Không, ta không phải ma quỷ."
- Không phải ma quỷ, thế sao luôn nói mấy câu khiến người ta lâng lâng đó, ngươi biết nữ nhân thích nhất chính là mấy lời nịnh hót, trong miệng ngươi nói ra, hết lần này tới lần khác như là thật vậy." Thẩm Nhạn Băng rốt cục nhịn không được nói cảm thụ của lòng mình, nàng đã nhuyễn chống lại mấy lời đường mật của Lăng Phong, hết thảy tâm tình đều đã mềm ra, càng lún càng sâu.
Lăng Phong nghiêm túc nói:
- Thẩm tỷ, ta không có, ta không có nói sai. Lời ta nói đều là lời thật lòng..."
- Hừ... Có trời mới biết..." Thẩm Nhạn Băng hừ hai cái, theo cử chỉ áp sát vào ngực Lăng Phong của nàng, làm cho Lăng Phong dục hỏa tăng vọt, rất muốn đưa tay sờ soạng nàng, nhưng lại không dám.
Lời của Thẩm Nhạn Băng nói với Lăng Phong như là một loại dọa dẫm, thế nhưng Lăng Phong trong lòng nghĩ: bất luận thế nào, một ngày nào đó, ta phải có được nàng.
Ngay lúc ý nghĩ xấu xa của Lăng Phong từ từ ngấm nước, Thẩm Nhạn Băng nũng nịu:
- Phong nhi, ta biết ngươi lại đang nghĩ gì rồi."
- Nghĩ cái gì?" Lăng Phong thất thanh:
- Không, không có gì a!"
- Hừ, ngươi nghĩ rằng ta thực sự không biết sao?" Thẩm Nhạn Băng thách thức nói:
- Ngươi toàn tâm toàn ý thầm nghĩ cái kia, phải không?"
- A..." Lăng Phong không dám nói dối, không thể làm gì khác hơn là trầm mặc.
- Được rồi, ngươi muốn đùa bỡn ta, hôm nay ta để ngươi như nguyện!" Thẩm Nhạn Băng hít sâu nói, hình như hạ dũng khí rất lớn mới dám mở miệng.
Nếu như đổi lại là bình thường, Lăng Phong nghe được lời nói như vậy không phát cuồng không được, nhưng lúc này hắn không có thế, bởi lúc này lời này của Thẩm Nhạn Băng tựa như tức giận. Không có cam tâm tình nguyện, cứ như vậy kết hợp cũng không hoàn mỹ.
Lăng Phong lắc đầu, cự tuyệt:
- Không... Thẩm tỷ, thứ ta muốn không phải thân thể tỷ, không phải là cái xác. Ta yêu chính là ngươi cả thân thể cả tâm hồn của tỷ. Nếu như tỷ không cam tâm tình nguyện, ta sẽ không động vào tỷ."

Thẩm Nhạn Băng ngẩn ra, thật không ngờ Lăng Phong quyết đoán như vậy, nhất thời trong lòng vui vẻ, nói:
- Nếu như nói ta không cam tâm tình nguyện, ngươi cả đời cũng không muốn ta sao?"
- Đúng vậy!" Lăng Phong lần này trả lời dị thường quả quyết.
Câu trả lời của Lăng Phong khiến Thẩm Nhạn Băng trong thời gian ngắn cảm nhận được tình yêu chân chính, cảm thấy cái gì là hạnh phúc, nàng rốt cục xác định Lăng Phong chính là hạnh phúc mà cả đời mình hằng theo đuổi.
- Ngươi theo ta vào đây." Thẩm Nhạn Băng nói xong xoay người đi lên trước, đôi chân nàng thon dài, đồn bộ đầy đặn, eo có vẻ rất nhỏ, tất cả những cái này, Lăng Phong phía sau coi hết sức kỹ càng, theo sự di chuyển của nàng, eo, đồn bộ, chân ba thứ kết hợp hoàn mỹ, hình thành một đạo phong cảnh tuyến ( dải phong cảnh) mê người không gì sánh được.
- Đi đâu?" Lăng Phong nhịn không được hỏi một câu.
- Vào phòng." Thẩm Nhạn Băng thản nhiên nói."
- A! ?" Lăng Phong kinh ngạc vạn phần, quả thực không tin nổi cái lỗ tai mình, bởi hắn minh bạch chính xác kết quả việc cô nam quả nữ ở chung một phòng.
Thẩm Nhạn Băng quay đầu, mỉm cười nói:
- Yên tâm, lúc này đây thiếp cam tâm tình nguyện."
- A..." Lăng Phong cuồng vọng cười to một trận, tình cảm trong lòng lập tức như núi lửa phun trào, căn bản vô pháp ngăn chặn sự vui vẻ trong lòng, hắn bước nhanh lên phía trước, ôm cổ Thẩm Nhạn Băng, đem toàn bộ lan yêu Thẩm Nhạn Băng ôm lấy, bước nhanh đến phòng ngủ.