Kiều Kiều Sư Nương

Chương 114: Bạch Lăng bách linh



Cùng tam nữ xinh đẹp đại chiến một hồi, Lăng Phong có cảm giác thật tiêu hồn, sảng khoái. Khi tỉnh lại, trời đã quá trưa. Lăng Phong cùng tam nữ bàn kế thương lượng, cuối cùng quyết định, cùng nhau trở về Hoa m.
Tiên hạc của Lam Phượng Hoàng một lần chỉ có thể chở được ba người, bởi vậy Lăng Phong để Lam Phượng Hoàng mang theo Thẩm Nhạn Băng cùng La Ngọc Thanh trở về huyện Hoa m trước, sau khi an bài thỏa đáng, sẽ quay lại đón hắn, đồng thời trở về Hoa m.
Tí nữa thì quên, La Ngọc Thanh vẫn còn có chút lo lắng, dù sao nàng cũng là người có gia thất. Thế nhưng nghĩ đến tình cảm của Lăng Phong, hơn nữa được Thẩm Nhạn Băng và Lam Phượng Hoàng khuyên bảo, nàng quyết định sẽ theo Lăng Phong. Dù sao đây cũng là vui vẻ cả đời, không vui cũng là cả đời, làm nữ nhân hà tất gì phải tự ủy khuất chính mình? La Ngọc Thanh nghĩ thông suốt một lúc, cùng Lam Phượng Hoàng, Thẩm Nhạn Băng sửa soạn quần áo, dùng bữa sáng, sau đó cưỡi tiên hạc bay trở về Lăng phủ ở Hoa m.
Từ Hàng Châu tới Hoa m, vừa đi vừa về cũng phải mất bảy, tám canh giờ, hơn nữa còn phải nghỉ ngơi, bởi vậy Lăng Phong tại Hàng Châu không muốn cũng phải mất ít nhất là hai ngày mới có thể trở về Hoa m.
Lăng Phong tại Lăng phủ kiểm kê lại một chút, mặc dù Lăng gia vừa qua khỏi kiếp nạn, nhưng là Lăng Khanh tại Kim Lăng được Ma giáo bảo vệ, bởi vậy Lăng gia sinh ý rất nhanh có thể phục hồi, hơn nữa càng thêm thâm căn cố đế (vững chắc), điểm này Lăng Khanh bản thân có thể an tâm.
Lăng gia mặc dù phú xưng địch quốc, nhưng là biệt viện nơi này không thể ở lại được nữa, dù sao nơi này đã chết rất nhiều người, âm khí thật là sâu a.
Lăng Phong đi loanh quanh trong phủ, một lát sau Bạch Lăng tới mời hắn dùng bữa. Tới bàn, Lăng Phong đứng nhìn Bạch Lăng, nói:
- Bạch Lăng, nàng ở Lăng gia lâu như vậy, coi như là người của Lăng gia rồi. Giờ nàng hãy ngồi xuống cùng ta ăn cơm đi."
- Nhưng mà...." Bạch Lăng trong lòng tuy thích, nhưng là nàng cũng không dám lỗ mãng.
Lăng Phong hiểu ý nàng, nói:
- Sợ cái gì, nhà này giờ chỉ còn nàng với ta, ta không nói thì ai mà biết."
Bạch Lăng nghe xong thoải mái hơn, khẽ "ân" một tiếng, lúc này mới dám ngồi xuống.
Ở trên bàn, Lăng Phong gắp cho Bạch Lăng vài món, rất hợp khẩu vị. Bình thường nàng không thích uống rượu, hôm nay cư nhiên lại phá lệ, hăng hái bừng bừng cùng hắn uống tới tận khuya.
Bởi vì có nội lực thâm hậu, Lăng Phong tửu lượng khá là tốt, hơn nữa tâm tình hôm nay lại vui, uống đến mức đứng dậy suýt cũng không nổi. Uống nhiều hơn, tự dưng cũng nói nhiều. Vì vậy Lăng Phong cứ vừa uống vừa sang sảng, thuật lại cho Bạch Lăng những kinh nghiệm vừa qua ở Hoa Sơn.
Rượu vào thì lời ra, nào là Tử Lăng, Lục Phỉ Nhi, Tạ Lâm Lam, sư nương Bạch Quân Nghi...., Bạch Lăng trong ánh mắt vừa hâm mộ vừa là đố kỵ, nhất là Tử Lăng, lúc đầu là ở cùng nhau, đều là thị nữ của Lăng Phong, nhưng nàng bây giờ là thiếu phu nhân của Lăng gia rồi.
Lăng Phong thấy Bạch Lăng vẫn im lặng, bèn nói:
- Bạch Lăng nha, nàng như thế nào lại không nói lời nào? Có đúng hay không nàng sợ ta? Không cần sợ, ta đâu có coi nàng là ngoại nhân a."

Bạch Lăng không biết lấy dũng khí từ đâu ra, thấp giọng nói:
- Thiếu gia, người có thể hay không, cho ta cùng đi Hoa m......"
Lăng Phong sửng sốt, nói:
- Đương nhiên, chẳng lẽ nàng cho rằng ta sẽ không mang nàng đi a?"
Bạch Lăng cúi đầu, nói:
- Thiếu phu nhân, là người nói muốn đem ta về nhà......"
Lăng Phong nói:
- Không thể được, nàng như thế nào có thể về nhà lúc này, nàng chính là người của Lăng gia a." (ND: thằng này nó lừa em nhỏ ghê thật)
- Thật vậy chăng?" Bạch Lăng nghe xong, khuôn mặt hưng phấn không tự chủ được mà đỏ lên, kiều mị nói:
- Thiếu gia, người thích nhất là khi dễ nhân gia!"
Lăng Phong cố ý làm ra vẻ nghiêm trang, nói:
- Ta có ư?"
Bạch Lăng đôi mắt đẹp khẽ chớp, nhỏ giọng nói:
- Ai nói không có, nhớ lần đầu thiếp mới vào Lăng phủ, người còn chiếm tiện nghi của người ta. Lúc nào cũng loạn động trên người nhân gia, mắc cỡ chết đi được!"
Lăng Phong cười hắc hắc, nói:
- Nàng cũng không thể trách ta nha. Khi đó nàng trước ngực cứ phồng lên, thật là kỳ quái, còn tưởng rằng là cái bánh bao chứ, bất quá trên người nàng thật là thơm, làm ta chỉ muốn cắn a......"
- A...... Mắc cỡ chết đi được, thiếu gia, người thật xấu!!!" Bạch Lăng khuôn mặt đã không thể dùng tử đỏ hồng để miêu tả, quả thực hận không có cái lỗ nào dưới chân để chui xuống.
Lăng Phong cười mập mờ, nghiêm sắc mặt nói:
- Cái gì mà không có ý tứ, khi đó ta còn nhỏ, cũng là thật sự thích mùi hương trên người nàng a."
Bạch Lăng cực kì thẹn thùng, nhưng là nhịn không được có chút tiếc nuối, nói:
- Thiếu gia người giờ đường đường là một đại anh hùng, thiếu phu nhân thì không vị nào là không quốc sắc thiên hương. nguyệt thẹn hoa nhường. Bạch Lăng so với các nàng còn kém xa......"
Lăng Phong ca ngợi nói:
- Như thế nào có thể thua kém được? Bạch Lăng nàng cũng là một đại mỹ nữ a."
Bạch Lăng lắc đầu nguầy nguậy, nói:
- Thiếu gia người không cần an ủi ta, người xem Lam Lam thiếu phu nhân, nàng so với ta không biết xinh đẹp gấp bao nhiêu lần. Ta với nàng giống như một trời một vực a."
Lăng Phong nói:
- Nàng đó, cứ nghĩ đâu đâu, cho dù Lam Lam xinh đẹp hơn nàng, cũng không thể nói là một trời một vực được!"
Bạch Lăng vẫn còn kiên trì, chống chế nói:
- Nhưng, Lam thiếu phu nhân nhìn tựa tiên nữ nhà trời vậy, chỉ bằng điểm này, ta còn kém xa."
Lăng Phong mỉm cười nói:
- Cũng có thể nói, nàng ấy chính là Đại mỹ nhân, còn nàng là tiểu mỹ nhân, không phải sao? Hơn nữa nàng xem xem, nàng chính là một tiểu tiên nữ a."
Bạch Lăng che miệng cười khúc khích, nói:
- Thiếp như thế nào có thể như vậy? Tiên nữ đều có pháp thuật, có thể muốn gì được nấy, người xem Lam thiếu phu nhân, nàng ấy còn có tiên hạc, có thể bay lên trời, ta thấy nàng cứ như là thần tiên giáng trần a."
Lăng Phong lắc đầu nói:
- Làm thần tiên thì có cái gì tốt, thần tiên không thể cưới lão bà, cũng không thể lấy lão công." Nói đoạn lại rót rượu muốn uống, nhưng phát hiện bầu rượu đã cạn tự lúc nào.
Bạch Lăng nói:
- Thiếu gia, hết rượu rồi, để thiếp lấy cho chàng."
Lăng Phong nhìn chén rượu đã cạn, vội vàng nói:
- Cái này đã đủ rồi, nếu thêm nữa, ta sẽ say a. Ta lại không muốn nàng chứng kiến bộ dáng ta lúc đó. Như vậy khó coi cực kỳ."
Bạch Lăng mỉm cười nói:
- Thiếu gia, khi người quá chén, sẽ không nói năng lung tung, hay phát cáu ư?"
Lăng Phong khoát tay, nói:
- Ta như thế nào có thể như thế? Con người của ta rất trong sáng, tuyệt không có ý đồ gì. Người khác nói cái gì, ta nghe cái đó."
Bạch Lăng cười hì hì, nói:
- Thật là như vậy ư, thiếp đây phải hảo hảo kiểm tra một chút. Thiếp rót cho người một chén, chúng ta vừa uống vừa thí nghiệm."
Lăng Phong bận nói:
- Sau này cơ hội còn nhiều mà, hôm nay thật sự không được. Ta sợ thất thố trước mặt nàng a."
Bạch Lăng thấy Lăng Phong không muốn uống, không tiện ép nữa, bắt đầu thu dọn chén đũa.
Lăng Phong kì thực là uống không nhiều lắm, nhưng cũng cảm thấy trên mặt nóng hừng hực. Bất quá cũng tốt, hắn còn có thể giúp Bạch Lăng làm việc. Bởi vì trong phủ hiện giờ không còn ai nữa, bởi vậy Lăng Phong thật sự không đành lòng để Bạch Lăng người đơn thế cô mà làm việc a. Khi hai người đi tới phòng bếp, chỉ có một ngọn đèn, tỏa ánh mờ mờ. Dưới ánh đèn, Bạch Lăng hiện ra vẻ đẹp thật huyền ảo. Nàng đang khom lưng rửa chén.
Cả người nàng như rực sáng, tựa như một vị tiên nữ hạ phàm. Mặc dù Lăng Phong thấy chỉ là cách một lớp quần áo, những đường cong tuyệt mĩ, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến hắn cực kỳ xúc động, nhất là rượu đã vào, khả năng trấn định lại yếu đi. Chỉ nghe thấy tim hắn đập thình thịch, tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn vô ý mà nảy lên ý định muốn chiếm đoạt.
Dục hỏa đã thiêu đốt linh hồn Lăng Phong, khiến hắn miệng lưỡi khô khốc. Vì vậy, nhịn không được mà tiến về phía trước, từ sau ôm lấy eo Bạch Lăng, phà hơi nóng vào tai nàng, thầm thì:
- Bạch Lăng à, làm nương tử của ta đi. Ta thích nàng."

Bạch Lăng không kịp đề phòng, khẽ thốt một tiếng, đồng thời trong lòng một trận kinh hãi, nhẹ nhàng, khe khẽ giãy dụa nói:
- Thiếu gia, thiếp, thiếp....không thể....."
Lăng Phong ôm chặt lấy nàng, nói:
- Chẳng lẽ nàng không thích ta sao?"
- Không, thiếp, thiếp cũng thích chàng." Bạch Lăng khẽ đáp, ngượng ngùng không thôi.
Lăng Phong nói:
- Vậy sao nàng không muốn gả cho ta?"
- Không, thiếp đương nhiên là nguyện ý gả cho chàng. Chỉ là bây giờ không thể làm bậy được." Bạch Lăng kinh hãi cùng bối rối nói, tim đập thình thịch không thôi, tựa như một chú nai con lạc mẹ.
- Nếu nàng đã đồng ý, thì không có gì là không thể làm. Mặc dù nàng không thể làm thê tử của ta, cũng có thể làm tiểu thiếp của ta, giống như Tử Lăng vậy." Lăng Phong nói đoạn, hai tay bắt đầu di chuyển, từ từ tiến tới bộ ngực sữa của nàng. Nới đó thật là mềm mại, thật là co dãn, mặc dù không lớn lắm, nhưng cảm giác thì thật là tuyệt. Cùng lúc đó, Lăng Phong ở phía sau khẽ cọ sát vào Bạch Lăng, không hề có hảo ý. Bị tập kích bất ngờ như vậy, Bạch Lăng vừa thẹn vừa mừng, còn có chút vui sướng.
Bạch Lăng quay đầu, gắt giọng:
- Thiếu gia, người xấu!!" Đôi môi đỏ mọng khẽ chu lên, vừa buồn cười lại rất đáng yêu.
Lăng Phong nhìn thấy kích động một trận. Vì vậy nhịn không được mà mút lấy, khẽ tách hàm răng ngọc ngà của nàng ra, tham lam tìm kiếm đầu lưỡi ngọt ngào. Bạch Lăng bị Lăng Phong ba đường giáp công, khó có thể chịu được. Nàng cũng không phản kháng nữa, thân thể hoàn toàn để hắn loạn động. Nếu đem Bạch Lăng so sánh với Lăng Phong, hắn tự nhiên được xem là một tay lão luyện a.
Lăng Phong tham lam mút lấy mật dịch trong miệng nàng, hai tay hung mãnh nắm lấy song nhũ của nàng, nhẹ nhàng xoa bóp. Bị kích thích như vậy, Bạch Lăng toàn thân nóng lên, có chút choáng váng. Từ nhỏ tới giờ, còn chưa bị nam nhân phi lễ như vậy. Nàng trong lòng hy vọng hắn dần tiến từng bước, nhưng là lí trí cùng lễ giáo khiến nàng nàng không thể tùy tiện như vậy.
Bạch Lăng để Lăng Phong khinh bạc trong chốc lát, sau đó nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
Lăng Phong nhìn nàng, cười nói:
- Thật sự là thơm a, làm ta mê chết đi được!"

Bạch Lăng xoay người, đối diện Lăng Phong, nói:
- Thiếu gia, thiếp, trong tim thiếp, chỉ có chàng thôi. Chàng nhất định không được phụ thiếp."
Lăng Phong nắm ngọc thủ của nàng, chánh sắc nói:
- Đó là nhất định. Ta nói rồi nhất định làm được!"
Bạch Lăng trên mặt mang theo thần sắc đỏ bừng, nói:
- n, thiếp tin chàng......"
- Vậy nàng còn chờ cái gì nữa, chúng ta động phòng thôi......"
- A......" Bạch Lăng cả kinh, chưa kịp phản ứng, đã bị Lăng Phong vòng eo ôm lấy, hướng sương phòng tiến đến......