Kiêu Tế

Chương 68: Ăn



Tiêu Lan kéo chăn bao lấy nàng từ phía trước, "trên người ta lạnh."

Diên Mi cùng Tiêu Lan mặt dán mặt cọ rồi cọ rồi cọ: "Ta ủ cho chàng."

Tiêu Lan cười rộ lên, hôn nhẹ lên má nàng: "Sao còn chưa ngủ?"

hắn biết rõ, nhưng vẫn cứ muốn nghe chính miệng Diên Mi nói ra, Diên Mi không biết chút tâm tư này của hắn, thoải mái hôn lại một cái lên má Tiêu Lan: "Chờ chàng."

Tiêu Lan thỏa mãn, vịn gáy hôn nàng, Diên Mi ô ô ngửa đầu, một tay sờ loạn trước người hắn, Tiêu Lan thở gấp một hơi, thoáng buông ra, "Sao nào?"

Diên Mi bị hôn có chút mơ màng, hai tay nàng nâng mặt hắn, bẹt miệng Tiêu Lan ra cho chu lên, đi tới gần nhẹ nhàng gặm một cái mới nhớ tới mình đang muốn nói gì liền hỏi: "Cơm tối?"

Tiêu Lan đúng là chưa ăn cơm tối, sáng sớm chạy tới đại doanh Tây Bắc, ở đó hai canh giờ, bên mỏ sắt ở Dĩnh âm đã rèn ra thiết khí đầu tiên, hắn mang Thường Tự đến Dĩnh âm đi đi rồi về, cơm trưa cũng chỉ ăn mấy miếng lương khô, bây giờ chỉ đợi mấy ngày nữa thôi, chỗ Thường Tự xuất ra nhân thủ, chở thiết khí về trong quân thì lập tức có thể chỉnh quân xuất phát.

"Trong phòng có điểm tâm không?" Tiêu Lan nói: "Ta ăn mấy khối điểm tâm là được."

Mặt hắn bị Diên Mi xoa nắn thay đổi hình dạng, miệng đang vểnh lên nên giọng nói mơ hồ, mặt hơi đỏ, Diên Mi lại thấy bộ dạng này của Tiêu Lan thú vị, cười ha ha, ở trên môi Tiêu Lan mổ mổ, vẻ mặt "ta biết ngay là chàng chưa có dùng cơm đâu", lắc đầu nói: "Giữ lại cho chàng, giờ hâm nóng!"

Lại sờ sờ bụng hắn: "Trời lạnh, phải ăn cơm."

Trong lòng Tiêu Lan nóng hầm hập, phát ra tiếng từ trong cuống họng, "Nghe nàng."

Diên Mi vui rạo rực vỗ vỗ Tiêu Lan: "Ngoan."

"..."

Nha đầu bên ngoài vội vàng đi hâm nóng cơm, Tiêu Lan rửa mặt, đổi thân xiêm y, trở lại đúng lúc đang dọn cơm lên bàn, mì rưới dầu vừng ăn kèm dưa muối, buổi tối không thích hợp ăn nhiều nên chỉ mang lênmột bát, trán Tiêu Lan rịn mồ hôi, ăn đến toàn thân thư thái.

Diên Mi quấn tấm thảm ngồi ở đối diện nhìn Tiêu Lan ăn, nhìn một hồi lại thèm, Tiêu Lan đút cho nàng ngụm canh, Diên Mi nghểnh cổ uống, liếm liếm miệng: "thật ngon."

Cảnh nương tử ở một bên cười nói: "Buổi chiều phu nhân ăn cũngkhông thấy ngon như vậy."

Diên Mi một chút cũng không dấu giếm, nói thẳng tuột: "Lan ca cakhông ở đây, cái gì cũng không ngon."

Cảnh nương tử bị một câu tuyệt sát, che miệng yên lặng lui đến trong góc, Tiêu Lan ăn đến toàn thân nóng lên, cách cái bàn xoa cằm nàng, bị một tay Diên Mi đẩy ra: "Tắm rửa, ngủ." đã đến giờ thìn, nàng buồn ngủ muốn chết rồi.

Bàn ăn được dọn đi, Tiêu Lan đi lại tiêu thực một chút rồi đi tắm, Diên Mi vừa nãy đã uống mấy ngụm canh nên cũng đi súc miệng, xong rồi liền bọc chăn ở trong giường tùy ý lăn lộn, Tiêu Lan tắm tăng tốc, mộtkhắc đã đi ra, Diên Mi hô một cái mở thảm ra, lao tới bao lấy Tiêu Lan, cười ha ha: "Sưởi ấm."

đã gần canh ba, đêm qua Tiêu Lan ngủ không nhiều, cũng có chút mệt mỏi, cầm thuốc bôi ở đầu giường: "Tới đây, thoa thuốc rồi ngủ."

Diên Mi cưỡi trên đùi Tiêu Lan, lười nhúc nhích, liền trực tiếp nằm sấp lên người phía trước, ôm cổ hắn lầm bầm: "Thoa thoa."

Tiêu Lan bị đè xuýt ngã, muốn gọi nàng đi xuống, lại có chút khôngnỡ, ngưng một hồi lâu chỉ đành phải nói: "Cởi áo ra trước đã."

Diên Mi "ưm" một tiếng, cũng không nhúc nhích, nàng ngủ gật mất rồi, tay chân mềm nhũn, Tiêu Lan chỉ có thể tự cởi áo cho nàng, lao lực lột xuống rồi, quét thuốc mỡ xoa vào lòng bàn tay rồi lại xoa bóp lưng cho nàng.

Cũng may hắn đã xem qua vết thương vài lần, sờ soạng thôi cũng biết ở nơi nào, chỉ là như vậy cánh tay dễ mỏi, khống chế lực đạo khôngquá chuẩn, hơi mạnh Diên Mi liền nhíu mày hừ một tiếng, mơ mơ màng màng chống người dậy nhìn hắn, Tiêu Lan dịu dàng hỏi: "Đau sao? Ta sẽ nhẹ nhàng hơn."

Diên Mi lại ngủ gật trở về, từ từ nhắm hai mắt lại, trở tay đi tìm tayhắn, bắt được thì vỗ vỗ một cái, lại thuận theo trượt xuống, lần mò lung tung vào trong đồ lót Tiêu Lan, ở bên hông hắn gãi gãi.

Tiêu Lan liền giật mình, trên tay không khỏi dùng sức ngăn lại nàng, bộ ngực Diên Mi mềm mại cọ ở trước ngực hắn, Tiêu Lan mím môi, ôm nàng nghiêng sang bên cạnh.

Diên Mi bị hắn ấn đau, thân thể giãy giãy ra, cong chân lên thì cọ phảimột thứ cưng cứng, hai gối lập tức kẹp lấy, tay theo bên hông Tiêu Lan trực tiếp trượt đi vào, đem cái thứ cấn người kia nắm thật chặt, cũng không biết có đang tỉnh tảo hay không, nàng trong bóng đêm mơ hồ không rõ nói: "Lan ca ca, ta bắt được rồi."

"...... …"

Nếu như hiện tại thắp đèn để sát vào nhìn, liền có thể thấy lông mi Tiêu Lan run đến không còn hình dáng, trên cánh tay cũng khẽ nổi gân xanh, hắn một câu cũng nói không nên lời, hung hăng mút một cái ở cổ Diên Mi.

Giọng của Diên Mi có chút biến điệu, tay nắm chặt, như nỉ non như khúc khích gọi hắn: "Lan ca ca, chàng đừng cắn ta."

"Mi Mi… Mi Mi..." Tiêu Lan một khắc trước còn giãy giụa muốn nàng buông tay, nhưng nghe nàng ngâm nga một tiếng như vậy thì hoàn toàn mất đi lý trí, không tự chủ được nhổm người về phía trước, ngậm lấy cánh môi nàng liếm hôn, "Mi Mi..."

Trừ tên nàng ra hắn cái gì cũng nói không nên lời, không biết là nên bảo Diên Mi dùng sức hơn nữa, hay là cứ dừng lại như thế này đây?

không giống với lần trước cách quần lót đụng chạm ngắn ngủi, lần nàykhông hề có cách trở, lòng bàn tay Diên Mi nóng hổi, ngón tay mềm mại, mặc dù một tay không thể nắm hết nhưng chỉ cần hơi nhúc nhích, "của mình" liền ở trong tay nàng liền kích động đến phát run.

Tiêu Lan lần đầu tiên biết được, còn có thể có loại tư vị khiến người ta khó nhịn như vậy.

Trước kia, cho dù có ngửi phải những thứ mùi hương ngổn ngang kiathì Tiêu Lan cũng hoàn toàn không có phản ứng, không có liền khôngcó, 18, 19 năm đều trôi qua như vậy, hắn không hề biết có chuyện như thế này. Hoặc cũng không thể nói hoàn toàn không có, vào mười ba mười bốn năm ấy, hắn cũng có phản ứng của lứa tuổi bình thường nên có, một buổi sáng nào đó thức dậy thì thấy quần bị ướt... Nhưng mà, chuyện này cũng không làm cho hắn sinh ra ý niệm xúc động trong đâù, chỉ làm cho hắn hiểu được những thứ mà hắn không muốn nhớ lại nhưng lại in dấu khắc sâu vào trong đầu hắn, có mùi hương lơ lửng, có nam nhân thở dốc, còn có một tia mùi vị máu tanh chưa khô, thậm chí chính hắn... Toàn bộ hiện ra ngay trước mắt, trong dạ dày nhộn nhạo khó chịu, chỉ muốn nôn khan.

Tiêu Lan thật ra là có chút sợ hãi, cho dù bây giờ hắn đã không còn quá chán ghét giấc mộng đó nữa, nhưng đến cùng thì vẫn có chút khẩn trương.

Nhưng đến một khắc trước mắt này, Tiêu Lan mới thật sự rõ ràng, tí xíu lo lắng kia hoàn toàn là dư thừa! Bởi vì trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, trừ nhìn thấy Diên Mi, đi theo phản ứng bản năng của cơ thể, cái khác hắn căn bản là cái gì cũng nhớ không ra!

Ngón tay Diên Mi động động, nghe Tiêu Lan thở dốc thì lo lắng tiến đến bên lỗ tai hắn nhỏ giọng hỏi: "Lan ca ca, chàng khó chịu sao?"

Hơi thở như lông vũ quét qua tai, Tiêu Lan cúi đầu hừ một tiếng, Diên Mi thấy hắn khó chịu liền muốn rút tay ra ôm ôm hắn, lại bị Tiêu Lanmột phen chế trụ cổ tay: "Đừng..."

Diên Mi nháy mắt mấy cái, nhất thời linh tính, nàng hôn hôn môi Tiêu Lan, trên tay lộn xộn, nhỏ giọng hỏi: "Lan ca ca, chàng thích như vậy sao?"

Tiêu Lan bị nàng nhiễu loạn chịu không nổi, đè thẳng nửa người lên nàng, Diên Mi tỉnh tỉnh mê mê, dứt khoát tay kia cũng duỗi xuống, đầu lưỡi trong miệng không sợ chết đưa ra, chạm vào đầu lưỡi Tiêu Lan, Tiêu Lan bị nàng làm cho nổi điên, một tay buông cổ tay nàng ra, thăm dò vào trong yếm nàng, đặt lên một khỏa tròn đầy mềm mại tàn nhẫn vuốt ve.

Diên Mi không biết là đau hay thế nào mà vặn vẹo thân thể rầm rì, nhưng Tiêu Lan đang ở trong nhiệt tình, chặn miệng nàng lại hôn càng mãnh liệt hơn, một chân cũng ngăn chặn nàng, nửa người che phủ phía trên, đưa “chính mình” vào trong tay nàng trượt tới trượt lui.

Diên Mi bị hôn đến thở không được, trên tay tăng nhanh, nàng hoàn toàn không biết, chẳng qua là cảm thấy bàn tay Tiêu Lan ở bên trong yếm nàng vân vê thật khó chịu, nàng xuất phát từ ý muốn tác quái nên mới tuỳ tiện động tay, nhưng mà Tiêu Lan là lần đầu, lại quá kích động, cho dù nàng không có cách thức gì thì cũng không chịu nổi, kêu lên một tiếng đau đớn, câu đầu lưỡi nàng dùng sức mút mát, Diên Mi "Ô!" ra tiếng, dùng chân đẩy hắn, Tiêu Lan sít sao đè nặng, sau mộthồi lâu, cuối cùng buông môi nàng ra, thở hắt một hơi, hơi thở vẫn còn dồn dập.

Diên Mi thở lớn thật gấp vài cái, khóe mắt lấp lánh ánh nước, liếm liếm thấy môi mình thật đau, tức giận: "Lan ca ca, chàng vừa nãy như muốn ăn ta."

một tay Tiêu Lan còn đặt ở ngực nàng, dư vị chưa tiêu, không kìm được lại nhéo nhéo, khàn giọng nói: "Ừ, ăn nàng."

Diên Mi trợn to hai mắt, vốn định cởi cái yếm ra nhìn một chút, vừa động thì lại phát hiện tay mình còn đang trong quần Tiêu Lan, nàng liền "Ơ?", hỏi: "Thay đổi?"

trên mặt Tiêu Lan nóng đến mức có thể luộc chín được trứng gà, vội vàng lôi tay nàng ra ngoài, Diên Mi lắc một cái: "Tay mỏi", đưa đến trước mắt muốn xem, Tiêu Lan vội vàng sờ loạn trên giường, sờ đến áo lót Diên Mi thì tuỳ tiện bọc tay nàng lại lau chùi, Diên Mi bĩu bĩu môi: "Ướt."

Tiêu Lan rất sợ nàng hỏi đó là cai gì, cứng nhắc chuyển đề tài: "Hôm nay ở nhà vẫn tốt chứ?"

Diên Mi suy nghĩ một chút cảm thấy không được tốt, liền không nói gì mà đạp chân hắn, nhất thời lại nhớ lại vừa mới nãy vốn là đang thoa thuốc, hôm nay Mẫn Hinh nói còn có thuốc giống vậy để bôi, liền chỉ chỉ dấu hồng tím trước ngực mình: "Cái này cũng thoa thuốc."

Nàng nghĩ tới Mẫn Hinh nói thoa ở "chỗ đau", chỗ này cũng đau.

Tiêu Lan còn chưa đứng dậy, ở hõm vai nàng hôn một cái, mang theo cổ thỏa mãn không thể nói thành lời, nói cho nàng biết: "Chỗ nàykhông cần", hơi suy nghĩ chút liền nghĩ đến, hỏi: "Hôm nay Mẫn Hinh nhìn thấy? Nàng đến nhìn vết thương của Cảnh nương tử?"

"không cho nàng xem", Diên Mi nói: "Xem vết thương, Mẫn Hành..."

Nàng vốn muốn nói Mẫn Hành cũng tới, chỉ là thuận tiện nhắc tới mộtcâu, nhưng Tiêu Lan lúc này một chút cũng không muốn nghe thấy tên Mẫn Hành, trực tiếp ôm hôn chặn lại.

hắn đứng dậy, cũng ngượng ngùng thắp đèn sáng, đắp chăn cho Diên Mi, cọ cọ môi nàng nhỏ giọng nói: "Chờ ta một chút, ta lấy nước rửa tay cho nàng."

Diên Mi xoay người nằm sấp trên giường, "Nhanh đi."

Tiêu Lan đi sửa soạn một phen, đổi quần lót rồi bưng nước tới rửa tay cho Diên Mi, lăn qua lăn lại một hồi lâu, trong đầu hắn mới dần dần hoàn hồn, cũng không ngủ được, nhớ tới còn có chuyện phải dặn dò liền chống tay dậy nhìn Diên Mi, thấy nàng cũng còn chưa ngủ thì ôm người vào trong ngực, nói: "Mấy ngày nữa ta sẽ dẫn binh vào kinh, trong nhà lưu hai ngàn tinh binh cho nàng, đều là tinh nhuệ nhất, vạn nhất ta..."

Nửa câu sau hắn còn chưa nói hết Diên Mi đã bắt được trọng điểm nửa câu đầu, ngửa đầu hỏi: "Chàng vào kinh, không mang theo ta?"

Ấn lệ, không có người nào hành quân đánh trận lại mang theo nữ quyến cả, huống chi chuyến này đi lại không nắm chắc phần thắng, lúc trước cho dù nghĩ đến thất bại cũng cảm thấy không quá mức đáng sợ, nhưng nay đã không còn như trước nữa, hắn có uy hiếp.

Vạn nhất, vạn nhất thực sự thất bại... Bộc Dương cách khá xa, lại là địa bàn của mình, chung quy có thể bảo hộ được Diên Mi một chút, thậm chí, đường đi sau này hắn cũng đã có an bài.

Nhưng Diên Mi căn bản không nghe lọt những thứ kia, nàng vọt mộtcái đứng dậy, đẩy Tiêu Lan ra, "Gạt người!"

"Mi Mi", Tiêu Lan kéo nàng lại, "Nàng ngồi xuống nghe ta nói."

Diên Mi tức giận kéo chăn mền tới, đập đập lên: "không, ta muốn đi, cùng chàng cùng nhau!"

Tiêu Lan mím môi, nhìn chằm chằm vào nàng thật lâu, "Nàng có biết lần này vào kinh là muốn làm cái gì không?"

"Đánh trận", thực ra Diên Mi không biết rõ hoàn toàn, nhưng hiểu được là muốn điều binh, nàng cúi người xuống nói từng chữ: "Làm gì cũng được, ta không sợ."

Tiêu Lan ôm cổ nàng, siết chặt khiến lưng nàng phát đau, nửa ngày mới lên tiếng: "Để ta suy nghĩ."

Tức giận của Diên Mi không tan, đẩy hắn ra, kéo chăn mền qua, mộtmình ngủ.

Tiêu Lan đầu đêm mới vừa nếm được một ít ngon ngọt, còn chưa kịp hưởng thụ dư vị thật tốt thì quá nửa đêm đã bị đuổi ra khỏi chăn, duỗi chân ra không biết phải nên cười hay là nên khóc nữa.