Kiêu Tế

Chương 71: Thế khởi



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sáu ngày sau, ngoại trừ hai vạn nhân mã trông coi Bộc Dương, Tiêu Lan mang tám vạn đại quân tiến thẳng đến Kim Lăng.

Chuyến này dương cờ hiệu là hộ tống Thái Hòa đế hồi kinh, vì có xe kéo nên tốc độ hành quân không nhanh, Tiêu Lan nhìn giáp mỏng của Diên Mi, nắm chặt tay lấy nàng: "Buổi chiều hành quân nàng vào trong xe ngựa nghỉ một chút, cưỡi ngựa liên tục mấy ngày thắt lưng sẽkhông chịu nổi."

Diên Mi bưng chén uống mấy ngụm nước ấm: "Ta có thể đi được."

Thực ra thắt lưng và mông nàng đều đã vô cùng đau đớn nhưng lại chịu đựng không nói ra, cũng không muốn vào trong xe nên mấy ngày này đều đi theo Tiêu Lan cưỡi ngựa.

"Nghe lời", ngón cái Tiêu Lan cọ lên mặt nàng, "Mẫn Hinh còn ở trong xe, nàng cũng ngồi đi, cũng không ảnh hưởng đến tốc độ của chúng ta, chính là để nàng thoải mái hơn một chút."

Mẫn Hinh một đường bị nghiêng ngả đến thất điên bát đảo, nghe vậythì hùa theo nhanh như mèo: "Đúng vậy, đúng vậy."

- - Lẽ ra phải để Mẫn Hành cùng đi theo, nhưng Hoắc thị vẫn chưa khỏe hẳn nên để hắn tạm thời lưu lại trong phủ hai ngày, lại có Diên Mi ở đây nên chỉ có thể mang Mẫn Hinh đi trước.

Diên Mi nhìn nàng, lại nhìn Tiêu Lan, lúc này mới gật gật đầu, lại nhỏgiọng hỏi: "Lan ca ca, chàng có mệt không?"

"không mệt", Tiêu Lan cởi giáp mỏng giúp nàng: "Nàng lên xe trước, ta bưng cơm lại đây cho nàng, mấy ngày nay đã quen chưa? Thuốc đơn giản đều mang theo, khó chịu thì nói với ta."

Diên Mi khoát khoát tay, thực ra nàng có chút ngán thức ăn, nhưng đối với mấy cái này cũng không để ý lắm, lúc nhỏ gặp nạn còn từng chịu qua đói, ăn cơm tập thể vài ngày thì có sao đâu? Nàng nhìn xung quanh một chút, Tiêu Lan biết nàng đang tìm Phó Tế nên nói: "Phụ thân đi theo thánh giá, so với chỗ này còn tốt hơn một chút."

Diên Mi yên tâm, thấy môi Tiêu Lan khô queo, một đường đi tới làm phát quan có chút lỏng ra, bởi vì vết thương trên vai còn chưa khỏi hẳn nên sắc mặt không thể nói là tốt, trong lòng nàng xoay chuyểnmột cái, nhón chân lên, tiến đến bên tai Tiêu Lan thì thầm: "Lan ca ca, ta muốn hôn hôn chàng."

"..."

Đúng lúc giờ ngọ nghỉ ngơi và chỉnh đốn, Tiêu Lan quét mắt một vòng, nhịn lại nhịn nhưng cuối cùng nhịn không được, niết lấy cánh tay nàng,nói: "Lên xe!"

Diên Mi giẫm lên ghế nhỏ, Tiêu Lan cong lưng đi theo vào, ôm lấy thắt lưng nàng liền hôn, Diên Mi một ngụm khí cũng không có, ô ô ra tiếng, Tiêu Lan ra sức tàn sát bừa bãi một phen ở trong miệng nàng mới thoáng thối lui, Diên Mi che ngực thở, ánh mắt vô tội, tựa hồ khôngđoán được Tiêu Lan lại mãnh liệt như thế, Tiêu Lan cũng nhìn chằm chằm nàng, vừa muốn nói chuyện, hai tay Diên Mi lại bưng lấy mặthắn, cong môi lên, nhẹ nhàng ôn nhu hôn lên khóe miệng, lập tức, thuận viền môi một chút một chút hôn tới, thỉnh thoảng lại dùng đầu lưỡi nho nhỏ liêm liếm, hai tay Tiêu Lan chống lên chiếc giường chật hẹp, khẽ lên quyền.

Bọn họ đã từng thân mật hơn như thế này, còn hôn môi triền miên hơn vậy, nhưng vào giờ phút này, Tiêu Lan vẫn như cũ bị hôn đến mặt đỏ tim đập dồn dập, thậm chí không dám vọng động.

Diên Mi ở trên môi Tiêu Lan tinh tế hôn miết xong, ngón tay níu lấy cổ áo hắn một cái, Tiêu Lan mím môi, đang do dự có nên cởi bỏ áo giáp hay không thì Diên Mi đã nằm ở trên hõm vai trái hắn hôn hôn hai cái,nói: "Hôn hôn không đau."

trên người Tiêu Lan căng cứng, một chân động động, Diên Mi lại ngồi quỳ dậy, giúp hắn chỉnh lại đỉnh phát quan, nghiêng đầu nhìn nhìn, "Được rồi."

Tiêu Lan quả thực nói không nên lời là cảm giác gì, vừa muốn hung hăng hôn nàng, lại muốn dùng sức ôm lấy nàng, hai ý niệm đánh tới đánh lui, hắn lại cái gì cũng không làm, chỉ giữ lấy ót nàng, hôn lên gáy nàng, thủ thỉ: "Yên tâm, Lan ca ca rất tốt."

Mẫn Hinh đứng một hồi ở nên ngoài, như tên trộm dò xét vào trong khoang xe, trong lòng tự nhủ quá bắt nạt người! Đau lưng không có người hỏi một tiếng cũng thôi đi, thỉnh thoảng lại còn bị nhét đường, ăn đến đau hết cả răng! Nàng càng nghĩ càng thương tâm, thê lương lạnh lẽo đi xúc cho mình chén cơm, yên lặng ngồi xổm ở trong góc ăn, kết quả ăn được một nửa trông thấy Tiêu Lan trên xe đi xuống, sau đó bưng cơm đưa qua cho Diên Mi, Mẫn Hinh yên lặng liếc mắt, có chút muốn quăng chén.

Kết quả chén không quăng được, chân lại bị giẫm một cái, Mẫn Hinh "á" một tiếng, Tiêu Chân hậu tri hậu giác xoay người, nhìn từ trênxuống dưới: "Ai ya? Ta giẫm phải ngươi hả?"

Mẫn Hinh khẽ cắn răng, đứng một chân dậy, nếu không phải đã gặp qua, biết thân phận hắn là vương gia, thật muốn đem nửa chén cơm còn dư lại trực tiếp chụp đến trên mặt hắn.th_84

Tiêu Chân xem xét tường tận một lát mới nhận ra nàng, nhưng cũngkhông phải rất xác định, hỏi dò: "Ngươi là... vị đại phu lần trước?"

một bên khóe miệng Mẫn Hinh giật giật, ôn hoà nói: "Bái kiến Ninh Vương điện hạ." Nàng bưng nửa chén cơm, nhón một chân, hành lễ cũng chẳng ra cái gì cả.

Tiêu Chân cũng không so đo, có thể là do mới giẫm phải người ta nên ngượng ngùng, khụ nói: "Ta vừa rồi không nhìn thấy ngươi, có saokhông?"

Mẫn Hinh lui về phía sau nửa bước, thuận khí một chút, nàng chỉ làmột tiểu dân, bị đường đường vương gia giẫm chân thì tính là cái rắm gì, thế nên bình tĩnh trả lời: "Đa tạ vương gia, không có gì đáng ngại."

Nếu là đặt vào trước kia Tiêu Chân cũng sẽ không để ý, nhưng vài ngày trước mới thay đổi triệt để, nhất thời không thích ứng kịp, dừngmột chút rồi đưa chén cơm mình mới xúc đưa tới: "Đủ ăn không? Chén này còn chưa có động vào, cho ngươi."

Mẫn Hinh không biết hắn là có ý gì, liên tục khoát tay: "không khôngkhông, vương gia, ta đủ rồi."

Tiêu Chân cười một tiếng: "Ngươi là đi theo lão Lục... Dĩnh âm Hầu phu nhân đến?"

"Vâng", Mẫn Hinh buông mắt, một chút cũng không muốn nói chuyện với hắn, chỉ thầm nói sao người này còn chưa chịu đi vậy, nàng đãquên mất, đổi lại là tính cách trước kia, nàng nên ước gì có thể quen biết người có thân phận tôn quý như này.

Tiêu Chân chậc một tiếng, dứt khoát ngồi trên mặt đất ở bên cạnh, quan sát vài lần, hỏi nàng: "Nhìn ngươi sao lại giống một tiểu lang quân như vậy?"

"A", Mẫn Hinh không biết lời này nên đáp như thế nào, cười ha ha hai tiếng: "Vâng."

Tiêu Chân không nói gì nữa, tự mình ở đó thất thần, Mẫn Hinh muốn xoay người đi, nhưng ngại hắn đến cùng vẫn là vương gia nên khôngcó can đảm, chỉ có thể khom người đứng ở bên cạnh, Tiêu Chân ngây ngốc nửa ngày, tựa hồ đã phục hồi lại tinh thần: "Ta nhớ rồi, lần trước ngươi khóc như mất hồn, là ca ca ngươi xảy ra chuyện, cứu về chưa?"

"Làm phiền vương gia lo lắng, đã cứu về."

Tiêu Chân chau chau mày, đột nhiên nói: "Ngẩng đầu lên."

Mẫn Hinh cảm thấy có chút không kiên nhẫn, thoáng ngẩng đầu, giữa lông mày còn nhíu lại, Tiêu Chân cười nói: “Ừ, lần này nhìn rõ ràng, lần sau sẽ không giẫm phải ngươi nữa."

Mẫn Hinh không nói gì, đúng lúc Tiêu Lan lại đây, cho là có chuyện gì nên hỏi: "Sao vậy?"

Đúng là cứu tinh mà... Mẫn Hinh vội nói: "Hầu gia, vậy giờ ta đi vào xe tìm phu nhân.”

Tiêu Lan gật đầu, Mẫn Hinh đi nhanh vài bước lại liếc mắt nhìn, cảm thấy vị Ninh Vương điện hạ này thật sự là thần lải nhải, trở lại xe, thấy Diên Mi vừa ăn cơm xong đang nằm trên gường nhỏ híp mắt.

Mẫn Hinh ngửi tới ngửi lui quanh nàng, Diên Mi quay đầu nhìn nàng: "Ngửi cái gì?"

Mẫn Hinh cười hắc hắc, không có ngửi thấy mùi nào kỳ lạ, lại nhìn y phục Diên Mi, cũng không thấy lộn xộn, liền ha ha ha nói: "Trong xe ngựa quả thực hơi chật."

Diên Mi co chân rồi lại duỗi ra, cảm thấy vẫn rất tốt, hỏi nàng: "Dùng cơm rồi?"

Mẫn Hinh mới vừa ăn nửa bát còn chưa có no, kết quả bị Tiêu Chân cắt ngang, nhắc tới lại thấy khó chịu, nàng liếc nhìn mành xe, thấp giọng hỏi: "Phu nhân biết Ninh Vương điện hạ không? hắn có phải... có chút kỳ quái hay không?"

Diên Mi biết Tiêu Chân nhưng không có ấn tượng gì đặc biệt, suy nghĩmột chút nói: "không giống với Lan ca ca."

"Vâng", Mẫn Hinh đã phục nàng, hừ hừ nói: "Trong mắt phu nhân, Hầu gia với ai cũng không giống."

Diên Mi lại không hề thẹn thùng, còn cảm thấy nàng nói đúng, thế là nghiêm túc ừ một tiếng, cười với Mẫn Hinh, Mẫn Hành cũng hết cách, hơi kéo xiêm y nàng, "Ta xoa bóp cho phu nhân nhé?"

Nàng không biết cưỡi ngựa, xe bên trong lại chao đảo, đến cùng thìcũng thoải mái hơn Diên Mi rất nhiều nên trong lòng thực ra rất bội phục. Diên Mi vai mỏi lưng đau, áo giáp có sức nặng, may mắn hiện tạiđã bắt đầu mùa đông nên mặc y phục dày, nếu không thì nàng phải chịu đủ, ấn hai cái, rất thoải mái, từ từ híp mắt lại.

Bên ngoài, Tiêu Chân nhìn bóng lưng Mẫn Hinh hỏi: "Vị tiểu đại phu này họ gì vậy? Họ Mẫn?"

"Phải", Tiêu Lan liếc hắn một cái, "Ngươi vừa rồi tìm ta?"

Tiêu Chân gật gật đầu, đứng dậy, sắc mặt nghiêm túc nói: "khôngđúng lắm, từ lúc Tiêu Mân tách khỏi chúng ta đã gần nửa tháng, theo lý thuyết, trong triều nhất định đã nhận được tin tức, như thế nào ý chỉ còn không xuống? đi ngang qua quận Thượng Dương, tựa hồ cũngkhông có động tĩnh gì."

Tiêu Lan hoạt động cổ tay một chút, khẽ cười cười: "Đại khái có ba khả năng: thứ nhất, trong triều cho rằng ta quả thực chỉ là hộ tống Thái Thượng Hoàng vào kinh, quân coi giữ Bộc Dương là lệnh Thái Thượng Hoàng; thứ hai, bọn họ đối với Thái Thượng Hoàng có thể hồi kinh haykhông cũng không nóng nảy, đa phần là có biện pháp khác thu thập ta; thứ ba, trong kinh đã có tranh đấu."

Tiêu Chân nhíu mày, "Khả năng thứ nhất không lớn, cho dù chúng ta có thư của tân đế, Hoàng Thái Hậu cũng tin, nhưng Thẩm Trạm chắc chắn sẽ không tin."

Tiêu Lan cười một tiếng, Tiêu Chân hắng giọng, lại suy nghĩ tiếp, hắncũng đã chuẩn bị thời gian dài như vậy, không thể nào trong kinh lạikhông có tai mắt thăm dò tin tức, vỗ vỗ xiêm y nói: "nói nhanh lên, có tin tức gì không?"

Tiêu Lan yên lặng trong chốc lát mới nói: "Lúc Thái Thượng Hoàng ở Hán Trung, Bình Vương Tiêu Cư không ở trong kinh, nhưng về sau triều đình được báo, theo lý hắn là trưởng hoàng tử, nên tự mình mang binh tới cứu, nhưng hắn lại kéo dài, chậm chạp không ra kinh, ngươi nói, hắn là có chủ ý gì?"

Còn có thể đánh chủ ý gì nữa? Bên trong hoàng thất, không phải đều là vì cái ghế kia sao!?

Tiêu Chân vỗ đùi, "Ta đã sớm nhìn ra Tiêu Cư thèm thuồng cái ghế kia! Có lẽ bên trong cung đã có một hồi gió tanh, nhưng trên ghế rồng đến nay không đổi người, giải thích được là hắn đã bị chế trụ, tình cảnh tám phần cũng không tốt, chúng ta có thể cho người âm thầm gửi thư cho hắn, chỉ cần có thể thuyết phục hắn, liền có thể nội ứng ngoại hợp!"

Tiêu Lan không lên tiếng, giữa lông mày lại khẽ chau lại, - - Tiêu Cư người này... Tiêu Lan lắc đầu.

Bất quá không đợi bọn họ tìm Tiêu Cư thì Tiêu Cư đã tìm đến bọn họ, dẫn theo đội ngũ ba nghìn nhân mã, nhưng không phải là đến đón Thái Thượng Hoàng, cũng không phải để khởi binh vấn tội, mà là, đến để quy phục.