Lạc Diễn Tiên

Chương 72



Tại Văn phủ, một gia đinh hỏa tốc chạy đến đại điện "Lão gia... lão gia, tri phủ đại nhân đưa thiệp mời tới." Hai tay dâng lên một tấm thiệp đưa cho Văn Nhân Chấn.

Văn Nhân Chấn liếc nhìn thiệp mời, sau đó nhận lấy mở ra: Ngày mai là tiệc mừng đại thọ, thỉnh Văn lão gia cùng cả nhà đến tham dự.

Văn Nhân Chấn gõ ngón trỏ lên mặt bàn, trầm tư.

"Lạc Nhi, ta rất nhớ nàng." Tiêu Thành Diễn đưa bàn tay trái vòng qua ôm lấy eo Văn Nhân Lạc.

Văn Nhân Lạc không đáp, một mực chăm chú nhìn lấy tay phải Tiêu Thành Diễn. Chẳng lẽ bị thương? Xoay người lại kiểm tra "Diễn, tay Diễn làm sao vậy?"

"Ta..." Tiêu Thành Diễn hơi né người ý muốn ngăn trở ánh mắt Văn Nhân Lạc.

Văn Nhân Lạc nhìn xem nàng như vậy, lườm nàng một cái.

Tiêu Thành Diễn hết cách, chỉ có thể thành thành thật thật trả lời: "Lạc Nhi, cánh tay phải của ta có cảm giác không làm được gì cả..." Tiêu Thành Diễn hiện tại ủy khuất vô cùng.

Văn Nhân Lạc nghe xong ngẩn người, đau lòng cực kì như bị kim đâm vậy, liền vội vàng tiến lên kiểm tra lấy, cau mày "Tiểu Niên."

Tiểu Niên nghe tiếng chạy vào "Có nô tỳ."

Văn Nhân Lạc lau lau hốc mắt ướt đẫm "Đi mời đại phu đến đây."

"Lạc Nhi ta... ta không muốn mời đại phu." Năm chữ cuối cùng nói cực kì nhỏ giọng.

"Đại phu không có xơi thịt Diễn đâu mà lo." Lại hỏi "Vết thương này là do tri phủ gây ra?"

Tiêu Thành Diễn chần chừ một lát nói "Không phải."

"Tên nào to gan như vậy?"

"Đệ đệ của Trần viên ngoại." Tiêu Thành Diễn như đứa trẻ thật thà khai ra.

Văn Nhân Lạc nắm chặt nắm đấm. Còn tưởng hắn là người phương nào. "Thập Tam."

Một hắc y nhân trốn từ đâu nhanh chóng xuất hiện. Khiến Tiêu Thành Diễn hoảng sợ. Mới nhận ra trong phòng còn có người thứ ba?

"Chủ tử, có thuộc hạ." Hắc y nhân cúi đầu cung kính đáp.

"Buổi tối..." Văn Nhân Lạc đưa tay sát bên tai hắc y nhân nói nhỏ.

Hắc y nhân thỉnh thoảng nhẹ gật đầu.

Tiêu Thành Diễn một bên cái cổ cũng như dài ra. Nhưng vẫn không biết bọn họ đang nói thầm cái gì.

Văn Nhân Lạc nói xong quay đầu nhìn Tiêu Thành Diễn.

Á! Bị phát hiện rồi! Tiêu Thành Diễn giả bộ điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Không biết vì cái gì, mình bây giờ cực kì vui vẻ. Trông thấy thứ gì cũng đều tốt đẹp. Trước kia làm sao không phát hiện ra lá cây màu lục, bầu trời màu xanh nhỉ?

"Ôi!" Chạng vạng tối, Trần gia bị mấy tên hắc y nhân trói gô ném vào trong một cái miếu đổ nát.

Hắc y nhân nhao nhao tản ra, Văn Nhân Lạc trong bộ dạng nữ giả nam trang đi lên phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt Trần gia, nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt thâm sâu. Chính tên này là đầu sỏ làm Diễn bị thương, là làm nàng ấy bị thương đấy, dứt khoát không thể buông tha. Bên tay không có gì, nếu quả thật có... Nhất định đã lấy mạng của ngươi rồi.

"Công tử... tha mạng a." Trần gia bị dọa sợ run cầm cập, hoàn toàn mất hết uy phong ngày thường. Vốn dĩ hắn đang say rượu nhưng trong tình cảnh này liền tỉnh hẳn. Người công tử này vừa nhìn đã biết không thể trêu vào, mình cũng chưa hề trêu chọc nhân vật như vậy bao giờ.

"Mạng của ngươi, ta không muốn." Âm thanh lạnh như băng của Văn Nhân Lạc truyền đến. Lại ra lệnh cho hắc y nhân "Người đâu, đánh gãy cánh tay của hắn cho ta."

"Công tử, công tử, ca của ta có tiền, ngươi muốn bao nhiêu cũng được. Đừng đánh ta, đừng đánh ta mà." Trần gia nghe xong, lại càng hoảng sợ. Cái trán ứa đầy mồ hôi lạnh. Nếu gãy tay rồi mình cũng không thiết sống nữa.

"Ra tay đi." Văn Nhân Lạc ra lệnh. Nghĩ có thể dựa dẫm vào người nhà, đem tiền ra để giải quyết hết thảy sao?

"Công tử, công tử... công tử?" Trần gia thiếu chút nữa sẽ khóc lên.

Mấy tên hắc y nhân được lệnh đè lấy Trần gia, một hắc y nhân cầm lấy gậy hung hăng đánh xuống.

"A." Bị đau, Trần gia truyền đến tiếng gào thét như giết heo.

Văn Nhân Lạc xoay người, nhắm mắt lại. Hai tay chắp sau lưng, ngón phải gõ lên lòng bàn tay trái, đếm nhẩm.

Được một lát, "Dừng lại." Âm thanh lạnh như băng của Văn Nhân Lạc lại truyền đến. Xoay người nhìn Trần gia vì đau nhức mà ngất đi.

Ra hiệu cho hắc y nhân bằng mắt. Hắc y nhân từ trong lòng ngực móc ra một khối ngọc bội, tùy ý ném trên mặt đất. Cũng ném luôn cây gậy tới bên người Trần gia.

Làm xong hết thảy, khóe miệng Văn Nhân Lạc có chút nâng lên. Dẫn đầu đám người rời khỏi miếu.

Cánh tay Tiêu Thành Diễn bị cố định. Lão đại phu có phải muốn mình không được lộn xộn không đây? Một mình ở trong phòng thật nhàm chán. Lạc Nhi đi đâu rồi? Sao chưa thấy nàng trở về?

Bỗng nhiên cửa bị mở ra, Văn Nhân Lạc vận nam trang bước vào.

"Y! Lạc Nhi." Tiêu Thành Diễn quay đầu nhìn về phía cửa, thấy Văn Nhân Lạc đã trở về rồi, vừa mừng vừa sợ.

Văn Nhân Lạc chạy đến bên người Tiêu Thành Diễn "Đã bảo Diễn không được lộn xộn kia mà." Giọng trách móc.

Tiêu Thành Diễn đánh giá Văn Nhân Lạc "Lạc Nhi... Nàng vận nam trang nhìn rất đẹp, hì hì." Nói xong ngây ngốc cười.

"Ba hoa." Văn Nhân Lạc đến phía giường, vừa đi vừa tháo dây buộc tóc, tóc đen rủ xuống sau đầu. Cũng cởi luôn chiếc giày đầy bụi bặm ra.

"Lạc Nhi, nàng vừa mới đi đâu về vậy?" Lấy tay phẩy phẩy trước mũi. "Sao nhiều bụi thế này?"

"Không cần để ý... Chẳng qua là đi làm chút chuyện. Diễn vẫn nên đi ngủ đi a."

Sau đó, hai người nằm ở trên giường, tắt nến. Gian phòng yên tĩnh đến độ một cây kim châm rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy được. Tiêu Thành Diễn nằm ở trên giường không biết phải làm sao. Cách Văn Nhân Lạc chỉ một gang tay, mắt mở ra, nhìn thấy Văn Nhân Lạc đang nhắm mắt lại, nhẹ nhàng xê dịch, xích lại gần Văn Nhân Lạc. Sau khi thân phận bị phát hiện, đây là lần đầu tiên được gần nàng thế này. Tim đập thình thịch. Lại xê dịch, mùi thơm ngát trên người Văn Nhân Lạc quấn lấy cánh mũi. Ngây ngốc cười cười, cũng nhắm mắt lại.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Thành Diễn tinh thần hăng hái, mặc một thân áo màu vàng, đầu đội kim quan. Tối hôm qua ngủ vô cùng tốt. Nghĩ đến trong bụng đều nở hoa.

"Thùng thùng thùng thùng" Tiểu Niên gõ cửa, hôm nay phải đến chúc thọ tri phủ đại nhân, hoàng thượng căn dặn phải đến sớm một chút.

Văn Nhân Lạc nghe tiếng, từ từ mở con mắt ra. Tối hôm qua mình ngủ rất sâu, quả nhiên do có nàng bên cạnh, chính mình liền cảm thấy an toàn. Thấy Tiêu Thành Diễn đang nhìn mình cười ngây ngô "Diễn... Diễn làm sao vậy?"

"A... Không có gì." Lấy tay sờ sờ cái mũi. "Lạc Nhi, dậy thôi, phụ... Cha bảo hôm nay phải đi sớm đó."

"Ân." Văn Nhân Lạc nhẹ gật đầu, rồi hướng ngoài cửa hô "Tiểu Niên... Vào đi."

Tiểu Niên bưng chậu gỗ đến, khom người đối với Tiêu Thành Diễn. Đặt chậu gỗ trên bàn. Vu0t ve suối tóc đen của Văn Nhân Lạc "Công chúa... Hôm nay có búi tóc không ạ?"

"Búi lên đi." Như vậy mới có thể chứng minh là thê tử của nàng, nội tâm cũng dâng lên cảm giác ấm áp.

"Diễn... Cánh tay còn đau không?" Rửa mặt xong, xoay người hỏi lấy.

Tiêu Thành Diễn ngồi ở một bên, thấy Văn Nhân Lạc gọi mình, vội vàng ngẩng đầu "Ừ... Khá hơn chút rồi." Lại nhìn cánh tay mình, được nàng quan tâm thật tốt.