Lạc Diễn Tiên

Chương 79



Mọi người đi đến Trần phủ "Trần Nhị, khiêng quan tài đến đây." Trần viên ngoại vào phủ, trầm giọng ra mệnh lệnh cho gia đinh. Liếc nhìn Văn Nhân Lạc.

"Lão gia... chuyện này..." Về lý không nên a. Trần nhị khổ sở nói.

"Còn không mau đi." Giọng nói lộ ra phẫn nộ.

"Vâng vâng." Trần Nhị sững sờ, thấy lão gia tức giận, vội vàng kêu mấy gia đinh.

Đi theo Trần viên ngoại đi vào, nắp quan tài dày đặt bị mở ra, một cỗ mùi tanh tưởi xông vào mũi.

Không ít người bịt lại mũi. Trần viên ngoại cau mày.

Văn Nhân Lạc che miệng, trong dạ dày như dời sông lấp biển. "Khục khục khục"

"Thiếu gia ngài không sao chứ?" Tiêu Thành Diễn thấy Văn Nhân Lạc khó chịu, lo lắng hỏi. Thật không biết Trần viên ngoại nghĩ cái gì. Quan tài bỏ không hơn nửa tháng.

"Không sao không sao" Mùi thối này so với ngõ hẻm vào nhà Tiểu Thủy còn kinh khủng hơn nhiều.

"Thiếu gia, ngài qua bên kia nghỉ ngơi đi, để việc này cho Tiêu Khoan xử lý." Tiêu Thành Diễn vỗ nhè nhẹ lưng nàng, chỉ chỉ nơi xa đình, dặn dò lấy.

Văn Nhân Lạc lắc đầu, tròng lòng ấm áp "Không có gì đáng ngại, chúng ta cùng đi."

Trong mắt mọi người, quan hệ giữa phò mã với gia đinh... có hơi kì quái.

"Nhìn cái gì vậy? Còn không mau xem chết như thế nào?" Triệu Minh thấy mấy tên gia đinh khám nghiệm tử thi đứng tại chỗ, ở phía sau đẩy một cái.

"Vâng... vâng..." Gia đinh gãi gãi đầu, vội vàng đi tới gần quan tài. Càng gần, mùi tanh tưởi càng xộc tới.

Tiêu Thành Diễn lo lắng nhìn xem Văn Nhân Lạc. Mày nhíu lại càng chặt.

Nửa ngày. Gia đinh khám nghiệm tử thi cũng tới thi lễ.

Mọi người hít thở. Tập trung tinh thần nhìn xem.

"Phò mã đại nhân." Dừng một chút lại nói "Trần công tử cánh tay bị người chặt ngang nhưng vẫn chưa chết." Dùng tay áo xoa xoa mồ hôi trên trán. "Nguyên nhân dẫn đến cái chết là do trúng độc, theo phỏng đoán là bị đầu độc." Nói xong cung kính quỳ xuống. Từ cổ Trần công tử lấy ra một cây châm độc, nếu nhìn không kĩ, sẽ không ra cội nguồn.

Văn Nhân Lạc nghe xong kinh hãi, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Phò mã gia, mời ngài tra cho rõ." Triệu Minh nghe xong đầu tiên là hành lễ. Tranh thủ thời gian phủi sạch quan hệ.

Văn Nhân Lạc trầm tư. Cùng Tiêu Thành Diễn liếc nhau một cái.

Hai người về phủ, Văn Nhân Lạc liền nói ra nghi vấn "Người phương nào dám hạ độc Trần gia Trần công tử?"

"Tên đó thừa thải với Ngụy quốc. Hắn không cần phải giết một dân chúng bình thường như vậy?"

"Diễn tính xử lý như thế nào về vụ án này?"

"Đương nhiên là trực tiếp phán Triệu Thụy, sau đó..." Tiêu Thành Diễn đưa tay ghé sát tai Văn Nhân Lạc.

Văn Nhân Lạc như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu.

Tiêu Thành Diễn chợt nhớ tới cái gì. Lấy chiếc hộp nhỏ ra.

"Diễn, đây là?" Văn Nhân Lạc chỉ chỉ cái hộp trong tay nàng. Không phải đi trộm sổ sách sao?

"Lạc Nhi, không tìm thấy sổ sách, nhưng lại thấy được cái này. Có điều nàng xem, khóa rất kĩ." Tiêu Thành Diễn chỉ chỉ chiếc hộp. "Sao có thể kiên cố như vậy, nhất định có đồ vật quý giá bên trong." Khẳng định nói.

"Kiên cố thế này, làm sao mở đây?"

Tiêu Thành Diễn đánh giá một phen, từ trong giày móc ra dao găm "Ta nhất định là không thể cạy được khóa. Có điều Triệu đại nhân về đến nhà, chủ yếu là dùng chiếc hộp gỗ này." Nói xong lắc đầu.

Chăm chú cầm dao găm. Tập trung tinh thần dùng mũi dao từng chút từng chút một nhằm cạy mở mặt hộp ra.

Văn Nhân Lạc cũng khom người, chăm chú nhìn nhìn động tác của nàng.

Để dao găm xuống, cầm cái nắp dời đi, bên trong là một chồng các phong thư. Hai người liếc nhìn nhau.

Tiêu Thành Diễn lấy ra một phong thư đọc lấy.

Văn Nhân Lạc đi đến nhìn thoáng cau mày. Liếc mắt nhìn thấy vài chữ to "Vạn sự sẵn sàng chỉ thiếu gió đông" Vừa liếc nhìn bộ dạng nghĩ sâu tính kĩ của Tiêu Thành Diễn. Liền vội vàng hỏi "Diễn nhìn cái gì vậy?"

Tiêu Thành Diễn sờ sờ cái cằm bóng loáng. Chậm rãi nói "Không thể nghĩ được lá gan của thừa tướng lại lớn như vậy. Muốn đi theo con đường của Lý Uyên. Làm con rối, sau đó tự mình hủy chúng." Cười cười "Lý Uyên hiểu được thực lực của Chiêu Dương trưởng công chúa sẽ vì hắn mà mãi binh mã, thủ hạ của Hồng nương tử quân mấy vạn người. Đáng tiếc phía quý phi của Phương thừa tường chỉ biết hậu cung, châm tiểu nhân mà thôi."

"Con rối Dương Hựu không hề có quyền. Đáng tiếc Đại hoàng tử không phải là loại đèn đã cạn dầu."

"Tùy Dương đế ức hiếp dân chúng, nhưng đương kim hoàng thượng lại chăm dân như chăm con."

"Thừa tướng nếu thành công, chính là như cái câu kia vạn sự sẵn sàng chỉ thiếu gió đông. Nếu thất bại, chính là tự chui đầu vào rọ."

"Diễn... Làm sao ngươi cân nhắc triệt để như vậy?" Văn Nhân Lạc hơi kinh ngạc. Mình có nghe qua những chuyện của nàng còn bé khi đi học. Nhưng là... Chỉ với mấy chữ ngắn ngủn, lại có thể phân tích thành một đạo lý rõ ràng.

"Nuôi dưỡng hổ phải giết hổ, trước dung túng sau đó giết hết. Phụ hoàng cũng vậy, cũng từng noi theo Thanh Thế Tổ Khang Hy trừ Ngao Bái. Hoặc là Thanh Thái Tông Thuận Trị thời gian sử dụng gian kế giết Đa Nhĩ Cổn. Hơn nữa, mỗi cái phong thư đều được Triệu Minh bảo quản tốt. Điều này chứng tỏ Triệu Minh cũng không phải hoàn toàn tín nhiệm thừa tướng."

"Diễn, ngươi..."

"Ta biết Lạc Nhi muốn nói cái gì. Thân phận ta thế này nếu làm quan, một khi bại lộ chính là tội khi quân, ta không thể không thao quan dương hối (dấu nghề)." Xoay người nắm lấy tay Văn Nhân Lạc, hai người mặt đối mặt. "Bây giờ ta đem toàn bộ bí mật nói hết cho Lạc Nhi rồi." Nhìn chằm chằm vào con mắt Văn Nhân Lạc. "Lạc Nhi, ngoài mẫu thân và phụ thân ra, nàng là người quan trọng nhất trong lòng ta. Trên đời này, ngoại trừ con nối dõi ta không thể cho nàng, còn lại dù có lên núi đao xuống biển lửa ta cũng sẽ vì nàng xông tới. Chỉ cầu cùng khanh làm bạn."

Hốc mắt Văn Nhân Lạc đẫm ướt. Nghe được lời này nội tâm cũng không biết có bao nhiêu cảm xúc nói nên lời? Chỉ biết là cảm xúc rất sâu. Thẳng tới ôm lấy eo nàng thật chặt.

Tiêu Thành Diễn cảm giác trên vai ướt át. Trong lòng ấm áp. Nhẹ nhàng vuốt lên tóc của nàng.

Ngày hôm sau tại công đường, Văn Nhân Lạc mặc quan phục đỏ thẫm, ngồi trên ghế nha môn. Quỳ trước mặt là Trần viên ngoại. Ngoài cửa dân chúng đã vây quanh lại không ít.

"Trần viên ngoại, ngươi có oan ức gì?" Cánh tay chống đầu, ánh mắt thì nhìn chằm chằm lên cây quạt.

"Khởi bẩm phò mã gia, thảo dân là thương nhân tại Lạc Dương, Trần Dập, trong nhà có một đệ. Nửa tháng trước, gia đệ cả đêm không về. Lại phát hiện hắn chết tại một miếu hoang ở ngọn núi phía Tây. Cũng ngay cạnh thi thể đệ đệ phát hiện được ngọc bội của chi tử Triệu tri phủ, Triệu Thụy, bên cạnh còn có cây gậy nha môn. Xin phò mã gia làm chủ cho thảo dân." Trần viên ngoại quỳ gối tại công đường. Hôm qua nhận được thư nặc danh, nói mình báo quan.

"Ồ? Mang Triệu Thụy lên đây." Văn Nhân Lạc nói ra phía ngoài.

"Buông ta ra, buông ta ra, các ngươi biết ta là ai không?" Chốc lát sau liền chứng kiến Triệu Thụy bị hai thị vệ lôi lên. Trong miệng còn hùng hùng hổ hổ. Chẳng qua là trên mặt đã xanh một mảng, tím một mảng. Liền nhận ra chính là kiệt tác của Tiêu Thành Diễn.

"Triệu đại nhân, không được quấy rầy bổn quan thẩm án." Mắt liếc nhìn Triệu Minh một bên có khả năng không kìm nén được. Văn Nhân Lạc vội vàng nói.

"Vâng vâng." Triệu Minh nghe vậy cả kinh, lại lui về một bước.

"Triệu Thụy, Trần gia Trần công tử là do ngươi giết?"

"Phò mã, phò mã, không phải ta giết." Đang bị ấn quỳ xuống, Triệu Thụy ý đồ đứng lên thanh minh. Rồi lại bị d3 xuống.

"Vậy hiện trường sao lại xuất hiện ngọc bội của ngươi. Bên cạnh còn có cây gậy nha môn nữa?"

"Ta thực sự không biết a, phò mã gia." Triệu Thụy vội vàng phủ nhận. Chính mình cũng không biết làm mất từ lúc nào.

"Ta xem chính là ngươi, không được nói dối, ngươi trước hết cho người đánh Trần gia, thấy chưa chết nên đã hạ độc." Văn Nhân Lạc lấy tay dùng sức vỗ lên bàn.

"Phò mã gia, oan uổng, oan uổng quá. Ta thực sự không biết, đêm hôm đó ta ở Di Hồng viện, căn bản là không nhìn thấy Trần gia."

"Ai có thể làm chứng cho ngươi?" Văn Nhân Lạc thấy hắn phản bác. Hỏi vặn lại.

Triệu Thụy nghe vậy ấp úng "Ta... ta..."

Văn Nhân Lạc dùng sức vỗ vỗ lên bàn. Lấy khí thế lấn át Triệu Thụy.

"Người đâu. Lôi ra đánh cho ta. Đánh tới khi nào thừa nhận mới thôi." Dứt khoát không cho ngươi cơ hội. Dù sao hôm nay mũ quan cũng không phải ngươi đội lên.

"Phò mã gia, oan uổng, oan uổng quá." Được mệnh thị vệ liền tranh thủ kéo Triệu Thụy xuống. Tiêu Thành Diễn cũng vội vàng đi theo.

"Phò mã gia, oan uổng a. Xin hãy tha cho khuyển tử nhà ta." Triệu Minh nghe vậy, không chịu được. Trực tiếp quỳ trước mặt khấu đầu Văn Nhân Lạc. Mình đúng là hồ đồ, làm sao lại giao cho hắn thẩm án. Cho dù Cường Long không dám áp địa Đầu Xà đi nữa, nhưng loại ăn chơi thiếu gia thì có thể sợ cái gì? Băn khoăn cái gì đây?

"Triệu đại nhân, ngươi muốn trở ngại bổn thiếu gia thẩm án sao? Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn nói oan uổng? Nói như ngươi vậy, chính là do bổn thiếu gia làm phải không?" Văn Nhân Lạc ngồi dậy hai tay chắp sau lưng. Đi tới trước mặt Triệu Minh.

Một bên Trần viên ngoại nhìn thấy mùi ngon. Không nghĩ tới a.

"Hạ quan không dám... Hạ quan không dám, nhưng khuyển tử..." Vội vàng khấu đầu. Nói chuyện cũng đứt quãng. Quan phục bị mồ hôi thấm ướt hết.

"Câm miệng, còn ảnh hưởng đến việc thẩm án của bổn thiếu gia, ngay cả ngươi ta cũng sẽ xử lý đấy, tránh ra cho ta minh xét, lúc này còn muốn bao che?" Chỉ vào Triệu Minh phẫn nộ nói ra.

Bên này Tiêu Thành Diễn dơ gậy lên cao, tận lực đánh xuống mông Triệu Thụy. Trong lòng lập tức dễ chịu hơn nhiều. Triệu Thụy kêu thảm. Vốn luôn được tri phủ sủng vô pháp vô thiên, làm gì có chuyện bị đánh kiểu này.

Mà Tiêu Thành Diễn một chút cũng không thương tiếc. Xem ngươi còn dám để mắt tới Lạc Nhi không. Xem ngươi còn dám để mắt tới Lạc Nhi không. Ta cho ngươi biết này, ngươi dám để mắt đến nàng, ta làm cho mông của ngươi nở hoa.

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Ta giết đấy, ta giết đấy." Mới vài cái. Triệu Thụy đau đến chết đi sống lại. Cái trán ứa ra mồ hôi. Thật sự chịu hết nổi rồi. Vội vàng nhận tội. Dù sao cha sẽ bảo vệ mình. Giả vờ nhận tội cũng sẽ không sao.

- ------