Lăng Thiên Truyền Thuyết

Chương 755: Tiến đến Đông Nam!



Trong mắt nguồn thì nước không ngừng được đẩy lên, thuốc bột sẽ nhanh chóng được phát tán khắp hồ. Theo như dự đoán của Lăng

Thiên, quả nhiên gây nên một vụ đại loạn lớn ở thành Minh Ngọc, một sự hỗn loạn trước giờ chưa từng có!

Nhưng ngay đến người gây ra chuyện này như Lăng Thiên cũng không biết được hiệu lực khủng khiếp của loại thuốc này! Bởi vì loại thuốc

này chỉ cần là người có nội lực cao thì sẽ có thể dựa vào công lực của mình để kìm hãm sự kích thích trong người lại, không quá một ngày

sau là dược tính sẽ hoàn toàn mất đi. Cho nên Lăng Thiên cho rằng, chỗ thuốc bột này cũng chỉ có thể làm Ngọc Gia náo loạn một trận để

làm trò cười cho thiên hạ mà thôi. Nhưng thật không ngờ, chỉ có chỗ thuốc đó thôi mà đã gần như hủy hoại được cả Ngọc Gia quốc của

Thử hỏi thế gian này có bao nhiêu người có nội lực cao thâm?

Càng huống hồ, lúc Lăng Thiên thử nghiệm loại thuốc này, là chính bản thân hắn đã thử một chút, sau đó lập tức vận công. Thế là có thể

khống chế được, cho nên hắn mới cho rằng loại thuốc này cũng chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng kể cả là chỉ tính công lực của Lăng Thiên năm đó, trên đời này có bao nhiêu người có thể đạt đến được? Thế là trong lúc cố ý vô ý

liền gây ra trận đại loạn này cho Ngọc Gia. Điều này quả thật là nằm ngoài dự liệu của Lăng Thiên, đành xem là đánh đại mà trúng.

Đáng tiếc, chỗ thuốc bột này đã không còn nữa, nếu không lấy chỗ thuốc bột này làm tiên phong, thì còn có đối thủ nào là không thể chinh

phục được!

Bầu trời hôm nay đúng là đẹp! Ánh nắng mùa xuân chói rọi, phong cảnh Đông Nam đẹp như trong tranh!

"Thùy liễu Bích Ba tam thiên lí, yểu điệu thanh ti cửu vạn điều; tọa quan thế gian phong vân động, vi ngã đông nam đệ nhất tiêu!". (Nghĩa:

liễu rủ ba nghìn dặm Bích Ba, 9 vạn nhành liễu yểu điệu trong gió, ngồi nhìn thế gian xoay chuyển, Tiêu gia là đệ nhất ở Đông Nam, đại loại

là vậy nha, hề) Lăng Thiên cưỡi trên ngựa, mồm ngâm bài thơ về phong cảnh nghìn năm của Tiêu Gia, nhìn 4 chữ lớn "Bích Ba tiên uyển",

bất giác trong lòng hắn cảm thấy trong lòng phơi phới, vô cùng cảm khái.

Nếu như Tiêu Gia không phải là tuân theo cổ huấn (lời giáo huấn của cổ nhân), tuyệt đối không tham gia vào chuyện tranh giành thiên hạ,

thì chỉ sợ bản thân mình có thống nhất được thiên hạ, cũng sẽ không thể làm gì được một gia tộc lớn như thế này! Phía trước có đ

hiểm trở, một người đóng lại vạn người không mở ra được. Phía sau có nguồn tài nguyên bất tận, tự cung tự cấp, không bao giờ thiếu thứ

gì. Kể cả bản thân mình không muốn, không cam tâm thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ có thể lặng lẽ thừa nhận sự tồn tại của Tiêu Gia.

Cần phải biết là Tiêu Gia ở Đông Nam từ lâu đã thâm căn cố đế, những lời đánh giá của lòng dân là cực tốt! Không sai, Lăng Thiên có thể

lợi dụng một thứ đồ vượt thời đại là thuốc nổ để giành lấy Thiên Hiểm quan, nhưng muốn gây nên cuộc đại chiến thì ít nhất cũng phải có

một lí do!

Sư xuất vô danh, vọng động Tiêu Gia, thì bắt buộc phải vén màn chiến tranh, nếu như có chiến tranh thì không thể tránh được việc sinh linh

lầm than, hơn nữa, cho dù là chiến thắng, cho dù là sử sách sẽ được Lăng Thiên viết lên, nhưng trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ để lại

một kết cục thê lương, đánh mất lòng dân.

Thế nhưng, đối diện với sự thay đổi của thế gian, trong tay nắm giữ lượng tài phú cực lớn, có cả trăm nghìn vạn hùng quân như Tiêu Gia

cuối cùng thì cũng không thể chống lại được sự cám dỗ cực lớn của vị trí thiên hạ chí tôn, câu kết với Thiên Thượng Thiên, muốn vấn đỉnh

giang sơn, nhưng không ngờ đến Đông Nam còn chưa bước ra được thì đã bị thảm bại, thảm bại đến mức không thể ngóc đầu dậy được!!

Lăng Thiên dựa vào khoảng ngàn khối thuốc nổ, một tiếng nổ lớn, long trời nở đất, giang sơn chảy ngược! Làm cho Thiên Hiểm Quan biến

hành một rãnh trời, từ đó hủy diệt đội quân xâm lược của Tiêu Gia, cũng đã phá tan một cách triệt để giấc mộng bá chủ của Tiêu Gia!

Tiêu Phong Dương nhìn giang sơn vẫn đẹp như trong tranh của cảm khái vạn phần. "Biến địa thùy liễu ánh xuân lục, phú quý

Tiêu Gia nhất thiên niên"
, câu nói này chính là được tổ tiên Tiêu Gia lưu lại, nhưng cho đến tận hôm nay Tiêu Phong Dương mới biết, Tiêu

Gia giàu có hoàn toàn không phải là do liễu rủ mặt đất, mà là do nhân tâm. Từ lúc Tiêu Gia trỗi dậy cho đến nay, Tiêu Gia đã hùng cứ

Đông Nam, vừa đúng tròn 1000 năm! Không nhiều hơn một năm, cũng không ít hơn một năm! Đúng là rất trùng hợp, trùng hợp đến mức

làm người ta phải kinh ngạc, chẳng nhẽ thật sự có số trời? Tất cả đã được định sẵn?

Tiêu Phong Dương Tiêu nhị gia sau khi trải qua sự trắc trở chấn động nhất trong cuộc đời lại một lần nữa về đến trước cửa nhà, trong lòng

hắn bất giác nhớ lại câu nói mà tổ tiên lưu lại đó, không nén được cảm xúc, nước mắt tuôn rơi.

Là hổ thẹn với tổ tiên! Hắn còn có mặt mũi nào mà nhìn mặt tổ tiên dưới địa phủ! Hôm nay và sau này Tiêu Gia có lẽ sẽ vẫn còn tồn tại,

chỉ vì một đứa con gái của Tiêu Gia mới tồn tại được, sẽ không bao giờ còn có được sự huy hoàng như ngày xưa, còn về những ngày

tháng độc bá Đông Nam, thì đã là một đi không trở lại!

Lăng Thiên đội một cái nón lá rộng vành, cùng với đội ngũ sứ giả của Tiêu Gia, bước vào trong "Bích Ba tiên uyển " trong truyền thuyết.

Mặt trời nghiêng về hướng tây, dưới sự chiếu dọi của ánh tàn dương, làm cho cả Bích Ba tiên uyển đều khoác lên một màu đỏ thẫm, rực

rỡ vô cùng.

"Đại chưởng môn có lệnh, U Hàn sư muội đến Ẩn Long Cư một chuyến, nhanh nhất có thể, không được chậm trễ". Một người đàn ông

mặc áo bào xanh tay cầm một lệnh bài bằng bạc, đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người, hắn nhìn chằm chằm vào người

Tiêu U Hàn, còn đối với vị Tiêu nhị gia Tiêu Phong Dương quyền cao chức trọng thì cứ như là hoàn toàn không trông thấy.

Tiêu Phong Dương trong lòng khẽ cười một cách lạnh lùng, chẳng nhẽ Thiên Thượng Thiên các người sau này sẽ vẫn là Thiên Thượng

Thiên sao? Cho tiểu tử ngươi lên mặt lần cuối cùng!

Tiêu U Hàn trên mặt toát ra nét không vui, miễn cưỡng nói: "Vâng".

"U Hàn sư muội, chúng ta đi luôn chứ". Người đàn ông mặc áo bào xanh này khoảng 2 mươi mấy tuổi, dáng vẻ anh tuấn, nhưng ánh mắt

thì đảo liên hồi, làm người khác có cảm giác khó chịu rất khó nói. Tiêu U Hàn bỗng cảm thấy lành lạnh ở mặt, trong lòng lo lắng không

yên, trong lòng nghĩ thầm, người này vô lễ như vậy, mặt quan tài (cách gọi của Tiêu U Hàn đối với Lăng Kiếm) nhìn thấy liệu có tức giận

không nhỉ? Nghĩ đến đây nàng bỗng bất giác đỏ mặt, len lén liếc nhìn sang bên cạnh nàng mấy cái, đột nhiên trong lòng nàng như bừng

tỉnh, tại sao mình lại để ý đến cảm nhận của hắn nhỉ? Chẳng nhẽ mình đã…

Cũng lạ, cả quãng đường Lăng Kiếm giống như một tảng băng bước theo sau Tiêu U Hàn, hai người giống như là nam cực với bắc cực,

toát ra hàn khí ghê người, làm cho những người đi cạnh họ đều cảm thấy toàn thân lạnh buốt, ngay cả người luyện hàn băng thần công sắp

đạt đến đẳng cấp thượng thừa như Lê Tuyết cũng cảm thấy rùng mình. Chỉ có hai người này là không thấy làm sao cả, trên cả quãng

đường dường như đã quen với sự tồn tại của đối phương!

Nhưng khi vừa đến đây thì không thấy bóng dáng của Lăng Kiếm đâu nữa, chính lúc nàng đang ngơ ngác thì bên tai đột nhiên

nói: "Đừng nhìn lung tung, ta sẽ luôn ở bên cạnh cô".

Tiêu U Hàn gần như kinh ngạc kêu lên thành tiếng! Tụ âm thành tuyến! Truyền âm mật nhập! Thật không nhìn ra, càng không thể ngờ đến

võ công của mặt quan tài lại đã đạt đến mức độ cao như thế này! Đây là thuật truyền âm mà chỉ có các cao thủ nội công đạt đến cảnh giới

thượng thừa mới có thể sử dụng được!.

Nghĩ vậy trong lòng nàng bỗng cảm thấy vui mừng, võ công của hắn cao cường như vậy, xem ra chỉ cần có mình tương trợ, kể cả là việc

không thành thì tháo chạy cũng không thành vấn đề.

Đang nghĩ đến đây, đột nhiên bên tai lại vang lên giọng nói: "Ánh mắt nhìn cô của thằng cha này làm ta thấy ghét! Chốc nữa hắn chắc chắn

là kẻ phải chết đầu tiên!"
.

Tiêu U Hàn nhìn lên trời, tên mặt quan tài này, đúng là không biết chữ "tử" viết như thế nào! Ngươi có thể giữ được cái mạng thì hãy cười,

còn dám ngông cuồng nói muốn giết kẻ này kẻ kia. Đúng là không biết bản thân mình nặng được mấy cân mấy lạng! Xem ra đúng là nói

phét nhiều thành nghiện rồi, tự cho mình là lâu chủ Đệ Nhất Lâu sao?!

Bên tai lúc này tĩnh lặng không còn bất kì tiếng gì.

Tiêu U Hàn ngước mắt nhìn Tiêu Phong Dương một cái, Tiêu Phong Dương cười haha, nói: "U Hàn, Mộng lão đã muốn cháu đến đó, vậy

thì cháu nhanh nhanh đi đi; thân là hậu bối, sao có thể để tiền bối đợi được?"
.

Tiêu U Hàn ừm một tiếng, nhảy lên ngựa phóng về phía trước. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn

Người đàn ông mặc áo bào xanh đó cười hai tiếng kì quái, chắp chắp tay nói: "Tiêu nhị gia, cáo từ".

Chưa đợi Tiêu Phong Dương đáp lời hắn đã quất ngựa đuổi theo Tiêu U Hàn mà đi, quả thật là vô lễ đến cực điểm.

Dung nhan tuyệt thế bên dưới cái nón rộng vành của Lăng Thần xuất hiện nét khinh thường, thấp giọng nói: "Chỉ cần từ hành vi của tên đệ

tử này có thể nhìn ra, Thiên Thượng Thiên so sánh với Vô Thượng Thiên đúng là khác một trời một vực, từ lâu đã không thể so sánh. Môn

phái như này quả thật cũng đã đến lúc hết thời rồi, làm sao có đủ tư cách cùng được vào tam đại ẩn tông cùng với Vô Thượng Thiên

chứ?!"
.

Lê Tuyết cười tán đồng, nói: "Ếch ngồi đáy giếng, không biết bầu trời lớn thế nào, cuồng ngạo như vậy, chỉ có con đường chết mà thôi!".

Lăng Thiên khẽ cười một tiếng, nói: "Nếu đã như vậy thì giết sạch một cách triệt để thôi! Truyền mệnh lệnh của ta, một người cũng không

được để thoát!"
.

Ống tay áo của Lăng Thần khẽ rung một cái, một sợi chỉ màu đen bay ra từ trong tay áo nàng, bắn ra ngoài mười mấy trượng, một tiếng

kêu của chim ưng vang lên, ngậm lấy sợi chỉ, bay vọt lên trời, biến mất không nhìn thấy nữa.

"Tống Quân Thiên Lí vẫn chưa đến, có nên đợi ông ta không?" Lê Tuyết trau mày, thấp giọng nói: "Thiên Thượng Thiên tử sĩ 3 nghìn, đệ

tử môn phái còn có khoảng 100 người, thực lực như vậy, nếu như đánh chính diện, chỉ sợ chúng ta cũng khó tránh khỏi thương vong"
.

Lăng Thiên cười nhạt một tiếng, nói: "Ông ta đã đến rồi". Nói rồi hắn ngước mắt lên, nhìn về phía một cây thùy dương cổ thụ ở phía xa,

cười một cách đầy ẩn

"Hừm! Tên tiểu tử Lăng Thiên, dám hô hào bản tọa đến đây, gan ngươi cũng lớn lắm đấy!". Một tiếng hừm lạnh lùng từ trên cây thùy

dương vang đến, Lăng Thiên vẫn chưa kịp đáp lời thì một bóng đen vọt ra từ trên cây, chớp mắt cái đã không thấy đâu, hướng bay đi

chính là hướng Tiêu U Hàn vừa đi.

Lăng Thiên cười cười, sờ mũi tự lẩm nhẩm nói: "Trợ thủ miễn phí như này, không dùng thì đúng là lãng phí mà. Tống Quân lão huynh, ta chỉ

là không nhẫn tâm nhìn tài nguyên bị bỏ phí mà thôi"
. Nói rồi hắn quay người lại, nhìn Tiêu Phong Dương, nói: "Tiêu nhị gia, sự việc đã đến

nước này, đã không còn cách nào có thể lựa chọn, đại biến sắp diễn ra. Lát nữa ông ra sức tụ tập người của Tiêu Gia, tập trung ở chỗ

ông, để kế sách được vẹn toàn, xin ông ra nghiêm lệnh, không một người nào của Tiêu Gia được nhúng tay vào cuộc chiến sau đó. Như

vậy thì Tiêu Gia các ông có lẽ còn có thể giữ được vài phần nguyên khí"
.

Tiêu Phong Dương trợn mắt há mồm không nói được lời nào. Hắn biết cuộc tấn công này rất nhanh sẽ diễn ra, cũng biết là trận đánh này

chắc chắn sẽ nhanh như sấm sét, sống chết thắng bại chỉ trong một trận! Nhưng hắn tuyệt đối không thể ngờ, Lăng Thiên không đợi người

của Tiêu Gia làm ra sự xắp xếp cụ thể, cũng không gặp mặt gia chủ Tiêu Gia là Tiêu Phong Hàn, đã đơn phương phát động hành động!

Lăng Thiên thở dài một hơi, nghĩ một lát rồi giải thích: "Tiêu nhị gia, hành động này có lẽ là có chút gấp gáp. Nhưng Mộng Phiên Vân đã

cho gọi Tiêu U Hàn tiểu thư về trước, chỉ cần biết được chuyện ở Thừa Thiên, bất luận là hắn có phản ứng thế nào thì chắc chắc sẽ có

hành động, chúng ta không hành động, thì sẽ làm mất đi tiên cơ, điểm này Tiêu nhị gia chắc là hiểu"
.

Quyển 7