Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 131



Lâm Khê dựa theo kịch bản mà đối phương đã chuẩn bị sẵn, cô ta tiếp tục nói: “Anh Nhật Ninh, có phải anh ghét bỏ vì nhà em nghèo quá nên sẽ không thèm để ý đến em nữa phải không?”

Hạ Nhật Ninh từ vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ đột nhiên cười lên một cách nhiệt tình: “Sao lại thế chứ?”

Đương nhiên là hắn sẽ không bỏ qua cho cô ta rồi!

Cứ diễn trò đi!

Hắn nhỡ rất rõ ràng, lúc đó tiểu thiên sứ nói với hắn rằng ba của cô ta được người ta gọi là ông chủ Lâm!

Ở trong hoàn cảnh đấy mà có thể được người ta gọi là ông chủ thì làm sao lại là người nghèo được chứ?

Tiểu thiên sứ đã dán băng cá nhân cho hắn không phải vì nhà nghèo mà là vì tiểu thiên sứ cho rằng băng cá nhân là vạn năng, bất kể là loại vết thương gì thì chỉ cần dán băng cá nhân lên thì đều có thể khỏi hẳn!

Về điểm này, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa nói với ai cả.

Vậy thì, đối phương chắc chắn sẽ không biết chi tiết này.

Lâm Khê quả nhiên là được người khác sắp xếp đến đây.

Thú vị thật.

Hắn bỗng nhiên rất mong chờ màn kịch tiếp theo.

“Ba em bây giờ thế nào rồi?” Hạ Nhật Ninh nói một cách không nhanh không chậm: “Lúc nào có thời gian thì gặp nhau một chút.”

Lâm Khê tự nhiên đỏ mặt, cô ta nhăn nhó: “Đáng ghét, anh Nhật Ninh, nhanh như vậy mà chúng ta đã gặp trưởng bối rồi, không được đâu?”

“Vì sao lại không được?” Hạ Nhật Ninh cười rất thoải mái: “Em đã ở bên cạnh anh lâu như vậy rồi, bây giờ cũng đến lúc anh nên gặp ba em rồi.”

Lâm Khê không chắc chắn mà nhìn Hạ Nhật Ninh: “Anh Nhật Ninh, anh nghiêm túc đấy à?”

Hạ Nhật Ninh đột nhiên xích lại gần, đôi mắt phượng của hắn ta nhìn Lâm Khê không chớp mắt: “Em nói xem?”

Đây là lần đầu tiên Hạ Nhật Ninh chủ động tiến lại gần.

Lâm Khê nhìn thấy khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ của Hạ Nhật Ninh chợt tới gần thì trái tim cô ta đập nhanh hơn trong nháy mắt!

Ánh mắt của Lâm Khê đảo qua đảo lại nhìn Hạ Nhật Ninh.

Chỉ trong chớp mắt như thế mà Lâm Khê đột nhiên lóe lên một tia hy vọng.

Nếu như cô ta đúng là người mà Hạ Nhật Ninh tìm thì tốt biết mấy.

Không, hiện tại cô ta chính là người đó!

Chỉ cần cô ta cắn chặt răng, nhất quyết cho rằng cô ta là người mà Hạ Nhật Ninh cần tìm.

Như vậy thì, có phải là cô ta sẽ nhận được sự cưng chiều của Hạ Nhật Ninh một cách chân chính không?

Như vậy thì, có phải là cô ta có thể chen vào chỗ của Lâm Thất một cách chân chính sau đó trở thành phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Hạ Thị không?

Lâm Khê nói chuyện như đang nằm mơ: “Được ạ, em phải nói trước với người nhà một tiếng mới được ạ.”

“Đương nhiên.” Hạ Nhật Ninh đột nhiên nhấc tay lên, chỉnh mái tóc rối bời của Lâm Khê sang một bên để lộ ra một nửa gương mặt.

Lâm Khê cho rằng Hạ Nhật Ninh muốn hôn cô ta nên lập tức nhắm mắt lại.

Nhìn thấy dáng vẻ ngửa mặt lên chờ đợi nụ hôn của Lâm Khê, Hạ Nhật Ninh cười lên một cách trào phúng, đôi mắt phượng hiện lên ý lạnh.

Cô ta mà cũng xứng ư?

Hạ Nhật Ninh lập tức thu người về rồi quay người rời đi.

Lâm Khê chờ một lúc lâu mà vẫn không chờ được nụ hôn của Hạ Nhật Ninh.

Cô ta mù mờ mở mắt ra thì phát hiện ra phòng khách sớm đã không còn một bóng người rồi!

Lâm Khê lập tức kịp phản ứng, cô ta bị Hạ Nhật Ninh đùa giỡn!

Lâm Khê tức giận đứng lên, xì một cái rồi nói lầm bầm: “Chờ đến lúc tôi thành công rồi, xem thử tôi sẽ trừng trị anh như thế nào! Thẩm Thất tính là gì chứ? Chỉ cần tôi cứ một mực khẳng định thân phận này thì xem thử ai dám làm gì tôi!”

Charles khen không dứt miệng về tay nghề của Thẩm Thất.

“Tiểu Thất, kỹ thuật của em đúng là rất tốt, em có muốn sang Mỹ mở một nhà hàng không? Nhất định làm ăn sẽ rất tốt.” Charles mặt mày hớn hở nếm thử: “Mùi vị này thật tuyệt, ngon hơn nhiều so với cái mà thầy đã ăn ở Mỹ.”

Thẩm Thất bật cười: “Rất nhiều nhà hàng Trung Hoa ở nước ngoài vì để phù hợp với khẩu vị của người phương tây nên đã tiến hành biến đổi. Vì vậy mà, những nhà hàng có thể duy trì toàn bộ mùi vị nguyên bản rất ít. Nhưng mà, thầy ơi, em vẫn thích thiết kế hơn, em không có hứng thú đối với việc mở nhà hàng Trung Hoa.”

Charles cười phá lên.

“Nhưng mà, trong lúc này mà có thể được ăn những món ăn Trung Hoa như thế là thầy đã thỏa mãn lắm rồi.” Charles cảm khái mà nói: “Ta đã từng này tuổi rồi, không biết còn có thể ăn được bao nhiêu năm nữa.”

Phùng Mạn Luân ngồi bên cạnh buông đũa xuống, hắn cười nói: “Vậy thì thầy ở lại Trung Quốc luôn là được rồi. Thầy thích ăn cái gì thì em sẽ đưa thầy đi ăn.”

Charles khoát tay: “Em là người thừa kế của Phùng Gia, em bận rộn như thế thì làm sao mà thầy có thể làm phiền em được chứ? Bên cạnh thầy có Tiểu Thất là đủ rồi, Tiểu Thất không bận như em.”

Thẩm Thất gật đầu: “Vâng, có em ở đây là đủ rồi! Thầy muốn ăn cái gì thì em sẽ làm cho thầy ăn!”

Ăn cơm xong, Phùng Mạn Luân thực sự vén tay áo lên đi vào nhà bếp để rửa bát.

Thẩm Thất thì quấn quýt lấy Charles để nghe giảng tiếp.

Phùng Mạn Luân thấy Thẩm Thất nằm bò xuống trước bàn ăn, bộ dạng rất nghiêm túc khiến cho hắn ta không nhịn được mà dừng tay lại một chút.

Hắn không thể không thừa nhận.

Thẩm Thất là một người phụ nữ khiến người ta thực sự không thể ghét nổi.

Lúc cần sôi nổi thì sôi nổi, lúc cần yên lặng thì yên lặng.

Không kiêu không vội, không nhanh không chậm.

Ánh mắt của cô dường như có một loại năng lượng đặc biệt, có thể khiến một người đang nóng nảy bỗng nhiên bình tĩnh lại trong nháy mắt.

Nghỉ ngơi được một lúc thì Thẩm Thất lấy điện thoại ra, nhấn một lúc lâu nhưng không hề có phản ứng, cô không nhịn được mà nói: “Ơ kìa, điện thoại của con hỏng mất rồi! May là chiếc điện thoại này không phải chiếc điện thoại của Hạ Nhật Ninh mua cho con, nếu không thì phiền to rồi.”

Phùng Mạn Luân liếc nhìn chiếc điện thoại của Thẩm Thất: “Có cần tôi đưa em đi mua cái mới không?”

Thẩm Thất lắc đầu: “Bỏ đi, ở nhà tôi còn một chiếc dự phòng. Lúc sáng điện thoại hết pin nên tôi mới mang chiếc này đi.”

Thẩm Thất suy nghĩ một lúc, điện thoại chắc là bị cà phê đổ vào rồi, nếu không thì cũng không có dịp ngấm nước.

Chẳng trách cả một ngày không thấy điện thoại kêu, thì ra là hỏng rồi.

Thẩm Thất không ở lại nữa, cô nhanh chóng tạm biệt thầy Charles.

Phùng Mạn Luân đột nhiên muốn làm hộ hoa sứ giả, tiễn Thẩm Thất một đoạn.

Hai người lái xe trở về.

Xe của Phùng Mạn Luân đi phía sau xe của Thẩm Thất, hắn một mực chờ tin tức.

Hắn ta đã sắp xếp cẩn thận như vậy rồi thì không có lý nào Hạ Nhật Ninh không mắc câu!

Quả nhiên, đi được một nửa đường thì tin tức truyền đến.

Sau khi Phùng Mạn Luân nghe được tin báo cáo thì hắn ta lập tức trả lời: “Lập tức sắp xếp người ngay, nếu như Hạ Nhật Ninh đã muốn gặp vậy thì hãy để cho hắn gặp! Chỉ cần để Lâm Khê có được sự tin tưởng của Hạ Nhật Ninh thì con đường sau này sẽ dễ đi rồi!”

Đối phương nói thông qua điện thoại: “Chúng tôi đã gửi ảnh chụp cho Hạ Nhật Ninh nhưng mà hình như hắn không có phản ứng gì cả.”

“Không thể không có phản ứng gì được, chắc là chờ Thẩm Thất trở về thì mới có động tĩnh.” Phùng Mạn Luân phủ định hoàn toàn: “Những chuyện còn lại cứ để tôi làm, cậu cứ tiếp tục theo dõi Hạ Nhật Ninh và Lâm Khê đi.”

Cúp máy xong, tâm trạng của Phùng Mạn Luân thay đổi rất nhanh.

Nếu muốn mâu thuẫn giữ Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất trở nên gay gắt, cho Lâm Khê cơ hội chen chân vào thì phải làm cho Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất hoàn toàn hiểu lầm nhau.

Xem ra thì vài tấm ảnh vẫn chưa đủ sức nặng.

Không sao, hắn ta có thể ném thêm một ngọn đuốc nữa!

Phùng Mạn Luân đột nhiên đạp mạnh chân phanh để phanh xe lại.

Một tiếng phanh xe chói tai, trong màn đêm quả thật là rất chói tai.

Thẩm Thất nghe được tiếng phanh xe rất mạnh phía sau thì nhất thời càng thêm hoảng sợ.

Dừng xe xong, Thẩm Thất nhanh chóng chạy tới: “Sư huynh, anh có sao không?”

Sắc mặt của Phùng Mạn Luân đột nhiên trở nên tái nhợt, hắn nhìn Thẩm Thất rồi nói: “Đột nhiên anh rất khó chịu, Tiểu Thất, xin lỗi em, anh không thể đưa em về nhà được, hơn nữa có khả năng là anh còn phải nhờ em đưa về.”

Phùng Mạn Luân có bệnh sử.

Cho nên Thẩm Thất không hề nghi ngờ hắn chút nào.

Thẩm Thất cho rằng bệnh của Phùng Mạn Luân tái phát nên bỗng nhiên lại càng sợ hơn: “Tôi đưa anh đến bênh viện!”

“Không cần đâu.” Phùng Mạn Luân vội vàng trả lời: “Đưa tôi về nhà là được rồi. Tôi chỉ hơi khó chịu một chút. Huống hồ bác sĩ gia đình của tôi hiểu rõ sức khỏe của tôi nhất, còn cần người khác phí thời gian làm gì.”

Thẩm Thất nghĩ cũng có lý.

Cô nhìn hai bên đường, lần này ra ngoài Phùng Mạn Luân không mang vệ sĩ cũng như trợ lý, lúc này cả trước và sau không có một cửa hàng nào, chỉ có thể dựa vào sức của cô thôi!

Thẩm Thất khẽ cắn môi nói: “Được, nhà anh ở đâu? Tôi đưa anh về!”

Đáy mắt Phùng Mạn Luân hiện lên ý cười như mong đợi, hắn ta nói: “Xe của tôi không đi được nữa, tôi có thể ngồi nhờ xe của em về nhà không?”

Thẩm Thất lập tức phản ứng lại: “Đương nhiên là có thể rồi, tôi đỡ anh qua đó!”

Phùng Mạn Luân mở cửa xe, cả người hắn dựa vào Thẩm Thất.

Thẩm Thất cắn răng đứng vững, đỡ lấy hông của Phùng Mạn Luân rồi đứng thẳng người dậy.

Vì để đỡ lấy Phùng Mạn Luân mà cánh tay của Thẩm Thất ôm chặt lấy hông của hắn ta, sự đụng chạm của cô khiến cho cơ thể của hắn ta cứng đờ trong nháy mắt.

Phản ứng của Phùng Mạn Luân khiến cho Thẩm Thất tưởng rằng cơ thể hắn không được khỏe.

Thẩm Thất vội vàng xin lỗi: “Tôi xin lỗi, không phải em cố ý đâu! Anh cố chịu thêm một tí, ở đây không có ai nữa cả nên tôi chỉ có thể ôm chặt lấy anh thôi.”

Ánh mặt của Phùng Mạn Luân ở trong đêm đen lại càng lập tức trở nên u ám thêm vài phần.

Hắn ta không nhận ra được rằng giọng nói của hắn cũng thay đổi một chút: “Không sao đâu.”

Thẩm Thất chầm chậm đỡ lấy hắn ta đi về phía xe của mình: “Cẩn thận một chút. Xe của tôi hơi nhỏ một chút, anh đừng để bị đụng nhé.”

Phùng Mạn Luân khẽ ừ, hắn ta không nhịn được mà dời mắt sang phía Thẩm Thất.

Trong bóng tối, hắn ta không thấy rõ nét mặt của cô.

Nhưng mà chóp mũi lại ngửi được mùi hương nhàn nhạt của cô.

Nó không giống như mùi hương của nước hoa mà là một loại mùi hương thanh nhã nhàn nhạt dường như không thể ngửi thấy, chắc là mùi sữa tắm và dầu gội của cô.

Thật đúng là... một cô gái sạch sẽ.

Sạch sẽ đến mức ngay cả nước hoa cũng không dùng.

Thẩm Thất mở cửa xe ra rồi đỡ Phùng Mạn Luân ngồi vào trong.

Đột nhiên Phùng Mạn Luân trượt chân một cái, Thẩm Thất đỡ lấy đối phương theo bản năng: “Cẩn thận...”

Cô không ngờ rằng Phùng Mạn Luân còn nặng hơn trong tưởng tượng của cô nhiều, Thẩm Thất không kéo lấy Phùng Mạn Luân mà ngã vào trong lòng đối phương.

“A, tôi xin lỗi!” Thầm Thất nhất thời cuống lên, cô giơ tay chống xuống bên tai Phùng Mạn Luân để đứng dậy.

Phùng Mạn Luân ngẩn người tại chỗ.

Va chạm vừa nãy khiến cho hắn ấm áp cả cõi lòng, trái tim hắn không chịu khống chế nữa mà đập mạnh một cái.

Chuyện gì xảy ra thế?

Tại sao lại như vậy chứ?

Thẩm Thất tránh ra rất nhanh.

Dường như chỉ mới chạm vào thì liền kéo dãn khoảng cách ngay.

Ngọn đèn bên trong xe rất tối, có thể nghe được tiếng hô hấp của nhau nhưng mà mắt thì không thể nào thấy rõ.

Thẩm Thất thấy Phùng Mạn Luân không nói gì thì lập tức xin lỗi không ngừng: “Thật xin lỗi, tôi không nên kéo anh. Bây giờ tôi sẽ đưa anh về nhà ngay.”

Ánh mắt của Phùng Mạn Luân lóe lên một cái sau đó chầm chậm trả lời: “Được...”

Lúc này thì Thẩm Thất mới thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức lùi sang bên ghế lái, cô xoay người về phía tay lái rồi lập tức khởi động xe.

“Anh nói địa chỉ cho tôi biết đi, có thể tôi cần chỉ đường một chút.” Thẩm Thất lập tức chọn chỉ đường rồi nhanh chóng định ra đường đi.

Phùng Mạn Luân lấy lại bình tĩnh, rồi hắn ta nói địa chỉ cho Thẩm Thất.

Hắn vốn muốn đưa Thẩm Thất đến một tòa biệt thự rồi giam lỏng cô, nhưng chỉ trong chớp mắt đó, tâm trạng của hắn ta liền thay đổi rất nhanh nên hắn ta đã nói địa chỉ nơi mình ở cho Thẩm Thất.