Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 136



Thẩm Thất lau nhẹ mồ hôi: “ơ... Nhà em cũng thế.”

“Thật trùng hợp.” Thẩm Ngũ vẫn bộ dạng tươi cười.

Chắc vì đều là bộ phận thương mại nên ai cũng có vẻ mặt tươi cười như thế?

Không quan tâm là nói gì anh ấy vẫn cứ tươi cười.

Thẩm Thất bức tóc, không biết nên nói gì với đối phương.

Cứ cảm giác người trước mặt mình, thân thiện đến mức không nỡ từ chối.

“Anh có đứa em gái, đáng tiếc không tìm thấy. Nếu như nó trưởng thành thì chắc giờ cũng lớn khoảng như em.” Thẩm Ngũ đột nhiên khẳng khái nói: “Gia đình bọn anh chỉ có mỗi đứa em gái này.”

Thẩm Thất nháy mắt nói: “ờm, em có một người anh...”

Đúng lúc này, Hạ Nhật Ninh cầm theo ly rượu đi qua: “Trợ lý Thẩm, thì ra anh trốn ở đây. Tiểu Thất? Hai người quen biết nhau sao?”

“Tiểu Thất? Thì ra biệt danh em là Tiểu Thất sao?” Ánh mắt Thẩm Ngũ léo sáng.

Thẩm Thất cười ngại ngùng: “Đúng thế, bởi vì em đứng thứ bảy trong gia đình, nên biệt danh là Tiểu Thất”.

“Biệt danh của anh là Tiểu Ngũ.” Ánh mắt Thẩm Ngũ sáng rực nhìn chầm chầm Thẩm Thất: “Chúng ta thật có duyên.’

Hạ Nhật Ninh đột nhiên thấy bực mình!

Tại sao mọi người đều có biệt danh dễ thương thế kia, hơn nữa còn rất ấm cúng nữa chứ.

Đúng thế, tuy Tiểu Thất Tiểu Ngũ nghe thì có vẽ đặt tên một cách tùy ý, nhưng từ khi có cô vợ gọi là Tiểu Thất, thì hắn ta cảm thấy các chữ số khá là hay!

Khiến hắn ta bực nhất là, trợ lý Thẩm này, sao lại trùng hợp cũng họ Thẩm thế?

Huh? Họ Thẩm?

Đợi đã!

Không trùng hợp đến thế chứ?

Hạ Nhật Ninh đột nhiên chú ý đến, hạ thấp giọng tiến gần nói với Thẩm Ngũ: “nhà họ Thẩm của trợ lý Thẩm, có phải có một nhà văn kiêm họa sĩ rất nổi tiếng, tên là Thẩm Tử Dao?”

Thẩm Ngũ đột nhiên thay đổi sắc mặt!

Biểu cảm vốn dĩ cười híp mắt, đột nhiên thay đổi, quay đầu lại nhìn một cách không cảm xúc: “làm sao anh biết?”

Trong lòng Hạ Nhật Ninh liền rõ ràng mọi chuyện!

“Sau khi yến tiệc kết thúc, có bất ngờ dành cho anh”. Hạ Nhật Ninh khẽ cười nhẹ, sau đó ngẩng đầu nhìn Thẩm Thất vẫn đang trong trạng thái mơ màng, tiếp tục nói với Thẩm Ngũ: “bây giờ không thích hợp.”

Thẩm Ngũ nhìn Hạ Nhật Ninh với ánh mắt sâu xa.

Thẩm Thất chớp chớp mắt nói: “Em có thể ăn đồ ăn chứ?’

Cô ấy vừa nói xong câu này, hai người đàn ông đối diện liền nở nụ cười lịch sự.

Thẩm Thất im lặng ngồi đó ăn, Hạ Nhật Ninh đi xã giao với mọi người.

Không phải không có người muốn bắt chuyện với Thẩm Thất, mà là không dám bắt chuyện.

Chỉ cần có người tới gần Thẩm Thất, ánh mắt Hạ Nhật Ninh như có như không mà nhìn sang.

Chỉ cần ánh mắt hơi híp, thì có thể khiến mọi người sợ rung người, ai mà dám qua quấy rầy?

Thế là, Thẩm Thất vui vẻ mà thưởng thức đồ ăn của mình, ăn tới đầy hơi rồi nhìn mọi người xã giao.

Sau khi yến tiệc kết thúc, Thẫm Ngũ quả nhiên tìm đến Hạ Nhật Ninh.

Thẩm Ngũ liền vào thẳng vấn đề: “nếu như anh muốn dùng cô tôi để uy hiếp tôi, tôi khuyên anh nên dẹp bỏ ý nghĩ đó.’

“Cô? quả nhiên là như thế.” Hạ Nhật Ninh gật đầu: “xem ra tôi đoán không sai”

Thẫm Ngũ nghi hoặc nhìn Hạ Nhật Ninh: “ý anh là sao?”

“Tên thật của Thẩm Thất là Lâm Thất.” Hạ Nhật Ninh cười với ý vị sâu xa.

Sắc mặt Thẩm Ngũ thay đổi rõ rệt.

Anh ấy không nói tiếng nào, quay qua tìm kiếm Thẩm Thất!

Hạ Nhật Ninh bèn nói: “cô ấy bây giờ là vợ của tôi”.

Bước chân Thẩm Ngũ đột nhiên dừng lại!

Thẩm Ngũ chậm quay người lại, nhìn Hạ Nhật Ninh, khẽ cười: “mọi người đều nói Hạ tổng tài hoa hơn người, bay gio xem ra, không chỉ như thế. Cả ông trời cũng đứng về phía anh!”

Hạ Nhật Ninh cười nhạt: “thường nói rằng vận may là một phần của thực lực.”

Thẩm Ngũ gật đầu, nhìn về phía Hạ Nhật Ninh nói: “nếu như anh nói đều là sự thật. Tôi vẫn không đặc biệt ưu tiên anh, muốn lấy được dự án này, vẫn phải dựa vào thực lực của tập đoàn tài chính Hạ thị.”

“Tôi biết. Tôi cũng không tính dùng mối quan hệ này. Nói cách khác, Hạ Nhật Ninh tôi đây chưa đến mức đó!” Hạ Nhật Ninh cười một cách cao ngạo: “Tập đoàn tài chính Hạ thị càng không tới mức đó!”

Thẩm Ngũ gật đầu: “Thực lực của Hạ tổng, mọi người đều thấy rõ! Nhưng lần này Phùng Mạn Luân chuẩn bị khá đầy đủ, anh nên cẩn thận thì hơn.”

“Việc nằm trong dự đoán.” Hạ Nhật Ninh dựng nhẹ chân mày nói: “Đạp tôi xuống dưới chân, đó là tâm nguyện trước giờ của hắn. Chỉ tiếc là, tâm nguyện này, đến chết cũng không thực hiện được.”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Thẩm Thất cũng tiến lại gần, Hạ Nhật Ninh khẽ híp mắt, nói: “Tiểu Thất đang lại gần.”

Thẩm Ngũ liền quay người lại.

Nhìn từ xa, dáng người Thẩm Thất manh mai yểu điệu, đúng là rất giống với cô Thẩm Tử Dao.

Thẩm Thất tới gần, thấy cả hai đều đang nhìn mình, không kiềm chế được liền sờ lên mặt mình nói: “Sao lại nhìn em như thế? Mặt em có dính gì sao?”

Thẩm Ngũ cố gắng kiềm nén nổi xúc động, mở miệng nói rằng: “Có thể cho anh biết tên cha mẹ em được không?”

Thẩm Thất ngơ ngác.

Lần đầu gặp phải chuyện thế này.

Làm gì có ai mới lần đầu gặp mặt đã hỏi tên cha mẹ bao giờ?

Hạ Nhật Ninh nhìn Thẩm Thất gật đầu.

Thẩm Thất mới trả lời: “Cha em tên là Lâm Vũ Tường, mẹ tên Thẩm Tử Dao...”

Bùm... Thẩm Ngũ chỉ càm thấy đầu óc mình trống rỗng, tim cũng ngừng đập mấy nhịp!

Mình, đúng thật là đã tìm được em gái!

Thẫm Ngũ không thể kiềm nén được nổi xúc động của mình nữa, tiến lên trước một bước, ôm chầm lấy Thẩm Thất.

Thẩm Thất cả người ngơ ngác.

Người đàn ông này...

“Tiểu Thất, Tiểu Thất anh đã tìm thấy em rồi!” Thẩm Ngũ tự nhiên rơi nước mắt, một người đàn ông mà khóc như một đứa trẻ: “Bao nhiêu năm nay, cuối cùng thì anh cũng tìm được em!”

Thẩm Thất nhất thời chết lặng.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?

Ai đó nói cho tôi biết với!

Đừng để tôi cứ mơ hồ thế này!

Hạ Nhật Ninh cười nói: “Chi bằng về nhà rồi nói.”

Thẩm Ngũ buông Thẩm Thất ra, quay người khẽ lau di nước mắt, nói: “Được! Chúng ta đi về ngay bây giờ!”

Thẩm Thất vẫn trong trạng thái mơ hồ, nhìn về hướng Hạ Nhật Ninh, cần một câu trả lời.

Nhưg Thẩm Nhật Ninh chỉ cười một cách bí ẩn, chứ không giải thích gì thêm.

Thẩm Thất cứ thế với một bụng nghi vấn, đi theo mọi người về đến trang viên Cảnh Hoa.

Vừa bước vào cửa, Thẩm Ngũ liền bình tĩnh lại, cứ càm nhàm nói: “Đợi đã, tôi cần gọi cuộc điện thoại!”

Vừa mới dứt lời, Thẩm Ngũ đã bấm gọi điện thoại.

Khi điện thoại vừa bắt máy, Thẩm Ngũ liền lớn tiếng nói vọng vào: “Tôi đã tìm thấy Tiểu Thất! Cuối cùng đã tìm thấy Tiểu Thất!”

Đầu dây bên kia trầm lặng hồi lâu, liền phát ra tiếng la hét inh ỏi: “Ở đâu, em ấy đang ở đâu?”

“Ở tỉnh Nghệ An, Thàn phố Vinh.” Thẩm Ngũ kiềm chế sự xúc động mà trả lời: “Em ấy đã kết hôn rồi, giờ là vợ của Hạ Nhật Ninh!”

Chờ khi Thẩm Ngũ cúp máy, Thẩm Thất vẫn nằm trong trạng thái mơ hồ.

Tại sao Thẩm Ngũ lại xúc động đến thế?

Hơn nữa hình như trong cuộc điện thoại vừa rồi có nhắc đến mình?

“Tiểu Thất, anh là anh trai của em đây!” Thẩm Ngũ nắm lấy tay của Tiểu Thất, xúc động đến mức nói không nên lời: “Anh là anh năm đây!”

“A?” Thẩm Thất vẫn mơ hồ: “Nhưng anh trai em tên là Thẩm Lục chứ không phải Thẩm Ngũ!”

Thẩm Ngũ đột nhiên bị sự hồn nhiên của em gái làm cho sắp phát khóc.

Hạ Nhật Ninh đứng bên cạnh mở chai rượu vang, rót ra 3 ly.

Hắn ta cứ thế mà cười nhìn Thẩm Thất đứng ở đó mơ hồ một cách đáng yêu.

Ừm, Tiểu Thất nhà mình, không cần biết làm gì, đều đáng yêu như thế.

“Khi xưa em có phải tên là Lâm Thất?” Thẩm Ngũ cảm thấy mình như đang nói chuyện với học sinh tiểu học.

Thẩm Thất gật đầu: “Vâng”.

“Thế thì đúng rồi! Tên của em không phải dựa vào thứ tự bên dòng họ nội, mà là dựa vào bên nhà ngoại. Đây là hứa hẹn trước khi đám cưới của cha mẹ em, những đứa con của họ đều phải đặt tên theo thứ tự nhà họ Thẩm. Cho nên anh hai em xếp thứ sáu, em đứng thứ bảy.” Thẩm Ngũ kiên nhẫn giải thích.

Thẩm Thất ngỡ ngàng mà ngẫm nghĩ hồi lâu: “Hình như là có chuyện này. Lúc đó em còn quá nhỏ, không nhớ rõ lắm. Em chỉ biết là em xếp thứ bảy.”

Thẩm Ngũ lau đi những giọt nước mắt rơi ra vì quá xúc động mà trả lời: “Đúng vậy, anh xếp thứ năm, cho nên, anh chính là anh năm của em đây!”

Tâm trí của Thẩm Thất cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.

Thẩm Thất liền mở to tròn hai mắt: “Cái gì? Anh là anh họ bên nhà cậu? Sao có thể? Sao lại trùng hợp đến thế?”

Thẩm Ngũ lại một lần nữa bị sự ngây thơ của em gái khiến cho phát khóc.

Không sao, em gái có khờ dại đến mấy thì mình vẫn thích.

Ai kêu nhà họ Thẩm toàn là con trai, chỉ có duy nhất đứa em gái này?

Thế hệ của cha chính là toàn con trai, cuối cùng có được mỗi cô là con gái.

Kết quả đến thế hệ này cũng thế!

Gia đình nhà chú bác đều là con trai, chỉ có nhà cô cho ra một đứa con gái.

Đáng tiếc là...

Lúc đó xảy ra sự việc kia, sau khi cô sinh con xong liền bỏ nhà ra đi, cho đến nay không có tin tức gì.

Còn dượng thì lại cưới thêm vợ mới, điều này hoàn toàn chọc giận nhà họ Thẩm, dượng đem theo hai đứa con bỏ đi qua xứ người, từ đó về sau không có liên lạc gì thêm nữa.

Sau này khi mà người nhà họ Thẩm muốn đi tìm về hai đứa trẻ, thì nghe tin dượng đã qua đời, hai đứa trẻ không biết bị mẹ kế đem đi đâu.

Biển người mênh mông, muốn tìm hai đứa trẻ, chẳng khác gì mò kim đáy biển.

Khi mà người nhà họ Thẩm muốn từ bỏ ý nghĩ này, thì ông trời lại có sự an bày như thế này đây!

Ông trời lại một lần nữa đưa em về!

Thẩm thất cả người kinh ngạc!

Cô ấy muôn vàng không nghĩ đến, bản thân có thể gặp được anh họ bên nhà cậu!

Đây nên nói là may mắn đến nhường nào, mới có thể gặp nhau ở đây!

“Anh năm...” Thẩm Thất như trong mơ vậy: “Anh thật sự là anh họ của em?”

Thẩm Ngũ gật đầu: “Em gái ngoan, anh đến đón em về! Chúng ta về nào! Nhà họ Thẩm luôn là nhà của em!”

Khóe mắt Thẩm Thất ướt đẫm, đột nhiên không biết nên nói gì.

Vốn dĩ cứ nghĩ rằng mình trên thế giới này, ngoài anh hai ra, thì không còn người thân nào nữa.

Nhưng mà ông trời thật biết trêu người.

Đúng lúc quay người lại có thêm một người anh, lại cho mình thêm một gia đình.

Tất cả cứ như là mơ vậy.

Hạ Nhật Ninh cầm theo ly rượu đưa cho Thẩm Ngũ và Thẩm Thất: “Người nhà trùng phùng là việc đáng vui và ăn mừng. Cụng ly, vì sự trùng phùng, vì sự đoàn tụ của hai người.”

Thẩm Thất và Thẩm Ngũ nhận lấy ly rượu, khẽ chạm, một hơi uống cạn.

Tối hôm đó, Thẩm Ngũ ở lại trong phòng khách của trang viên Cảnh Hoa.

Thẩm Ngũ cả đêm xúc động đến không ngủ được, chỉ tính những cuộc gọi từ nhà gọi đến cũng đã mấy cuộc, ai nấy đều hỏi thăm tình hình của Thẩm Thất.

Thẩm Thất cũng ngủ không được.

Bất cứ ai, đột nhiên có thêm một người anh họ, thì chắc ai cũng sẽ mất ngủ cả?