Lấy Phải Boss Kiêu Ngạo

Chương 2



Tô Tố đứng trước gương nhà vệ sinh của quán rượu, thẫn thờ chạm vào gương mặt trong gương.

Gương mặt trong gương thập phần xinh đẹp, khoảng 20 tuổi, nước da rất trắng, thậm chí mang sự trắng bệch như bị bệnh, mặt tiêu chuẩn hình trứng ngỗng, một đôi mắt hạnh nhưng không mang theo chút hăng hái của tuổi trẻ nào, ngược lại có chút trầm ổn, nhưng dù thế nào vẫn là một mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành.

Lúc này vì uống quá nhiều rượu, khuôn mặt cô đỏ hồng, càng mê hoặc lòng người.

Đã hai ngày rồi, cô vẫn chưa quen với khuôn mặt này.

Tô Tố buông tay ra, dùng hai tay vỗ nước lên mặt, cô không có trang điểm, nên cũng không lo làm hư lớp trang điểm. Nước lạnh vỗ lên mặt, cô tỉnh táo lên một chút.

Ai cũng không ngờ, con người có thể sống lại.

Tô Tố trên bàn phẫu thuật đã chết rồi, nhưng bây giờ cô sống lại trong một cơ thể trẻ hơn. Môi Tô Tố hiện lên một nụ cười châm chọc, không ngờ cô còn có cơ hội sống thêm lần nữa, cô nhất định sẽ trả thù cho bản thân của kiếp trước!

Thân thể này cũng tên Tô Tố, năm nay 21 tuổi, nhưng chuyện cô gái này trải qua cũng không thua bản thân là mấy. Cô gái 21 tuổi, học đại học điện ảnh, nhưng 16 tuổi đã bị cưỡng hiếp, đã có cặp sinh đôi trai gái 4 tuổi.

Bây giờ cô vẫn còn nhớ hai ngày trước lúc từ trong hôn mê tỉnh dậy thấy hai đứa bé đó, Tô Cảnh Thụy nắm chặt tay cô, nhìn thấy cô tỉnh lại, hiển nhiên phở phào nhẹ nhõm, miệng nhỏ liền muốn khóc, nhưng cố gắng nhịn để không khóc, chỉ là hai tròng mắt đều đỏ. Đứa em Tiểu Thất thì trực tiếp khóc lớn oa oa.

Khi cô nhận được hầu hết kí ức của cơ thể này, biết được hai đứa trẻ này là con của cô, cô nghĩ đến đứa con mất trên bàn phẫu thuật của mình, cho nên cô coi như là ông trời thương hại cô, cho cô 2 đứa con.

Ngày sau đó cô có hỏi con trai tại sao lúc đó lại nhịn khóc, tiểu gia hỏa tỏ ra ngầu mà nói: "Con là nam nhân, phải bảo vệ mẹ, làm sao có thể khóc được."

Nghĩ đến đôi song sinh, đôi mắt âm u của Tô Tố hiện lên chút dịu dàng.

Mới vừa lau khô nước trên mặt, đã nghe thấy bên ngoài có người khó chịu kêu tên cô.

"Tô Tố, rốt cuộc đã xong chưa!"

Tô Tố cười châm chọc, vén mái tóc xoăn mà hôm nay đã dùng rất nhiều tiền để làm, chậm rãi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Người bên ngoài nhà vệ sinh đã đợi đến khó chịu, nhìn thấy cô bước ra thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng cảnh cáo cô, "Tô Tố, tôi cảnh cáo cô, hôm nay cô dám đột nhiên bỏ trốn, đừng trách tôi không khách khí!"

Tô Tố cười lạnh, "Tô Đại Khuê, ông yên tâm, chuyện hôm nay tôi nhất định hoàn thành tốt."

Người đàn ông trung niên trước mắt là cha của Tô Tố, nhưng cô đối với ông chẳng có cảm giác ruột thịt gì cả, Tô Đại Khuê mở một công ty trang sức nhỏ, đầu năm nay kinh doanh càng ngày càng không tốt, công ty của ông đã mấy tháng không nhận được đơn đặt hàng, trước mắt thấy sắp phải phá sản.

Hôm nay đến tiếp khách là vì có một căn biệt thự cao cấp đang sửa chữa, ông phải nhờ vào rất nhiều quan hệ mới tìm được người quản lý thi công, chỉ cần kí được hợp đồng với công trình này, thì lợi nhuận công ty của ông sẽ tăng cao!

Ông quay đầu nhìn hào quang rực rỡ của con gái, nhớ đến "tình" cảm mà Triệu tổng dành cho cô, có chút buồn phiền, nếu biết nhan sắc của Tô Tố có lợi như vậy, ông đã sớm đem con gái ra dùng.

Vừa nãy bọn họ ở căn phòng được bao của quán rượu bàn luận được kha khá với Triệu tổng rồi, sắp ký được hợp đồng rồi, nhưng Tô Tố lại đi nhà vệ sinh, ông sợ Tô Tố nuốt lời, nhanh chóng đuổi theo.

Tô Tố không phải là người nghe theo sự sắp xếp của người khác, nhưng cô bị Tô Đại Khuê nắm lấy điểm yếu, vì cô không kết hôn mà sinh con, cha của đứa bé cũng không biết là ai, hai đứa bé không có hộ khẩu, nên uy hiếp cô nếu không nghe lời, sẽ đem hai đứa vào viện phúc lợi (trại mồ côi).

"Tô Đại Khuê, đừng quên, sau khi tôi giúp ông ký hợp đồng xong, quyền giám hộ Cảnh Thụy và Tiểu Thất..."

"Con yên tâm, chỉ cần ký được hợp đồng, tôi lập tức tìm người chuyển quyền giám hộ Cảnh Thụy và Tiểu Thất cho con."

Tô Tố mím môi, gật đầu, "Nhớ lời ông nói."

Quay lại phòng bao, Triệu tổng trong phòng nhìn cô, đôi mắt lập tức phát sáng, đối với cô vẫy tay, "Tố Tố, lại đây, mau lại đây, tiếp tục uống."

Tô Tố mặt hiện lên nụ cười, ngân nga cười ngồi bên Triệu tổng, yêu kiều cười nói, "Triệu tổng, tửu lượng thật tốt."

Cô mới ngồi xuống, tay của Triệu tổng từ khăn bàn chuyển xuống đùi của cô, Tô Tố nhìn Triệu tổng khi cười lộ ra một miệng răng vàng, gớm tới nỗi chút nữa khiến cô phun hết rượu trong miệng ra. Cô cố gắng nhịn xuống, lại đổ thêm một ly rượu Moutai 58 độ đưa cho Triệu tổng, làm như không phát giác được bàn tay vô kỷ luật của Triệu tổng, cười híp mắt nói, "Triệu tổng đúng là hải lượng, Tô Tố thích ngài đầy khí phách như vậy, kính ngài một ly nữa."

"Được được được, uống!"

Triệu tổng rất hưởng thụ ánh mắt sùng bái của Tô Tố, tính khí anh hùng nổi dậy, lại bị Tô Tố chuốc thêm vài ly rượu, rất nhanh bị uống đến say.

Tô Tố cũng say rồi, đầu choáng váng, nhưng cố gắng duy trì tỉnh táo, nhân cơ hội lấy hợp đồng Tô Đại Khuê đưa cô ra, "Triệu tổng, ngài xem hợp đồng này..."

"Kí, nhất định phải ký! Nhưng... ta có điều kiện, tiểu yêu tinh, tối nay..."

Tô Tố ném cho ông một cái nhìn quyến rũ, Triệu tổng lập tức tam hồn mất đi thất phách.

"Triệu tổng, ngài kí rồi chúng ta cái gì cũng dễ nói"

Triệu tổng uống say rồi, nghe Tô Tố nói như vậy, nghĩ cũng không nghĩ kí lên hợp đồng.

Tô Đại Khuê ở kế bên cuối cùng cũng an tâm.

Ký hợp đồng rồi, Tô Đại Khuê tìm lý do đem hợp đồng rời khỏi, trước khi đi ngàn nhắc nhở vạn dặn dò Tô Tố, "hầu hạ Triệu tổng cho tốt, không được đắc tội ông ấy."

"Tô Đại Khuê, ngày mai quyền giám hộ Cảnh Thụy và Tiểu Thất nhất định phải đưa cho tôi!"

"Cái này... bây giờ đã trễ rồi, ngày mai sợ không kịp." Nhan sắc của con gái dùng tốt như vậy, ông không muốn chiêu dùng sắc dụ dỗ chỉ dùng một lần rồi mất tác dụng.

Tô Tố đoán được ông ta sẽ lẩn tránh, miệng cười lạnh, chậm rãi đến gần Tô Đại Khuê, "Ông có tin không, tôi có năng lực có được hợp đồng cũng có năng lực phá hủy nó!"

"Tô Tố, cô dám làm bậy!"

" Vậy phải xem ông dự tính làm như thế nào rồi."

Tô Đại Khuê lần đầu bị Tô Tố uy hiếp như vậy, vừa phiền vừa hận, nhưng hợp đồng vẫn chưa nóng, sợ có chuyện thay đổi, chỉ có thể cắn răng đồng ý, "được, ngày mai quyền giám hộ của Tô Cảnh Thụy và Tiểu Thất sẽ là của cô!"

Tô Đại Khuê cầm hợp đồng rời đi.

Triệu tổng nửa tỉnh nửa mê ôm Tô Tố mở một phòng trong quán rượu, vào phòng, Tô Tố lấy thuốc ngủ đã chuẩn trước cho vào nước, dụ Triệu tổng uống.

Đợi Triệu tổng ngủ say, Tô Tố thở phào nhẹ nhõm, cả người không thể kìm chế mà ngã xuống.

Kiếp trước cô là nữ minh tinh hạng B cũng thường tiếp rượu, tửu lượng cũng tốt, cho nên cô mới dám cùng Triệu tổng uống rượu, để chuốc say ông ta, nhưng cô quên là, cô trùng sinh rồi, tửu lượng của cơ thể này không tốt, nếu không phải cô cố gắng duy trì tỉnh táo thì sớm đã say mèm.

Trong phòng tràn đầy mùi rượu, Tô Tố không muốn ở chung chỗ với người đàn ông này, cố gắng bò dậy, xiêu xiêu vẹo vẹo đi ra khỏi phòng.

Cô đi thang máy xuống lầu, ruột cuồn cuộn khó chịu, mới vừa ra khỏi thang máy đụng phải một người.

"Xin lỗi"

Tiêu Lăng vừa muốn vào thang máy một bóng dáng màu đỏ xông vào lòng, cô gái trong lòng cúi đầu, lộ ra cổ trắng, anh ta lông mày nhăn lại, đưa tay ấn lầy vai của Tô Tố, khóe miệng hiện lên ý cười mơ hồ.

"Chủ động ôm ấp?"