Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1024: Tại sao là ngươi?



Vừa dứt lời, nàng chợt hồi phục lại tinh thần, kinh ngạc kêu lên:

- Lục công tử, chẳng lẽ ngươi chính là chưởng môn Phi Linh môn?

Lục Thiếu Du mỉm cười, lập tức nói:

- Bất tài chính là chưởng môn Phi Linh môn!

- Lục công tử, không, Lục chưởng môn, nguyên lai là ngươi!

Giờ phút này Lưu Đỉnh cũng kinh ngạc ngẩng đầu.

- Ách? Công tử, ngươi nhận thức Lưu tiểu thư?

Nhìn thấy phản ứng của Lưu Uyển, Lục Tiểu Bạch sững sờ, không đúng dịp như vậy đi?

- Tự nhiên nhận thức, vài ngày trước cũng nhờ Lưu tiểu thư có lòng tốt cho quá giang một đoạn đường đâu.

Lục Thiếu Du nói.

Đôi mắt đẹp của Lưu Uyển nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du, một lát sau thản nhiên cười, xinh đẹp như hoa quỳnh nở rộ, khiến Lục Tiểu Bạch có chút thất thần, nàng nói:

- Là Lục chưởng môn đã cứu ta một mạng mới phải, thật không ngờ Lục công tử chính là chưởng môn Phi Linh môn đại danh đỉnh đỉnh, tiểu nữ tử thật có mắt không tròng.

- Lời này của Lục tiểu thư đang tổn hại ta đi!

Lục Thiếu Du mỉm cười nói.

- Tiểu nữ tử không dám!

Thần sắc Lưu Uyển mang theo vẻ kính sợ, tựa hồ từng nghe qua không ít sự tích về chưởng môn Phi Linh môn, nhất thời làm không khí trong đại điện căng thẳng lên.

- Không cần hạn chế, mời hai vị ngồi đi!

Lục Thiếu Du nói, làm không khí trong đại điện hòa hoãn trở lại.

Lưu Uyển thở ra một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt chuyển trên người Lục Thiếu Du, có chút không yên ngồi bên dưới, mà Lưu Đỉnh cũng vì được sủng ái mà lo sợ ngồi bên cạnh nàng, nhìn thấy vị chưởng môn Phi Linh môn chính là Vũ Suất trẻ tuổi gặp được ở Lưu gia, trong lòng lại mang theo tia chờ mong, có lẽ hôm nay tới đây rất đúng, không nghĩ tới người này Lưu gia nhận thức, có lẽ sẽ không bị liên lụy vì chuyện của Thương Sơn môn.

- Lục chưởng môn, lần này tới đây là vì muốn đại biểu Lưu gia, hi vọng hợp tác với Phi Linh môn, sau này Lưu gia sẽ nghe theo lệnh của Phi Linh môn.

Lưu Đỉnh nhìn Lục Thiếu Du, mỉm cười nói.

- Lưu gia chủ, phỏng chừng ở trong Dao Hải thành những thế lực muốn hợp tác với Phi Linh môn hẳn là không ít đi, dựa theo phong cách làm việc của bổn môn mà nói, cũng không cần hợp tác với bất kỳ thế lực nào trong Dao Hải thành.

Lục Thiếu Du mỉm cười đáp.

Nghe được lời của Lục Thiếu Du, vẻ tươi cười của Lưu Đỉnh nhất thời cứng ngắc lại. Nguyên tưởng rằng gặp người quen, hi vọng càng lớn, không nghĩ tới Phi Linh môn cũng không có ý định hợp tác với thế lực trong Dao Hải thành.

- Lục chưởng môn, Phi Linh môn vừa tiếp thu Thương Sơn môn, ta nghĩ nhất định cũng có rất nhiều việc vặt cần làm, tiếp nhận Dao Hải thành càng thêm bận rộn, ta nghĩ muốn tận lực của Lưu gia nhất định giúp giảm một ít phiền toái, vì vậy mời Lục chưởng môn suy nghĩ một chút, điều kiện của Phi Linh môn chỉ cần Lưu gia có thể đáp ứng, Lưu gia đều thực hiện.

Sắc mặt Lưu Uyển đại biến, trong mắt hiện tia lo lắng, nhìn qua hướng Lục Tiểu Bạch.

- Công tử, diện tích Dao Hải thành không nhỏ, cực kỳ phồn hoa, nếu Phi Linh môn mạnh mẽ tiếp thu tuy dễ dàng nhưng sẽ khiến kinh loạn, ảnh hưởng không nhỏ, liên thủ với đại gia tộc trong thành có lẽ đôi bên cùng có lợi.

Nhìn thấy ánh mắt của Lưu Uyển, Lục Tiểu Bạch liền nói.

- Như vậy sao.

Lục Thiếu Du ra vẻ trầm tư, nhìn Lục Tiểu Bạch mỉm cười, cho hắn ánh mắt như hiểu ý, nói:

- Lục Tiểu Bạch, vậy việc này tùy ngươi toàn quyền làm chủ là được, sau này không cần hỏi ta, chính ngươi quyết định.

Lục Tiểu Bạch sửng sốt, lập tức phục hồi lại tinh thần, có vẻ ngượng ngùng, lập tức cảm kích nói:

- Đa tạ công tử, ta biết nên làm sao.

- Bẩm chưởng môn, dưới chân núi có người tự xưng là Dao Hải thành gia chủ Quân gia cùng gia chủ Bạch gia cầu kiến chưởng môn!

Lại có một đệ tử đi vào bẩm báo.

- Quân gia, Bạch gia!

Ánh mắt Lưu Đỉnh cùng Lưu Uyển nhất thời thay đổi, không nghĩ tới Quân gia cùng Bạch gia đều tới sớm như vậy, mình vừa mới nhìn thấy chút hi vọng, mà Quân gia cùng Bạch gia cùng tới, đây chưa chắc là một chuyện tốt.

- Quân gia, Bạch gia!

Lục Thiếu Du nhíu mày, nói:

- Lưu gia chủ, Quân gia cùng Bạch gia là hai đại gia tộc tề danh với Lưu gia trong Dao Hải thành đi?

- Hồi Lục chưởng môn, đúng vậy!

Lưu Đỉnh đáp, sắc mặt lo lắng.

- Gia chủ Quân gia cùng Bạch gia thực lực như thế nào?

Lục Thiếu Du lại hỏi.

- Đều là thực lực Vũ Suất nhất trọng, mà gia chủ Quân gia là song hệ võ giả.

Lưu Đỉnh trả lời.

Lục Thiếu Du không lên tiếng, người trong đại điện cũng không dám nói chuyện, chỉ chờ đợi chưởng môn trả lời, mà sắc mặt Lưu Đỉnh cùng Lưu Uyển đều ngưng trọng, không biết vị chưởng môn Phi Linh môn sẽ có quyết định như thế nào.

- Hoa đường chủ, ta có chút không thích Quân gia, đem bọn hắn đều tiêu diệt đi!

Một lát sau Lục Thiếu Du chậm rãi nói.

- Dạ!

Hoa Mãn Lâu lĩnh mệnh, nhanh chóng mang theo nhóm chấp sự hộ pháp rời khỏi đại điện.

Lưu Uyển cùng Lưu Đỉnh sửng sốt, lập tức sắc mặt lộ vẻ mừng như điên.

- Lưu gia chủ, Lưu tiểu thư, việc của Dao Hải thành các ngươi tìm Lục đường chủ nói đi, hắn có thể toàn quyền làm chủ!

Lục Thiếu Du nói.

- Đa tạ Lục chưởng môn!

Hai người kích động hành lễ, vị chưởng môn Phi Linh môn này đã nói như thế, xem như đáp ứng hợp tác với Lưu gia.

- Lục Tiểu Bạch, ngươi nhanh chóng quay về Dao Hải thành, đừng làm chậm trễ sự tình là tốt rồi.

Lục Thiếu Du cười cười nói.

- Công tử, ta hiểu được, vậy ta về trước Dao Hải thành giải quyết việc của Quân gia cùng Bạch gia!

Lục Tiểu Bạch hiểu ý, liền trả lời, lập tức cùng hai người Lưu Uyển cáo từ rời đi.

Sau một lát dưới chân núi truyền ra tiếng nổ vang, lực lượng bàng bạc chấn động, nhưng sau một lát đã yên tĩnh trở lại.

Sáng sớm hôm sau, trên đỉnh núi mây mù tràn ngập, sương trắng như khăn lụa lượn lờ chung quanh dãy núi trùng điệp xa xa, nhìn lại phong cảnh như vẽ.

Sáng sớm lại có mưa xuân lả tả rơi xuống, nhìn qua như một bức rèm che bao phủ mặt đất, giọt mưa rơi xuống bãi cỏ xanh biếc, lóe lên sáng rọi như những viên trân châu.

Trên đỉnh núi, một đạo thú ảnh đỏ như máu nháy mắt lướt qua phía chân trời, mang theo một mảnh cuồng phong càn quét, đó chính là Cửu Đầu Yêu Giao, hiện tại có thêm sáu cái đầu cực lớn dữ tợn, vảy đỏ như máu bao trùm, một cỗ sát khí tràn ra ngoài, chính là tọa kỵ của Đông Vô Mệnh.

Lúc này trên lưng Cửu Đầu Yêu Giao chỉ có Bạch Oánh cùng Đông Vô Mệnh đang cấp tốc quay về Phi Linh môn, bổn môn không ai trấn thủ, Lục Thiếu Du vẫn không an lòng.

Mà lúc này Lục Thiếu Du đang ở trên một ngọn núi khổng lồ, mưa xuân rơi xuống cũng không cách nào làm ướt áo hắn.

Giờ phút này tiểu Long đang xoay quanh dưới chân hắn, quanh thân tràn ngập hoàng mang, hình thành quầng sáng khu vực chung quanh, khí tức lan tràn làm lòng người phát run.

- Tiểu bất điểm này cần đột phá lục giai!

Thiên Độc Yêu Long nói.

- Thuận lợi đột phá thì tốt rồi!

Trong lòng Lục Thiếu Du cũng cực kỳ khẩn trương, giống như chính bản thân hắn cần đột phá. Vốn dự định sáng nay sẽ quay về Phi Linh môn, ai biết tiểu Long lại rơi vào trạng thái đột phá, mà từ ngũ giai đi tới lục giai.