Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 40: Giữa chú Lục và Mộc Ân không có gì chuyện gì hết



Giọng nói anh trầm thấp, lúc nói chuyện hơi ấm đều phả trên mặt Mộc Ân.

Cô che nơi bị hôn, đỏ mặt gật đầu, nghĩ, tình cảnh này, tại sao lại giống vợ tiễn chồng đi làm xa nhà vậy.

Sống lại một đời, kỳ thật cô không muốn cùng Lục Phong Miên giống như kiếp trước, cô muốn kéo quan hệ của hai người về quỹ đạo.

Nhưng trùng sinh đồng thời cô còn không ngừng gặp ma, không thể không dựa vào người Lục Phong Miên, nói đi nói lại, giống như là hai người đang nói chuyện yêu đương.

Một chút thân mật của Lục Phong Miên cô không tiện cự tuyệt, nhưng không cự tuyệt giống như ngầm thừa nhận, nhưng cự tuyệt Lục Phong Miên sẽ tức giận giống như chiều hôm qua, thật khiến cho người ta đau đầu.

Rốt cuộc nên làm cái gì mới phải đây.

Tiễn Lục Phong Miên, thay xong quần áo đi xuống phòng ăn dưới lầu, Mộc Ân còn đang buồn rầu vì chuyện này.

Lục Thanh Tửu và Lâm Hạ đều đã đến trước một bước, hai người đều tự mình ngồi xuống, chỉ chờ cô là có thể dùng cơm.

Mộc Ân thấy thế, có chút ngại, vừa định xin lỗi, Lâm Hạ liền nói: “Ân Ân, tại sao xuống muộn như vậy? Chị và ông nội Lục cũng đã chờ em nửa ngày rồi.”

Mộc Ân nhìn chằm chằm cô ta một chút: “Chú Lục đi ra ngoài, em tiễn chú ấy, làm trễ nải chút thời gian.”

“À, chị còn tưởng rằng tối hôm qua em quá mệt mỏi, nên mới dậy trễ.” Lâm Hạ có thâm ý khác nói, dứt lời trên dưới đánh giá Mộc Ân một chút, kinh ngạc trừng lớn: “Ân Ân, tại sao em lại mặc đồ ngủ của chú Lục xuống đây? “

Mộc Ân mặc áo ngủ của Lục Phong Miên, là vì thí nghiệm dương khí trên quần áo có tác dụng hay không, vừa sáng sớm, nếu như Lâm Hạ không nhắc tới cũng không ai quá chú ý.

Nhưng cách nói kỳ quặc của cô ta, kết hợp lời nói cái gì tối hôm qua quá mệt mỏi, rõ ràng muốn người ta suy nghĩ theo hướng khác.

Trong những lời này có nhiều câu kiếp trước có thể Mộc Ân không hiểu được, nhưng bây giờ cô lại không ngốc.

Cô nhìn sắc mặt Lục Thanh Tửu vẫn như thường ngồi ở vị trí gia chủ, đi qua cúi đầu chào hỏi.

“Ông nội Lục chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Lục Thanh Tửu buông tay chỉ bữa sáng trên bàn: “Nghe Phong Miên nói con không ăn hành không ăn gừng, ta đặc biệt dặn dò đầu bếp làm vài món đơn giản cho con, nếm thử, xem có hợp khẩu vị hay không?”

“Cảm ơn ông nội Lục.” Mộc Ân ngồi xuống bên cạnh ông.

Lục Thanh Tửu đem một bát canh đẩy lên trước mặt cô: “Trong bát canh này là tuyết giáp hầm gà, ta phân phó phòng bếp làm, cơ thể con yếu như vậy, phải bồi bổ một chút.”

“Cảm ơn ông nội Lục.” Mộc Ân cầm lấy thìa nếm thử một miếng, lập tức thỏa mãn nheo mắt lại: “Ngon quá ạ.”

“Nếu ngon thì uống nhiều một chút.” Lục Thanh Tửu nói.

Lâm Hạ ở bên cạnh nghiến răng, càng cảm thấy không phục.

Đây là lần đầu tiên cô ta gặp Lục Thanh Tửu, bên ngoài đều truyền tai thủ trưởng này tác phong đoan chính, cứng nhắc nghiêm cẩn, sao có thể dễ dàng tha thứ chuyện đứa con trai và một con ranh có quan hệ nam nữ lộn xộn như vậy được.

Cô ta vẫn cho là Lục Thanh Tửu không biết, vừa rồi cố ý chỉ ra, tại sao đến nỗi lão già này một chút không vui cũng không có, còn chăm sóc Mộc Ân như vậy.

Chẳng lẽ mình nói không đủ rõ ràng.

Lâm Hạ vô cùng buồn bực, vừa vặn ngước mắt nhìn thấy trên cổ Mộc Ân có một vết đỏ mập mờ, cả kinh nói: “Ân Ân, trên cổ em là cái gì vậy? “

Mộc Ân thuận theo chỗ cô ta chỉ sờ soạng một chút: “Tối hôm qua lúc ở ngoài sân thì bị muỗi đốt.”

“Thì ra là muỗi đốt, chị còn tưởng rằng tối hôm qua chú Lục…” Lâm Hạ nói đến một nửa đột nhiên che miệng lại, dáng vẻ không cẩn thận nói lộ ra.

Cô ta rõ ràng có chút chó cùng rứt giậu, Mộc Ân cũng chẳng muốn để ý tới, cúi đầu uống canh.

Ngoài ý muốn chính là Lục Thanh Tửu cũng không có hiếu kì, yên tĩnh xé bánh màn thầu ăn.

Lâm Hạ tự cảm thấy chán, vô cùng không cam lòng, lại nói với Lục Thanh Tửu: “Ông nội Lục, người đừng hiểu lầm, chú Lục cùng Mộc Ân không có chuyện gì hết, mới vừa rồi là cháu nói sai.”