Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ Huynh

Chương 92: Bạn gái



Hơi thở ấm áp phả lên gáy, hương nước hoa ấy lan tràn, ban đầu là mùi quýt lành lạnh, mới mẻ, thoang thoảng, sau đó chậm chậm biến thành mùi đàn hương trầm trầm, nồng đượm, sảng khoái.

Người kia hướng nội bảo thủ thành quen, nói chuyện luôn rất hàm súc, ngay cả tỏ tình cũng phải vòng vèo một phen.

Kỳ Ngôn nắm lấy bàn tay trên eo, trái tim giống như con ngựa hoang đứt cương, vui vẻ mãnh liệt trào lên, mừng vui không đủ để hình dung tâm trạng bản thân lúc này, cô cảm thấy bản thân rơi vào vòng xoáy, bị khuấy đảo tới choáng váng, một giây sau liền vút lên trời nở rộ như pháo hoa.

Kiều Kiều thay đổi rồi!

Thế mà lại chủ động tỏ tình với cô.

Nhưng lại như thể không thay đổi.

Vẫn hàm súc như vậy.

"Ừm?" Kỳ Ngôn quay người lại, nhướng mày, giả vờ không hiểu, "Tại sao lại là mẹ 'nhỏ'?"

Cô cố ý nhấn mạnh chữ "nhỏ".

Cái quay người này, buộc Lục Tri Kiều phải rời khỏi mái tóc thơm mềm của Kỳ Ngôn, ngẩng mặt lên, nhất thời không phản ứng kịp, ngây ra: "Lẽ nào em muốn làm mẹ lớn?"

"..."

Kỳ Ngôn cầm lòng chẳng đặng, di chuyển ánh mắt xuống dưới, rơi trước người Lục Tri Kiều, giống như đang lẩm nhẩm: "Nhìn chị lớn hơn em, nên để chị làm mẹ 'lớn' thì hơn."

Lục Tri Kiều cúi đầu, nhìn ngực mình, lại nhìn ngực Kỳ Ngôn, mặt nóng lên, xấu hổ nhíu mày, đưa tay véo Kỳ Ngôn một cái.

Kỳ Ngôn phối hợp "ôi chao" một tiếng.

"Vậy em có đồng ý không?"

"Đồng ý chuyện gì?" Kỳ Ngôn nhướng mày.

Nhận ra Kỳ Ngôn cố ý chơi xấu, nhưng Lục Tri Kiều cũng không ảo não, hai tay ôm chặt lấy eo cô, nghiêm túc nói: "Làm người nhà của chị." Nói xong mím môi lại, cười lên, bổ sung một câu: "Bạn gái."

Người nhà...

Trái tim Kỳ Ngôn khẽ run lên, sống mũi đột nhiên chua xót.

Giống như bị dòng nước lũ ấm áp trùm lên, quấn lấy bản thân trở về dòng sông kí ức. Cô nhớ lại lần cãi nhau kia, tất cả tổn thương của cô, chẳng phải vì nguyên nhân, trước giờ Lục Tri Kiều chưa từng coi bản thân là người nhà hay sao? Hôm đó cô rời khỏi phòng 901, cả đầu óc đều nghĩ bản thân đặt sai tấm chân tình, làm một người ti tiện, vừa chua xót, vừa đau lòng, vừa tức giận. Nhưng tất cả cảm xúc ấy cộng lại, cũng không thắng được yêu thương nồng đượm.

Cô yêu Lục Tri Kiều, hi vọng đối phương tốt đẹp, không muốn vì một trận cãi vã mà phủ nhận toàn bộ quá khứ.

Thế là cô nhanh chóng bình tĩnh lại, suy nghĩ rất lâu, viết cho Lục Tri Kiều một lá thư, với hi vọng thăm dò.

Mong rằng quãng đời còn lại chị tìm được một người tốt.

Nếu Lục Tri Kiều từ bỏ, người tốt ấy có thể là người khác, nếu Lục Tri Kiều không từ bỏ, người tốt ấy chính là cô.

Vòng qua vòng lại, cuối cùng hai người đã quay về bên nhau. Trở thành người nhà, bầu bạn bên nhau suốt quãng đời còn lại, đây chính là lời hứa có sức nặng nhất, sâu đậm nhất mà bản thân nhận được.

Kỳ Ngôn nhìn Lục Tri Kiều, đôi mắt ươn ướt, khẽ gật đầu.

"Bạn gái..." Cô không muốn khóc, khẽ chớp chớp mắt, giọng điệu trêu đùa nói: "Vậy không phải sẽ gọi là cô à? Sao trở thành mẹ nhỏ được?"

Lúc yêu đương gọi phải gọi cô, tới khi kết hôn mới gọi mẹ, Kỳ Ngôn tách biệt rõ ràng hai xưng hô này, thử dọa Lục Tri Kiều.

Mặt mày Lục Tri Kiều hoang mang.

Phì!

Ngốc chết mất.

Kỳ Ngôn thầm nghĩ, ho khẽ một tiếng: "Lẽ nào chị muốn kết hôn trước yêu sau à?"

Lục Tri Kiều bừng tỉnh, sắc mặt ửng đỏ, "Cũng không phải không thể."

"Vậy không được."

"?"

Ánh chiều tà luồn qua cửa sổ chiếu vào phòng, đôi mắt đen như mực của Lục Tri Kiều bị nhuộm thành màu nâu sẫm, cô ấy nhìn Kỳ Ngôn nghiêng đầu, nhướng mày, tưởng rằng Kỳ Ngôn không bằng lòng, ánh sáng trong mắt nhanh chóng tối đi, ngay cả nốt ruồi lệ cũng mất đi ánh sáng.

Kỳ Ngôn thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay miết lấy tai Lục Tri Kiều, "Em đã coi Nữu Nữu là con gái ruột của mình từ lâu rồi. Chị ấy, không thể cho em ngang ngược chút à, em còn chưa tới ba mươi, đã muốn bắt em làm mẹ rồi." Nói xong khóe miệng vô thức cong lên.

Kiều Kiều không có kinh nghiệm yêu đương giống như một tờ giấy trắng.

Cô cầm bút, chầm chậm dạy Lục Tri Kiều vẽ nét, phác thảo, vẽ chi tiết, lên màu, muốn vẽ thành dáng vẻ gì thì vẽ thành dáng vẻ ấy.

Càng ngốc nghếch như thế, càng khiến Kỳ Ngôn muốn dạy Lục Tri Kiều cái gì là yêu, phải yêu thế nào, sau đó cô cũng có thể cảm nhận được vui vẻ, vui vẻ vì Lục Tri Kiều vui vẻ.

Lục Tri Kiều nhìn Kỳ Ngôn đôi giây, phì cười thành tiếng, nghiêng người vùi mặt lên hõm vai cô, "Được, cô Ngôn."

Trong phòng yên tĩnh, hai người dính chặt lấy nhau, có thể nghe rõ hô hấp của đối phương, ngửi thấy mùi mồ hôi trên cơ thể đối phương, cảm nhận được nhịp tim, nhiệt độ cơ thể, cho dù yên lặng không lên tiếng, cũng vẫn có thể toát lên tình cảm nồng nàn.

Kỳ Ngôn nhắm mắt lại, giơ tay vuốt ve mái tóc Lục Tri Kiều, đầu ngón tay cuộn lấy một lọn tóc mềm mại, khẽ khàng vuốt ve.

"Kiều Kiều..."

"Ừm?"

"Em xin lỗi." Kỳ Ngôn khẽ nỉ non, "Để một mình chị chịu đựng nhiều chuyện như thế."

Người trong lòng động đậy.

"Trước kia em quá tự tin, không, quá tự đại, cảm giác bản thân có thể làm được mọi thứ, có thể giải quyết được mọi việc, nhưng thật ra suy nghĩ ấy rất lỗ mãng, cũng rất ấu trĩ, không có trách nhiệm. Hiện tại em tiếp nhận sự yếu đuối của bản thân, tiếp nhận sự không hoàn hảo của bản thân, cho dù tương lai thế nào, em cũng muốn ở bên chị, chỉ có khi ở bên chị, nhìn thấy chị, em mới vui vẻ... Ba người chúng ta trở thành người một nhà."

Kỳ Ngôn khẽ hít một hơi, dán mặt lên tóc Lục Tri Kiều.

Lục Tri Kiều ngẩn ra, cọ lên vai Kỳ Ngôn an ủi, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô mấy giây, cười nói: "Nào có ai hoàn hảo, thật ra... nhưng lời em nói ngày ấy khiến chị thở phào một hơi, đột nhiên chị phát hiện em cũng có cảm xúc tiêu cực, không phải chỉ có một mình chị nữa, chị cảm thấy hai chúng ta giống nhau. Chị càng thêm gần em, nhìn thấy một Ngôn Ngôn chân thực hơn, chị rất an tâm."

Nói xong, đôi mắt dần dần ửng đỏ.

Kỳ Ngôn vội nhích gần, khẽ hôn lên nốt ruồi lệ, "Không được khóc."

Lông mi của Lục Tri Kiều run rẩy, cười lên.

"Em bảo chị tìm được người tốt trong quãng đời còn lại, nhưng không nghĩ tới người tốt của chị chỉ có thể là em thôi sao?"

"Từng nghĩ."

"Vậy em còn..."

"Suỵt!"

Kỳ Ngôn dựng ngón trỏ chặn lại đôi môi Lục Tri Kiều, làm động tác im lặng, trầm ngâm một lúc, hai tay ôm lấy mặt Lục Tri Kiều, "Lục Tri Kiều, em yêu chị."

Đôi môi mềm mỏng chầm chậm nhích tới, chạm vào nhau, không lập tức hôn sâu, chỉ đặt bên đôi môi người kia dịu dàng thưởng thức một lúc, sau đó di chuyển từng chút từng chút, không quan tâm tới đôi môi rực rỡ bên trên, chầm chậm tiến sâu theo mùi bơ cùng sô-cô-la.

Lục Tri Kiều ngọt ngào, thấp thoáng mang theo vị chua cùng chát, lần đầu nếm được vui vẻ ngập tràn, hương vị dường như bất tận, càng thăm dò càng mê người.

Một tay Kỳ Ngôn giữ lấy cằm của Lục Tri Kiều, một tay đỡ lấy gáy, khoảnh khắc cảm xúc dâng trào mang theo chút kích động, càng ngày càng mãnh liệt, nhưng lại cẩn thận kiềm chế, chỉ sợ đối phương không thích ứng, dù chỉ một chút.

Lục Tri Kiều nhắm mắt lại, bị động tiếp nhận, chân tay đều nhũn ra, thỉnh thoảng muốn đáp lại, mạnh mẽ hơn, nhưng không thể khống chế, hóa thành một vũng nước.

Không khí trong phổi đã mài mòn tới cạn kiệt, nhịp tim gấp gáp, cuối cùng ý thức được phải ngừng lại nghỉ ngơi.

Son môi đỏ quệt đầy miệng hai người.

Lục Tri Kiều gục bên tai Kỳ Ngôn thở dốc, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng khó dập, không muốn tách ra bất kì giây phút nào, khẽ hỏi: "Hai ngày nữa chị về nước, em... có về cùng chị không?"

Cô ấy biết chuyến này Kỳ Ngôn ra ngoài là đi du lịch, đoán chừng vẫn còn một vài nơi chưa tới, hai người chỉ trùng hợp gặp nhau ở một nơi mà thôi. Nếu Kỳ Ngôn muốn tiếp tục bắc tiến, Lục Tri Kiều cũng chỉ có thể về nước một mình, còn phải chờ đợi một thời gian mới có thể đoàn tụ ở nhà. Trong thâm tâm, cô ấy hi vọng hai người có thể cùng nhau quay về.

Nhớ nhung những ngày qua lan tràn, khắp các ngóc ngách trong nhà đều có dấu vết của Kỳ Ngôn, cũng không biết sau khi quay về, Kỳ Ngôn nhìn thấy liệu có trêu chọc cô ấy hay không.

Nghĩ tới liền xấu hổ.

"Vẫn còn mấy nước chưa tới..." Kỳ Ngôn vô thức nói, thở khẽ một hơi, lại cảm thấy chưa tận hứng, nghiêng đầu tìm kiếm vành tai Lục Tri Kiều, ngậm lấy.

Lục Tri Kiều nhanh chóng trút ra, trong mắt lướt qua thất vọng, nhưng bị trêu chọc tới run rẩy không ngừng, "Đi du lịch một mình phải chú ý an toàn, đi tới nơi nào nhớ phải gửi định vị cho chị." Nói xong hừ một tiếng từ cổ họng, "Chị đợi em về nhà..."

"Ha ha ha."

Kỳ Ngôn đuổi theo vành tai đang trốn tránh của Lục Tri Kiều, đột nhiên cười lên, "Sao chị lại giống mẹ em thế?"

Một giây sau, trên vai truyền tới cảm giác đau đớn.

Bị cắn rồi!

Lục Tri Kiều rứt tóc Kỳ Ngôn theo thói quen, ngón tay ở sau lưng lại chỉ nắm được không khí, hoang mang nhớ ra, mái tóc dài tới eo giống như thác nước ấy đã bị cắt mất.

"Ngôn Ngôn."

"Ừm?"

"Nuôi lại tóc đi."

Kỳ Ngôn ngẩn ra, ôm chặt lấy Lục Tri Kiều: "Được."

Lục Tri Kiều dựa sát Kỳ Ngôn, thân mật cọ qua cọ lại, dùng đôi môi dính đầy son môi hôn lên tóc cô, dính lên đầy miệng.

"Em không đi nữa." Đột nhiên Kỳ Ngôn lên tiếng, "Em theo chị về nhà."

"Tại sao?"

"Đợi chị được nghỉ, chúng ta cùng đi."

Lục Tri Kiều lại run lên, hô hấp có chút gấp gáp, "Em muốn đi thì đi, không cần nghe theo ý chị."

"Không." Kỳ Ngôn nghiêng đầu hôn lên tai Lục Tri Kiều, nhìn dáng vẻ không nơi trốn tránh, chỉ có thể vô lực hừ lên của cô ấy, trái tim mềm nhũn, âm thanh vô thức khàn đi, "Phong cảnh tươi đẹp phải ngắm nhìn cùng chị."

Lục Tri Kiều hé môi, còn chưa kịp lên tiếng, đã bị một hơi thở mạnh mẽ chặn lại.

Ăn cơm tối xong, sắc trời tối dần. Lục Tri Kiều và Kỳ Ngôn tới gần tòa chung cư tản bộ, đi quanh một vòng.

Hơi nóng ban ngày vẫn chưa hoàn toàn tản hết, bên ngoài vẫn nóng nực không thôi, đường phố cũng không đông đúc, phần đông là người da đen cùng con buôn châu Á, từ xa xa nhìn lại không nhìn rõ được những người da đen, nếu mặc thêm quần áo màu đen càng như thể tàng hình, hòa vào trong màn đêm, không thể nào nhìn rõ, những người đi đường hay lái xe đều vô cùng chú ý tới bọn họ.

Con buôn châu Á căn bản đều là người Trung Quốc, đôi ba người rải rác, gần tòa nhà của Tập đoàn Tân Bắc, còn có những doanh nghiệp đầu tư vốn Trung Quốc khác, đa phần đều là nhân viên. Khi lướt vai ngang qua, nghe thấy họ nói tiếng Trung Quốc, không tránh khỏi ảo giác như đang ở trong nước.

Hai người tay trong tay, thong dong đi dạo, đi qua một cửa hàng thủ công mĩ nghệ, bán đồ gỗ khắc, Lục Tri Kiều dừng lại nhìn thêm đôi cái.

Chủ cửa hàng là một người da đen bản địa, dùng thứ tiếng Anh mang nặng khẩu âm không ngừng giới thiệu, Lục Tri Kiều nhìn một tượng gỗ khắc hình con cún con, cảm thấy rất đáng yêu, vừa hay con gái tuổi tuất, liền mua về.

"Cô mua thêm cả cái này nữa đi, rất đẹp." Chủ cửa hàng cầm tượng gỗ hình con voi đưa tới trước mặt cô ấy.

Lục Tri Kiều lắc đầu, uyển chuyển từ chối, quay người muốn đi.

Ai ngờ chủ cửa hàng cầm theo hai ba pho tượng gỗ, đuổi theo ngăn lại, ra sức nhét cho Lục Tri Kiều, trong miệng thao thao bất tuyệt bắt Lục Tri Kiều mua bằng được.

"Back up!" Kỳ Ngôn tức giận quát lên.

Chủ cửa hàng giật thót, lặng lẽ chạy về.

Lục Tri Kiều níu chặt lấy cánh tay Kỳ Ngôn, hai người nhanh chân rời đi. Tới dưới tòa nhà chung cư lại mua thêm chút xoài, bên này không có đặc sản đặc biệt nào, chỉ có hoa quả vừa to vừa ngọt, lại còn rẻ.

Về phòng, hai người lần lượt tắm rửa sấy tóc.

Lục Tri Kiều mang xoài đi rửa, gọt vỏ cắt thành miếng đựng vào đĩa, cắm tăm, đặt lên bàn, "Ngôn Ngôn, em ăn xoài đi, chị bật video họp."

Nói xong, trên mặt nóng lên.

Kỳ Ngôn ôm lấy cô ấy hôn lấy hôn để, thuận tay cầm một miếng xoài đưa tới miệng Lục Tri Kiều, "Chị ăn miếng đầu tiên."

Ăn liền một lúc ba miếng, Lục Tri Kiều phồng má nhai nuốt, mím môi cười, không thể không giãy khỏi lòng Kỳ Ngôn, cầm máy tính ngồi trước bàn.

Lúc này Bắc Mỹ đang là buổi trưa, trong thời gian làm việc, Lục Tri Kiều có cuộc họp ngắn với quản lí chi nhánh công ty ở Bắc Mỹ, vốn dĩ kế hoạch ban đầu là về nước rồi tính, nhưng cô ấy không thích kéo dài thời gian, có thể giải quyết nhanh chút nào hay chút ấy, sau khi về nước còn những việc khác phải làm.

Lục Tri Kiều bật máy tính lên, đeo tai nghe, lấy chiếc áo khoác mỏng dài tay khoác lên.

Kỳ Ngôn ở bên ăn xoài, không làm phiền, yên lặng ngồi cùng Lục Tri Kiều.

Khi làm việc Lục Tri Kiều rất tập trung, nhanh chóng tiến vào trạng thái công việc, cô ấy chăm chú nhìn màn hình máy tính, đường nét góc nghiêng dịu dàng toát lên mấy phần lạnh lùng, khuôn mặt bình thản, thỉnh thoảng nói đôi câu, âm thanh chín chắn, toát lên hơi thở thành thục khí thế.

Nhưng Kỳ Ngôn biết, một khi rời khỏi công việc, ở trước mặt cô, Lục Tri Kiều sẽ lập tức hóa thành vũng nước, bị trêu đùa đôi ba câu là mặt đỏ tía tai, hân hoan nhưng kiềm chế, giống như kẹo bông mềm ngọt, mặc sức thưởng thức.

Cô yêu hai dáng vẻ ấy chết mất.

Càng nhìn, càng nhớ tới buổi tối điên cuồng ấy, hai tay bị giam cầm, âm thanh nín nhịn, trong lòng càng ngứa ngáy.

Cuộc họp không dài, đại khái nửa tiếng đồng hồ đã kết thúc, Lục Tri Kiều tắt camera, tháo tai nghe xuống, ngồi trước máy tính một lúc, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt thẳng thừng bên cạnh, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Kỳ Ngôn nhìn bản thân.

Không biết trái tim lạc mất bao nhiêu nhịp.

"Nhìn gì thế?" Lục Tri Kiều đỏ mặt hỏi.

Kỳ Ngôn chống cằm, cổ họng trượt xuống một cái, đứng dậy đi tới ôm lấy Lục Tri Kiều, trêu đùa: "Cấp dưới của chị có biết bình thường chị mềm thế nào không?"

Người này lại bắt đầu không đứng đắn.

Lục Tri Kiều lườm Kỳ Ngôn một cái, đánh lên bàn tay trên vai mình, "Đi đánh răng đi."

"Ờ."

Kỳ Ngôn ngoan ngoãn vào nhà tắm, đánh răng xong, lúc ra ngoài đã nhìn thấy Lục Tri Kiều cầm điện thoại ngồi trên giường, đã cởi bỏ chiếc áo khoác dài tay, lộ ra váy ngủ hai dây bên trong, màu tím viền ren, ma mị lại gợi cảm.

Lồng ngực cô càng nóng nực, có chút khô khốc, giả vờ ôm máy ảnh ngồi bên cạnh, "Cho chị xem ảnh em chụp."

Lục Tri Kiều đặt điện thoại xuống, hiếu kì nhích lại, vô thức vòng lấy cánh tay Kỳ Ngôn, dính sát gần.

Trong máy ảnh có mấy trăm tấm hình, ghi lại phong cảnh, đồng cỏ, núi non, rừng rậm, động vật, thác nước suốt hành trình từ Nam Phi tới Galleon, có mấy tấm chụp lại cảnh tượng đường phố của mỗi nước, mỗi bức đều có thể làm ảnh treo tường, ghép lại cùng nhau giống như một cuốn phim tài liệu tĩnh, tái hiện diện mạo lục địa châu Phi trên đường xích đạo.

Lục Tri Kiều nhìn màn hình máy ảnh, ánh mắt thẳng tắp, đồng tử đen láy lộ ra một tia sửng sốt, cảm thán: "Chị cảm thấy có lẽ mở một cuộc triển lãm, hoặc là xuất bản tập sách ảnh."

Cô ấy có chút ngưỡng mộ Kỳ Ngôn.

Tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi đó, có thể tùy ý sắp xếp thời gian.

Mà công việc của Lục Tri Kiều bận rộn, muốn đi đâu chơi cũng phải đợi tới kì nghỉ.

"Ừm, em định sẽ xuất bản sách ảnh." Kỳ Ngôn cười cười, đưa tay ra giữ lấy vai Lục Tri Kiều, "Tới lúc đó chị nghĩ tên giúp em."

"Được."

Lục Tri Kiều dựa vào lòng Kỳ Ngôn, co vào trong chăn, khe ngực chen chúc với cánh tay trước mặt càng sâu thẳm quyến rũ, trắng hồng, giống hệt như kẹo bông.

Đầu mũi quẩn quanh mùi sữa tắm, thoang thoảng sạch sẽ dễ ngửi, thấp thoáng kích thích một loại cảm xúc nào đó.

Lồng ngực Kỳ Ngôn khô nóng, ánh mắt không ngừng di chuyển trên ngực Lục Tri Kiều, chỉ cảm thấy thần kinh trên huyệt thái dương thình thịch nhảy lên, cô cầm lòng chẳng đặng, cúi đầu xuống, hôn lên mặt Lục Tri Kiều, âm thanh khàn khàn: "Kiều Kiều..."

"Ừm?"

Dường như cảm nhận được không khí khác thường, đột nhiên Lục Tri Kiều có chút căng thẳng.