Luôn Có Nhân Loại Muốn Chăn Nuôi Tôi

Chương 34: Nam Ca phẫu thuật



Lời Vương Hiểu Phương vừa nói ra làm Trương Vĩ hoàn toàn sửng sốt. cô ấy đều biếtrõ! Hóa ra tâm tư của bản thân mình cô ấy đều biết rõ!

Vậy mà cô ấy sao còn có thể tàn nhẫn như thế bỏ lại một mình mình đây? Sao cô ấy có thể không luyến tiếc bỏ Tiểu Địch lại?

Vì vậy Trương Vĩ mặc kệ Nam Ca còn ở bên cạnh, một phen liền xông qua ôm lấy côấy: "Hiểu Phương..."

Vương Hiểu Phương cũng không muốn chết, nhưng mà cô ấy thật sự không có cách nào, chỉ có thể để mặc cho nước mắt thấm ướt gò má.

Tình yêu trong tận thế không biết mỏng manh hay là sâu đậm. cô ấy chỉ biết mình làmột người vợ mất chồng, một quả phụ mang theo đứa bé, không thể yêu cầu xa vời tới tình cảm.

Nhưng mà sau khi tận thế xảy ra, Trương Vĩ bảo vệ cùng thương tiếc, cô ấy đều thấyrõ. hiện tại cô ấy chỉ hối hận không thể ở thời điểm bình an khỏe mạnh, thẳng thắn đối diện với tâm ý của người đó, hiện giờ cô ấy sắp chết, muốn quay lại cũng không còn kịp.

Nàng tựa ở trong ngực Trương Vĩ, hô hấp dồn dập, hiển nhiên là nhịn không được bao lâu nữa.

Nam Ca nhìn bộ dáng bọn họ sinh ly tử biệt, nhịn không được cuối cùng vẫn hỏi: "Còn muốn cô sống tiếp không?"

Vốn Trương Vĩ còn đang khóc nức nở, mới bắt đầu vẫn chưa hiểu được Nam Ca đangcùng anh ta nói chuyện, một hồi lâu sau anh ta mới kinh ngạc hỏi: "cô có biện pháp cứu cô ấy?"

Nam Ca gật đầu, từ trên cao nhìn xuống: "Tôi chỉ biết là, nếu anh vẫn không buông côấy ra, tôi cũng không có biện pháp cứu."

Trương Vĩ vừa nghe nói như thế, làm sao dám trì hoãn nữa, lập tức đem Vương Hiểu Phương đặt xuống đất sau đó đem vị trí bên cạnh nhường cho Nam Ca.

Lúc trước Nam Ca mổ chính bên cạnh cũng có trợ thủ. Đưa ra mệnh lệnh đối với cô mànói đã trở thành thói quen.

Những kỹ thuật chữa bệnh khắc ở trong đầu làm cho cô nhanh chóng ra quyết định.

"Mang cô ấy vào nhà đã." Nam Ca nói xong, Trương Vĩ thấy còn có người thất thần, lập tức hét lên: "Mọi người nhanh lên! Còn chờ cái gì!"

Lúc này Mọi người mới bừng tỉnh không dám chậm trễ khiêng Vương Hiểu Phương vào trong nhà.

Có một vài người ở lại trông coi, còn có người ôm Tiểu Địch chuẩn bị rời đi trước.

Chắc là do nguyên nhân Nam Ca thôn tính một con Zombie, động tác so với trước kia linh hoạt hơn nhiều, cô đi đến chỗ Lệ Sâm đỗ xe trước, sau khi mở cửa xe ra tìm đượcmột chút thuốc cùng dụng cụ, thuận tiện mang theo một bộ dao giải phẫu mới tinh.

Sau khi đem mình xử lý, cô cho mọi người đều ở bên ngoài canh giữ, chính mình mộtngười bắt đầu phẫu thuật cắt tay.

Mặc dù cô chưa từng xử lý qua loại bệnh nhân này, nhưng nếu đã là cắn vào cánh tay, vậy thì so với cắn vào cổ dễ giải quyết hơn nhiều.

Trước khi giúp Vương Hiểu Phương gây mê, Nam Ca đeo khẩu trang nhàn nhạt hỏi côấy một câu: "Làm giải phẫu cũng có thể không cứu sống cô được, cô xác định còn muốn làm sao?"

hiện giờ Vương Hiểu Phương chỉ cần có hy vọng sống sót cô sẽ không mất hy vọng, côkhông bỏ được quá nhiều người vì vậy cô kiên định gật đầu.

Thuốc gây mê bị đẩy mạnh vào thân thể cô, rất nhanh cô đã mất đi ý thức. Phẫu thuật cắt tay không dễ làm, Nam Ca không phải con người, lại chỉ có một mình, có thể tưởng tượng ra được tình cảnh khó thế nào. Nhưng mà ánh mắt cô vẫn rất trầm tĩnh, động tác cũng so với lúc mới bắt đầu biến thành Zombie nhẹ nhàng hơn nhiều.

Nhưng lúc ca phẫu thuật diễn ra được một nửa, Vương Hiểu Phương đột nhiên bị mất máu nhiều, cô lập tức lao ra: "Ai có nhóm máu B? Lập tức, lại đây tiếp máu!"

Tất cả mọi người đều đang chờ ở ngoài cửa, có mấy người trực tiếp đứng lên, tốc độ rất nhanh, xác định được người truyền máu cho Vương Hiểu Phương, những người khác lại một lần nữa đi ra.

Có người còn đứng ở cửa nói: "Nam Ca này chắc là bác sĩ rồi... Động tác đặc biệt nhanh gọn lúc hạ dao giải phẫu cực kỳ xinh đẹp..."

"Chắc là thế... Hy vọng chị dâu không sao..." Bọn họ đều là người quê mùa, cơ bản làkhông hiểu kiến thức giải phẫu. Vốn là cánh tay Vương Hiểu Phương bị cắn, bọn họ còn tưởng rằng chỉ cần đem cánh tay cắt đi là được, bây giờ nhìn lại hóa ra là bọn họ quá sốt ruột cũng quá ngây thơ rồi.

Dựa vào thể chất của cô ấy, nếu thật sự muốn trực tiếp chém đứt tay cô ấy, khôngchừng sẽ chết tại chỗ luôn.

Trong lúc Giải phẫu, tình huống to nhỏ xuất hiện liên tục. Nam Ca chỉ có một mình nên vẫn còn luống cuống tay chân, thật vất vả đem máu ngừng lại, phẫu thuật cắt tay cũng sắp kết thúc nhưng mà Vương Hiểu Phương lại xuất hiện tình huống suy kiệt tim.

Nam Ca nếu có thể chảy mồ hôi, chắc là trong mấy tiếng bận rộn này cả người cô sẽ bị mồ hôi làm ướt hết.

Bây giờ là bước giải phẫu quan trọng nhất, dụng cụ quá đơn sơ, cơ bản là cô khôngthể làm cấp cứu tim cho Vương Hiểu Phương.

Làm sao bây giờ, lẽ nào cứ như vậy để cô ấy chết đi sao! Nam Ca biết mình là bác sĩ cho nên cô càng không cam lòng!

Ai có thể đến giúp đỡ cô đây!

Tại lúc Nam Ca còn đang sốt ruột lại nghe thấy một giọng nam quen thuộc vang lên cạnh mình, người kia trực tiếp tiếp nhận dao giải phẫu: "Tôi cũng đã học qua cách khâu, giao cả lại cho tôi."

Nam Ca mãnh liệt quay đầu lại, quả thực không thể tin vào hai mắt mình! Tại sao Lệ Sâm lại xuất hiện ở chỗ này! anh trở về lúc nào?

Nửa tiếng trước Lệ Sâm đã về, lúc anh ở ngoài cửa mọi người đã nói với anh mọi chuyện xảy ra sau khi anh đi.

anh thật không nghĩ đến, đêm khuya hôm nay tiểu câm điếc biểu hiện tuyệt như thế,không chỉ giết được nhiều Zombie như vậy mà cô thậm chí còn tự giúp Vương Hiểu Phương làm phẫu thuật cắt tay.

Mã Viễn trong lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Lúc cô ấy đi ra hỏi ai có nhóm máu B, ánh mắt kia giống như có thể xuyên thấu người khác, làm cho em đến giờ vẫn còn sợ hãi đây."

"Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cô ấy, chúng em cũng an tâm không ít, giải phẫu nhất định sẽ thành công!" Người khác nói tiếp.

Sau khi Lệ Sâm hiểu rõ tình huống, cảm thấy phẫu thuật cắt tay này thời gian quá dài, vì vậy anh vào xem tình huống.

Quả nhiên, anh cũng phát hiện ra trái tim Vương Hiểu Phương đang nhanh chóng suy kiệt, vì vậy không chút do dự tiếp nhận công việc của Nam Ca.

Nam Ca cẩn thận quan sát Lệ Sâm,quần áo anh đã không còn hoàn chỉnh, một thân chật vật, nhưng mà hơi thở lại trầm ổn như vậy. Thậm chí động tác xuống dao của anhcũng rất nghiêm túc, có thể nhìn ra được kiến thức chuyên nghiệp của anh rất khả quan.

Nam Ca biết rõ bây giờ cũng không phải là lúc hỏi thăm anh đi đâu, làm thế nào đem những con Zombie kia giải quyết. cô cùng Lệ Sâm nói về tình huống của Vương Hiểu Phương xong liền bắt đầu cấp cứu trái tim.

cô thật sự cảm tạ thể chất bây giờ của mình,sức lực của cô lớn hơn trước nhiều lắm.hiện giờ tay cô đặt ở trên ngực Vương Hiểu Phương, độ mạnh yếu đều được khống chế rất tốt, hiệu quả khác gì máy sốc điện.

Vài phút sau, cảm giác được nhịp tim đập vững vàng, Nam Ca mới thở phào nhẹnhõm.

Lại gần nhìn Lệ Sâm, anh giải phẫu cũng sắp kết thúc bây giờ đang giúp Vương Hiểu Phương băng bó miệng vết thương.

hiện giờ cánh tay trái của cô ấy trên cơ bản toàn bộ đều đã bị cắt, thân thể bị haykhông bị Zombie lây bệnh còn cần phải quan sát.

Nhưng chắc chắn là, sinh mệnh của cô ấy đã thoát khỏi nguy hiểm.

Lúc Nam Ca vừa mới giết Zombie cũng không mệt như bây giờ. cô không muốn cùng Lệ Sâm nói chuyện, đem bao tay y tế tháo xuống, nói với Lệ Sâm: "anh giải quyết nốt chuyện còn lại."

nói xong cô trực tiếp đi từ cửa sau ra ngoài, bỏ lại Lệ Sâm một mình xử lý hiện trường. Lệ Sâm chỉ kịp nhìn bóng lưng Nam Ca cười cười, ánh mắt tràn ngập tự hào mà bản thân không hề phát hiện.

Thuốc mê vẫn chưa hết, Vương Hiểu Phương vẫn còn đang ngủ. Trương Vĩ nghe nóigiải phẫu kết thúc đã vội vàng xông tới.

anh ta vội vàng hỏi: "Như thế nào? Giải phẫu thuận lợi sao? Hiểu Phương... cô ấykhông có việc gì sao?"

Lệ Sâm tháo khẩu trang xuống nói với Trương Vĩ: "Mạng sống của cô ấy tạm thời giữ được, nhưng sẽ bị nhiễm Zombie hay không còn cần phải quan sát. anh cũng khôngcần lo lắng quá, Nam Ca là bác sĩ, vài ngày tiếp theo chúng tôi sẽ ở lại đây theo dõi tình hình."

Mặc dù anh vội đi Bắc Hải, nhưng nhìn thấy thôn nhỏ rối loạn, anh cũng không có biện pháp rời đi ngay.

Trước kia thái độ của Trương Vĩ đối Lệ Sâm cùng Nam Ca chỉ là tôn trọng, bây giờ lại là thiên ân vạn tạ.

Mời Lệ Sâm trở về vốn là có tâm tư riêng, hiện giờ hai người họ cứu nhiều người như thế, Trương Vĩ thật sự muốn quỳ xuống cảm ơn hai người.

Lệ Sâm giống như là phát hiện ý nghĩ của anh ta, chỉ nhàn nhạt cười: "Là anh đã nói, mạt thế, con người mà không giúp đỡ lẫn nhau thì sớm muộn gì cũng sẽ diệt vong, chúng tôi chỉ làm theo lựa chọn tốt nhất. Giải quyết tốt hậu quả của thôn, công việc này giao cho anh tôi đi nhìn Nam Ca một chút."

Trải qua một đêm rung động lòng người, Trương Vĩ cũng không tiện quấy rầy Lệ Sâm cùng Nam Ca, vì vậy anh ta lập tức gật đầu đưa Lệ Sâm ra ngoài: "Lệ ca, anh cứ đixem chị dâu nhỏ trước đi."

Chị dâu nhỏ? Lệ Sâm nghe được cách xưng hô này không khỏi cười một tiếng. Nhưng mà anh cũng không hề phủ nhận, chỉ bước dài ra cửa phòng.

Trương Vĩ nhìn bóng lưng anh đi xa, lúc này mới bắt đầu dọn dẹp lại gian phòng, sau đó ngồi trước giường Vương Hiểu Phương chăm sóc cô ấy.

Mọi người cơ bản đều đứng bên ngoài cửa sổ xem, Trương Vĩ cũng chẳng để ý, còn quay đầu lại lạnh lùng hỏi một câu: "Nhìn cái gì? Đừng cản trở không khí, bận rộn cả đêm các cậu còn không đi nghỉ ngơi đi?"

Mã Viễn dẫn đầu cười hắc hắc, còn chuyển hướng hỏi: "Trương ca, anh cùng chị dâu, ừm..." nói xong cậu còn nhíu mày.

"Con thỏ nhỏ chết tiệt, còn không mau đi! Coi chừng tôi thật sự đánh cậu!" Trương Vĩ giả vờ muốn đứng lên, những người khác cũng không dám vây xem nữa, chỉ có thể huýt sáo vài cái xong lập tức giải tán.

một lần nữa ngồi xuống, Trương Vĩ đưa mắt nhìn gương mặt ngày càng gầy gò Vương Hiểu Phương, ánh mắt tràn đầy nhu hòa: "Làm gì còn có người khác đây, nếu cô sống sót sau này tôi sẽ không bao giờ buông tay cô ra."

Lệ Sâm trở về xe của mình, mở cửa sau ra quả nhiên nhìn thấy Nam Ca đang nằm trênchỗ ngồi phía sau xe.

Bởi vì cô không có nhịp tim, không có hô hấp lúc nằm như thế trông giống như một thi thể, thật sự rất dọa người.

Cũng may ghế của xe khá lớn, Lệ Sâm mang theo gió lạnh ngồi xuống xoay tay đem cửa xe đóng lại.

Nam Ca mệt mỏi đến ngón tay cũng không muốn nâng lên, dùng góc mắt lườm Lệ Sâm một cái rồi lại lần nữa nhìn lên trời. 

sự việc xảy ra trong đêm nay quả thực làm cho cô hơi phản ứng không kịp. thật làkhông nghĩ đến có ngày chính mình giết nhiều đồng loại như vậy, lại còn cứu mộtngười.

Lệ Sâm ngang nhiên xông qua nằm ở bên cạnh cô: "Nam Ca, khuya hôm nay cô làm rất tốt."

Trước kia điều Nam Ca hy vọng nhất chính là Lệ Sâm có thể gọi tên của mình, đừng gọi tiểu câm điếc nữa, nhưng mà hôm nay cô lại chỉ miễn cưỡng đáp lại bằng một âmtiết đã đem con mắt nhắm lại.

Lệ Sâm tất nhiên có thể đoán được tâm tư của Nam Ca, dứt khoát không nói lời nào chỉ vươn tay ôm lấy cô.

Thời điểm anh tiến lại đây, rất nhiều mùi vị hỗn hợp vây quanh Nam Ca. Có mùi hôi thối của đám Zombie hệ tốc độ, có hơi thở gió rét lạnh thấu xương ở bên ngoài, còn có... Mùi máu thơm độc nhất chỉ có một người có.