Luôn Có Tình Địch Muốn Công Lược Ta 2

Chương 50



Thì ra là Khương Phong.

Dáng vẻ hiện tại của Khương Phong khác hoàn toàn buổi sáng. Bộ tây trang kiểu dáng phục cổ cùng với vẻ mặt giả vờ nghiêm túc của gã, cũng có vài phần áo mũ chỉnh tề.

Chỉ tiếc, súc sinh mặc quần áo vào cũng không che được mùi thúi từ trong xương.

Lê Hi trong lòng cười lạnh, nhếch môi, hứng thú gọi gã:"Đến!"

Giọng nói hơi ngà ngà say, nhìn như vô cùng thân thiết, nhưng giấu diếm bên trong lại là khinh thường cùng thờ ơ nhưng kêu tiểu miêu tiểu cẩu.

Khương Phong mím môi, cúi đầu đi vào. Gã bởi vì thái độ của Lê Hi mà vô cùng tức giận, nhưng hoàn toàn không dám lỗ mãng.

Lê Hi đã ăn ở đây 3 lần, bởi vì gã tới chậm, dư thừa ghế và chén dĩa đã bị lấy xuống.

"Phục vụ, thêm cái ghế!" Khương Phong mở miệng nói với người phục vụ bên cạnh.

Những cũng không ai phản ứng.

"Phục vụ, thêm cái ghế!" Khương Phong kiên nhẫn lặp lại lần nữa. Vẫn không nhận được bất kỳ đáp lại nào.

Bầu không khí trong phòng có chút đông cứng, Khương Phong lúng túng đứng tại chỗ, không biết làm sao.

Người năm phút đồng hồ trước còn đối với gã vô cùng ân cần chớp mắt đã trở nên lạnh lùng khinh miệt, thái độ như vậy làm cho gã không cách nào nhẫn nại. Nhưng không thể bạo phát, bởi vì gã không thể ở trước mặt Lê Hi thất thố, vai mà gã muốn đóng hiện tại là đại thiếu gia Dung gia.

Người đó là người trầm ổn săn sóc nhất trong giới không ai không biết.

"A." Một tiếng cười khẽ phá vỡ yên tĩnh trong phòng, Lê Hi buông ly rượu trên tay xuống, thuận miệng phân phó:"Cho hắn thêm cái ghế."

Chất lỏng màu đỏ thẫm theo động tác của hắn mà nhẹ nhàng lắc lư trong chiếc ly trong suốt, đảo qua một đường cung, so với khinh thường trong mắt Lê Hi càng sâu 3 phần.

Đàm Bích Linh và phó đạo liếc nhìn nhau, lập tức sáng tỏ Lê Hi muộn mượn thời cơ hôm nay triệt để thu thập Khương Phong.

Ai ai cũng biết, tin đồn về hai người cũng không ít, không nói tới thiệt giả, chuyện còn lại e rằng không phải là chuyện mà bọn họ có thể tham dự.

Nghĩ đến đó, Đàm Bích Linh dẫn đầu đứng dậy:"Dung tổng, thời gian không sai biệt lắm, đoàn phim còn có chút chuyện, tôi và phó đạo đi trước một bước."

"Tốt, hẹn gặp lại." Lê Hi gật đầu, cũng không khách khí. Khúc Tử Tấn và người đại diện của cậu thấy vậy cũng nhanh chóng thuận thế rời khỏi.

Nhân viên phục vụ thức thời ra ngoài đóng cửa phòng lại, trong phòng chỉ còn 3 người Lê Hi Phó Cảnh Minh và Khương Phong.

Vốn bầu không khí hơi ngột ngạt lại sau khi bốn người Đàm Bích Linh rời đi trở nên càng thêm kỳ quái. Nhưng ngoại trừ Khương Phong, cũng không có ai bị ảnh hưởng.

Lê Hi đã có chút say, hắn nửa dựa trên ghế, gương mặt bình thường tái nhợt cũng dần đỏ lên.

Mắt kính màu bạc cũng tháo xuống đặt ở trên bàn, cặp mắt mèo hơi nheo lại, khóe mắt do nhiễm hơi say càng thêm quyến rũ, vô cùng diễm lễ.

Chỉ là cái ánh mắt kia...

Khinh bỉ, coi thường, lại trầm tĩnh. Tựa như đế vương cao cao tại thượng ngồi trên quân tọa, chờ đợi con dân tới quỳ lạy.

"Biết hôm nay tôi gọi cậu tới đây làm gì sao?" Ngón trỏ thon dài nhẹ nhàng gõ bàn, mỗi một lần đặt xuống đều giống như là cây búa nặng nề, đánh vào tim của gã.

"Biết, Quân Đàn.. Tôi, tôi sai rồi." Khương Phong đờ đẫn nói.

"A? Sai chỗ nào?"

"..." Khương Phong trầm mặc, giọng điệu đắn đo:"Tôi không nên bị cám dỗ, phối hợp Hạng gia tính kế cậu."

"Ừ, còn gì nữa không?"

"Còn có.. tôi... tôi không nên phản bội..."

"A, còn nữa không?"

"Cái này.." Trán Khương Phong đã đổ mồ hôi, ánh mắt Lê Hi quá mức sắc bén, làm cho gã khó thở, cuối cùng không tự chủ được đem toàn bộ hành động trước đó nói ra.

Vốn khi Khương Phong phản bội cũng không như bên ngoài đơn giản như vậy. Từ lần đầu tiên có quan hệ với Hạng Niệm Vi, gã đã bắt đầu âm thầm chuẩn bị. Lợi dụng sự tín nhiệm và phóng túng từ nguyên thân Dung Quân Đàn, không chỉ vụng trộm bại lộ hành tung của hắn cho Nhạc Văn lão tổng, ngay cả văn kiện cơ mật của Tinh Mang, cũng nghĩ cách trộm ra.

Dung Quân Đàn trời sinh tính tình cẩn thận, Khương Phong chỉ có thể miễn cưỡng tiếp xúc chút da lông, cũng không thể chân chính trở thành vũ khí đả động được tới Dung gia. Nhưng đủ để cho Nhạc Văn lão tổng tìm được quy luật, do đó khiến cho phần tố cáo tài vụ Tinh Mang có mờ ám trở nên càng thêm chân thực.

Mà làm cho lòng người băng giá, chính là tâm tư của Khương Phong.

Sự kiện 'bao nuôi' trước đó nổ ra, là đích thân gã tính kế, con dao đặt bên đầu giường cũng chính là gã cố ý làm.

Bởi vì Khương Phong trong lòng rõ ràng, chỉ có người chết mới không nói được gì, nhổ cỏ tận gốc mới tuyệt đi tai họa sau này.

Đối với Dung Quân Đàn, gã và Nhạc Văn, DC suy nghĩ giống nhau, gã không thể cho hắn bất kỳ cơ hội gì xoay người!

Nhưng những lời này, gã tự nhiên không thể nào nói ra khỏi miệng, thậm chí vì để cho Lê Hi nhìn mình với ánh mắt đồng tình, còn muốn đem tất sai lầm đổ lên chuyện bản thân bị ép buộc.

"Cho nên Quân Đàn, tôi thật sự là bị buộc. Cậu cũng biết tình huống của tôi rồi đó, tôi chẳng qua chỉ là một vô danh tiểu tốt, ở nơi nào cũng là con cờ cho người khác, mọi hành động đều không xuất phát từ ý muốn..."

"Được rồi, không cần nói." Lười nghe gã ngụy biện, Lê Hi mở miệng cắt ngang.

Việc đã đến nước này, hắn cũng lười cùng Khương Phong tốn nước miếng.

Trước khi tới, Lê Hi cũng đã chuẩn bị vẹn toàn, kêu Khương Phong tới quán ăn gặp mặt, cũng chỉ là muốn nhìn người này còn có thủ đoạn nào xoay mình hay không thôi. Chỉ tiếc, hai đời đều là tên vô dụng dựa vào người khác mà đi lên, nơi nào có tài năng thật sự? Mất đi bắp đùi, Khương Phong gã cái gì cũng không phải.

Còn mình, thân phận địa vị bày ở đó, làm tổng tài Tinh Mang nổi tiếng trong giới giải trí trong nước, hắn tội gì tự hạ thấp giá trị con người, đích thân ra trận cùng một đồ chơi chơi đùa.

Đối phó gã, có rất nhiều cách.

Vỗ vỗ tay, cửa phòng lần thứ hai mở ra.

Khương Phong vô thức quay đầu, sau đó không cách nào kiềm chế mà há to miệng. Đứng ở ngoài cửa không còn là nhân viên phục vụ trước đó, mà là thư kí bên cạnh Lê Hi cùng cảnh sát với bút ghi âm trong tay.

"Người giao cho ngài, còn lại mong ngài lo liệu mọi thứ." Lê Hi hướng về phía cảnh sát cười gật đầu.

"Ngài Dung yên tâm, kẻ tình nghi giết người cùng xâm phạm bí mật thương nghiệp đều là trọng tội, chúng ta nhất định toàn lực điều tra."

"Tất nhiên là yên tâm." Không nói thêm nữa, Lê Hi đi ra cửa chuẩn bị rời khỏi.

"Tại sao?" Khương Phong không cách nào tiếp thu được loại biến cố này, kéo ống quần Lê Hi lại chất vấn, nhưng lại vô tình bị đá văng ra, không nhận được câu trả lời nào.

Cái còng tay bằng kim loại lạnh lẽo dán chặt cổ tay, thân thể cũng bị người kéo đi, dưới con mắt mọi người mà bị đẩy lên xe cảnh sát

Nhìn phóng viên nghe tin mà đến, cùng với ánh đèn flash nhấp nháy không ngừng từ cameras, Khương Phong đờ đẫn nhắm mắt lại, cố gắng trốn tránh cảnh tượng trước mắt.

Trong lòng gã biết rõ.

Bản thân đã hết hy vọng, chờ đợi sau đó sợ rằng không chỉ là nghèo túng cùng chửi rủa, còn có cuộc sống trong ngục.

- ---------------------

Trên xe.

Tài xế cùng thư kí ngồi ở phía trước đều có phần lo lắng.

Sau khi đi ra từ nhà hàng, vẻ mặt Lê Hi vẫn không tốt lắm.

Kông biết là do mệt mỏi hay khó chịu, sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, dựa vào trên ghế ngồi không nhúc nhích làm cho mọi người lo lắng.

Chỉ là loại phản ứng này ngược lại cũng bình thường, dù sao trước đó hắn còn coi Khương Phong là anh trai. Đã bị phản bội, lại phải tự tay từ bỏ, đối mặt với gương mặt tương tự, chung quy cũng sẽ chịu chút ảnh hưởng.

Thư kí lặng lẽ lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho bác sĩ, kêu ông buổi tối tới Dung gia một chuyến. Mà tài xế cũng tự động đổi phương hướng, lái về nhà cũ.

"Tâm tình không tốt?" Phó Cảnh Minh ngồi bên cạnh Lê Hi lo lắng cởi xuống áo khoác đắp lên trên người hắn.

"Không sao." Ngay cả mắt cũng chưa từng mở, Lê Hi cảm thụ ấm áp quen thuộc trên người y, vô thức lại gần y hơn.

Nhìn hắn lộ ra dáng vẻ yếu ớt, tim Phó Cảnh Minh không tự chủ được mà đau đớn, câu nói suy nghĩ thật lâu cũng tự nhiên thốt ra:"Anh có thể không?"

"Cái gì?" Lê Hi khó hiểu hỏi.

"Anh trai."

"Không thể." Lê Hi không chút nghĩ ngợi đã cự tuyệt.

Hắn hoàn toàn hiểu Phó Cảnh Minh suy nghĩ gì ở trong lòng. Nhưng dù cho Khương Phong trước đó là đồ chơi mà nguyên thân dùng tiền mua, ngay cả một ngón chân của ái nhân cũng không bằng. Nói về thân phận, hắn liền không thể nào đồng ý.

Dù sao việc ái nhân trở thành thế thân anh trai gì đó và vân vân, thực sự quá kinh khủng, muốn thể nghiệm thử cái loại này, hắn một chút cũng không muốn.

Giờ khắc này trong lòng Phó Cảnh Minh vô cùng hỗn loạn, thậm chí còn có sinh ra tàn bạo.

Rất lâu trước khi gặp Lê Hi, y đã sai người điều tra mọi chuyện về hắn.

Lê Hi vì sao bao nuôi Khương Phong, Phó Cảnh Minh rất rõ, nhưng cũng chính vì vậy, y mới hậm hực tức giận.

Người chết không thể sống lại, nhưng người sống vẫn không cách nào tranh được. Lại thêm vết thương trên cổ tay Lê Hi, nghĩ đến hắn thiếu chút nữa bởi vì một thế thân phản bội liền đưa bản thân lên tử lộ. cho tới giờ vẫn chưa thoát khỏi xiềng xích, đau khổ, khí thế trên người Phó Cảnh Minh cũng càng trở nên lạnh băng.

Nếu như vậy, y thà rặng đem người mạnh mẽ trói đi, khóa ở trong trang viên của mình, cất giấu vĩnh viễn.

Phó Cảnh Minh siết chặc tay.

Trước y không dám, là bởi vì nặng lực chịu đựng trong lòng Lê Hi thật sự yếu ớt, nếu thủ đoạn quá mức cường thế, sợ rằng sẽ không đạt được cái y muốn, mà còn triệt để đưa hắn vào tuyệt lộ.

Mà bây giờ, y lại không muốn từ thủ đoạn.

Dù sao từ lần đầu nhìn thấy Lê Hi, trong lòng Phó Cảnh Minh đã sinh ra một ý niệm mãnh liệt, người này là của y, cũng chỉ có thể là của y!

Khí tức nguy hiểm nhanh chóng lan khắp bên trong xe, thư kí và tài xế đều cảm thấy có chút bất an.

Thư kí quay đầu muốn cảnh cáo Phó Cảnh Minh, nhưng trong khoảng khắc đối diện ánh mắt y, một nỗi sợ hãi chấn động linh hồn nhanh chóng tấn công linh hồn cậu, làm cho cậu lập tức thuần phục.

Người đàn ông này quá nguy hiểm.

Trán thư kí liên tục chảy ra mồ hôi lạnh, tài xế bên cạnh nắm chặt vô lăng, thậm chí có thể mơ hồ thấy gân xanh trên tay ông.

Mà Lê Hi ngồi bên cạnh Phó Cảnh Minh lại tựa hồ như không bị ảnh hưởng, hắn miễn cưỡng ngồi thẳng dậy, kéo cà vạt Phó Cảnh Minh ghé vào tai y nói nhỏ một câu...