Luyện Kiếm

Chương 43: Ủy thác lúc lâm chung



Dịch: chienthanlubu

Biên: Hoàng Hi Bình

Lúc này Thiết Kiên mới phát hiện, thanh Phần Thiên Kiếm do hắn luyện ra đang lẳng lặng nằm trên mặt đất, bên cạnh bàn.

Có lẽ đây chính là nguồn gốc của âm thanh đao kiếm rơi mà hắn nghe được lúc ở ngoài cửa.

Nghĩ đến đây, hắn không nói hai lời liền đưa tay vẫy một cái, một đám lửa màu vàng bay vụt ra, chạm vào chuôi kiếm, hút thanh kiếm vào trong tay hắn.

Trường kiếm vừa vào tay đã bùng lên một cỗ xích hồng hỏa diễm, phát tán từng đợt khí nóng ra xung quanh.

Ở phía đối diện, "Tư Đồ Nhiên" cầm trong tay huyết sắc trường kiếm, ánh mắt tập trung vào Thiết Kiên, đôi lúc lại đảo qua nhìn Tư Đồ Hạo, có chút do dự.

Đúng lúc này, thần sắc của y đột nhiên biến đổi, thân thể hơi ngã về phía trước, vết thương trên ngực máu chảy đầm đìa.

Nguyên lai y đã bị trọng thương từ trước, chẳng trách lúc nãy không né được chiêu hỏa cầu thuật kia.

Thân thể y run rẩy giống như sàng trấu, khuôn mặt tròn càng trở nên dữ tợn quỷ dị.

Thiết Kiên thấy thế, không chắc liệu có phải y đang cố ý ngụy trang, dụ dỗ mình xông lên công kích. Cho nên hắn chỉ cẩn thận đề phòng, không dám tùy tiện xông lên.

Nhưng ngay sau đó, hắn bỗng phát hiện một việc vô cùng quỷ dị.

Theo sau những tiếng xương va chạm "Ken két", thân thể "Tư Đồ Nhiên" vặn vẹo dữ dội, thân hình co lại, trở về dáng vóc bình thường. Tuy ngũ quan trên mặt lại vặn vẹo thành một khối, trông giống như một đống bột nhão, hết sức buồn nôn.

Thiết Kiên cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhìn chằm chằm "Tư Đồ Nhiên".

Sau một lát, hắn phát hiện y bỗng biến thành một nam tử có thân hình thon dài nhưng lại không có khuôn mặt.

Sau khi bị lộ chân dung, thân thể của y không ngừng run rẩy, có vẻ như là do thương thế quá nặng dẫn đến y áp chế không nổi.

Y dùng khuôn mặt trống không nhìn về phía Thiết Kiên, có vẻ không cam lòng. Sau một lúc chằm chằm vào hắn, rốt cục vẫn phi thân, lao ra cửa sổ, chạy khỏi khỏi lầu các, động tác mau lẹ liên tục, nháy mắt đã không còn bóng dáng.

Thiết Kiên vội vàng đuổi đến cửa, thoáng nhìn quanh bốn phía, xác nhận rằng y thật sự đã chạy trốn, rồi mới thu hồi trường kiếm, vội vàng quay lại lầu các.

Hắn đỡ Tư Đồ Hạo dậy, dựa lưng lão sát vào vách tường, vội vàng kiểm tra thương thế.

Xem xét xong, Thiết Kiên hai tay nắm chặt lấy cánh tay Tư Đồ Hạo, trong lòng thầm than thở.

Đan điền của Tư Đồ Hạo đã bị Vô Diện nam tử đánh thành bột mịn, máu thịt bầm tím cùng một đoàn uế khí tích tụ lại trông như vật sống. Chúng lan dọc theo từng mạch máu rồi hướng đến bốn phương tám hướng, xâm thực toàn cơ thể.

Tuy thương thế cực kỳ nghiêm trọng, nhưng chưa đến mức nguy hại đến tính mệnh.

Thế nhưng, ở lồng ngực lại có một vết thương, cắt đứt hoàn toàn tâm mạch, làm cho lão bị đứt gãy sinh cơ.

Nếu không phải tu vi của Tư Đồ Hạo cực cao thì lúc này lão đã tuyệt khí bỏ mình, căn bản không có khả năng chèo chống đến bây giờ.

Cho dù là vậy, tử khí cũng đã quanh quẩn khuôn mặt, lão cũng đã đến thời điểm đèn dầu sắp tắt.

Thiết Kiên xoay tay, lấy ra một viên đan dược giảm đau đưa đến bên miệng cho Tư Đồ Hạo, ý muốn cho lão nuốt vào.

Nhưng mà lão lại lắc đầu, chậm chạp giơ tay lên, chỉ chỉ vào chiếc bình màu đen nằm lăn lốc dưới bàn.

Thiết Kiên nhanh tay nhặt chiếc bình, mở nắp rồi khẽ nhìn, phát hiện bên trong chỉ chứa một viên đan dược.

Viên đan toàn thân màu đen, cầm lên tay có chút nặng, có mùi cay độc thoang thoảng, hiển nhiên đây không phải là khởi tử hồi sinh thánh dược.

Động tác của Thiết Kiên có chút trì trệ, Tư Đồ Hạo nhìn hắn rồi cười khổ, tỏ ý muốn hắn đút cho lão.

Hắn cũng đành đưa viên đan dược vào miệng Tư Đồ Hạo.

Yết hầu của Tư Đồ Hạo hơi nhấp nhô, viên đan đã trôi vào bụng, gương mặt của lão bỗng đỏ lên, hai mắt mở to, lộ ra vẻ hết sức thống khổ.

Sau một lát, chân mày của lão liền dãn ra, màu đỏ trên mặt cũng dần dần biến mất đi, sắc mặt khôi phục như thường, hai mắt cũng trở nên thanh minh.

Trông thấy sự lo lắng của Thiết Kiên, Tư Đồ Hạo khoát tay áo, hơi ngồi thẳng dậy, chậm rãi mở miệng nói: "Nhiên Hồn Đan, ta chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi, tối đa chống đỡ nửa khắc đồng hồ."

"Ừm... Ta lập tức truyền tin cho Tư Đồ đại sư?" Thiết Kiên đối với việc này sớm đã đoán trước, hắn do dự một chút, liền chuẩn bị chạy đi truyền tin cho người bên ngoài.

Trong lời nói của hắn có nhắc đến Tư Đồ đại sư, tự nhiên là chỉ Tư Đồ Nhiên thật sự.

"Khục khục... Không cần, ta sợ là đợi không được đến thời điểm đó..." Tư Đồ Hạo lại lắc lắc đầu, ngăn cản Thiết Kiên.

"Đại sư, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?" Thiết Kiên hỏi.

"Vốn dĩ hôm nay hẹn ngươi tới đây gặp mặt, là muốn hỏi một chút việc liên quan đến dị hỏa trong người ngươi... Đừng kinh ngạc như vậy, nếu như không thể từ Phần Thiên Kiếm mà phát giác được ngươi là người thân mang dị hỏa, thì danh hiệu linh kiếm sư của ta xem như là hư danh rồi." Tư Đồ Hạo nhếch miệng nở nụ cười, không hề có dáng vẻ của người sắp chết.

Thiết Kiên cười khổ, không có thừa nhận, cũng không có phản bác.

"Không nghĩ rằng, không đợi được ngươi, ngược lại chờ tới tên tặc nhân kia. Gã giả mạo con ta, khí tức giống như hệt, ta nhất thời không để ý kỹ, cũng không phân biệt ra được..." Tư Đồ Hạo tiếp tục nói.

Sau khi nghe lão kể lại, Thiết Kiên rốt cục hiểu rõ đại khái sự tình đã xảy ra.

Nguyên lai, trong lúc Tư Đồ Hạo đang nghiên cứu thany Phần Thiên Kiếm do Thiết Kiên luyện chế, Vô Diện nam tử đã giả trang thành Tư Đồ Nhiên, nói rằng y biết kiếm này luyện thành do dị hỏa, còn nói y biết rõ một chút bí mật ít người biết.

Tư Đồ Hạo không nghi ngờ gì, đang lúc chăm chú lắng nghe thì Vô Diện nam tử bất ngờ đánh lén, làm lão trọng thương.

Vốn dĩ thương thế như vậy không đủ khiến lão chật vật, nhưng không rõ Vô Diện nam tử đã sử dụng tà pháp gì, làm cho một luồng khí đen xâm nhập vào cơ thể lão, ô uế cả linh kiếm đang nằm trong kinh mạch.

Sau đó đan điền của lão liền bị khí huyết màu đen xâm chiếm mà vỡ vụn từ trong ra ngoài, triệt để làm lão mất đi năng lực phản kháng.

"Gã tuy rằng đẩy ta vào tử cảnh, nhưng ta cũng đánh gã trọng thương... Khục khục, nếu không phải ngươi chạy đến đúng lúc, chỉ sợ ta đã sớm thân tử đạo tiêu trong tay tặc nhân kia rồi." Tư Đồ Hạo cười khổ nói.

"Thực không dám giấu giếm, Tư Đồ đại sư, Vô Diện nam tử kia nhiều khả năng là vì truy sát ta, mới tiến vào Đại Việt Quốc." Thiết Kiên do dự một chút, có chút áy náy nói ra suy đoán của mình.

"Là bởi vì dị hỏa trong người ngươi?" Tư Đồ Hạo hỏi.

"Đúng vậy, ta vốn là người ở Tấn Quốc, bởi vì có người ham muốn dị hỏa trong cơ thể ta, mà một đường đuổi giết đến tận Việt Quốc." Đối với người sắp chết, Thiết Kiên không chút giấu giếm.

"Thật ra ngươi không cần áy náy, việc này tuy có một phần nguyên nhân liên quan đến ngươi nhưng lại cũng không phải toàn bộ. Huống hồ, ta cũng không phải lần đầu tiên gặp phải ám sát." Tư Đồ Hạo nhìn vẻ mặt của Thiết Kiên, có chút xúc động, mở miệng nói.

Thiết Kiên nghe vậy, vô thức lui về sau một bước, lộ ra có chút khó hiểu.

"Hai nước Tấn và Việt, vốn đã ngưng chiến nhiều năm, nhưng từ mười mấy năm trước, Tấn Quốc lại đột nhiên trở nên rục rịch ngóc đầu dậy, không ngừng điều động sát thủ tiềm nhập Việt Quốc, ám sát luyện kiếm sư của Việt Quốc. Nhất là hai năm gần đây, biên quân của hai phe va chạm vô số lần, xung đột quy mô nhỏ đã bạo phát không dưới trăm lần." Tư Đồ Hạo lắc lắc đầu nói.

"Đại sư là nói, Tấn Quốc cố ý thúc đẩy chiến tranh?" Thiết Kiên kinh ngạc hỏi.

Trong lòng hắn, người Việt Quốc to khỏe, toàn dân lại thượng võ, người Tấn Quốc lại ưa nhàn nhã, văn thơ, nhìn thế nào cũng không giống như Tấn quốc sẽ chủ động khiêu khích.

"Vẻ bề ngoài, Tấn - Việt hai nước có vẻ không có sóng gió gì, lý do mà ta muốn nói với ngươi những thứ này, ngươi nhất thời cũng không thể nào tin nổi. Nhưng mà, nếu như linh kiếm sư duy nhất của Việt quốc là ta qua đời, sự cân bằng giữa hai nước chắc chắn sẽ lập tức bị đánh vỡ, đến lúc đó, chính là thời điểm chiến sự bạo phát." Tư Đồ Hạo ho nhẹ hai tiếng, tiếp tục nói.

Thiết Kiên tuy vẫn cảm thấy khó tin, nhưng trong tiềm thức cũng đã tin tưởng vài phần, dù sao hắn không tin Tư Đồ Hạo lúc gần chết, lại dùng việc này để gạt hắn.

"Đại sư, ngài nói những chuyện này với tôi, là có gì giao phó sao?" Thiết Kiên hỏi.

"Không sai. Ta muốn ngươi trở thành linh kiếm sư của Việt Quốc, tiếp tục duy trì sự cân bằng này, ngăn cản chiến tranh giữa hai nước." Tư Đồ Hạo ngưng trọng nói ra.

"Đại sư, không phải là ta muốn từ chối, mà thật ra muốn trở thành linh kiếm sư, tuyệt không phải là chuyện một sớm một chiều, chỉ e ngài đã xem trọng ta quá mức rồi." Thiết Kiên cười khổ một tiếng, nói.

"Ngươi quá khiêm tốn... thiên phú luyện kiếm của ngươi, ở trong đại hội luyện kiếm, ta đã nhìn thấy rõ. Huống chi ngươi còn có dị hỏa, đối với luyện kiếm mà nói, là như hổ thêm cánh. Ta vốn dự định bồi dưỡng Thẩm Ôn trở thành người kế thừa, nhưng hiện tại xem ra, ngươi mới là nhân tuyển tốt nhất." Tư Đồ Hạo tiếp tục nói.

"Ta..." Thiết Kiên còn muốn nói gì, lại bị Tư Đồ Hạo vẫy tay cắt đứt.

"Ta không còn nhiều thời gian, khục khục... Để ta nói chút chuyện trọng yếu." Sắc mặt của lão chuyển từ hồng sang trắng, ho khan nói.

Thiết Kiên nghe vậy, không nói thêm gì nữa, lẳng lặng chờ đợi Tư Đồ Hạo bàn giao hậu sự.

"Đây là luyện kiếm tâm đắc do ta tổng kết lại trong những năm gần đây, trong đó có phương pháp luyện chế linh kiếm, ngươi sau này có thể tham khảo. Khục khục... Miếng Thạch Phù này là tín vật để tiến vào Huyền Âm Bí Cảnh, nếu như ngươi có được cơ duyên tiến vào trong đó, có thể nhìn thấy khối Thiên Ngoại Thần Bia trong truyền thuyết rồi." Tư Đồ Hạo vừa nói, một bên gỡ nhẫn trữ vật trên tay, đồng thời từ trong lồng ngực lấy ra một mai hắc sắc Thạch Phù, đưa cho Thiết Kiên.

Thiết Kiên trong lòng ngạc nhiên, vội vươn tay tiếp lấy.

Lúc này, hắn chỉ cảm thấy hai tay nặng nề, phảng phất như nhận lấy một tòa đại sơn.

"Chất liệu của Thạch Phù và Thiên Ngoại Thần Bia giống nhau, không thể, không thể... thu vào trong nhẫn trữ vật, ngươi phải cẩn thận cất kỹ..." Tư Đồ Hạo dặn dò.

"Mấy thứ này, không cần chuyển giao cho lệnh lang là Tư Đồ Nhiên sao?" Thiết Kiên hỏi.

"Đứa con kia của ta có bao nhiêu cân lượng... ta trong lòng rất rõ ràng. Mấy thứ này... để lại cho nó chỉ phí công, thậm chí... còn dẫn tới họa sát thân. Nếu như ngươi, nếu như ngươi... có lòng, ngày sau chiếu cố nó nhiều hơn một chút là được." Sinh cơ của Tư Đồ Hạo nhanh chóng mất đi, lão gắng gượng thều thào.