Ly Hôn Có Vẻ Khó

Chương 13



"Quan hệ giữa em với Cố gia..."

Hai người nói cùng lúc đồng thời dừng lại.

Giang Vũ Lan đạp phanh nhìn đèn đỏ, thản nhiên hỏi: "Anh và Cố Sanh Phi thì sao?"

"Anh thấy Cố Sanh Phi... thế nào?" Cô ngập ngừng hỏi.

"Rất tốt." Giang Vũ Lan lời ít ý nhiều. Hắn không quen Cố Sanh Phi, nhưng cảm thấy người sẵn sàng giúp người lạ trên đường thì tâm tư cũng tốt.

Nhưng Cố Phán Yên hiểu nhầm ý của hắn. Hai từ khen ngợi này lọt vào tai cô lại mang ý thể hiện tình cảm của hắn với Cố Sanh Phi. Có vẻ như hắn rất thích cô ta.

"Đang nghĩ gì vậy?" Giang Vũ Lan liếc mắt nhìn Cố Phán Yên "Từ lúc rời khỏi Cố gia mặt em có vẻ trầm tư, tâm trạng không tốt sao?"

"Không." Cô lắc đầu, tỏ vẻ phấn chấn.

Khả năng giả vờ của Cố Phán Yên thật sự không đáng nhắc đến, nhưng Giang Vũ Lan biết quan hệ giữa cô và Cố gia không tốt như người ngoài nghĩ. Hắn không định vạch trần vết sẹo của cô nhưng cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Nếu Cố gia thực sự đối xử tệ với cô... Giang Vũ Lan nheo đôi mắt, hiện lên một tia tàn nhẫn.

Dù thế nào đi nữa, cô cũng là vợ hắn không thể nào chịu ủy khuất ở nhà người khác như thế được.



Cứ như vậy, cả đoạn đường về nhà cả hai ai cũng mang tâm tư riêng.

Sau khi về nhà, lòng Cố Phán Yên nặng trĩu, luôn nghĩ về việc gì đó đến xuất thần.

Chuyện này khiến Giang Vũ Lan cảm thấy rất khó chịu. Cô vợ nhỏ của hắn nên cả ngày vui vẻ,chỉ cần nghĩ cách đối tốt với hắn là đủ. Nhưng bây giờ cô lại trở nên chán nản vì chuyện của Cố gia, Giang Vũ Lan âm thầm ghi nhớ chuyện này trong lòng.

Kể từ ngày cô đến Cố gia, Cố Phán Yên luôn bị cuốn theo những chuyện rối rắm trong lòng. Cô không quan tâm chuyện của Cố Sanh Phi, việc cô muốn chỉ là đối xử tốt với Giang Vũ Lan. Nhưng cách duy nhất cô có thể làm cho hắn là nhường chỗ cho Cố Sanh Phi để họ được ở bên nhau.

"Thiếu phu nhân, thiếu gia có nói đêm nay có buổi tiệc, lát nữa mới về." Quản gia nói với Cố Phán Yên.

Cố Phán Yên ngồi co rúc trên ghế sô pha, nghe quản gia nói cô sửng sốt một chút, sau đó gật đầu "Được, tôi biết rồi."

Giang Vũ Lan rất nhiều công việc, thỉnh thoảng có hắn còn không về nhà ăn tối, nhưng những lúc như thế hắn đều báo trước cho cô để cô khỏi đợi.

Cố Phán Yên thở dài cười khổ.

Một người đàn ông tốt như vậy, cho dù bây giờ Cố Sanh Phi không thích nhưng nhất định sẽ có ngày cô ta thích hắn. Giang Vũ Lan tốt như vậy, ai mà không thích chứ?

Cố Phán Yên thở dài đứng lên "Quản gia, hôm nay tôi không có tâm trạng, không cần nấu cơm đâu."

Quản gia do dự " Thiếu phu nhân cảm thấy không khỏe sao? Hay là mời bác sĩ qua?"

"Không, chỉ là tôi không có cảm giác thèm ăn."

"Vậy tôi sẽ để phòng bếp chuẩn bị một ít cháo thanh đạm dễ tiêu hóa. Khi nào thiếu phu nhân có muốn ăn cứ nói."

"Được rồi, cảm ơn." Cô gật đầu.

Vì Giang Vũ Lan vẫn chưa về, Cố Phán Yên không ngủ được, trằn trọc trở mình trên giường, cuối cùng quyết định đứng dậy lấy sách đọc.

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng động cơ xe, Cố Phán Yên liếc mắt nhìn thời gian đã gần mười một giờ.



Giang Vũ Lan xuống xe, quản gia nhanh chóng cầm lấy áo khoác và cặp trên tay hắn, lo lắng hỏi: "Thiếu gia, sắc mặt của ngài không được tốt lắm, có muốn uống chút canh giải rượu không?"

Giang Vũ Lan miễn cưỡng gật đầu "Được."

Hắn bước nhanh vào cửa, thấy Cố Phán Yên đã đợi sẵn ở lối vào, mặc bộ đồ ngủ hình con thỏ màu hồng đang nhìn hắn với đôi mắt tròn xoe thật đáng yêu.

"Anh sao vậy, cảm thấy không khỏe sao?" Vẻ mặt của Giang Vũ Lan thật sự rất xấu.

"Không sao, chỉ là uống chút rượu lúc bụng đói nên không thoải mái lắm." Giang Vũ Lan xoa đầu mày tiến lại gần, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người cô lông mày mới giãn ra một chút, đầu óc đang choáng váng mới cảm thấy thư thái một chút.

"Uống rượu lúc đói sẽ bị đau dạ dày. Còn một ít cháo trong nhà bếp để em đem lên cho anh." Cố Phán Yên nói nhanh.

"Đừng lo, cứ để người hầu đi." Giang Vũ Lan ôm lấy thân thể Cố Phán Yên, dụi đầu vào cổ của cô hít một hơi thật sâu bất đắc dĩ nói: "Muộn như vậy rồi em đi ngủ đi."

"Dù sao em cũng không buồn ngủ." Cố Phán Yên chớp mắt "Để em đỡ anh vào phòng ngủ nằm nghỉ. Anh uống say rồi không tắm được, em giúp anh lau người cho. "

Giang Vũ Lan là người ưa sạch sẽ,hắn không thể không tắm trong một ngày. Nhưng người đã uống rượu tự mình tắm thì không ổn lắm, cô nghĩ mình không thể giúp hắn tắm được vì hắn nặng quá.

"Chà, ngoan..." Giang Vũ Lan nhắm mắt tùy ý để cho Cố Phán Yên đỡ mình.

Cố Phán Yên căn bản không đỡ nổi hắn cũng may Giang Vũ Lan vẫn còn chút tỉnh táo, phối hợp với cô từ từ lên cầu thang, cô đặt hắn nằm lên giường.

Quản gia nhanh chóng bưng bát canh giải rượu đến, quản gia muốn cùng Cố Phán Yên đỡ Giang Vũ Lan.

"Không cần, ra ngoài đi." Giang Vũ Lan ra lệnh.

Hắn không thích người khác gần gũi với mình, cô và hắn đã gần gũi với nhau nhiều lần, tất nhiên điều đó không quan trọng, nhưng quản gia thì khác.

Quản gia sửng sốt một chút lập tức lui ra ngoài.

Cố Phán Yên đặt chậu rửa mặt lên tủ đầu giường, tiến đến chỗ Giang Vũ Lan "Anh uống canh giải rượu trước đi, em sẽ lau người cho anh."



Giang Vũ Lan khịt mũi, thưởng thức dáng vẻ tất bật của cô, thấy Cố Phán Yên đưa cái bát nhỏ đến miệng hắn miễn cưỡng uống.

Cố Phán Yên bắt đầu nhìn hắn đến xuất thần.

"Sao em đứng im vậy? Không định lau người cho anh sao?" Giang Vũ Lan nheo mắt.

Cố Phán Yên có chút luống cuống "Nhưng..." Cô có chút xấu hổ.

"Nhưng cái gì?" Giang Vũ Lan nhìn chằm chằm cô "Em là vợ của anh, không phải nên chăm sóc anh sao?"

"Anh không thể nói như thế." Cố Phán Yên giậm chân, cắn răng nói: "Anh cứ nằm yên như vậy, em không cởi quần áo ra được."

Giang Vũ Lan cười nhẹ, ngoan ngoãn hợp tác đứng lên "Vậy được rồi chứ gì?"

"Anh rõ ràng còn tỉnh, không thể tự mình cởi ra lau sao?" Cô lẩm bẩm nói.

"Nhưng chính em nói muốn giúp anh lau người. Em không thể nói mà không giữ lời chứ." Giang Vũ Lan hơi nghiêng người dựa vào người Cố Phán Yên, cô sợ hắn ngã nên nhanh chóng ôm chặt bằng hai tay.

"Được rồi, được rồi, thật là." Cố Phán Yên bất lực, nghiêm túc giơ hai tay lên, cởi cúc áo sơ mi của Giang Vũ Lan, ngực của hắn từ từ lộ ra.

Giang Vũ Lan có dáng người rất chuẩn, không chút mỡ thừa, so với những bức tượng nghệ thuật rõ rằng ưa nhìn hơn, đường nét rõ ràng, uyển chuyển. Không giống cô, trên người cô luôn có một ít thịt mềm mềm, ảnh hưởng đến mỹ cảm.