Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 72



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 72

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Sau khi công khai tin kết hôn, ngoại trừ nhận được một số tin nhắn nặc danh tỏ vẻ tiếc hận ra thì cuộc sống của Khương Vu và Thẩm Mộ cũng không có gì thay đổi.

Điều khác nhau duy nhất chính là Khương Vu tháo sợi dây chuyền đặt riêng mình đeo đã hơn một năm, mang nhẫn cưới vào ngón áp út.

Đối với Thẩm Mộ mà nói, chuyện này quả thật có ý nghĩa vượt thời đại. Vì thế Thẩm tổng còn cố ý chụp ảnh hai người tay trong tay, phát trên tài khoản Weibo hàng năm chìm nghỉm của mình. Hai chiếc nhẫn phản chiếu ánh nắng với góc độ độc đáo, nếu phóng to lên soi kĩ còn có thể thấy được tên viết tắt của hai người.

Ngày cứ thế trôi qua, một tối nọ, dùng cơm xong, Thẩm Mộ đang rửa trái cây trong phòng bếp thì Khương Vu đột nhiên xuất hiện sau lưng.

- Tối mai chị có bận gì không? - Khương Vu hỏi.

Thẩm Mộ nghe vậy ánh mắt sáng lên, lập tức đóng vòi nước, giũ tay, nhẹ nhàng gõ chóp mũi Khương Vu: "Nếu là em muốn hẹn chị thì dù có bận, chị cũng đẩy hết."

Tóc Thẩm Mộ giờ đã dài không ít. Cô gom lại thành một túm sau đầu, trông ít đi một phần sắc bén, thay vào đó là sự tự nhiên. Tóc mái trên trán khá lộn xộn, thậm chí còn có sợi che mắt. Tay cô ướt, một bàn tay bận trêu Khương Vu, tay kia còn đang cầm quả táo, căn bản không rảnh để ý tóc tai.

Khương Vu vươn tay giúp Thẩm Mộ sửa tóc một cách hết sức tự nhiên, điềm đạm nói: "Em muốn mang chị đi gặp bạn em."

Lời mời này khiến Thẩm Mộ cảm thấy bất ngờ.

- Chị chịu đi không? - Khương Vu hỏi.

Chịu, Thẩm Mộ đương nhiên chịu chứ. Hơn nữa còn chịu một ngàn lần, chịu một vạn lần.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Mộ gặp người thân cận với Khương Vu. Không biết vì sao cô vừa hưng phấn vừa hồi hộp.

Sáng sớm dậy, Thẩm Mộ ra cửa đi làm trước Khương Vu, một chuyện hiếm thấy. Nguyên nhân không vì gì khác, chỉ là cô muốn làm xong sớm, tan tầm sớm, sau đó về nhà... lựa quần áo. Chút thời gian buổi sáng thật sự là quá ít ỏi.

Thẩm Mộ rời công ty lúc ba giờ chiều. Đã hơn hai tiếng trôi qua, cái người trước giờ vẫn quen tự quyết định là cô, lúc này lại trở thành bệnh nhân mắc chứng sợ hãi lựa chọn.

Váy phồng đỏ rực như lửa làm Thẩm Mộ trông thật yểu điệu, nhưng cô sợ quá mức gợi cảm sẽ khiến người ta thấy mình ngả ngớn.

Váy đen đuôi cá phô bày dáng người hoàn mỹ, nhưng màu sắc quá cứng nhắc, cô sợ mình trông nghiêm túc, không được dễ gần.

Thẩm Mộ thật sự muốn thân thiết với bạn của Khương Vu. Cô hy vọng mình có thể để lại ấn tượng tốt với người mà Khương Vu vô cùng để ý.

Thay hết bộ này đến bộ khác, cô vẫn cảm thấy không hài lòng.

Thời gian dần trôi, quần áo Thẩm Mộ còn chưa lựa xong thì điện thoại Khương Vu đã đến trước.

- Em tan tầm rồi, chị ở đâu?

Thẩm Mộ nói sẽ tới đón cô, sau đó hai người cùng đến buổi hẹn. Kết quả chờ mãi, chờ mãi, Khương Vu vẫn không thấy tin tức gì của đối phương. Thời gian hẹn đã gần đến, cô đành phải gọi cho chị trước.

Thẩm Mộ mặt đưa đám ngồi trong đống quần áo: "Chị không biết nên mặc cái gì."

Rồi.

Đồng chí Thẩm Mộ, người có tủ quần áo lớn bằng ba mặt tường, lại thêm phòng giữ đồ, bình thường ăn mặc, phối màu luôn có một phong cách riêng, bây giờ lại thút thít nói trong điện thoại rằng không biết nên mặc gì.

Hay lắm.

Khương Vu vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát quyết định thay Thẩm Mộ: "Tủ quần áo thứ hai, bộ ở trong cùng."

Tủ quần áo thứ hai?

Thẩm Mộ nghi hoặc, tủ quần áo thứ hai hình như đều là đồ của Khương Vu kia mà?

- Em muốn cho chị mượn quần áo của em mặc á? - Thẩm Mộ vừa mở tủ vừa hỏi.

Giọng Khương Vu đột nhiên trở nên không quá tự nhiên. Tuy không đối mặt nhau nhưng hai người đã thân mật như vậy rồi, cho dù cách rất xa thì Thẩm Mộ cũng có thể kịp thời bắt giữ bất kì một cảm xúc nào, dù là nhỏ nhất trong giọng Khương Vu.

- Chị lấy ra xem thì biết.

Khương Vu vậy mà lại ngượng ngùng, xấu hổ?

Thẩm Mộ thật sự cảm thấy rất kì quái với phản ứng của đối phương.

Cửa tủ quần áo thứ hai trong phòng ngủ mở ra, bộ đồ tận cùng bên trái được Thẩm Mộ lấy xuống.

Đó là một chiếc váy liền màu vàng nhạt.

Màu này mặc lên rất tôn khí chất, nhưng không phải ai cũng có thể khống chế được. Sơ xuất một chút là sẽ khiến cả người trông ảm đạm, nước da không sáng rõ.

Nhưng Khương Vu lại rất thích, vì da em trắng, dáng người còn mảnh khảnh, cao gầy, mặc màu này lên thật sự rất đẹp.

Có điều tại sao em lại đề cử bộ này cho cô?

Thẩm Mộ lắc đầu thật mạnh. Không nghĩ nhiều vậy nữa, nếu đây là kiến nghị của Khương Vu, cô cứ làm theo là được.

Thẩm Mộ xõa mái tóc dài ra, không cột, lại càng không búi, cứ để nó rũ trên vai hết sức đơn giản như vậy, xứng với thân váy vàng nhạt, cổ kiểu sơmi, trông rất có phong thái trí thức.

Lại soi gương một lần nữa, Thẩm Mộ lộ vẻ vừa lòng hiếm thấy.

Giải quyết xong vấn đề lớn nhất, Thẩm Mộ liền lên xe chạy đến Hoa Sách đón vợ tan tầm

Sáng nay là cô đi trước, lúc ra khỏi nhà, Khương Vu vẫn còn tóc tai rũ rượi mặc đồ ngủ.

Thẩm Mộ khẽ ngân nga, nhưng khi thấy được bóng dáng Khương Vu bước ra từ cửa Hoa Sách, cô lập tức sững sờ.

Trên người Khương Vu cũng mặc một chiếc váy vàng nhạt, cùng màu nhưng khác kiểu. Không có cổ đứng sơmi mà là cổ bẹt vai đơn giản. Thẩm Mộ có thể nhìn đến phần xương quai xanh xinh đẹp của Khương Vu, phía trên là góc hàm thanh tú, trên nữa là nụ cười và ánh mắt ngượng ngùng.

Khương Vu dừng chân khi bước đến cách xe một khoảng, mà Thẩm Mộ cũng phối hợp hạ cửa kính xe.

Khương Vu có thể nhìn đến chiếc váy vàng nhạt màu sắc tương đồng với mình trên người Thẩm Mộ, mà Thẩm Mộ lại thấy Khương Vu nắm váy xoay một vòng thật ưu nhã trước mắt mình.

Hai cô là một đôi, cả người lẫn váy.

Đây hẳn là điều bất ngờ đến từ Khương Vu. Hoàn toàn không có dẫn dắt chuẩn bị, cũng không tạo dựng bầu không khí lãng mạn, nhưng Thẩm Mộ vẫn cảm thấy tim mình như muốn tan chảy. Vợ cô tựa một tinh linh đến cùng gió mát, mang cho cô mùa xuân vĩnh hằng.

Khương Vu mở cửa xe, ngồi lên ghế phụ. Thẩm Mộ lập tức kéo người qua, dâng tặng một cái hôn thâm tình.

Triền miên trôi qua, mắt Thẩm Mộ cũng đã ướt át.

- Nếu chị không hỏi thì em định khi nào mới đưa ra?

Khương Vu ôm lấy mặt Thẩm Mộ thật nhẹ nhàng, để trán tựa vào nhau: "Rồi cũng sẽ có ngày được mặc chung."

Đúng vậy, cả đời dài như thế, thời gian bên nhau lâu như vậy, các cô luôn sẽ có cơ hội mặc chung.

Có người cảm động vì hai chiếc váy.

Có người lại không nói nên lời vì đôi váy cứ lúc la lúc lắc trước mắt.

Trương Tích không thể không cảm khái.

Ai có thể ngờ lúc sinh thời cô còn có thể nhìn đến cây vạn tuế Khương Vu này nở hoa, còn chạy đến trước mặt mình khoe khoang cơ chứ.

- Em đừng đụng dính tay, để chị lột cho.

Thấy chưa? Thẩm Mộ đã bắt đầu lột vỏ tôm cho Khương Vu ngay trước mặt cô rồi đây này. Mà Khương Vu thì sao? Lại thật sự nghe lời, ngoan ngoãn xếp hai tay ngay ngắn trên gối như một đứa trẻ, mắt trông mong chờ đợi.

Trương Tích cảm thấy mắt mình sắp bị chói tới mù rồi.

Khương Vu cùng Thẩm Mộ còn đang dùng bữa, đã thấy Trương Tích ôm di động, bắt đầu duyệt web.

Khương Vu lập tức vươn tay quấy rối:

- Này này này, đang ăn cơm đấy, chơi di động cái gì.

- Mình tìm mấy thứ. - Trương Tích thuận miệng trả lời.

- Tìm cái gì? - Khương Vu thắc mắc.

- Tìm điều luật liên quan đến bảo hộ động vật.

Bảo hộ động vật?

Khương Vu cùng Thẩm Mộ bốn mắt nhìn nhau, càng không hiểu.

Lấy hiểu biết của Khương Vu với Trương Tích, cô thật ra không quá thích động vật, cũng chưa từng nuôi thú cưng. Người này suốt ngày trốn trong trường cũng không thèm tham gia tổ chức bảo hộ động vật gì, sao giờ lại đột nhiên tìm kiếm thông tin về vấn đề này?

Khương Vu không hiểu, vì thế lên tiếng hỏi. Trương Tích người ta cũng trả lời một cách đương nhiên.

- À, mình chính là muốn xem thử công khai khoe khoang tình yêu ngược cẩu, mình làm người bị hại có thể yêu cầu bồi thường không.

Đáp án này khiến người ta bất ngờ.

Khương Vu buồn bực, nhưng Thẩm Mộ hiểu xong lại cười đến ngã ngửa.

Khương Vu cùng Trương Tích, hai cựu sinh viên đại học A, một là luật sư, một là giảng viên luật, đâm chọt lẫn nhau quả như sét đánh lửa bùng. Bên này một câu, bên kia một câu như thi hùng biện, khiến người ta theo không kịp.

Thẩm Mộ vội vàng đứng ra giảng hòa: "Được rồi, được rồi, đồ ăn lạnh hết rồi. Còn muốn ăn tôm không? Chị lột một con nữa cho em nhé?"

Khương Vu lập tức tắt đài, quay lại bộ dáng bé ngoan ban nãy, cười tủm tỉm ngồi yên.

Như vậy thật ra cũng rất tốt.

Trương Tích không khỏi nhớ đến lúc mình và Khương Vu còn ở trường. Khương Vu khi chăm chỉ học tập, nghiêm túc làm việc thường không có thời gian ăn cơm đàng hoàng, ngay cả nấu mì gói cũng bất giác để đến nhũn ra, không ăn được nữa đành đổ bỏ rồi nhịn đói. Khi đó Trương Tích cảm thấy thứ duy nhất trên đời có thể cứu vớt đồng chí Khương chính là ngành giao đồ ăn ngày càng phát triển. Giờ tốt rồi, có thêm Thẩm Mộ, Khương Vu trông đã có vẻ gần gũi hơn.

Trương Tích rất thích Thẩm Mộ, thích rất nhiều mặt.

Người này rõ ràng sở hữu một công ty giải trí nổi tiếng ở thành phố Kinh Nguyên, sau lưng không chừng còn có càng nhiều tài sản nhưng lại không hề làm dáng. Đúng như trước kia Trương Tích từng ba hoa, ba người các cô ngồi cùng nhau, cô và Thẩm Mộ lại nói càng nhiều hơn. Từ thiên văn địa lí đến tin tức giải trí, chỉ cần cô mở miệng, Thẩm Mộ đều có thể phụ họa mấy câu.

Giao bạn tốt cho Thẩm Mộ, cô hẳn là có thể yên tâm, Trương Tích cười nghĩ.

Đến cuối cùng, vẫn như bao lần gặp mặt trước kia, Khương Vu lại nhắc đến một đề tài quen thuộc.

- Đường Phỉ gần đây thế nào? - Khương Vu đột nhiên lên tiếng hỏi.

Nhắc đến Đường Phỉ, Trương Tích trở nên nghiêm túc không ít: "Vừa khai giảng năm bốn, lúc nghỉ hè đã tự tìm được một cơ hội thực tập. Cậu biết chỗ nào không?"

Ánh mắt úp mở của Trương Tích khiến trong lòng Khương Vu đã có suy đoán.

Đáp án cuối cùng được công bố: "Sở luật Thành Phương."

Sở luật Thành Phương, cái tên này Khương Vu vô cùng quen thuộc. Là văn phòng luật sư có thể xem như lâu đời ở thành phố Kinh Nguyên, đối thủ quen thuộc của Hoa Sách, chuyện am hiểu nhất từ khi thành lập đến giờ chính là cạnh tranh với Hoa Sách. Khương Vu cũng từng tiếp xúc với không ít luật sư của Thành Phương trên tòa, ai cũng là nhân tài kiệt xuất trong ngành. Có thể vào được Thành Phương, cho dù còn ở giai đoạn thực tập cũng đủ thuyết minh năng lực và sự cố gắng của Đường Phỉ.

- Luật sư Khương, có cảm nghĩ gì không? Cô nhóc này vào Thành Phương, đối thủ quen thuộc của Hoa Sách, xem ra là quyết tâm muốn đối nghịch với cậu rồi. - Trương Tích trêu chọc.

Khương Vu chỉ cười cười: "Lựa chọn không tồi, rất đáng khen."

Chỉ có một câu nhẹ nhàng, đơn giản như vậy, Trương Tích không quá cam lòng: "Không thấy có nguy cơ hay là hậu sinh khả úy sao?"

Khương Vu trêu nói: "Nên cảm thấy hậu sinh khả úy là cậu mới phải ha."

Trương Tích nghi hoặc: "Mình á?"

Khương Vu cười nói: "Cậu xem, so với người luôn tránh trong vườn địa đàng này là cậu, lớp hậu sinh trẻ tuổi còn có dũng khí hơn."

Khương Vu VS Trương Tích.

Ván này, Khương Vu thắng.

_____________