Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 80



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 80

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Ý tưởng rất tuyệt, kế hoạch nghe cũng thật động lòng. Khương Vu và Thẩm Mộ thâm tình nhìn nhau, bầu không khí kiều diễm cũng dần hình thành.

Nhưng một chuyến du lịch nước ngoài lãng mạn, nói đi là đi lại không đơn giản như vậy. Bởi vì các cô...

... Không mang hộ chiếu.

Hai người đành phải lủi thủi ra khỏi sân bay, lái xe về nhà, cầm giấy tờ, mang theo vài món hành lí đơn giản, lúc này mới một lần nữa ra ngoài.

Lại bước lên con đường dẫn đến sân bay, Thẩm Mộ cùng Khương Vu thỉnh thoảng lại nhìn nhau mà cười bất đắc dĩ vì hành động ngu xuẩn vừa rồi. Cũng nhờ não nhất thời ngưng hoạt động mà những điều tiếc nuối, không vui trước kia cũng thoáng phai nhạt.

Cuối cùng, hai người cũng lên máy bay đi tới điểm đến của chuyến du lịch tuần trăng mặt này: đảo Perthden.

Đó là một hải đảo nằm ở nam bán cầu, cây cối tươi tốt, được bao quanh bởi màu xanh vô tận, có bờ biển hoàng kim nổi tiếng thế giới, không chỉ là lựa chọn hàng đầu khi đi nghỉ mát mà còn có nền văn hóa địa phương phong phú, nhiệt tình, hiếu khách đang chờ đợi du khách bốn phương. Thời điểm này đang là mùa xuân ấm áp, vạn vật sinh sôi, chim bay hoa nở, đẹp không sao tả xiết. Khương Vu cùng Thẩm Mộ đến đó đúng vào mùa tươi đẹp như vậy.

Hai ngày đầu tiên sau khi xuống máy bay, hai người chỉ ngâm suối nước nóng, điều chỉnh lệch múi giờ, chỗ nào cũng chưa đi.

Từ cửa sổ sát đất trong phòng khách sạn nhìn ra là cảnh biển vô biên vô tận. Khương Vu thích biển, nếu không cũng đã chẳng lựa chọn hải đảo là nơi để điều chỉnh tâm trạng.

Ngủ no, tinh thần phấn chấn, chuyến du lịch tuần trăng mật này mới xem như chính thức bắt đầu.

Trước kia mỗi khi đến đây, Khương Vu đều mời hướng dẫn viên địa phương sắp xếp hành trình cho mình. Đơn giản chính là món ngon, cảnh đẹp để ăn một chút, ngắm một cái. Cô không thích vận động. Chuyện tiêu hao thể lực nhất từng làm cũng chỉ là lái xe dọc theo đường lộ ven biển của đảo. Một đường chạy đi, thu hết vào mắt những cảnh biển tươi đẹp và ánh đèn đêm mê người.

Nhưng lần này có Thẩm Mộ, tất cả đều thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Hoạt động hai người đầu tiên của các cô...

Lướt sóng.

Ca-nô chạy phía trước, hai người mặc đồ bảo hộ bị kéo đằng sau. Luật sư Khương bình thường đoan trang, bình tĩnh, thiếu chút nữa đã hét đến khàn giọng.

Trượt với tốc độ khó có thể tưởng tượng được, bọt nước văng tung tóe vào người, vào mặt thậm chí khiến người ta thấy đau. Vậy còn chưa nói, vì không có kinh nghiệm, không giữ đúng trọng tâm nên Khương Vu còn ngã nhào xuống biển. Thẩm Mộ tuy biểu hiện rất tốt nhưng vừa thấy Khương Vu lọt xuống cũng lập tức buông tay, xoay người bơi đến bên cạnh Khương Vu mà vớt cô lên.

Kỹ năng bơi lội của Khương Vu là từ nhỏ đã có. Ngay cả huấn luyện viên dạy cô khi trước cũng nói Khương Vu bơi rất tốt, rất có thiên phú. Đã lâu lắm rồi cô không chật vật dưới nước như vậy.

Hai người trồi lên mặt biển.

Khương Vu vuốt mặt một phen, hít sâu, hổn hển nói: "Em... em tuyệt đối không chơi lại lần hai."

Thẩm Mộ cười ha hả: "Được, chúng ta tiến đến phân đoạn tiếp theo."

Khương Vu đầy mặt chấm hỏi.

Phân đoạn tiếp theo?

Là cái gì?

Dù lượn.

Đệch.

Bước đến địa điểm thay trang bị bảo hộ để chơi dù lượn, Khương Vu liên tục xua tay:

- Không được, không được.

- Chơi đi, chơi đi.

Cuối cùng, Khương Vu lại bị Thẩm Mộ vừa dỗ vừa gạt ngồi lên.

Lần này hay rồi, không phải giãy dụa trong nước mà đi lên trời xấu mặt.

Khương Vu chỉ cảm thấy mình bị người ta thả lên như chơi diều, tim đều nhảy đến cổ họng.

Mà Thẩm Mộ thì sao?

Chị ngược lại, trong tay còn cầm cái máy ảnh chống nước, chuyên chỉa vào cô mà chụp.

- Nào, nào, vợ, cười một cái.

Cười cái đầu chị.

Khương Vu còn chưa kịp phun những lời đó ra thì đột nhiên chỗ ngồi lắc lư một chút, sau đó cả hai người cùng hạ xuống.

Sắp rơi.

Sao tự dưng không nói tiếng nào đã rơi rồi?

Khương Vu hoảng hốt. Khương Vu sợ hãi. Luật sư Khương lại nhịn không được mà hét lên: "Aaaaa~"

Cả ngày hôm ấy, cái gì mà thuyền chuối, thuyền phản lực, gần như tất cả hoạt động trên mặt nước, hai người đều chơi đủ.

Kêu rên, la hét, nước biển cũng uống không ít, nhưng Khương Vu vẫn cảm thấy hôm ấy chơi rất sung sướng, rất vui vẻ.

Đến lúc chuẩn bị về khách sạn, Khương Vu mệt mỏi, chơi xấu ngồi trên bờ cát không chịu đứng lên.

- Đi thôi, A Vu, về ăn cơm. - Thẩm Mộ nắm một bàn tay Khương Vu, vừa lay vừa nói.

- Chân em đau. - Khương Vu hiếm khi làm nũng.

Thẩm Mộ sợ hôm nay chơi quá dữ dội, làm Khương Vu bị thương đến gân cốt, lập tức ngồi xổm xuống, lo lắng hỏi: "Có phải đụng trúng chỗ nào không? Đau lắm sao? Mau để chị xem."

Thấy Thẩm Mộ ngồi xuống, kế hoạch của Khương Vu đã thực hiện được. Cô lập tức xoay người, đứng phía sau Thẩm Mộ, trực tiếp vòng tay ôm cổ, ghé lên lưng chị.

Đây cũng chỉ là một trò đùa nho nhỏ. Luật sư Khương cả ngày không còn chút tôn nghiêm muốn dọa Thẩm tổng một lần để gỡ gạc chút mặt mũi. Nào ngờ Thẩm tổng không những không bị dọa theo kế hoạch mà còn nâng lấy đôi chân thon dài, cân xứng của luật sư Khương, trực tiếp cõng người lên.

Cuối cùng, người bị hoảng sợ đến hét lên vẫn là chính luật sư Khương:

- Mau thả em xuống.

Dáng người Thẩm Mộ cao ráo, quyến rũ, chỗ nào nên gầy thì gầy, nên có thịt vẫn có thịt. Vóc dáng Khương Vu tuy thấp hơn chị một chút nhưng cũng khá cao, cõng trên lưng hẳn không nhẹ. Khương Vu thật sợ sẽ đè nặng Thẩm Mộ.

Nào ngờ Thẩm Mộ lại đứng rất vững, còn có thể hô hấp bình thường mà nói chuyện với cô:

- Không phải nói chân đau sao? Cho em một cái ôm tình yêu. - Thẩm Mộ cười khẽ.

Khương Vu cứ cảm thấy mình được Thẩm Mộ dỗ như trẻ con. Cô giãy giụa muốn xuống, kết quả còn bị chị nhấc lên trên.

- Ngoan, nghe lời, ôm chặt một chút.

Giọng nói ấy thật dịu dàng, khiến Khương Vu trực tiếp thôi giãy giụa.

- Em nặng lắm. - Cô lẩm bẩm.

- Không nha, rất nhẹ, nhẹ như lông vũ vậy.

Khương Vu không giãy giụa nữa, cô nhẹ nhàng ngả vào lưng Thẩm Mộ, để chị cõng mình đi một đoạn đường thật dài.

Hai người trở lại khách sạn, ăn tối, tắm xong liền cùng nhau nằm trên giường.

Khương Vu chơi đùa cả ngày, thật sự quá mệt mỏi. Nằm trên giường, cô còn mơ màng nghĩ lần trước mình đến đây, có chiếc giường còn lớn hơn, mềm hơn cái này nhiều, kết quả cô nằm trên đó lăn qua lộn lại, bất luận thế nào cũng không ngủ được. Nhưng bây giờ, chỉ mới ngã xuống gối thôi mà cô đã thấy hai mí mình nặng trĩu, buồn ngủ vô cùng.

Rốt cuộc là do hôm nay quá mệt mỏi hay chỉ đơn giản là bên cạnh có thêm một Thẩm Mộ khiến cô đặc biệt an tâm?

Lúc này, Thẩm Mộ vừa nằm xuống giường đột nhiên ngồi dậy. Cô muốn đi rót ly nước đặt ở đầu giường. Kết quả mới vừa cử động, cánh tay đã bị cô nàng bên cạnh túm lấy.

- ?

Thẩm Mộ khó hiểu quay đầu. Chỉ thấy Khương Vu đang nhắm mắt, tay vẫn túm chặt lấy mình: "Chị đừng đi."

Đây là ngủ rồi nói mớ sao?

Thẩm Mộ giật tay một chút. Kết quả đôi mắt hoa đào kia lại mở ra, long lanh ngập tràn thương yêu nhìn về phía mình.

- Chị đừng đi. - Khương Vu lẩm bẩm.

Thế này còn gì không rõ nữa?

Luật sư Khương nhà cô hiếm khi lộ vẻ nũng nịu, dựa dẫm, lúc này nên nằm xuống, ôm một chút, lại hôn một chút mới phải.

Thẩm Mộ vuốt tóc, những sợi đen xõa xuống đầu vai, vô cùng mê người. Cô cúi người hôn lên trán, lên môi Khương Vu, thủ thỉ: "Chị không đi, A Vu."

Sau đó, cô lại nằm xuống.

Nhìn Khương Vu kề sát bên, nhất định phải nắm tay mình mới có thể nhắm mắt, Thẩm Mộ cảm thấy lòng mình đã bị sự ỷ lại này lấp đầy.

Đúng rồi, cô vừa định đứng dậy làm gì nhỉ?

Thẩm Mộ nhắm mắt lại suy nghĩ.

Nhưng càng nghĩ càng nhớ không ra. Mà hương sữa tắm trên người Khương Vu lúc này thoảng qua, khiến thế giới đen như mực sau khi nhắm mắt của Thẩm Mộ nhiễm thêm mấy phần kiều diễm.

Mặc kệ vừa rồi muốn làm gì, ôm vợ ngủ mới là quan trọng nhất.

Thẩm Mộ xoay mình, kéo cả người Khương Vu vào lòng.

Đêm đó, cô có một giấc mơ, một giấc mơ đẹp. Cô mơ thấy mình cùng Khương Vu lại kết hôn một lần nữa. Trong giấc mơ ấy, các cô có người thân, có bạn bè, có trưởng bối nhìn không rõ mặt dắt tay Khương Vu đến, nhẹ nhàng phó thác em cho cô, có mục sư chủ trì hôn lễ cho hai người, Thẩm Mộ không cần phải tự hỏi tự đáp nữa, có mọi người vỗ tay, hoan hô. Trong bầu không khí đó, hai cô trao đổi nhẫn cưới, ôm hôn lẫn nhau.

- Em yêu chị. Đời đời kiếp kiếp, em chỉ yêu chị.

Trong mơ, Khương Vu đứng đối diện với cô. Lớp voan trắng trên đầu được nâng lên, cô có thể nhìn thấy rõ ràng niềm hạnh phúc trên mặt Khương Vu, cùng với hình ảnh mình tươi cười xán lạn ánh trong mắt em.

- Haha, ahaha, hahahaha.

- Này, dậy, dậy. Thẩm Mộ? Mau tỉnh lại, chị mơ thấy cái gì đấy?

Trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn, mới chỉ năm sáu giờ theo giờ địa phương ở đảo Perthden. Dựa theo mức tiêu hao thể lực hôm qua, Khương Vu vốn không nên tỉnh sớm như vậy mới phải. Nhưng mà cô lại bị một tràng cười đánh thức.

Tiếng cười thanh thúy lại vui vẻ.

Khương Vu mở choàng mắt, nhìn quanh bốn phía, cuối cùng phát hiện nơi phát ra tiếng cười ấy là ngay bên cạnh mình.

- Haha.

- Ahaha.

- Hahaha.

Thẩm Mộ cười đến mức Khương Vu nổi da gà. Vốn tưởng chỉ cần lay nhẹ là có thể làm Thẩm Mộ tém lại, nào ngờ Khương Vu đẩy chị hai cái, đối phương vẫn không có phản ứng gì, ngược lại còn cười lớn hơn.

Không còn cách nào khác, Khương Vu đành phải đánh thức chị.

- Thẩm Mộ, Thẩm Mộ? Dậy đi. - Khương Vu nhẹ giọng gọi, còn vỗ mặt.

Thẩm Mộ chỉ cảm thấy hiện trường hôn lễ trong mơ của mình bắt đầu lắc lư, bóng dáng Khương Vu dần trở nên mơ hồ.

Cứ như vậy, cuối cùng cô cũng tỉnh.

Thẩm Mộ mở mắt ra đã thấy ngay Khương Vu đang chống nửa người, nhìn chằm chằm vào mình từ trên cao. Thấy cô tỉnh lại, em lập tức hỏi: "Vừa rồi chị làm sao vậy? Mơ thấy cái gì mà cười vui vẻ thế?"

Thẩm Mộ cũng cảm thấy mặt mình dường như cười đến hơi cứng. Cô nhẹ nhàng xoa xoa, thả lỏng một chút, sau đó mới đáp lời Khương Vu: "Chị cười sao?"

Khương Vu nghiêm túc gật đầu.

Bản thân Thẩm Mộ là không hề hay biết. Nhưng giấc mơ vừa rồi cũng không uổng phí, nó cho cô một linh cảm rất hay.

- Hôm nay em có kế hoạch gì không? - Thẩm Mộ đột nhiên mở miệng hỏi.

Khương Vu lắc đầu. Cả chuyến du lịch này còn không nằm trong kế hoạch của cô, càng đừng nói đến một ngày bình thường như hôm nay.

- Vậy giao cho chị đi. - Thẩm Mộ nghiêm túc nói.

- Giao, cho, chị? - Khương Vu mặt đầy vẻ không tin tưởng, vội vàng ngồi dậy lắc đầu, xua tay. - Không, không, không. Mấy trò hôm qua tuy rất vui, rất kích thích nhưng một lần là đủ rồi. Em không muốn tới thêm lần nữa.

Thẩm Mộ nắm lấy bàn tay không ngừng lắc lư của Khương Vu: "Tin chị, chị có bất ngờ dành cho em."

Bất ngờ?

Khương Vu ngơ ngác. Sao bản năng cô lại có dự cảm không được tốt lắm.

_____________