Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 85



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 85

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Trẻ con, bản tính vốn nên thuần khiết. Thẩm Xán không muốn đi với cô, khóc cũng được, quậy cũng không sao, đều xem như phản ứng bình thường, nhưng thực tế thì sao...

Thẩm Mộ vừa lái xe vừa liếc mắt nhìn cô bé ngồi trên ghế phụ.

Lúc trước cha có ở đây, đứa nhỏ này còn mắt ửng đỏ, nhưng giờ thì sao? Cô bé an tĩnh ngồi đó, thấy Thẩm Mộ nhìn mình còn nghiêng đầu cười cười, đáng yêu, ngoan ngoãn biết dường nào.

Chỉ tiếc đạo hạnh của Thẩm Mộ đâu chỉ ngàn năm, cô diễn sâu thành tinh rồi còn có thể nhìn không ra tâm tư một đứa oắt con như Thẩm Xán sao?

Cô nhóc này tám phần là biết ba nhà mình không đáng tin cậy, bây giờ im lặng giả vờ ngoan ngoãn là muốn làm Thẩm Mộ thích đây. Còn tâm tư gì khác giấu trong lòng thì cũng chỉ có thể tiếp tục quan sát.

Nhóc con mới sáu bảy tuổi sao lại tính toán nhiều vậy chứ? Bình thường không biết đều ăn cái gì, nuôi làm sao.

Thẩm Mộ nhớ đến lúc mình sáu bảy tuổi...

Ngốc đến không muốn nhắc lại.

Nghĩ đến bộ dáng mình khóc thút thít lúc nhỏ, cô bất giác rùng mình một cái.

Khi Thẩm Mộ mang Thẩm Xán đến nhà thì Khương Vu đã sớm trở về. Trong nhà đặt sẵn hai đôi dép một lớn một nhỏ. Trời sắp vào đông, dép là dép bông, đằng trước hình thỏ con, còn có hai lỗ tai dựng lên, trông vô cùng nghịch ngợm, Thẩm Mộ thích cực kì.

Hai đôi này hôm qua còn chưa có, hẳn là chiều này Khương Vu biết Thẩm Mộ sẽ mang Thẩm Xán về nên mới cố ý đi mua.

Thẩm Mộ nghĩ, nếu không có gì bất ngờ thì trên chân Khương Vu đương nhiên cũng là một đôi cùng kiểu. Người một nhà chỉnh tề bên nhau, cô rất vui vẻ.

- Chị về rồi đây. - Tâm trạng tốt, giọng cũng cất cao không ít.

- Đã về rồi. - Khương Vu nghe tiếng đi ra, trên tay còn mang bao tay cách nhiệt rộng thùng thình.

Thẩm Mộ nhìn xuống, quả nhiên thấy trên chân Khương Vu cũng là một đôi dép thỏ con ấm áp. Cô sáp lại gần hôn vợ mình, cười hỏi: "Em đang làm gì vậy?"

Khương Vu chỉ cười cười, không đáp, lại xoay người vào bếp. Chờ đến khi quay trở ra thì trên tay cô đã có thêm hai chiếc bánh nhỏ.

- Nếm thử xem. - Khương Vu trực tiếp đưa vào miệng Thẩm Mộ.

Bánh quy xốp giòn, vô cùng thơm ngọt. Thẩm Mộ rất thích, mắt thậm chí cong thành hình trăng khuyết.

Sau đó Khương Vu ngồi xổm xuống. Nói chuyện với trẻ con, cô luôn thích nhìn thẳng vào mắt chúng. Đưa chiếc bánh quy nho nhỏ cho Thẩm Xán, cô dịu giọng nói: "Vừa làm xong, con xem có thích không."

Thẩm Xán thoải mái nhận lấy, còn cười ngọt ngào nói với Khương Vu: "Cảm ơn dì." Sau đó đưa bánh lên miệng, ăn vui vẻ vô cùng.

- Có ngon không? - Khương Vu cười xoa đầu Thẩm Xán.

- Dạ ngon.

Thẩm Xán cũng gật đầu thật mạnh.

Cô bé nhỏ nhắn, mềm mại, như cùng một khuôn đổ ra với Thẩm Mộ bên cạnh, điểm duy nhất khác biệt chính là đứa nhỏ này khi cười lên có hai lúm đồng tiền, Khương Vu cảm thấy tim mình như muốn tan chảy.

Thẩm Mộ thấy cặp mắt lấp lánh của Khương Vu, muốn cười lại không dám cười. Nhưng khi chuyển ánh nhìn sang Thẩm Xán, trong mắt cô lại có thêm mấy phần nghiền ngẫm.

Tâm tư đứa nhỏ này...

Chỉ trong nháy mắt Thẩm Mộ xuất thần, một lớn một nhỏ bên cạnh đã thân mật cầm tay nhau đứng đó nói chuyện. Khương Vu giúp Thẩm Xán lau sạch vụn bánh quy bên khóe miệng, mà Thẩm Xán cũng túm lấy đầu ngón tay Khương Vu.

Vừa ấm vừa mềm, là tay trẻ con. Cảm giác này Khương Vu chưa từng được trải nghiệm, cô cảm thấy thật kì diệu.

Thẩm Mộ thở dài một tiếng. Bất luận thế nào, ở chung với nhau hẳn cần có một quá trình. Cô véo mặt bảo bối lớn, lại xoa đầu bảo bối nhỏ, lúc này mới vào phòng ngủ thay quần áo.

Thẩm Mộ quay đi, cửa phòng ngủ vừa đóng lại, nụ cười ngọt ngào trên mặt Thẩm Xán cũng theo đó mà biến mất, khuôn mặt nhỏ nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Tay Khương Vu vừa rồi còn bị Thẩm Xán nắm, bây giờ Thẩm Mộ mới vừa xoay người, xúc cảm mềm mại, ấm áp kia đã lập tức rút ra. Hành động bất ngờ ấy khiến Khương Vu sửng sốt.

- Vợ ơi, áo ngủ của chị...

Thẩm Mộ nhớ buổi sáng mình rõ ràng đã treo đồ lên bên phải tủ quần áo, nào ngờ chỗ đó đã bị Khương Vu sắp xếp lại, bên trong có thêm không ít quần áo trẻ con, cô tìm không thấy đồ mình nên đành phải ra hỏi. Nhưng trong nháy mắt mở cửa phòng ngủ bước ra, không biết có phải ảo giác không mà cô cảm thấy khóe mắt dường như bắt gặp vẻ mặt Thẩm Xán vừa thay đổi.

Từ lạnh lẽo sang ấm áp.

Khi cô cẩn thận nhìn cho kĩ thì cô bé đã trở lại bộ dáng ngoan ngoãn, đáng yêu, cười đến ngọt ngào.

Lúc này Khương Vu cũng đang nhìn về phía cô, vẻ mặt kia quả thật rất khó diễn tả. Thẩm Mộ lặp lại lời vừa nói:

- Vợ, tới đây, giúp chị tìm quần áo.

Khương Vu đứng dậy. Có lẽ do vừa rồi ngồi xổm quá lâu nên cô cảm thấy hơi choáng, phải đứng một lúc mới đỡ. Thẩm Xán thấy vậy bèn đứng bên cạnh cẩn thận đỡ lấy, vẻ mặt quan tâm như sợ cô té ngã.

Nếu nói vừa rồi Khương Vu còn cho rằng mình suy nghĩ nhiều thì bây giờ cô đã cơ bản dám chắc tiểu nha đầu Thẩm Xán này là cố ý. Cô nhóc cố ý biểu hiện thân mật với mình trước mặt Thẩm Mộ. Mà chỉ cần Thẩm Mộ vừa đi, nha đầu này lập tức không muốn đến gần mình nữa.

Nhưng làm vậy để chi?

Nếu có tâm muốn gần gũi mình, mượn đó lấy lòng Thẩm Mộ, bất luận ý định đó là tự phát hay có người dạy thì ít nhất diễn cũng phải diễn cho trót. Hai thái độ trước sau rõ rệt như vậy khẳng định là phải bị vạch trần.

Khương Vu nhìn Thẩm Xán, bất đắc dĩ cười cười rồi vươn tay xoa đầu cô bé.

- Xán Xán, con đến phòng khách ngồi đi. Ở đó có quà dì chuẩn bị cho con. Đi xem có thích hay không. - Khương Vu dường như không hề để bụng hành vi không lễ phép vừa rồi của Thẩm Xán, vẫn điềm đạm cười nói.

Thẩm Xán suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, thấy Khương Vu không giận còn sững sờ.

- Đi đi. - Khương Vu đẩy nhẹ Thẩm Xán về phía phòng khách, còn mình xoay người đi đến phòng ngủ.

Vừa bước vào phòng, cô đã bị Thẩm Mộ ôm chặt.

- Em hôm nay không có hoan nghênh chị. - Thẩm Mộ ghì người vào lòng, lắc qua lắc lại.

Sao lại không hoan nghênh chứ, chỉ là không có hôn thôi.

Khương Vu bất đắc dĩ cười, sát lại gần hôn lên Thẩm Mộ: "Được rồi, giờ bù cho chị."

Thẩm Mộ ăn mảnh xong, ngồi xuống giường, ôm đối phương trên đùi:

- Vừa rồi con bé...

- Rất khác. - Khương Vu cười lắc đầu.

Thẩm Mộ rất đồng ý với lời này. Thẩm Xán đúng là khác với trẻ con bình thường. Cô nhóc rất thông minh, biết xem tình huống, tinh mắt, còn nhỏ đã có chủ ý, có suy nghĩ, nhưng chung quy vẫn thiếu mấy phần ngây thơ.

Thời thơ ấu của Thẩm Mộ cũng kết thúc sớm, khoảng độ tuổi này, sau khi trải qua hiểm cảnh đã học cách ngụy trang. Nếu là người nối nghiệp, Thẩm Mộ thật sự cảm thấy tính cách như Thẩm Xán là thích hợp, nhưng cô vẫn hy vọng ở nhà cô bé có thể đơn thuần một chút.

Một cô nhóc không muốn nói phải, cũng không muốn nói không mà chỉ biết suy tính vòng vèo...

Có điều Thẩm Mộ thì nghĩ vậy, nhưng xem ra Khương Vu cũng không ghét đứa nhỏ này: "Phòng em đã chuẩn bị sẵn rồi, nhưng không biết con bé có dám ngủ một mình hay không. Nếu để vào phòng chúng ta thì lại sợ nó không quen người lạ."

Thẩm Mộ không để bụng: "Con nhóc kia, chị cảm thấy lá gan nó vẫn rất lớn."

Khương Vu biết lời Thẩm Mộ có ẩn ý, chỉ bất đắc dĩ cười cười.

Thẩm Xán một mình ở lại phòng khách.

Món quà mà Khương Vu nói cũng rất dễ thấy, chiếc hộp màu hồng được gói tinh xảo đặt ngay giữa sô pha.

Thẩm Xán bước qua, cầm hộp trên tay.

Nó không muốn mở ra. Nó chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này, về nhà của mình. Tuy cô họ chưa gặp mấy lần này và người vợ xinh đẹp của cô có vẻ đều là người tốt nhưng Thẩm Xán nghĩ nó cũng chỉ có một cái nhà thôi.

Như hạ quyết tâm, Thẩm Xán mở hộp quà. Bên trong là một con búp bê Barbie nó thích đã lâu. Mái tóc màu vàng kim được chải chuốt tỉ mỉ. Làn váy trắng bồng bềnh xõa tung. Dây cột tóc, đồ trang sức, giày dạ hội đều rất tinh xảo.

Thẩm Xán thật sự muốn giữ món quà này lại vĩnh viễn.

Cạch. Cửa phòng ngủ được mở ra, Thẩm Mộ và Khương Vu cùng nhau bước đến.

Khương Vu nhìn thấy Thẩm Xán ngồi trên sô pha trong phòng khách chơi đùa búp bê mình đưa thì cười bước đến hỏi: "Xán Xán, thích không con?"

Thẩm Xán cười ngọt ngào, giơ lên gương mặt ngây thơ trong sáng: "Dạ thích, cảm ơn dì."

- Không có gì. - Khương Vu trước giờ vẫn rất có kiên nhẫn với trẻ con.

Cùng cô nhóc ăn tối xong, Khương Vu và Thẩm Mộ bắt đầu hỏi ý kiến cô bé về vấn đề chỗ ngủ.

- Xán Xán, con là muốn tự ngủ một phòng hay là ở cùng với cô dì? - Khương Vu dịu giọng hỏi.

Thẩm Xán lễ phép trả lời: "Dì, con có thể tự ngủ, dì yên tâm." Nói xong còn tự nhảy từ trên ghế xuống, chạy vào phòng mà hai người đã chuẩn bị cho mình.

Khương Vu cùng Thẩm Mộ đi theo sau, chỉ thấy cô nhóc vui sướng dạo quanh phòng một vòng, sau đó bổ nhào vào lòng Khương Vu ngay trước mắt Thẩm Mộ: "Căn phòng này thật quá xinh đẹp. Con cảm ơn dì, vất vả rồi."

Thẩm Mộ nhìn cái vật trang sức hình người nho nhỏ treo trên eo Khương Vu.

Trẻ con đúng là sinh vật thần kì nhất trên thế gian này. Rõ ràng bạn biết chúng đang giả bộ vui vẻ để nịnh bợ mình nhưng vẫn cảm thấy chúng đáng yêu nhất trần đời.

Khương Vu dường như cũng rất vui vẻ: "Thích là tốt rồi. Để dì sửa soạn một chút. Nghỉ ngơi sớm, ngày mai dì mang con ra ngoài chơi được không?"

- Vâng. - Thẩm Xán cười đến càng ngọt.

Khương Vu trải chăn, Thẩm Mộ cũng đang trải chăn. Chẳng qua một người phục vụ cho đứa bé, người kia lại vì thế giới hai người viên mãn, ấm áp.

Nơi Khương Vu chuẩn bị cho Thẩm Xán vốn chỉ là một gian phòng cho khách đen trắng đơn điệu. Giờ sau khi được xử lý một phen đã thay hết thành màu hồng phấn. Đó là ý của Thẩm Mộ, cô cảm thấy mọi bé gái đều có một giấc mộng công chúa. Nếu không phải Khương Vu sợ quá tù túng thì Thẩm Mộ thậm chí còn muốn treo thêm màn lụa trên giường.

Khương Vu thay ga giường in cánh hoa hồng phấn, trải chăn cho Thẩm Xán. Còn cô bé thì vẫn ngồi đưa lưng, trong tay còn ôm hộp quà.

Chuẩn bị xong rồi, Khương Vu vỗ vỗ vai Thẩm Xán.

- Xán Xán, có thể ngủ rồi.

Nói đoạn, cô duỗi tay nhận lấy búp bê trong tay Thẩm Xán. Vừa chạm vào hộp, thấy rõ hình ảnh bên trong, Khương Vu nháy mắt đờ người.

Thẩm Xán vừa rồi còn nói thích món quà, bây giờ đã bẻ đầu búp bê Barbie ra.

Khương Vu nhíu mày nhìn cô nhóc, cô nhóc cũng lạnh băng nhìn lại.

Chừng nửa phút sau, Khương Vu lấy búp bê trong hộp ra, gắn lại như cũ rồi xoa đầu cô nhóc, vẫn là vẻ dịu dàng:

- Được rồi, lên giường đi. Hay là con muốn nghe kể chuyện trước khi ngủ?

- Ấu trĩ. - Thẩm Xán thấy Khương Vu không chút phản ứng cũng nhụt chí. Nói xong lời đó, cô nhóc nhanh nhẹn chui vào chăn, cuộn tròn người bên trong.

_____________