Ly Hôn Hiểu Biết Một Chút

Chương 88



LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚT - CHƯƠNG 88

Tác giả: Thủy Sắc Thiên Thanh

Edit: Alex

_____________

Thẩm Mộ hôm nay về đến nhà trễ hơn bình thường một chút, nhưng tuyệt đối không phải vì cố ý giận dỗi Khương Vu. Nếu dựa theo ý cô, cô hận không thể về sớm rồi xụ mặt ngồi trong phòng khách, chờ luật sư Khương đến bên cạnh kéo tay, dán cổ, dỗ mình, cọ mình như mèo con.

Cũng không phải Thiên Duyệt có chuyện gì mà là bên Đằng Hoa của nhà họ Phó quá lộn xộn, Phó Tư Dao tâm trạng không được tốt nên hai người gặp nhau một chút, Thẩm Mộ nghe cô nàng lải nhải.

Kết quả nói còn chưa xong thì trời đã tối, hai người lại ai về nhà nấy ăn cơm.

Trên đường về nhà, nghĩ đến chuyện nhà họ Phó, Thẩm Mộ không khỏi thở dài một phen. Có đôi khi chính cô cũng không biết giữa mình cha mẹ mất sớm và Phó Tư Dao thì ai chật vật hơn.

Khi cha mẹ gặp chuyện thì Thẩm Mộ mới ba, bốn tuổi, rất nhiều ký ức giờ đã mơ hồ, dù là vui vẻ hay bất hạnh đều không khắc sâu, cũng không rõ ràng. Nhưng Phó Tư Dao thì khác. Phó Tư Dao đã từng có một cặp cha mẹ trong mắt người ngoài là vô cùng yêu thương nhau, có một gia đình nhìn như hạnh phúc mỹ mãn. Niềm hạnh phúc đó vẫn luôn kéo dài đến năm cô mười hai tuổi.

Cái tên Phó Tư Dao này là cha cô đặt cho. Tư hay Dao đều là những chữ thường thấy trong tên con gái. Lại nói cha Phó Tư Dao tuy là thương nhân nhưng cũng có chút tinh thần văn nhã, diễn giải ý nghĩa cho mẹ cô nghe phải gọi là tình thơ ý họa. Nào là tư niệm dao viễn, nào là tình cảm bền vững không thay đổi. Cho nên mẹ Phó Tư Dao chẳng mấy chốc đã bị cách nói đó thuyết phục, tin tưởng rất nhiều năm.

Tư Dao, Tư Dao.

Cha mẹ Phó Tư Dao vẫn luôn gọi như vậy, mà bản thân cô cũng rất thích cái tên này. Cô cho rằng người một nhà có thể hạnh phúc, vui vẻ đi qua cả đời. Nhưng sự xuất hiện của một người phụ nữ đã phá vỡ hết thảy.

Người phụ nữ kia tên là Tần Dao.

Dao chính là chữ Dao được tư niệm trong Phó Tư Dao.

Bà ta là tình nhân trong mộng của cha Phó Tư Dao, người ông ta tâm tâm niệm niệm cả đời. Cho dù bà ta đã sớm kết hôn, có con với người khác, cuối cùng lại ở góa, nhưng chỉ cần bà ta xuất hiện, giấc mộng đẹp tưởng chừng như viên mãn trong nhà họ Phó nháy mắt đã vỡ tan.

Con trai Tần Dao bị bệnh, từ trong bụng mẹ đã mang bệnh. Cha Phó bỏ số tiền lớn để xem bệnh cho con người ta, xem mãi, người cũng xem đến nhà khác luôn. Có lần đầu tiên qua đêm, thắp lại lửa tình với tình nhân trong mộng bao nhiêu năm, như vậy tiếp theo có làm chuyện quá đáng thế nào với vợ cả và con gái thì cũng không khiến người ta quá ngạc nhiên.

Dao thật sự đã trở lại, không cần phải tương tư nữa. Từ đó về sau cha Phó Tư Dao không muốn gọi tên cô thêm một lần nào, mẹ cô đương nhiên cũng không. Nháy mắt, trong nhà trở nên lạnh lẽo như hầm băng, cho dù ba người đối mặt nhau cũng không ai nói chuyện. Ngay cả giúp việc trong nhà và nhân viên Đằng Hoa cũng phát hiện bất thường, nghe được tiếng gió. Không biết bắt đầu từ khi nào, mọi người đều ăn ý gọi Phó Tư Dao là đại tiểu thư.

Mười hai đúng là tuổi phản nghịch nhất. Người khác không muốn gọi, không dám gọi, Phó Tư Dao cũng chẳng muốn nghe. Ngay cả Thẩm Mộ, Phó Tư Dao cũng không cho phép bạn thân gọi thẳng tên mình.

Bây giờ Thẩm Mộ cẩn thận nghĩ lại, hẳn là thói quen đã hình thành trong thời gian đó, hai người cứ mày mày tao tao, chẳng hề khách khí mà gọi nhau như vậy suốt bao năm.

Sau này mẹ Phó Tư Dao chịu không nổi sự tra tấn ấy, chịu không nổi việc phải chia sẻ chồng mình với người khác nên dứt khoát bỏ đi sống ở nước ngoài. Người đi rồi, nhưng vẫn không ly hôn, để cha Phó không cách nào rước tình cũ vào nhà.

Chắc cũng vì làm nhiều chuyện trái lương tâm nên con trai lớn của Tần Dao cuối cùng cũng không qua khỏi. Dựa vào tiền của nhà họ Phó chống đỡ được mấy năm, đến cùng vẫn suy tim mà chết yểu. Ngay cả con trai nhỏ có với cha Phó Tư Dao cũng mắc bệnh tim bẩm sinh, vừa ra đời đã phát hiện, vốn không thể nào lớn lên khỏe mạnh như người bình thường được.

Tần Dao vì thế mà gần như khóc cạn nước mắt. Thân thể bà ta vốn không tốt, mỗi khi phát bệnh đều như Tây Thi yếu đuối, khiến lão Phó đau lòng không thôi. Nhưng có đau lòng thế nào đi nữa thì ông ta cũng sẽ không giao Đằng Hoa vào tay một con ma ốm. Rốt cuộc ở năm Phó Tư Dao mười tám tuổi, con trai nhỏ lên sáu, sau khi con trai lại lần nữa bị kết luận mắc bệnh tim bẩm sinh không cách nào chữa trị, chỉ có thể ráng chống đỡ đến khi có tim thích hợp để thay, lão Phó mới chính thức biểu đạt sự coi trọng với con gái lớn trước mắt mọi người lần đầu tiên, đồng ý để cô vào Đằng Hoa, bắt đầu tiếp nhận sản nghiệp của gia tộc. Tuy không tỏ vẻ sẽ là người nối nghiệp nhưng chỉ một chút động thái đó cũng đã đủ để mọi người thấy được hy vọng ở Phó Tư Dao.

Trước ngày đó, Phó Tư Dao đã bị làm lơ rất nhiều năm. Cô cùng Thẩm Mộ vượt qua thời thanh xuân khó khăn nhất.

Vì là con gái, vì cha có người khác, nên tất cả đều xem Phó Tư Dao như kẻ bị bỏ rơi. Lòng người ấm lạnh ở hào môn thế gia, Phó Tư Dao khi đó đã sớm nếm trải, chỉ không ngờ trong một đêm, tất cả lại hoàn toàn đảo ngược.

Khi còn nhỏ, con người ta vẫn luôn muốn trốn tránh. Phó Tư Dao đã từng cho rằng tên chính là nỗi sỉ nhục của đời mình. Mỗi lần viết ba chữ đó lên giấy, cô đều cảm thấy ghê tởm, thậm chí còn từng có ý định đổi tên. Nhưng sau này, chính vào năm mười tám tuổi ấy, có lẽ là trưởng thành, cũng chín chắn hơn, Phó Tư Dao đột nhiên thông suốt.

Người nên cảm thấy sỉ nhục chưa bao giờ là cô.

Phó Tư Dao bước vào Đằng Hoa, chẳng mấy chốc đã quản lý hạng mục bất động sản. Em trai cô là tên ốm yếu, nhưng cô thì khác. Cô thông minh, xinh đẹp, quan trọng nhất là khỏe mạnh, chăm học hỏi, còn nghiêm túc, khiêm tốn. Chẳng mấy chốc mà cả Đằng Hoa đã biết nhà họ Phó có một cô con gái ưu tú, chưa bao giờ lên mặt làm giá với ai. Bất luận là trưởng bối hay nhân viên công tác đồng lứa, cô đều thân thiết bảo mọi người gọi thẳng tên mình: Tư Dao

Vững chân ở Đằng Hoa, Phó Tư Dao còn đồng ý để cha đón mẹ con Tần Dao về nhà để tiện chăm sóc. Chẳng qua Phó Tư Dao đã đổi hết tất cả người làm trong nhà, chỉ trừ lão quản gia, hơn nữa còn yêu cầu mọi người bỏ đi xưng hô đại tiểu thư, từ đó chỉ có thể gọi mình là tiểu thư Tư Dao.

Cô đã sớm không còn cái cảm giác tội lỗi chết tiệt kia nữa. Cái mà cô cho là gia đình ấm áp, cha mẹ yêu nhau ấy chỉ là hạnh phúc giả tạo mà thôi. Mẹ vứt bỏ cô đi ra nước ngoài, cha lại thân mật với tình cũ, bôn ba khắp nơi tìm cách chữa bệnh cho con trai, cô còn gì mà không buông bỏ.

Tư Dao, Tư Dao, Tư Dao.

Cái tên này lại bắt đầu vang lên khắp các góc trong nhà họ Phó, chỉ là lần này không phải tiếng gọi tràn ngập tình yêu của cha mẹ, cũng sẽ không khiến Phó Tư Dao hận không thể bưng chặt tai mình mà chỉ làm cô cảm thấy vui sướng. Cuối cùng cô cũng biết mình vốn không cần phải để ý, bởi vì có người còn để ý hơn cả cô.

Cái tên này sẽ thời khắc nhắc nhở mọi người rằng Tần Dao là kẻ phá hoại gia đình người khác, mà lão Phó lại là một người cha có thẹn với con gái. Những người làm mới tuyển vào không biết nguồn cơn mọi chuyện, đương nhiên cũng sẽ truyền bá những gì ở nhà họ Phó ra ngoài một cách vô cùng tự nhiên, nhanh chóng.

Trước kia không thường gặp nhau, mọi người sẽ không có quá nhiều cảm xúc. Nhưng giờ thì khác, mỗi khi nghe người ta gọi tên mình một cách thân thiết, Phó Tư Dao đều liếc nhìn gương mặt cha mình theo bản năng. Vẻ mặt đó thật sự xuất sắc vô cùng.

Thật ra thì Phó Tư Dao cũng là cái tên hay mà. Chỉ cần buông xuống, cô sẽ không thấy đau nữa mà ngược lại còn có thể khiến những kẻ kia phải khó chịu.

Trong khi chờ đèn đỏ, suy nghĩ của Thẩm Mộ bị kéo từ hồi ức ra. Mới vừa rồi Phó Tư Dao đến tìm, hai người cũng không đi đâu mà ở ngay văn phòng tại Thiên Duyệt của cô nói mấy câu.

Bây giờ thằng bé bị bác sĩ kết luận có thể suy tim giống anh trai bất kì lúc nào năm xưa đã được mười sáu tuổi, tuy vẫn luôn đau ốm nhưng cũng đã trưởng thành. Em trai cùng cha khác mẹ trẻ tuổi như vậy khiến Phó Tư Dao cảm thấy bị uy hiếp lớn.

- Lúc tao vào Đằng Hoa chỉ mới mười tám tuổi. Cha tao cảm thấy nó là con trai, mười sáu là được rồi. - Phó Tư Dao cười lạnh nói.

Trong nhà Thẩm Mộ chỉ có một mình cô. Ngoại trừ lúc nhỏ bị người ta hãm hại một lần thì không cần phải tranh đoạt thứ gì với ai. Cô thật sự không biết nên nói gì với Phó Tư Dao.

Có điều Phó Tư Dao dường như cũng không đến tìm cô để nghĩ cách mà chỉ tự nói: "Mày biết không? Người phụ nữ kia bây giờ đang nhọc lòng kiếm mối đính hôn cho con trai, cha tao lại còn đồng ý, rất để tâm nữa là đằng khác. Buồn cười thật, mười sáu, còn cách tuổi kết hôn pháp luật quy định tới mấy năm."

Thẩm Mộ cười cười: "Đính hôn là sau thôi, sợ là muốn..."

Phó Tư Dao thoáng thất thần: "Đúng vậy, tao biết, thằng kia dù ốm yếu cỡ nào cũng là con trai, là người có thể để lại đời sau cho nhà họ Phó."

Đời sau, lại là đời sau.

Gần đây dù là Thẩm Mộ hay Phó Tư Dao hình như đều bị vấn đề này làm khó.

- Còn Lục Oản nữa.

Đột nhiên Phó Tư Dao lại cau mày quăng ra một câu như vậy.

Thẩm Mộ không vui: "Lục Oản tốt lắm rồi. Nếu là tao thì đã sớm đá mày tám trăm lần. Nói đi, lần này hai người lại cãi nhau vì chuyện gì?"

Phó Tư Dao đau đầu. Mái tóc màu rượu đỏ đã dài đến vai. Cô hơi cúi đầu, xoa xoa huyệt thái dương. Cô và Thẩm Mộ là bạn tốt nhất, có thể chia sẻ tất cả mọi thứ trên đời, chỉ trừ chuyện với Lục Oản. Về mâu thuẫn của hai người, cô nên tự giải quyết, không thể vô duyên vô cớ mà liên lụy đến bạn bè.

- À, mấy giờ rồi? - Phó Tư Dao hỏi.

Thẩm Mộ nhìn sắc trời bên ngoài: "Hơn bảy giờ?"

- Sắp vào đông, ngày cũng ngắn. - Phó Tư Dao ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ rồi nói với Thẩm Mộ, - Bữa nào lại mời mày ăn cơm, hôm nay tao phải về nhà với em ấy.

Thẩm Mộ nhún vai: "Vừa vặn, hôm nay tao cũng không có kế hoạch nào khác ngoài về nhà."

Hai người quen biết bao nhiêu năm, chút ăn ý đó nếu không có thì cũng thật uổng phí. Nói đến đây, cả hai chỉ đơn thuần cười, cùng nhau bước ra Thiên Duyệt, ai về nhà nấy.

Thẩm Mộ dừng xe trong bãi đỗ, sau đó cầm chìa khóa lên lầu.

Thang máy từ từ đi lên, Thẩm Mộ cũng đăm chiêu suy nghĩ. Tuy đã hạ quyết tâm muốn hưởng thụ luật sư Khương ngọt ngào thêm mấy hôm nhưng hai người yêu nhau đã không dễ, bên nhau được lại càng khó. Có đường tình nhấp nhô của bạn tốt đối chiếu, Thẩm Mộ nghĩ mình vẫn nên ít bày trò một chút mà thành thành thật thật sống vui vẻ bên vợ thì hơn.

Luật sư Khương ngọt ngào, cọ mình như mèo con, ôn tồn mềm giọng dỗ mình vui vẻ...

Tuy cảm thấy có hơi tiếc nhưng Thẩm Mộ suy cho cùng cũng không thể tiếp tục giả vờ giận dỗi. Lát nữa về đến nhà, mở cửa ra, cô nhất định phải cho Khương Vu một cái ôm, một cái hôn.

Phải, chính là như vậy.

Thẩm Mộ vừa cười khanh khách suy nghĩ vừa xoay chìa khóa mở cửa.

Trong nhà tối đen, nhưng hướng phòng ngủ lại hắt ra ánh sáng le lói.

- Chị về rồi đây. - Thẩm Mộ thử cất giọng thăm dò.

- Ơi. - Giọng Khương Vu truyền từ phòng ra.

Em, có nhà.

Thẩm Mộ mang lòng hồ nghi mà đổi giày. Cô nghe được tiếng bước chân, có người đang đi về phía này. Thẩm Mộ thuận thế ngẩng đầu nhìn xem...

Chỉ thấy Khương Vu cầm một cây nến bước ra, ánh nến đỏ cam lay động hắt lên mặt em.

- Về rồi sao? - Khương Vu còn cười, trông quỷ dị, đáng sợ vô cùng.

- Aaaaaaaa!!!

Nháy mắt, trong phòng vang vọng tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Mộ.

_____________