Manh Sư Tại Thượng

Chương 19



Edit: Asakari

Bên kia, Dạ Trầm Uyên đã tới thời khắc mấu chốt!

Linh dược trong Thiên Châu chuyên dùng để tôi thể, dược lực cực kì bá đạo! Nếu là người thường, khi vào thùng bị thống khổ tựa người bị xé rách bức cho phát điên, càng đừng mơ đến không ngừng mặc niệm pháp quyết, thống khổ này so với chết còn khó chịu hơn!

Nếu không phải hôm nay Dạ Trầm Uyên trên lôi đài biểu hiện ra cứng cỏi cùng quyết tuyệt, Lệ lão cũng sẽ không đồng ý cho hắn tôi thể, người tôi thể sớm nhất cũng đã hai mươi tám tuổi, hơn nữa người kia cũng thất bại, tuy rằng tôi thể càng sớm càng tốt, nhưng ở thời kì Thượng Cổ, mọi người đều đợi sau khi có tu vi Kết Đan mới dám làm, dù sao một khi chịu đựng không được, hậu quả phi thường đáng sợ!

Mà nếu như Dạ Trầm Uyên đã quyết định, thành bại thế nào, đều do tạo hóa của hắn.

Nguyên Sơ trở về nơi ở của Dạ Trầm Uyên, thấy trong phòng bị một loại linh khí đặc thù bao vây, linh khí ở trận pháp tựa hồ không tiêu tan, nồng đậm giống như muốn ngưng kết thành linh dịch, hít sâu một hơi, một tia linh khí làm cho tinh thần nàng chấn động... Nàng nghĩ cái gì, đột nhiên mở to hai mắt!

Này không phải tôi thể nguyên khí sao? Chẳng lẽ... Dạ Trầm Uyên tôi thể?!

Đã đọc qua sách Nguyên Sơ rất rõ ràng, Lệ lão có một phương thuốc kết hợp với Vạn Năm Linh Tuyền ở trong Thiên Châu, có thể trong thời gian ngắn giúp người ta tôi thể!

Nhưng lão trăm triệu không nghĩ đến, Dạ Trầm Uyên có huyết mạch Thần Hoàng! Một khi tôi thể, lực lượng huyết mạch sẽ bị kích hoạt, huyết mạch kia quá mức dữ dội khủng bố! Hắn hiện tại mới tu vi Luyện Khí, thân thể lại vô cùng yếu nhược, hiện tại kích hoạt huyết mạch không phải là muốn chết hay sao?!

Nguyên Sơ kinh hãi, một đoạn này ở trong sách phát sinh vào năm Dạ Trầm Uyên mười tám tuổi, vì muốn mạnh lên mà tôi thể! Tưởng rằng sẽ thành công, nhưng lại gặp huyết mạch kích hoạt, làm cho tôi thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ, tu vi tụt dốc, sau đó may mắn gặp mặt một muội tử cứu hắn... Trọng điểm không phải là muội tử, mà là làm sao bảo mệnh! Hắn như thế nào lại đi tôi thể?!

Nguyên Sơ dùng tốc độ nhanh nhất phá vỡ kết giới rồi vọt vào trong phòng, bên trong linh khí cùng nguyên khí giao nhau, quả nhiên là tôi thể, hơn nữa xem bộ dạng Dạ Trầm Uyên có vẻ sắp thành công, cả người phát ra quang mang lục bảo, hiển nhiên đã tiến vào bước cuối cùng của tôi thể, thoái thai hoán cổ!

Mắt Nguyên Sơ lại thấy trước ngực hắn có một dòng huyết mạch nhỏ đang hướng lên trên. Nguy rồi, huyết mạch kích hoạt rồi!

Nàng không cần suy nghĩ, một đạo dấu tay phức tạp được hoàn thành trong khoảnh khắc, đánh thật mạnh vào trên người Dạ Trầm Uyên, hắn vào thời điểm cuối cùng lại bị người đánh gãy, mạnh mẽ phun một búng máu.

Là ai? Là ai phá vỡ trận pháp, đánh lén hắn?

Từ trong đau nhức, Dạ Trầm Uyên mơ mơ màng màng mở mắt, cảm giác được tu vi của mình vì phản phệ mà tụt dần, nhưng hắn không cách nào để ý, người phá vỡ hắn cư nhiên là Nguyên Sơ?!

Không đợi hắn nói cái gì, Nguyên Sơ đã đến gần hắn, nàng hai tay kết ấn, ngón tay điểm ở mi tâm của hắn, giây tiếp theo, mi tâm hắn nhói lên đau đớn! Nguyên Sơ... Thế nhưng muốn mạnh mẽ lôi Thiên Châu của hắn ra ngoài!

" Không ổn! Chẳng lẽ nàng muốn nhân cơ hội cướp đoạt Thiên Châu? "

Lời nói của Lệ lão khiến Dạ Trầm Uyên tâm lạnh, chẳng lẽ, sư phụ vẫn muốn Thiên Châu? Cho nên nhân cơ hội này mới đả thương hắn chiếm đoạt?!

Nhưng như thế nào có thể? Rõ ràng là hắn nguyện ý cộng hưởng cùng nàng, nàng cự tuyệt, như thế nào có thể?!

Thiên Châu tuy rằng nhập thể, nhưng thời điểm chủ nhân nguy hiểm tính mạng, người có tu vi cường đại có thể mạnh mẽ lôi ra, một khắc sau khi Thiên Châu ly thể, nguyên chủ sẽ chết.

Nguyên Sơ nhìn thức thần Dạ Trầm Uyên tan rã, càng nóng nảy hơn!

" Mau cộng hưởng Thiên Châu với ta! "

Thanh âm Nguyên Sơ vừa xong, Lệ lão trong thức hải cũng nói: " Không được! Nàng đang nghĩ không tốn nhiều sức lực cướp đoạt thần khí! Đừng cho nàng thực hiện được, nhanh trốn vào trong Thiên Châu đi! "

Mặc kệ Lệ lão kêu gào bên tai như thế nào, Dạ Trầm Uyên vẫn không động đậy, hắn trơ mắt nhìn Thiên Châu từ trong mi tâm hắn bị lôi ra, lại cúi đầu nhìn Nguyên Sơ, ánh mắt khó tin lẫn bi thương...

" Người chẳng lẽ vì nó mà giết ta? "

Thanh âm hắn run lên, trong lòng tuyệt vọng, thế nhưng so với khi mẫu thân bị cướp đi càng kịch liệt hơn! Chẳng lẽ trước đây Nguyên Sơ đối tốt với hắn chỉ vì điều này? Không, hắn không tin!

Nguyên Sơ nghe đã biết hắn hiểu nhầm, cũng đúng, đả thương hắn, làm hại hắn tu vi tụt xuống, còn dùng lực lượng lôi pháp bảo kí kết thần hồn của hắn ra, sau đó một khắc sau đó sẽ chết, ai cũng sẽ hiểu lầm..

Nguyên Sơ muốn giải thích, nhưng nhìn thấy dòng huyết mạch đã lộ ra bên ngoài, còn chuẩn bị hướng lên khóe mắt! Không tốt, một khi lên tới đầu, huyết mạch thần hoàng sẽ kích hoạt!

Nàng không còn thời gian giải thích, thấy Dạ Trầm Uyên bình tĩnh nhìn mình, gào lên: " Mau cộng hưởng! Ta đang cứu ngươi! "

Nàng nói như vậy, hắn theo bản năng sẽ tin, nhưng Lệ lão trong thức hải thì không: " Đừng tin tưởng nàng! Hành động của nàng rất đáng nghi! Mau trốn vào trong Thiên Châu! "

Nhưng hắn không làm, Lệ lão nóng nảy, mắt thấy Thiên Châu càng ngày càng ly thể, lão quýnh lên, liền trực tiếp dùng thần hồn chính mình điều khiển Dạ Trầm Uyên, mạnh mẽ kéo hắn vào trong Thiên Châu!

Dạ Trầm Uyên bị nhốt lại, hắn muốn cùng Nguyên Sơ kí khế ước, vì sao lại không động đậy được? Nguyên Sơ nhìn huyết mạch đã lên tới cổ hắn, mà một khắc đó, nửa thân thể hắn lại dần biến mất!

Không tốt, hắn muốn trốn vào Thiên Châu!

Nàng bắt lấy Dạ Trầm Uyên, thấy hắn khiếp sợ nhìn mình, liền biết đây không phải ý nguyện của hắn, mà là bị khống chế, việc cấp bách bây giờ là phải giúp hắn đoạt lại quyền điều khiển cơ thể, nhưng mà thời khắc này như chỉ mành treo chuông, nàng nên làm thế nào?

Nguy kịch đến, Nguyên Sơ không có nghĩ nhiều như vậy! Nàng đột nhiên nhón chân hôn lên môi Dạ Trầm Uyên!

Giống như có dòng điện chạy qua, tựa như bị đánh thẳng vào linh hồn, hắn cơ hồ trong nháy mắt đoạt lại quyền điều khiển cơ thể, sau đó chợt nghe nàng nói: " Mau cộng hưởng Thiên Châu cùng ta! "

Dạ Trầm Uyên tựa như bản năng hoàn thành việc này, một giọt máu bay nhanh vào mi tâm hắn, giây tiếp theo, Nguyên Sơ đã cùng hắn vào trong Thiên Châu.

Sau khi đi vào, nàng cấp bách, không đợi hắn nói gì đã vươn tay đẩy hắn ngã vào trong vạn năm linh tuyền, hắn cảm thấy rất kì quái, vào thời điểm hắn muốn mở miệng nói chuyện, thân thể đột nhiên đau nhức!

Lệ lão vốn đối với Nguyên Sơ như hổ rình mồi, nhưng phát giác Dạ Trầm Uyên kì quái, lão cũng hoảng sợ, linh tuyền có thể dưỡng vạn vật, vì cái gì mà khi hắn vào trong liền máu chảy không ngừng?