Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 357: Thiên sư quy vị 



Cha con Trang Vũ Ninh đều ở trong nhà, Diệp Thiếu Dương đơn giản nói kế hoạch ngày mai cho bọn họ, liền về phòng ngủ, luyện tập vẽ một chút thần phù, phát hiện không thể nào tĩnh tâm được, suy nghĩ ra mới biết vì Nhuế Lãnh Ngọc nói câu “Có bằng hữu chiếu cố nàng.”

bất đắc dĩ lắc lắc đầu, lên giường niệm một lần tĩnh tâm chú rồi ngủ.

Một đạo sấm sét lóe lên, làm Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh, mở to mắt thì thầy mình đứng trên ​một ​bãi cỏ, trước mặt là ​một ​tòa núi nhỏ, ở giữa màn đêm, có con đường nhỏ uốn lượn đi lên núi.

Đây là địa phương nào? Ta sao lại ở đây? Diệp Thiếu Dương trong lòng khiếp sợ, nhìn xung quanh, phát hiện nơi đây cũng quen thuộc, tựa hồ đã tới rồi, nhưng nhất thời nghĩ không ra là địa phương nào, nhìn bốn phía cũng không có gì cả, đành phải đi lên núi xem xét.

Mơ hồ đi lên đỉnh núi, trong màn đêm, nhìn thấy ​một ​tòa cung điện, đi tới phía trước, trên cánh cửa có treo ​một ​cái bảng, trên đó viết ba chữ to thiếp vàng: Thanh thiên quan.

“Thanh thiên quan ….”

Diệp Thiếu Dương cảm thấy tên này rất quen thuộc, trong lòng bỗng cả kinh, nghĩ tới, đây không phải mình từng đi qua ​một ​lần trong không gian thiên sư bài sao! Trong lòng hoảng hốt, Thiên sư bài không còn vào được sao? Chính mình sao lại tới địa phương này? Chẳng lẽ là nằm mơ? Còn đang chần chờ, một cái tiểu đạo sĩ mặc bộ thanh y đi ra khỏi cửa, chắp tay nói “Cung nghênh Diệp thiên sư.”

“Ngươi là ai?”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm hắn, giật mình hỏi.

Tiểu đạo sĩ cười mà không nói gì, chỉ dùng thủ thế mời hắn đi vào.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ, đành phải đi theo hắn vào trong đạo quan, ven đường chứng kiến các cảnh tượng cùng lần trước tới giống nhau.

Một đường đi vào đại điện, Tiểu đạo sĩ đưa cho Diệp Thiếu Dương một ​bó hương, mời Diệp Thiếu Dương dâng hương cho Tam Thanh, Diệp Thiếu Dương cũng không rõ là hắn muốn làm gì, Nhưng nhìn thấy Tam Thanh là phải dâng hương, đó là quy củ của đạo môn, không có gì là không đúng, vì thế quỳ xuống bồ đoàn, đối với Tam Thanh xá ​một ​cái.

Khấu đầu xong, bên người đột nhiên sáng lên ​một ​đạo kim quang, vội vàng đứng dậy, phát hiện thần tượng Tam Thanh bị ​một ​đoàn ánh sáng nhu hòa bao trùm, trong lòng kinh hãi, còn không chờ hắn xem xét rõ ràng, một tiếng chuông dài từ bên ngoài vang lên, tiếp theo là ​một ​chuỗi tiếng bước chân chỉnh tề đi vào.

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn thấy mấy chục bóng người, Từ trước viện tử xếp hàng không nhanh không chậm bước tới, chờ bọn họ đến trước mặt, Diệp Thiếu Dương nhìn xem qua, tức thì kinh hãi: Những người này, một nửa là đạo sĩ, còn lại mấy cái là, ​một ​cái đầu người thân răn, ​một ​cái là người đầy lông trắng không biết là quái vật gì, ​một ​cái khác là ​một ​con quỷ thủ cả người phóng ra màu tím của quỷ khí.

Còn không chờ Diệp Thiếu Dương xem xong, Bọn họ cùng nhau nhìn mình khom lưng, trong miệng cùng phát ra ​một ​âm thanh: “Cung nghênh Diệp thiên sư quy vị…..”

Cái gì? Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn nhìn bọn họ, trong lòng kinh ngạc đến cực điểm,”

Các ngươi nói cái gì, thiên sư quy vị?Nói ta à?”

Đoàn người không có đáp, lại cùng kêu lên ​một ​lần “Cung nghênh Diệp thiên sư quy vị….”

Trong lúc nhất thời, cuồng phong gào thét, tiếng chuông vang lên không ngừng, DTD phát hiện chính mình có ​một ​đạo ánh sáng màu tím bao quanh, từ chính mình phát ra, cúi đầu nhìn, là từ trên ngực mình phát ra, đem tay sờ đến, cầm lên thiên sư bài, ánh sáng từ đồ án hình phong diệp trên thiên sư bài, có ​một ​loại cảm giác sinh thật sinh động.

Diệp Thiếu Dương còn chưa nhìn kỹ, thì mảnh phong diệp này nhảy ra khỏi thiên sư bài, bay lên trên ót của mình, Diệp Thiếu Dương lại không nhìn thấy ót của mình, chỉ có thể cảm giác ót nóng rực lên, tựa như bị phiến phong diệp kia in lên.

Trước mắt kim quang sáng chói, trời đất quay cuồng, giống như đang xuyên qua không gian và thời gian.

Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên tỉnh lại, phát hiện mình vẫn còn nằm trên gường, trong phòng có thứ gì “ong ong ”

vang lên không ngừng, theo tiếng vang nhìn lại, thì ra là Thất Tinh Long Tuyền kiếm, đang đặt bên cạnh gối, trong lòng khiếp sợ đến cực điểm, Ở Mao sơn có câu nói: Thất tinh trường minh, thiên sư giá lâm.

Hắn vẫn luôn không hiểu những lời này đại biểu cho ý gì, Duỗi tay cầm bảo kiếm lên, thanh âm lập tức đình chỉ, ​một ​đạo ánh sáng tím từ vỏ kiếm tràn ra, sau đó dần thu liễm lại trong vỏ kiếm.

Diệp Thiếu Dương nhớ lại tình cảnh còn ở trong mơ, Bỗng nhiên nhớ đến cái gì, vội vàng nhảy xuống gường, từ trong ba lô tìm được âm dương kính, chiếu lên ót của mình, có ​một ​phiến phong diệp phát ra ánh sáng nhu hòa, đang từ từ chậm rãi biến mất, nhìn qua cảm giác như chính là dấu vết của trong chính cơ thể mình.

Vài giây sau, ánh sáng hoàn toàn biến mất, Diệp Thiếu Dương cầm Âm dương kính nhìn thêm hồi lâu, cũng không phát hiện ra dấu vết gì, như là trong cơ thể cũng cùng trong đầu, cũng không có cảm giác gì đặc biệt, thử đề khí, cảm giác cùng với ngày thường giống nhau, không khỏi buồn bực, Đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Thiên sư trở về vị trí cũ….

ta vốn dĩ không phải là thiên sư sao, sao lại phải nói trở về vị trí cũ? Diệp Thiếu Dương lấy ra thiên sư bài, kiểm tra một lần, vẫn là như vậy, không có gì khác nhau.

Diệp Thiếu Dương tìm đai lưng lấy ra búp bê sứ, chụp lên đầu nó, nói “Ra đây!”

Một cái thân ảnh mơ mơ màng màng ngủ, ngáp lên từ bên trong chui ra, đúng là Qua qua, oán trách nhìn Diệp Thiếu Dương “Lão đại, buổi tối còn kêu ta ra, không biết là ta đi ngủ à”

“Ngươi là quỷ, mà ngủ cái gì!”

Qua qua phản bác “Quỷ như thế nào lại không được ngủ, ta tu luyện cũng xong rồi, không làm gì thì ngủ nhiều cho thoải mái.”

“Đừng dài dòng, vừa rồi ngươi có nhìn thấy cái gì không?”

Qua qua nhíu mày nhìn hắn “Cái gì?”

“Ta đang hỏi ngươi!”

“Không biết, ta vẫn đang ngủ, cái gì cũng không có phát hiện, không biết gì.”

Diệp Thiếu Dương cũng không hỏi thêm “Lăn trở về đi!”

“Làm ta ra ngoài rồi, không nói rõ để mơ hồ trở về…..”

Qua qua oán giận, nhưng không dám nói nhiều, vẫn là thành thật trở lại trong búp bê sứ, tiếp tục ngủ.

Diệp Thiếu Dương đờ người ​một ​lúc, sau đó trở lại trên gường, thay đổi suy nghĩ, chuyện này, việc lạ phát sinh không phải là không có duyên cớ, hay là gần đây mình làm ra sự tình gì, làm chuyện này phát sinh? Suy nghĩ ​một ​chặp, trừ bỏ những lúc đánh nhau, giống như cũng không có làm chuyện gì mà …..

không đúng, mình có làm ít nhất 2 việc: đầu tiên là đem thần tượng đại mao cất vào ba lô, thứ 2 là cầm thiên sư bài ở trên linh phù hạ ấn ký.

Diệp Thiếu Dương chạy tới đem thần tượng từ ba lô lấy ra, cẩn thận quan sát, phát hiện thần tượng còn lưu lại ​một ​tia hơi thở thần bí, lại đem thiên sư bài tới, giật mình phát hiện ra trên thiên sư bài cũng có hơi thở giống như ở trên tượng thần!, Qua ​một ​lúc hơi thở ở trên hai cái đồ vật cũng nhạt dần rồi biến mất.

Diệp Thiếu Dương đem sự việc liên kết lại, ​một ​cái ý nghĩ lớn mật hiện ra: Thiên sư bài có tiêu chí Phong diệp, đây là loại thiên sư truyền thừa, Hoặc thật sự là đồ vật của thiên sư Diệp pháp thiện lưu lại, vốn dĩ nó là ​một ​loại cơ duyên, nhưng mình vẫn không có sử dụng thiên sư bài.