Mặt Nạ Hoàng Tử

Chương 4: Bức thư tình đầu tiên



Đang lúc giông tố nổi lên đùng đùng thì…Một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau.

- Chưa về à cà nhắc?

- Bảo ai là cà nhắc đấy hả?

Tôi gào lên, quay người lại định bụng trút cả một cơn thịnh nộ lên cái tên nào dám gọi tôi là “cà nhắc” Thế rồi trong tích tắc, mặt tôi từ đỏ phừng phừng thành đen kít như *** nồi bị cháy. Trước mặt tôi là Quang Anh, cậu ấy đang dắt một chiếc xe đạp.

- Cậu…cậu….Hoàng….

- Tớ không tên Hoàng, tên tớ là Quang Anh.

Trời ạ! Tôi định nói là Hoàng tử cơ mà. Rồi như sực nhớ ra, tôi cười hì hì, yểu điệu di di chân trên nền đất. Cũng chẳng hiểu vì sao, nhưng trong suy nghĩ của tôi, những mẫu người vừa đẹp trai, lạnh lùng, nhà giàu lại học giỏi thì lại thích những cô gái yểu điệu dịu dàng tao nhã. Và mặc dù như theo lí lịch trích chéo của Quang Anh mà tôi tìm hiểu sơ cua từ Hạnh Nhi thì cậu ấy cũng chỉ học tầm tầm, nhưng trong mắt tôi, tôi xác định: Cậu ấy đã lọt vào tầm ngắm của tôi rồi. (đỏ mặt) Hò zô ta nào, kéo pháo ta vượt qua đèo. Trong lòng tôi dậy lên những làn sóng hạ quyết tâm rất rõ. Chai zô. Chai zô. 100%.

- Cậu lại phát bệnh à?

0 %!!!

Một vạch đen chảy dài bên má, giọng tôi cao vống lên.

- Ý cậu là sao?

Quang Anh thở dài, cười nhẹ, lồng ngực hơi rung lên.

- Thế chẳng phải sáng nay cậu nói cậu bị cà nhắc à?

Tôi chột dạ.

- Ơ, kia chẳng phải là hai bạn lớp mình sao? - Tiếng Quang Anh bất ngờ vang lên.

Tôi tò mò quay lại.

Là Kiệt Luân và cậu bạn Tùng béo. Chắc là họ vừa từ lớp ghi-ta đi ra. Kiệt Luân đang dắt xe đạp còn cậu bạn Béo ú bên cạnh đang nhồm nhoàm nhai bánh bao. Hai người quay sang cười với nhau tươi rói. Bỗng dưng tôi lại…thầm ngưỡng mộ tình cảm của họ. Quả là….đẹp đôi! Tôi đoán, có lẽ lúc tập đàn xong, cậu bạn Béo kêu đói vậy là Kiệt Luân ga lăng đã chạy vèo một cái xuống căn-tin trường mua cho cậu bạn của mình chiếc bánh bao. Quả là…….lãng mạn.!!!

Rồi…Rồi…Rồi….Cả hai nhìn thấy tôi và Quang Anh đang đứng trước cổng.

Tôi ra sức xua xua tay, hận một nỗi không thể quăng dây vây kín hiện trường xung quanh tôi và Quang Anh và treo một cái bảng to tướng: “ Không phận sự. Miễn vào.”

Nội dung: Nam chính chở nữ chính về nhà và họ bắt đầu một chuyện tình lãng mạn.

Bối cảnh. Trước cổng trường.

Hoàn cảnh. Nữ chính về muộn chậm xe Bus, nam chính tình cờ đi xe đạp qua.

Tác giả kịch bản: Linh Đan.

Tôi khóc ròng. Nội dung, bối cảnh, hoàn cảnh đang tiến triển như trong tưởng tượng. Vậy mà….Vậy mà….vậy mà cái tên Béo ú kia đang nói chyện với Kiệt Luân hớn hở, quay ra thấy tôi đang vẫy tay rối rít thì cũng vẫy tay rối rít lại.

Đại ý là cậu ta dịch những cái vẫy tay của tôi với lời tựa. “ Mau lại đây.”

Và cậu ta ra sức vẫy tay lại với ý: “Ừ! bọn mình đang qua.”

Đâu hay thực sự ý của tôi là: “Vào đây là chết!!!.”

Tôi vuốt mặt. Vuốt mặt. Lại vuốt mặt.

- Ơ. Linh Đan. Cậu chưa về sao? - Tiếng cậu bạn Béo ú kia vang lên.

Nói thật, trước đó khi trong phòng tập đàn, cậu ta trong mắt tôi thật đáng yêu khi ra sức khen tôi chơi ghi-ta hay và đỉnh, giờ thì….nhìn cái nụ cười và khuôn mặt mũm mĩm của cậu ta, sao tôi chỉ muốn…chỉ muốn cho lên bếp chiên như chiên vịt quá.

Tôi cười gượng gạo. Cố ra giọng thần bí để cậu Béo biết ý.

- Tớ chưa. Bọn cậu giờ mới ra hả?

- Ừ. Giờ mới ra. - Cậu Béo mắt vẫn sáng rực nhìn tôi.

- Ồ, thật là trùng hợp nhỉ. Cả bốn chúng ta hôm nay đều là học sinh mới đấy.

Giọng Quang Anh bất ngờ vang lên, tôi giật mình để ý lại. Kể ra thì cũng thú vị thật. Cả bốn đứa bỗng dưng quay sang nhìn nhau, tôi cười trừ, bỗng dưng cảm thấy ngượng ngùng. Không khí cũng có vẻ trùng xuống.

- Vậy hai cậu chưa về sao? 11 giờ trưa rồi đó.

Tiếng Kiệt Luân vang lên, tôi thở phào vì rốt cục kịch bản của tôi cũng có thể triển khai như dự tính được rồi. Chẳng là chúng tôi có bốn người. Kiệt Luân có xe đạp thì chắc chắn cậu ta sẽ chở tình yêu của mình là cậu bạn Béo ú kia rồi. Quang Anh cũng có một xe đạp, và theo như phép logic học thì. “ Quang Anh sẽ chở tôi.” Đó là một chân lí. Và chân lí thì luôn đúng. Không cần phải chứng minh.

Tôi khấp khởi mừng thầm trong bụng.

- Ủa. Cậu đi xe gì vậy Linh Đan?

Tiếng cậu Béo ngang nhiên khiến hai đôi mắt còn lại quay sang nhìn tôi. Tôi cười khan, rụt rè.

- Tớ đi xe Bus.

- Xe Bus trường hết rồi mà. - Kiệt Luân thắc mắc.

- Nhà tớ ở đường Lê Văn X. Gần siêu thị XXX. - Quang Anh chỉ tay lên chiếc xe đạp của mình, gợi ý.

Mặt tôi chảy dài như cái bơm. Trong lòng thều thào được bốn chữ. “ Ngược đường với mình.” Nhưng mắt tôi chợt sáng quắc, gì chứ, cứ giả bộ nhà mình gần đó rồi nhờ Quang Anh đưa về, đằng nào thì cậu ấy cũng có biết nhà tôi đâu. Thời cơ đã đến, các chiến sĩ chuẩn bị chiến đấu.

- Ối! Gần nhà tớ nè.

Không phải giọng của tôi. Không phải giọng của tôi. Không phải giọng của tôi…!!!

Tiếng hét gần như phát hiện ra một điều gì đó đại loại như là kì quan thiên nhiên thế giới thứ 8 kia. - là tiếng của cậu bạn Béo ú.

Các chiến sĩ tạm ngừng phục kích. Tôi giận đến tím cả mặt.

- Nhà Linh Đan ở đâu vậy. - Kiệt Luân quay sang hỏi tôi.

Tôi cười như không, ậm ừ.

- Nhà tớ gần hồ XX. Phố XX. Ngõ XX.

- Ối! Thế gần nhà với Kiệt Luân rồi.

Lại là giọng của cậu Béo vang lên. Tôi thề, nếu mà không có mặt Quang Anh ở đây thì tôi đã nhảy bổ vào người cậu ta mà bóp cổ cậu ta. -“ Sao cậu cứ thích phá đám người khác thế nhỉ.”

Ông bà ta xưa nay có câu. “ Còn nước còn tát.” Lại nghe. “ Có chí thì nên.” Nghe nữa.

“ Dù ái nói ngả noí nghiêng/ Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.”

Không. Nhất định tôi phải cướp lấy cơ hội này.

Tôi quay sang, làm bộ mặt nghiêm túc nhất. Hạ giọng quyết tâm.

- Bây giờ đã quá muộn. Chúng ta là học sinh nên về nhà sớm sau giờ học.

Cả ba người kia quay ra nhìn nhau, rồi đồng loạt quay lại nhìn tôi. Gật đầu cái rụp.

Tôi hùng dũng.

- Nhưng hôm nay, tớ đi học lại quên điện thoại và giờ thì xe Bus trường đã hết.

Bọn họ lại đồng loạt gần đầu.

Tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Chốt hạ câu cuối.

- Bây giờ có hai xe và bốn người. Chúng ta về thôi.

Bọn họ nhìn nhau, lại gật đầu cái rụp.

Cậu bạn Béo ú chỉ tay vào mặt mình, thì thào.

- Vậy để tớ chở cậu về.

Tôi ngây người. Ngẫm nghĩ. Nếu tôi đi cùng cậu Béo thì nghĩa là Kiệt Luân sẽ đi cùng Quang Anh. Mà Quang Anh thì đẹp trai lạnh lùng nhà lại giàu, cô gái nào chẳng thích. Huống hồ….Kiệt Luân dù đã có cậu Béo nhưng cũng không có gì để khẳng định cậu ấy không xiêu lòng. Thế khác nào mang mỡ lại gần mèo.

Chợt tỉnh ngộ. Tôi gào lên.

- Không được.

Cả ba mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi sau tiếng hét nảy lửa. Tôi đảo mắt nhìn cả ba khuôn mặt, chọc chọc hai ngón trỏ vào nhau, rụt rè.

- Ý tớ là tớ với Tùng không cùng đường. Ngược đường nhau, nhà tớ lại xa.

Nói ngập ngừng….Rồi hắng giọng e hèm liên tục, tôi đảo mắt nhìn Quang Anh, chớp chớp lia lịa, rồi lại thẹn thùng quay đi.

Đúng là chỉ nhìn nhau đã hiểu, tôi và cậu ấy tâm đầu ý hợp quá đi. Chẳng thế mà khi thấy điệu bộ của tôi, Quang Anh khẽ “à” lên một tiếng. Rồi dõng dạc.

- Rồi tớ hiểu rồi. Tớ cùng đường với Tùng. Tớ với Tùng đi một xe. Kiệt Luân với Linh Đan cùng đường thì về với nhau. Với lại giờ tớ định qua siêu thị.

Cằm tôi rơi xuống đất cái “bộp”.

Cậu Béo bên cạnh tôi nghe thấy hai từ “siêu thị” thì đột nhiên mắt sáng rực rỡ, nhảy bổ lên xe Quang Anh, hớn hở.

- Tớ cũng định qua siêu thị. Vậy chúng ta về trước thôi.

Và rồi, chiếc xe đạp của họ dần lăn bánh.

Và rồi, cậu Béo đưa bàn tay mũm mĩm lên tạm biệt tôi. Như ẩn ý. “ Cám ơn rất nhiều.”

Và rồi, tôi đứng lặng nhìn Quang Anh gò lưng đạp xe chở cậu Béo.

Một chiếc lá vàng rơi cái vèo. Độ ảm đạm tăng lên cùng những giọt nước mắt chảy ngược trong lòng.

Tôi hậm hực nhìn chiếc xe của Quang Anh dần xa….

- Cậu định nhìn họ cho đến khi họ quay lại và nói “xin chào” à?

Tôi giật mình thức tỉnh. Cuộc hành trình của tôi chưa bắt đầu nhưng cớ sao tôi lại thấy nó dài thườn thượt thế này. Hận một nỗi là mới chuyển đến đây nên tôi không biết đường, nếu mà biết thì tôi thà đi bộ còn hơn chứ không chịu đi nhờ xe thế này.

(mở ngoặc: Ngoại trừ xe của Qang Anh.)

Chiếc xe của Kiệt Luân đã lăn bánh được một lúc. Tôi vẫn cúi gằm mặt xuống đường nhìn vạch đường chạy lùi và luôn tự hỏi. - Tại sao? tại sao? Tại sao?

- Đây là xe của Tùng. Thật ra tớ và cậu ấy cạnh nhà nhau. Gần hồ XX. Vừa nãy cậu ấy nói nhà gần Quang Anh vì hôm nay Tùng định qua nhà bác cậu ấy. Lí do cậu đi xe chung với tớ là bởi khi nãy Tùng kêu chở cậu về thì cậu kêu không được. Mà Quang Anh với Tùng lại tiện đường, nên chỉ còn cách này.

Tôi ngớ người nhìn lên. Như nhìn được khuôn mặt đang nghệt ra của tôi. Kiệt Luân ngoái cổ lại phía sau, nói vọng lại.

- Chẳng phải cậu đang thắc mắc vì sao lại như thế này hả?

Tôi cứng họng. Lắp bắp.

- Sao…sao cậu biết.

- Cậu có suy nghĩ trong đầu đâu. Cậu suy nghĩ bằng miệng đấy chứ. Nghĩ gì nói cái đấy.

Tôi cong môi, hậm hực nhìn cậu ta. Dứ một quả đấm lên và đấm vào khoảng không trung sau lưng cậu ta.

- Không nhất thiết phải đấm vào không khí như thế đâu.

Tôi chột dạ. Nhưng cũng to mồm cãi.

- Ai thèm đấm cậu cơ chứ.

- Nhìn xuống cái bóng bên tay phải đi.

Tôi theo lời cậu ta, liếc mắt xuống làn đường bên tay phải. Trời ạ! Trời đang nắng và có bóng.

- Cậu là người mới chuyển đến đây à? - Kiệt Luân hỏi tôi.

- Ừ. Sao cậu biết? - Tôi thật thà khai.

- Vì lần đầu tiên cậu đến trường chẳng lơ ngơ đi tìm lớp và dẫm phải phân chó còn gì.

SẶC. Lặng yên cậu ta không nhắc đến thì tôi lại không nhớ ra. “ Nỗi đau ngủ quên” của tôi như bị khơi dậy. Tôi khoanh tay, nhướn mày nhìn chằm chằm vào sau lưng cậu ta.

- Đó chỉ là ngẫu nhiên.

- Thế bị cà nhắc cũng là ngẫu nhiên hở?

Kiệt Luân vẫn đạp xe chầm chậm. Thản nhiên hỏi lại tôi.

“ Nỗi đau ngủ quên” part 2 của tôi lại bật mồ sống dậy. Tôi chống chế.

- Đó cũng chỉ là ngẫu nhiên.

- Vậy đến lớp trong tình trạng đi có một chiếc tất cũng là ngẫu nhiên?

Thật là không thể chịu nổi. Đúng là “ Quá tam ba bận” Đến cái Part 3 này thì tôi không thể ngồi yên nhìn thế lực hắc ám là cậu ta xỉa xoáy tôi được.

Tôi len lén nhìn hai bên đường, chắc mẩm đoạn đường này cũng khá là quen thuộc, tôi có thể tự về nhà được. Tôi lấy hết không khí trong khí quản, chống tay nạnh sườn, hít một thơi thật sâu rồi nhả ra.

- Cho tớ xuống.

Tiếng phanh xe kêu đánh “két” một tiếng. Tôi nhảy phóc xuống yên xe. Kiệt Luân nhìn tôi bằng con mắt khó hiểu, hỏi.

- Đã đến hồ..XX.. đâu?

Tôi xốc chiếc balo trên vai, trả lời không cần suy nghĩ.

- Từ đây tớ có thể tự đi bộ về được.

- Cậu chắc chứ. Nếu cậu không muốn nghe sự thật thì tớ sẽ không nói. Chỉ im lặng chở cậu. - Kiệt Luân nhún vai.

Tôi điên hết cả người. Cứng giọng.

- Không cần. Tớ về đây.

Nói rồi, tôi nghiêng mặt một góc bốn mươi lăm độ ra đi trong tiếng kèn vinh quang giục giã trong lòng, trước ánh mắt khó hiểu của Kiệt Luân.

Tôi hùng dũng đi về phía trước, trong đầu chắc mẩm đã có bản đồ sẵn trong đầu:đường từ trường về đến nhà.

Cứ ngỡ Kiệt Luân sẽ bỏ về ngay sau đó, vậy mà khi tôi lén lút quay lại nhìn, thì vẫn thấy cậu ta dắt xe đạp đi ngay sau tôi. Mỗi lần thấy tôi quay mặt lại nhìn, cậu ta chỉ nhún vai rồi ngó lơ, tôi cố giậm chân bành bạch xua xua tay ý bảo cậu ta đi về. Rồi nhiều lần giậm chậm, nhiều lần xua xua tay, N lần giậm chân, N lần xua xua tay cũng chẳng có ích gì, tôi mặc xác cậu ta đi theo mình. Trong lòng cũng không tránh khỏi cảm giác có chút tự hào khó tả vì bỗng dưng có người đi theo hộ tống.

Tôi đi nhanh, cậu ta dắt xe đi nhanh. Tôi đi chậm, cậu ta đi chậm, tôi quẹo trái cậu ta quẹo trái, sang phải cậu ta sang phải. Thích thú với cái trò đó, tôi thả hồn mình đi toẹt ga.

Rồi bỗng dưng, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác kì quái.

…Mình như là chó cưng được cậu ta dẫn đi dạo phố nhân thời tiết đẹp….

Tôi hậm hực quay lạ nhìn cậu ta, lườm mấy cái cho hả giận cái suy nghĩ vừa rồi. Tình cờ, mắt liếc qua cái bảng chỉ đường. Phố XX…

XX…? XX… là cái chỗ quái quỷ nào thế này???

Tôi ngó lơ vài ba cái bảng nữa, lượn vèo vèo qua mấy cái ngõ bên cạnh, bắt đầu thấy hoảng.

Rồi lại chợt nghĩ đến bản tin “Tìm trẻ lạc” mà bố mẹ tôi sẽ đăng lên TV, lên các mặt báo khi không thấy tôi về nhà. “ Cháu Tống Linh Đan, 17 tuổi, bỏ nhà đi vào ngày…tháng…năm…Khi đi cháu mặc đồng phục học sinh trường….đeo balo màu cam…ai thấy cháu ở đây xin báo cho tôi theo địa chỉ…Chúng tôi xin cảm ơn và hậu tạ.” Nghĩ đến đây, tôi mếu máo, dù gì thì tôi cũng mới chuyển đến đây, đường lạ, ngõ lạ, lối lạ, lại toàn là người lạ. Mà cũng ai bảo lúc nãy tôi không cố cắn răng ra chịu nghe những lời độc ác của cậu Kiệt Luân kia chứ, ai bảo tôi ngang bướng nhảy xuống làm chi, mà lỗi nào tại tôi, nếu cậu ta không nói những lời đó thì tôi đâu có nhảy xuống xe, như thế đâu có lạc đường, chung quy lại là lí do này: Vì cậu bạn đáng ghét đó. - Kiệt Luân.

- Sao? không có ý tự tìm nhà nữa hay sao mà lại ngồi đây trù người khác thế?

Tôi ngước đôi mắt hình viên đạn nhưng cũng thấy mờ mờ vì hình như trong mắt có nước, chẳng hiểu trông hoàn cảnh của tôi lúc đó bi thương đến mức nào mà trong ánh mắt nâu nâu của cậu ta có chút lúng túng.

- Lên xe. Tớ chở về.

Tôi như một đứa con nít bị một ông bố khó tính nạt. Ngoan ngoãn trèo lên xe.

Con đường bỗng dài ra, cậu ta lượn hết ngõ này lại vòng sang ngõ khác. Xem chừng thì tôi cũng đi quá đà thật. Vậy ra, cậu ta cứ đi theo tôi, cứ nhún vai, cứ ngó lơ là bởi vì biết tỏng là tôi đang đi lạc. Đúng….Đúng …Đúng là quân độc ác.

Nghĩ đến đây, tôi lại sôi máu, nhưng lại nghĩ đến “Bản tin đi lạc” kia, tôi lại ngậm ngùi nuốt đắng nuốt cay vào lòng.

“két” - Tiếng phanh xe thứ hai.

Tôi giãy nảy, không phải là cậu ta lại nghe thấy ý nghĩ của tôi rồi đấy chứ. Khuôn mặt của tôi lại trở về trạng thái mếu máo.

- Đến nhà cậu rồi đấy.

Kiệt Luân vẫn ngồi trên xe, thản nhiên quay lại nhìn tôi.

Tôi vẫn ngồi lì trên xe, lắc đầu nguầy nguậy, đến khi chậm rãi nhìn lại mấy ngôi nhà bên cạnh, tôi mới nhận ra trên sân thượng tầng hai của một nhà cách đó không xa, có một dây treo quần áo đủ các thể loại quần áo đi ngủ hình Kem. Từ Kem ốc quế, kem Ly, kem chậu, kem sữa chua, Kem dâu… đích thị đấy là quần áo của tôi. ÔI. MY HOUSE.

Tôi bỗng dưng thấy sợ cậu bạn phía trước, nhà tôi, nhà tôi mới chuyển đến đây vài hôm trước, tôi chưa ra khỏi nhà nên cũng không tránh khỏi việc quên đường. Vậy sao cậu ta biết nhà tôi???

Tôi vẫn ngồi lì trên yên xe, hạ giọng hỏi cậu ta.

- Sao …sao cậu biết nhà tớ?

Kiệt Luân ngồi trên yên, không quay người lại nhìn tôi, tôi nghe thấy tiếng thở dài của cậu ta.

- Thế chẳng phải lúc ở cổng trường cậu nói nhà cậu gần hồ XX…đường…XX…ngõ XX à?

Tôi chột dạ. Mon men xuống xe.

- Vậy tớ về trước nhé. - Tôi cười ngu.

- Uhm.

- Cám ơn nhé.

Nói đoạn tôi vụt chạy. Dù gì thì cậu ta cũng có công giúp bố mẹ tôi tìm được cái đứa trẻ trong bản tin “Tìm trẻ lạc” là tôi. Không nói cảm ơn thì lại thấy cứ cắn dứt. Nói cảm ơn thì cũng….hớ cho tôi. Thế chẳng phải là vì cậu ta tôi mới bị lạc à? Thôi thì cứ nói xong rồi chạy biến đi vậy.

Lần này tôi chui tuột vào nhà. Không mảy may quay đầu lại xem cậu ta có kịp phản ứng gì không.

Vừa mới mở cánh cửa, mẹ tôi đã đợi sẵn ở cửa trước, khoanh tay nhìn tôi. Ôi!

Không chết vì bị lạc cũng bị tra tấn tinh thần cho đến chết thôi.!!!

Tôi liếc nên nhìn đồng hồ, 12 giờ kém 5. Tôi chết chắc rồi. 11h kém 15 tan học, sắp xếp sách vở, ra cổng trường 15 phút, 5 phút đợi xe Bus, 10 phút đi xe Bus. Về tới bến xe Bus cạnh nhà là 11 giờ 15 phút. Vào nhà là 11 giờ 20 phút. Chung quy lại là tôi vẫn về nhà muộn so với bản thời gian biểu to tướng của mẹ tôi đang nghiễm nghệ cạnh chiếc đồng hồ.

Đi rồi Lượm ơi.

Tôi làm khuôn mặt não nề nhất, hạ giọng, sụt sùi.

- Con biết là hôm nay con về muộn, nhưng mà như lời mẹ nói đấy, việc gì cũng phải có nguyên nhân của nó, trích dẫn câu nói bất hủ của mẹ: “ Cuộc sống là một cuộc hành trình”. Hôm nay, ngày…vào lúc 11 giờ 15 phút con bị lạc, nhưng nhờ lòng quả cảm của con và sự giúp đỡ của người bạn nên con mới tìm được đường về. Mẹ đừng trách con.

Tôi nói một thôi một hồi, giọng điệu lên xuống, nước miếng văng tung toé, nhắm chặt mắt chờ quyết định của mẹ tôi, rồi lại thấy không có động tĩnh gì, tôi he hé mắt.

- Ai nói là mẹ sẽ mắng con nào.

Mẹ tôi tươi cười, rồi đi sau tôi, đẩy vai tôi vào nhà. Tôi cứng đờ người. Như thế này mới nguy hiểm.

Véo vào tay mình vài cái trong nhà tắm, tôi mới tin ra là: mình không nằm mơ.

- Linh Đan. Rửa mặt gì mà lâu vậy. Nhanh ra ăn cơm đi con.

Tiếng nói ngọt lịm của mẹ tôi vang lên, chân tôi như có công tắc tự động, nhanh chóng chạy ra phòng bếp, ngồi vào bàn ăn cơm.

Bố tôi hết nhìn tôi, lại quay sang nhìn mẹ tôi. Tôi biết, chắc hẳn ông ngạc nhiên lắm. Có bao giờ tình cảm của giai cấp thống trị với tầng lớp nhân dân thân mật thế này đâu.

Mẹ tôi đặt trước mặt tôi một hộp kem, tôi hí hửng ra mặt, rồi cũng bất giác thấy có gì đó rất rất không bình thường.

- Hôm nay buổi học đầu tiên thế nào con?

Mẹ tôi tươi cười, quay sang nhìn tôi.

- Cũng được mẹ ạ. - Tôi xoay xoay hộp kem trong tay, trả lời cụt lủn.

- Trường mới con là trường tốt nhất đấy. Mẹ con chọn mãi mới được. - Bố tôi nháy mắt với tôi, gắp vào trong bát tôi một con tôm to tướng.

Nhìn con tôm béo ú tôi lại nghĩ đến cậu bạn Béo kia, tôi hừ một tiếng, gắp con tôm bỏ thỏm vào miệng, nhồm nhoàm nhai.

Mẹ tôi nhíu mày nhìn tôi.

Mồm tôi căng phồng, cố cười đáp lại ánh mắt của mẹ.

- Con gái con đứa, ăn uống như thế đấy. - Mẹ tôi đang dần quay trở lại là chính mình.

- Chắc con nó đói. - Bố tôi vẫn luôn là chính mình.

- Thế đã làm quen được với bạn nào chưa? - Mẹ tôi hạ giọng.

- Hình như con biết…2.. à không …4…à…3….- Tôi ậm ừ, mắt vẫn dán vào hộp kem đang đợi mình ở cuối bữa ăn.

- Thế cậu bạn hôm nay đưa con về là ai? - Mẹ tôi hạ giọng lần hai.

“ Phụt” - Nguyên một con tôm trong mồm tôi theo đà suýt nữa văng ra ngoài, may mà miệng tôi vẫn đủ sức chứa.

- Mẹ…Mẹ nhìn thấy bạn ấy đưa con về à?

- Ừ. Trông cậu ta cũng được đấy, nhất là lúc con nói câu gì gì đó rồi ngượng chín mặt vụt chạy vào nhà. Không phải con đã thích cậu ta đấy chứ? - Mẹ tôi đang không còn là chính mình.

Nguyên một con tôm như mắc nghẹn trong cổ họng tôi, bố đưa tôi cốc nước, quay sang nhìn mẹ tôi.

- Em nói gì vậy? - Tôi biết là bố luôn ủng hộ tôi mà.- Đã bao giờ em thấy con bé có bạn trai đưa về chưa? - Cho tôi rút lại ý kiến ủng hộ bố.

- Con có thể coi đây là một lời khen không bố? - Tôi vuốt ngực, quay sang thắc mắc.

Như hiểu ra câu nói của mình có thể có thể hiểu ra thêm nghĩa khác, bố tôi cười xoà, rồi lại nhíu mày nhìn tôi.

- Cứ coi là thế đi con. Vậy cậu bạn hôm nay đưa con về….

- Là “Ăn đu đủ không cần thìa.” - Tôi đáp một lèo.

Cả bố và mẹ quay sang nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi. Tôi cười như không.

- Răng cậu ấy….Con…

- Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi hả? Con đang nhìn vẻ bề ngoài của một người rồi cho người khác cái biệt danh đấy hả?

- Con chỉ tiện mồm nên gọi vậy. - Tôi ỉu xìu.

- Lần sau mà còn như thế nữa thì đừng có trách mẹ. Không ăn Kem gì hết. Con gái con đứa, lớn rồi mà…..

Rồi mẹ tôi lại trở lại là chính mình. Nhẹ nhàng cầm lấy hộp Kem bỏ vào tủ.

---

21 giờ 30.

Sau khi xử lí một đống tài liệu mà nhỏ Hạnh Nhi đưa qua, tôi ôm một gói bim bim to sụ ngồi cạnh cửa sổ, mỗi một miếng bim bim lại cắn một nửa, thả vào chiếc bể nhỏ có Bé Bự một nửa còn lại. Chú cá vàng cưng của tôi cả buổi chiều cũng lao đao vì tôi rồi.

Cũng là vì ToPic lúc ăn trưa. “Con lại nhìn vào ngoại hình của người khác rồi đặt biệt danh đúng không?”

Cả buổi chiều, tôi ngồi gật ngưỡng nghe mẹ tôi truyền đạo lí. Xuyên suốt một dòng thời gian lịch sử, và cuối cùng lại chịu cực hình: “Không ăn kem một tuần và dọn phòng ngay.”

“Phụt” - Con mụ mắt đen đậm, mặt tròn, hai má lúng lính bỗng dưng gõ cái “Tinh” một cái bên vai trái tôi. Lắc đầu, chép miệng.

- “ Phân chó. Cà nhắc. Một chiếc tất. Lạc đường. Hình phạt.”

“ Phụt” - Thiên thần có hai má lúng lính mặt tròn xuất hiện bên vai phải tôi, vênh váo không kém.

- Hoàng tử. Quang Anh. Quang Anh. Hoàng tử.

Bên trái đối lại.

- Béo ú. Đu Đủ.

Bên phải.

- Quang Anh. Hoàng Tử.

Bên trái.

- Vào muộn. Trễ xe Bus.

Bên Phải.

- Hoàng Tử. Quang Anh.

Bên trái.

- Dọn Phòng. Không ăn Kem.

Bên phải,

- Quang Anh,…

- Thế không còn chiến thắng vẻ vang gì nữa hay sao mà luôn mồm Hoàng tử. Quang Anh thế?

Tôi gào lên tức tối.

Thiên thần nhún vai. Ác quỷ đưa tay lên ngoáy mũi.

Mặt tôi đen thui như *** nồi cháy.

Xem ra thì hôm nay chiến thắng đếm trên đầu ngón tay còn bại trận thì cả ngón tay cộng ngón chân rồi.

Ngậm ngùi. Nhai miếng bim bim rau ráu.

Bỗng dưng, mắt tôi lại loé sáng. Vụ án đã được phá.

Tôi thuận tay đổ luôn cả một gói bim bim vào bể cho Bé Bự.

Nhảy phóc lên ghế, tôi cười gian hai tiếng. Cả Thiên thần và Ác quỷ đập tay, đập mông nhau đôm đốp. Toé ra những tia sáng chỉ có hai chữ vỏn vẹn là thế này: Viết thư.

Bao câu chuyện tình được bắt đầu bằng lá thư, bao tình yêu được cứu vãn bởi bức thư.

Bức thư tình đầu tiên cho Quang Anh.

Bức thư thứ hai. Là của Kiệt Luân.

Dù tôi biết Kiệt Luân đã yêu cậu bạn Béo ú kia, nhưng thực sự thì tôi phải gửi tới hai lời cho cậu ta.

“ Xin lỗi” Và “ Cảm ơn”. Xin lỗi vì cái biệt danh, và cảm ơn vì đã giúp tôi về nhà.

Tôi ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Ác Quỷ, sụt sùi.

- Tao đã nói là tao là người tốt bụng chưa nhỉ?

Con mụ quay ngoắt cái mông lại, lặn mất tăm.

Sau một hồi hí hoáy, tôi cũng tạm hài lòng với hai bức thư của mình. Thận trọng bỏ vào trong cặp. Bên phải cặp, là thư của Quang Anh. Bên trái cặp, thư của Kiệt Luân. Đã coppy và paste trong bộ nhớ.

Tôi dời bàn học, vặn vẹo tay, đi ra chỗ bể cá ngắm Bé bự.

Lúc nhìn xuống, hai mắt tôi suýt rơi, bé Bự với cái bụng căng tròn to đùng nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Trời ạ. Tôi đã trót tay thả nguyên một gói bim bim.

Tôi dí dí tay vào bụng Bé Bự, chẳng có động tĩnh gì. Tôi nước mắt ngắn nước mắt dài, đẩy đẩy người bé Bự. May sao, cái bụng to kềnh vẫn động đậy, rồi Bé nhảy vọt lên. Tôi mừng ra mặt. Suýt nữa thì xảy ra án mạng. Có chăng lại chết vì ăn no?

Tôi nhìn con cá vàng cưng của tôi bơi ngửa với chiếc bụng to trong bể cá, chỉ chỉ.

- Mày có chết thì cũng đừng chết vào bức thư tình đầu tiên của tao chứ.

Như hiểu ý, Bé bự nhả ra những quả bong bóng nước to phềnh.

Tôi cười toe, toét. Lẩm nhẩm.

- Ngày mai….

Tiếng nhạc du dương bên vai phải tôi. “ Em đã mơ về…(beep beep)….và những….(beep beep)….”

Tôi quay sang lừ Thiên thần bằng con mắt của phần tử hiếu chiến. Thiên thần cười toe, biến mất cái “phụt”.

Mặt tôi bỗng dưng nóng bừng.

Đêm nay tôi không ngủ.