Mị Vương Sủng Thê (Y Phi Kinh Thế)

Chương 38: Thanh danh vang dội



Tin tức trong cung dần dần truyền tới ngoài cung, mọi người thế mới biết mới hiểu, chứng bệnh của Thái tử, cả đám y sư bó tay không có biện pháp đã được trị khỏi nhờ Trang cô nương từ Thần Y Phường!

Một truyền mười, mười truyền trăm, thanh danh Thần Y Phường vang dội!

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người trong hoàng thành biết được y thuật của Hồng Trang cô nương ở Thần Y Phường rất siêu quần, hơn nữa còn nắm giữ thuật châm cứu đã thất truyền mấy trăm năm!

Không ít người hổ thẹn lúc trước có mắt không thấy Thái Sơn, cơ hội tốt đặt ở trước mặt bọn họ như thế, bọn họ lại không biết quý trọng, hiện tại chỉ có thể hối hận.

Thần Y Phường khách đến đầy nhà, kinh doanh bùng nổ, nghiễm nhiên trở thành y quán nổi tiếng nhất hoàng thành, không gì sánh nổi!

.......Edit & Dịch: Emily Ton.....

Thần Y Phường.

Quý Văn Bân nhìn y quán kinh doanh bận rộn như vậy, đầu óc có chút phản ứng không kịp.

Mấy ngày hôm trước, Thần Y Phường không có một khách hàng nào cả, khiến hắn thập phần lo lắng. Không nghĩ tới qua vài ngày ngắn ngủn, thanh danh Thần Y Phường đã truyền tới đầu đường cuối ngõ.

Đây cũng không phải là điều khiến hắn kinh ngạc nhất, điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là Bách Lí Hồng Trang còn nhỏ tuổi nhưng lại nắm giữ thuật châm cứu đã thất truyền mấy trăm năm!

Nghĩ tới lúc trước, biểu tình của Bách Lí Hồng Trang tràn đầy tự tin lấy tên Thần Y Phường, giờ phút này hắn mới hiểu được, cho tới nay Bách Lí Hồng Trang đều đã tính sẵn trong lòng, chỉ có hắn không tin mà thôi.

"Hồng Trang cô nương, không nghĩ tới y thuật của ngươi tốt như vậy, thật ra lúc trước mắt ta hơi vụng về."

Quý Văn Bân có chút ngượng ngùng, một ngày kia hắn cảm thấy Bách Lí Hồng Trang thật sự đang hồ nháo, cho nên thái độ không được tốt.

Bách Lí Hồng Trang mỉm cười xua tay, "Quý đại ca, ta cũng biết bộ dáng bên ngoài của ta không có lực tin phục, ngươi cũng là vì muốn tốt cho ta nên mới nói như vậy."

Nghe những lời này, sự xấu hổ trong lòng Quý Văn Bân đã tiêu tán, hắn thật sự thưởng thức Bách Lí Hồng Trang.

Hiện giờ nhìn thấy việc kinh doanh Thần Y Phường của Bách Lí Hồng Trang rất bận rộn, hắn cũng cảm thấy vui mừng thay Bách Lí Hồng Trang.

"Quý đại ca, Thần Y Phường gần đây kinh doanh quá bận, một mình ta không thể lo liệu hết quá nhiều việc, chuẩn bị tuyển mấy người hầu hỗ trợ, ngươi có đề cử ai không?" Bách Lí Hồng Trang không thể không hỏi.

Nàng đang tính, sau khi nhận được tiền cược và tiền thưởng, sẽ tuyên bố mỗi ngày chỉ khám ba người bệnh. Rốt cuộc, việc quan trọng nhất của nàng chính là tu luyện, việc kiếm tiền chỉ là lót đường cho tu luyện mà thôi.

Hai ngày nay nàng thấy việc kinh doanh bùng nổ như thế, trong lòng thật ra đã có tính toán khác, không bằng mở rộng y quán......

Nàng phối trí một số đan dược giải độc đan vạn năng linh tinh và đặt bán ở trong cửa hàng, chỉ cần mời vài người tới hỗ trợ là có thể một công đôi việc.

"Vừa vặn lúc trước, thời điểm lão y sư rời đi còn có hai tên đệ tử, tuy rằng y thuật không tính tinh vi, nhưng xử lý một số chứng bệnh bình thường cũng không có vấn đề gì, ít nhất so một số thường dân vẫn khá hơn nhiều."

"Nhân phẩm như thế nào?" Bách Lí Hồng Trang hỏi.

Thần Y Phường của nàng sau này sẽ phải tiếp xúc với người bệnh, phần lớn đều là quan to hiển quý, nếu như nhân phẩm người hầu không tốt, đó chính là phiền toái không nhỏ.

Quý Văn Bân cũng biết lo lắng của Bách Lí Hồng Trang, lập tức xua tay nói: "Ngươi yên tâm, ta cũng quen biết bọn họ, nhân phẩm không thành vấn đề."

Thấy Quý Văn Bân khẳng định như thế, Bách Lí Hồng Trang khẽ gật đầu, "Vậy được, ngày mai kêu bọn họ qua đây làm việc đi."

Quý Văn Bân hơi giật mình, "Ngươi không cần nhìn một cái hay sao?"

"Người do Quý đại ca ngươi đề cử, ta yên tâm."

Bách Lí Hồng Trang tươi cười như hoa, bất luận Quý Văn Bân hay là lão y sư đều là người thành thật, tin tưởng hai tên đệ tử kia nhân phẩm cũng sẽ không kém.

Nhìn một gương mặt sáng lạn xinh đẹp, trên mặt Quý Văn Bân cũng nở nụ cười tươi. Bách Lí Hồng Trang làm người hay làm việc luôn khiến người ta có một loại cảm thụ rất thoải mái.

"Vậy được, ngày mai ta gọi bọn họ qua đây."