Mị Vương Sủng Thê (Y Phi Kinh Thế)

Chương 40: Thương nhớ ngày đêm



Quý Văn Bân không thể hiểu được, y thuật của Bách Lí Hồng Trang tốt như vậy, nhưng không hề có ý định nuôi dưỡng và phát triển nó, chỉ xem nó như một công việc phụ. Nếu điều này được truyền ra ngoài, không biết bao nhiêu người sẽ kinh ngạc đến nỗi ngây người.

Bất quá, tu luyện mới là chủ lưu tại đại lục Thánh Huyền, Bách Lí Hồng Trang lựa chọn như vậy cũng không có gì đáng trách, hắn chỉ có thể lựa chọn hỗ trợ.

"Nếu ngươi muốn dốc lòng trở thành một người tu luyện giả, vậy có thể tập trung tinh lực vào việc tu luyện, tránh một lòng dùng hai nơi."

"Yên tâm đi, ta đều có chừng mực."

Vẫn là một câu này, sau khi ăn mệt một lần, Quý Văn Bân cũng không có ý định rối rắm quá nhiều ở đây. Có vẻ như tiểu nha đầu đã tự có tính toán của riêng mình.

......Edit & Dịch: Emily Ton.....

"Thiếu chủ, y thuật của Lâm cô nương tựa hồ thật sự không đơn giản!"

Khuôn mặt Hắc Mộc luôn luôn chất phác hiện lên sự kinh ngạc. Lúc trước, thời điểm khi Lâm cô nương xem bệnh cho thiếu chủ, hắn còn thập phần hoài nghi. Hiện giờ, hắn lại hoàn toàn tin tưởng vào y thuật của Lâm cô nương.

Chứng bệnh mà rất nhiều y sư đều bó tay không có biện pháp, Lâm cô nương có thể trị hết, vậy thì lần trước theo như lời nàng nói, có thể trị được tật chân của thiếu chủ, có phải cũng là sự thật hay không?

Đế Bắc Thần bình tĩnh hơn bao giờ hết. Ngay khi Bách Lí Hồng Trang nói ra bệnh trạng của hắn, hắn đã biết y thuật của Bách Lí Hồng Trang không hề đơn giản.

Mặc dù là Phong thần y vang danh khắp thiên hạ, thời điểm lần đầu chẩn bệnh cho hắn cũng không thể nói ra rõ ràng được bệnh trạng của hắn giống như Bách Lí Hồng Trang.

"Thiếu chủ, có muốn chúng ta yêu cầu Lâm cô nương chẩn trị cho ngài hay không?" Hắc Mộc thử hỏi.

Chỉ cần Lâm cô nương có thể trị được tật chân cho thiếu chủ, bất luận thù lao là thế nào, bọn họ đều có thể lấy ra!

Nhưng Đế Bắc Thần vẫy vẫy tay, "Không vội."

Hắn đã chờ đợi lâu như vậy, không ngại chờ thêm một chút thời gian, Bách Lí Hồng Trang đột nhiên nổi lên, không khỏi quá mức quỷ dị.

Hiên Viên Hoàn lúc trước đối đãi với Bách Lí Hồng Trang tệ như thế, theo lý thì Bách Lí Hồng Trang hẳn là phải cực kỳ hận Hiên Viên Hoàn mới đúng, hiện giờ lại chẩn trị cho Hiên Viên Hoàn.

Một nụ cười nghiền ngẫm hiện lên ở trên khoé môi Hiên Viên Hoàn. Dựa vào sự tiếp xúc của hắn với Bách Lí Hồng Trang, chắc chắn Bách Lí Hồng Trang sẽ không có lòng tốt như vậy.

Nếu như thế, chỉ còn lại một lời giải thích —— Hiên Viên Hoàn trúng độc, vốn là do nàng hạ!

Chẳng những trị cho Hiên Viên Hoàn một phen, thanh danh Thần Y Phường cũng trở nên vang dội, thậm chí Hiên Viên Hoàn còn phải tới cảm tạ nàng. Một mũi tên bắn trúng ba con chim. Những gì Bách Lí Hồng Trang đã làm thật sự rất có hiệu quả về mặt chi phí!

Hắn càng thêm cảm thấy nữ tử này rất thú vị, nàng thông minh nhưng cơ trí, giảo hoạt nhưng không gian dối, nhẫn tâm nhưng không dứt tình, chú định là một nhân vật!

........

Ba ngày sau, Đông Cung.

Hiên Viên Hoàn khôi phục khỏe mạnh, mọi đau đớn trên người đều đã biến mất, khiến hắn cảm thấy bản thân mình phảng phất giống như vừa được sinh ra lần nữa, thoải mái nói không nên lời.

Trong đầu không thể không hiện lên dáng người của một vị tiên nữ màu trắng. Hiên Viên Hoàn vội vàng kéo một nha hoàn tới hỏi: "Lúc ta đang hôn mê, có một vị bạch y cô nương đã giúp ta uống dược, đúng không?"

"Thái Tử điện hạ, vị cô nương đó chính là Hồng Trang cô nương đã chữa khỏi bệnh cho ngài." Nha hoàn đáp.

Thấy chính xác là có một người, trong mắt Hiên Viên Hoàn hiện lên một sự vui sướng, "Hồng Trang cô nương nào?"

"Thần Y Phường, y sư Hồng Trang, Hồng Trang cô nương."

"Hồng Trang?" Hiên Viên Hoàn hơi giật mình, thân ảnh mơ hồ trong đầu dần dần hiện lên rõ ràng, rốt cuộc nhìn thấy khuôn mặt Hồng Trang.

Hoá ra, người cứu hắn chính là người hắn đã từng gặp trên phố lúc trước, Hồng Trang!

"Ta đã nói, với sự phong lưu phóng khoáng của ta, Hồng Trang nhất định sẽ ngưỡng mộ ta."

Hiên Viên Hoàn tươi cười đắc ý, hắn tin chắc rằng Hồng Trang sẽ không viết những lời đó sau lưng Chương Bình Thản và Tống Tập. Nếu nàng ấy ngưỡng mộ mình, sao có thể sẽ viết ra những lời chửi bới mình như vậy?