Mối Tình Âm Dương Vĩnh Cửu (Chồng Ta Là Quỷ Vương)

Chương 464



Ly hình đi trí, cùng với đại thông, được là gọi ngồi quên.

Phu ngồi quên giả, chỗ nào không quên thay, nội bất giác thứ bất thân, ngoại không biết, chăng vũ trụ, cùng nói minh một, vạn lự toàn khiển.

Cùng nói minh một, vạn lự toàn khiển……

Có phải là đã tới thời kỳ tu luyện của anh ấy rồi không?

Tôi nghĩ đến lời nói của anh ấy, ngồi quên trăm năm, vứt bỏ ác niệm.

cái này hẳn được gọi là “tâm phá ma mà cảnh giới phi thăng”?

“Ngồi quên mất bao lâu?” Tôi hỏi

Vừa ngẩng đầu lên, thì bạch thất gia đã không thấy đâu rồi, tôi hoảng hốt nhìn Lại, thấy Khởi Vân dựa lưng vào cánh cửa l, lặng lẽ nhìn tôi.

” Vì sao anh không nói với em?” Tôi nhíu mày, oán giận nói.

” Hai ngày nay thấy em rất vui vẻ, ta không muốn hất cho em một bát nước lạnh.” Anh ấy khẽ cười đáp

” Đừng có dỗ dành em….. Ngồi quên mất bao lâu? Đến chỗ nào để ngồi quên?” Tôi không vui hỏi.

vì sao chuyện quan trọng như vậy, anh ấy lại im lặng không nói?

” anh không nói với em, Anh muốn rời đi mà không từ biệt sao?”

” Vì sao lại không….. Lần trước không tìm thấy ta, em nóng lòng đến tuyệt vọng, ta nào có nhẫn tâm để em nếm trả thêm lần nữa”. Anh ấy cười nhẹ, dơ tay ôm lấy tôi ngồi trêи cửa sổ.

cái cửa sổ nho nhỏ này, đã chịu tải quá nhiều cảm xúc.

Vừa mới bắt đầu, ban đêm là đau khổ nhất, đến bây giờ, ban đêm cũng là đau khổ nhất.

Lúc không yêu cũng thống khổ, hận không thể rời xa.

Lúc yêu rồi cũng thống khổ, sợ lại bị chia xa.

” Tôn thần tiên gia cũng phải độ kiếp, Tuy rằng ta vì thần chức này mà tích lũy Thiện nghiệp, cũng không có kiếp nạn nào lớn, nhưng mỗi lần đến chu kỳ nhất định, ta cần phải ngồi quên, để thoát khỏi tạp niệm, ác niệm thôi “. Anh ấy giơ tay ôm lấy đầu của tôi.

Đầu ngón tay mát rượi …

Tôi đã quen với việc anh ấy đạp Trăng mà đến.

Dưới ánh trăng lành lạnh, anh ấy từng bước từng bước đi đến giường tôi

Bây giờ đột nhiên nói muốn ngồi quên……

Tôi không thể chấp nhận được.

“Anh … Có phải … Sẽ rời khỏi em thật lâu?”

Sự chua xót của lục phủ ngũ nội tạng bắt đầu xuất hiện.

——–Bao lâu? Đã bao lâu rồi không có cảm giác như vậy?

“… Đừng khóc.” Anh ấy cau mày.

Làm sao có thể ngăn được loại cảm xúc này?

Hiện tại tôi đối với mọi chuyện đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Nhìn thấy quỷ quái yêu ma, phần còn lại của tay chân đã bị cụt, đều sẽ không còn sợ đến mức tay chân luống cuống, kinh hoàng Khóc thút thít nữa

Nhưng làm sao tôi có thể chịu đựng được, cùng anh ấy chia lìa? Cái này quả thực giống như xé nát trái tim tôi vậy, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng làm tôi hít thở không thông

” Vậy thì anh phải ngồi quên bao lâu? Trăm Năm? Hãy nhiều hơn thế nữa? Em và hai tiểu bảo bảo đi đâu để chờ anh, chúng ta phải như thế nào mới có thể chờ được anh? Nếu em không thể chứng Đạo Thành Tiên, liệu sau khi chết đi có thể ở minh phủ chờ anh không? Em ……”

” Mộ Tiểu Kiều!” Anh ấy gầm nhẹ một tiếng.

Ngữ khí lạnh băng, khuôn mặt lãnh đạm, còn có lửa trong ánh mắt ….. Anh ấy tức giận

” …. Đừng để cho ta tứ chi như cuồng, sẽ nhập ma, hiểu chưa?” Anh ấy véo cằm tôi

“Không hiểu, không hiểu, không hiểu!” Tôi khóc lóc nhìn anh ấy:” Anh nói muốn ôm em mãi không buông, còn nói sẽ để em chân không chạm đất, lúc nào cũng ôm ở gối đầu, tất cả là chỉ để dỗ giành thôi sao?”

” Anh còn nói muốn sinh nhiều Tiểu Bảo Bảo…. Nhưng giờ anh lại muốn đi ngồi quên, vậy sinh tiểu bảo bảo như thế nào?”

” Không có anh dạy, em biết tu hành như thế nào? Một ngày nào đó nếu chết đi, cho dù có bước vào vòng luân hồi, còn có thể chất không sợ âm tà nhập thể, tiếp tục làm tiểu thê tử của anh không?”

” em ….. Một đêm không thấy anh sẽ rất hoảng sợ, một ngày không thấy anh sẽ miên man suy nghĩ, em không muốn rời xa anh……”

Tôi trút hết cảm xúc của mình ra, đầu ngón tay lạnh lạnh của anh ấy, gạt đi Nước mắt cho tôi.

” Đừng náo loạn, ngưng thần ngồi quên là tu hành cơ bản nhất của Tiên gia, ở trêи Cửu trùng Thiên, những lão nhân đó có thể tùy tiện đại mộng Ngàn Năm, ta không có Đạo Hạnh đó, ta chỉ là ngưng thần tụ khí bài trừ ác niệm tạp niệm mà thôi”. Anh ấy nhíu mày nhìn tôi.

Đã lâu rồi anh ấy không có nhìn tôi như vậy, tôi thật không quen mắt

Tôi sụt sịt: “phải bao lâu..”

Anh ấy khẽ nheo đôi mắt lại, đôi môi mát lạnh lướt qua môi tôi:” cái này, còn xem em có để cho ta bớt lo lắng cho không đã, ít thì vài năm, còn nhiều thì …..”

Tôi không để cho anh ấy nói hết, vội vàng dùng đôi môi rối loạn đi lên.

Môi chạm vào hàm răng, đau quá.

Môi lưỡi dây dưa đến cực hạn, cơ hồ đã quên mất ɖu͙ƈ vọng đang bùng cháy trong cơ thể của mình.

Chỉ muốn hôn môi

Chỉ muốn hôn môi …

Giống như thực vật đói khát, hút cam lộ của rừng tiên, tôi đều không phân biệt được cái lạnh lẽo ở khoé môi kia là nước mắt hay là nước miếng

Ẩm ướt lạnh lạnh, chật vật đã lâu

“… Ngoại trừ ở trêи giường, ta không muốn nhìn thấy em khóc.” Anh ấy thì thầm vào tai tôi:” nếu em muốn ta nhanh chóng trở về, phải ngoan ngoãn đừng gây náo loạn, đừng làm cho ta canh cánh trong lòng, sẽ nhập ma”.

“……Vâng.”

Cái trán của tôi áp vào cổ anh ấy, mỗi khi anh ấy nói một lời, yết hầu lại nhẹ nhàng di chuyển, làm tim của tôi đập thật mạnh.

Hoá ra yết hầu cũng có thể gợi cảm như vậy?

Tôi giơ tay sờ sờ, anh ấy nhíu mày cầm tay tôi hỏi:” em làm cái gì vậy?”

” ….. Em muốn chạm vào một chút”

“Hừ …” Anh ấy cười khổ lắc đầu, buông tôi ra cho tôi sờ, chậm rãi nói: ” lần trước lúc ta ngồi quên vứt bỏ đi ác niệm, đã bị Quỷ Vương Mặt máu dung hợp, cho nên hắn mới thoát khỏi minh phủ làm ác, lần này không thể để sơ suất như vậy được, Ta muốn đến thanh hoa nhạc trường giới, muốn mượn địa bàn của Đại tôn thần dùng một chút, em không cần lo lắng, tìm không thấy ta”.

“… Vậy bao lâu em sẽ tìm được anh.”

” ừm, sẽ không lâu lắm, yên tâm đi,”. Anh ấy khẽ cười nói:” thấy bộ dạng làm nũng của em, làm ta càng thêm lo lắng, …. Muốn em sớm thuận theo, vậy thì tromg khoảng thời gian kia, chúng ta làm sao bực bội được?”

” đây là lẫn nhau thuận theo, lúc trước anh đối sử với em không tốt”. Tôi than thở:” anh cần phải ngưng thần ngồi quên, vậy công chúa quỷ kia chẳng phải sẽ càng lộng hành hơn sao?”

Anh ấy lắc đầu cười tủm:” ta đã mai phục trước, chuẩn bị ở sau, còn xem em nắm bắt cơ duyên như thế nào….. Tiểu Thê Tử, ngoài em ra, ta chưa có vì ai mà phí nhiều tâm tư như vậy cả”.

“….. Bỏ em xuống, còn không biết xấu hổ mà nói ra”

” Em muốn đi dưới chân Thiên Tử, nhớ phải đề phòng Nhân Tâm ( lòng người)…… Em có biết vì sao từ xưa đến nay kinh thành luôn coi trọng phong thủy không? bởi vì trong trung tâm của quyền lực, con người có trường khí hỗn loạn nhất”.

Anh ấy ở vành tai tôi, thấp giọng nói:” không phải ta đã nhắc nhở em, vành tai là biểu tượng cho Phúc Đức rồi sao, nếu đã xỏ lỗ tai, nhớ phải bổ sung thêm vào!”.

” Có hai Tiểu Bảo Bảo rồi làm sao đeo được những thứ đó, nếu không cẩn thận sẽ làm tổn thương bọn chúng”. Tôi nhíu mày trả lời

“… ừm.” Anh ấy hôn lên vành tai của tôi, không nói thêm gì.

Tôi được anh ấy ôm vào lòng, chìm trong giấc ngủ, một đêm như vậy, chưa từng có bao giờ, anh ấy ngồi trêи cửa sổ, nhìn nhật nguyệt bên ngoài thay đổi.

” Tiểu Kiều?” Anh tôi lay vai tôi, lo lắng hỏi:” sao em lại mất hồn vậy?”

Tôi sẽ xoa xoa đôi mắt, lau đi một chút ẩm ướt, bĩu môi nói:” ….. Nếu rảnh em sẽ kể chi tiết cho anh nghe”

” Đi thôi, đây là lần đầu tiên đi xa nhà, em có sợ không?”

” Có anh ở đây, thì em sợ cái gì?” Tôi cười vỗ vỗ mặt.

Đừng khóc.

Khi anh ấy trở lại, ngươi phải mạnh mẽ hơn, Mộ Tiểu Kiều

Lâm ngôn thấm vẫy tay nhìn chúng tôi, còn tôi đi theo anh tôi vào khoang vip.

Dịch: vi vu

———————