Mối Tình Âm Dương Vĩnh Cửu (Chồng Ta Là Quỷ Vương)

Chương 573



Dịch: Vi Vu

"Làm Tiểu Tam mà còn có nỗi khổ sao? Đây là lần đầu tiên ta nghe nói đến chuyện này!" Anh tôi chế nhạo không thương tiếc.

Cô ấy lại cúi đầu, hai sợi tóc dài xõa xuống che hơn nửa khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy đôi môi đỏ như máu, buổi tối nhìn bộ dạng này, nhất định sẽ khiến người ta sợ hãi!

Sau khi Thiệu Nhất Hàng biết cô gái này là người, hắn lập tức từ phía sau anh tôi đi ra.

Hắn nhìn cô gái trẻ, lạnh giọng nói: " ngươi không cần giả bộ đáng thương. Trên đời này ruồi bọ chỉ biết ăn những thứ có mùi, nếu hai cái háng của ngươi rộng quá, không kiểm soát được mùi, thì tự nhiên sẽ có ruồi bọ đến, giả bộ ngây thơ cái gì?"

phun……

Suýt chút nữa thì máu của tôi bắn xa ba thước, Thiệu Nhất Hàng cũng là cái lưỡi độc?

Hình ảnh cậu ấm tuấn tú trước đây của hắn đều là giả vờ sao?

Anh tôi trợn mắt há mồm quay đầu nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia “ngưỡng mộ”.

Cô gái cúi đầu đến càng thấp hơn.

"Đinh..." Tầng cao nhất đã tới.

Ngoan ngoãn ở trong thang máy này lâu rồi, khu dân cư cao tầng sang trọng này cao quá.

Tôi đang đứng trong thang máy, nhìn ra cửa sổ kính cường lực trên tường, cảm thấy hơi choáng váng nên vội vàng quay lại đứng bên cạnh anh tôi.

Anh tôi đưa tay ôm lấy tôi, nhìn trái nhìn phải, toà nhà này có một thang bốn hộ gia đình, nhưng tầng cao nhất chỉ có hai hộ gia đình.

Hai hộ gia đình này đều là những ngôi nhà cao tầng sang trọng, diện tích rộng.

Theo Thiệu Nhất Hàng nói, giá trị thị trường của căn nhà này có lẽ hơn 30 triệu, bạn của hắn rất giàu, một gia đình có tiền như vậy, có kẻ thứ ba chen chân, nếu ly hôn mà phân chia tài sản, thì cũng sẽ được một khoản tiền khổng lồ, hà tất gì phải cực đoan mà đi nhảy lầu tự sát?

Hơn nữa... hầu hết những kẻ có tiền đều khá cởi mở, vì vậy họ sẽ không thể chịu được bất kỳ cú sốc tình cảm nào.

Thiệu Nhất Hàng có nói cẩu huyết của gia đình này rất kỳ lạ, ngữ khí còn có chút chế giễu, không biết có câu chuyện nào làm đổi mới tam quan.

“Đây.” Thiệu Nhất Hàng chỉ vào cánh cửa bên trái.

Tôi theo thói quen quan sát xung quanh, nhìn thấy một bó cành cây mềm mại buộc vào cửa chống trộm bên phải ngôi nhà.

Tôi chọc anh tôi, ra hiệu cho anh nhìn về phía sau của cánh cửa kia.

Đó là cành liễu, hiện tại phương bắc đang là mùa đông, trên cây liễu chỉ còn lại có cành, trên cửa liền buộc một bó cành trụi lụi.

Cùng với ngọn đèn dầu xa hoa ở gian cầu thang và cửa chống trộm có mã khoá thật không hợp nhau.

Thiệu Nhất Hàng kinh ngạc hỏi: "Ngươi đang nhìn cái gì?"

“Ai sống trong ngôi nhà này?” Anh tôi hỏi.

Thiệu Nhất Hàng nhíu mày nói: "Làm sao ta biết được? Đợi chút nữa hỏi Lão Tề xem hắn có biết không?"

Ở các thành phố lớn hàng xóm không quen biết nhau là chuyện bình thường, chúng tôi bước đến trước cửa nhà của người tên là " Lão Tề" bạn của Thiệu Nhất Hàng, hắn ấn chuông cửa, chờ người bên trong ra mở cửa

Tôi nhân cơ hội này nhìn "Tiểu Tam" đang cúi đầu theo chúng tôi.

Tiểu Tam cô nương này thoạt nhìn trông như một sinh viên đại học, gương mặt được trang điểm giống nữ quỷ kia không che giấu được vẻ trẻ con.

Sinh viên làm Tiểu Tam, đây cũng không phải là tin tức gì mới mẻ.

Một số là theo nhu cầu, một số là chơi bời, v.v.

Loại chuyện này không thể nói ai đúng ai sai, nhưng kiểu ví với ruồi bọ của Thiệu Nhất Hàng rất chuẩn xác.

Bên trong cánh cửa gỗ đào nặng nề mở ra, một người đàn ông tóc tai bù xù, râu xồm xoàm đứng sau cánh cửa chống trộm, qua lan can nhìn chúng tôi.

“Ngươi được lắm, trong nhà có chuyện lớn như vậy, mà ngươi vẫn có thể mơ màng!" Thiệu Nhất Hàng nhíu mày.

Lão Tề trông chừng ba mươi tuổi, khí chất nghệ sĩ u sầu, chậm rãi nói: " không rượu sinh mộng tử thì ta phải làm sao? Ta phải đối mặt với chuyện này như thế nào--"

Lời còn chưa dứt, hắn đã nhìn thấy " Tiểu Tam" đang đứng sau lưng chúng tôi.

Trong nháy mắt, thân thể của hắn giống như bị nhiễm điện, hai mắt lồi ra, sắc mặt trắng bệch, lao thẳng đến phòng chống trộm ——

“Vợ?!” Hắn khàn khàn gầm nhẹ lên một tiếng.

Chúng tôi sửng sốt, bất giác lùi lại.

Tiểu Tam ngẩng đầu lên, nở một nụ cười khó coi đến sầu khổ: "Cái đó... Tề ca, là em..."

Đôi mắt lão Tề sững lại vài giây, sau đó dần dần bình tĩnh lại.

Biểu cảm này có vẻ đối với Tiểu Tam cũng không được yêu thích lắm nhỉ?

Hắn mở cửa chống trộm, nói: "Vào nhà nói chuyện..."

Căn phòng lộn xộn, cảnh sát đến khám xét sau khi vụ tai nạn xảy ra, lão Tề hẳn là không còn tâm trí dọn dẹp, đồ đạc vứt bừa bãi, trong bếp còn có một đống hộp cơm.

"Lão Tề, đây là hai vị đại sư của Mộ Gia, bọn họ rất lợi hại, cô nương này đã từng gặp đại trưởng lão, chuyện của ngươi, đại khái ta đã nói qua, giờ ngươi có thể bổ sung thêm vài chi tiết đi!" Thiệu Nhất Hàng giới thiệu chúng tôi với Lão Tề.

Anh tôi đưa tay ra, bắt tay với Lão Tề, hỏi thẳng: "Đã mấy ngày rồi? Thời gian cụ thể xảy ra tai nạn là khi nào?"

"Bốn ngày... hôm xảy ra tai nạn là nửa đêm, Gần đây chúng ta thường xuyên chiến tranh lạnh, ngủ phòng riêng. Ta còn không biết là cô ấy đã nhảy xuống, sáng sớm có người đi tập thể dục nhìn thấy báo công an, ta mới biết.... Lúc đó thi thể đã cứng ngắc, máu đã ngưng tụ thành băng... " Lòng hắn còn sợ hãi.

“Trước đây cô ấy có biểu hiện gì bất thường không?” Anh tôi nhíu mày hỏi.

Lão Tề liếc mắt nhìn Tiểu Tam, Tiểu Tam đáp: "... Tề phu nhân thường cãi nhau với ta, cho nên ta cũng không rõ lắm..."

Thường xuyên cãi nhau với ngươi?

Nói như vậy hai người thường xuyên gặp nhau?

Thiệu Nhất Hàng nghe xong đột nhiên cười lạnh một cái --- nhất định hắn biết điều gì đó.

Anh tôi đối với những mối liên hệ tình cảm này không hứng thú lắm, anh nhún vai, nói: " được rồi, điều tra là việc của cảnh sát, ta sẽ không hỏi nhiều, Tề Tiên Sinh ngươi muốn ủy thác chúng ta làm gì? Trừ tà bắt quỷ thì Kim Kiều Độ U Phù Chú của em gái ta là nhất, trấn trạch, hoá sát, bố cục phong thủy thì tìm ta!"

Lão Tề nhất thời mở miệng, hỏi: " thu hai lần tiền sao?"

Phun... tên này, giàu như thế mà còn tai quái?

Anh tôi cười nói: "Chỉ thu một lần, đừng lo lắng, chúng ta là người thiện tâm."

"Được rồi... Ta cảm thấy phòng của cô ấy có chút vấn đề, ta đến bây giờ vẫn không dám tới gần... Ta nghe nói mặc quần áo đỏ sẽ thành lệ quỷ, bảy ngày đầu hoàn hồn sẽ quay lại báo thù, ta sợ cô ấy sẽ giận chó đánh mèo với ta..." Mặt Tề tái mặt.

“Vậy thì chúng ta trước tiên hãy đến phòng của cô ấy nhìn xem!" Anh tôi nói.

Nữ chủ nhân tử vong do nhảy lầu ngủ trong phòng ngủ chính của căn nhà này, bên trong là phòng quần áo và phòng tắm, trộng rãi mà xa hoa.

" Trên trần nhà có đèn pha lê hình nón, trường khí hỗn loạn giống như mũi tên đang treo; cửa phòng tắm và cửa phòng ngủ đối diện nhau, đó là điều cấm kỵ..." Tôi thì thầm với Lão Tề, kết quả vừa quay lại, Lão Tề không có cùng tôi đi vào, Vẫn đứng ở cửa với Tiểu Tam

Anh tôi cười nói: " thôi bỏ đi, Lão Tề chắc hẳn không muốn bước vào cái phòng này, đừng làm khó người khác, hehe..."

Hehe?

Cười quỷ dị như vậy để làm gì?

- ------------------