Mười Năm Yêu Anh Nhất

Chương 4



Cậu thật sự không muốn tính toán nữa, tâm sức đã sớm tiêu hao hết không còn chút gì. Cả thể xác lẫn tinh thần của Hạ Tri Thư đã bị những lời nói dối suốt mười bốn năm này vét sạch.

Lúc Tưởng Văn Húc bước ra khỏi phòng tắm, Hạ Tri Thư đã nằm trên giường. Hắn ôm cậu từ sau lưng, lúc này mới giật mình nhận ra người trong ngực còn gầy hơn so với lúc nhìn thấy: “Em đã gầy đi bao nhiêu vậy?”

“Không thấy ngon miệng nên ăn ít hơn chút.” Hạ Tri Thư nhàn nhạt đáp, giữa lông mày là một mảnh hiu quạnh.

Tưởng Văn Húc không nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Tri Thư, cúi đầu hôn dọc xuống từ vai cậu, lại có mấy phần ôn nhu cẩn thận hiếm thấy và một chút ý tứ lấy lòng mơ hồ.

“Em mệt lắm, không muốn làm.” Hạ Tri Thư nghiêng người khẽ đẩy Tưởng Văn Húc một cái.

Thật ra Tưởng Văn Húc buông thả bên ngoài đã ăn rất no rồi, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái với lời từ chối của Hạ Tri Thư. Trong mắt hắn, Hạ Tri Thư vẫn luôn rất dịu ngoan, muốn gì cứ lấy, do đó sắc mặt hắn hơi trầm xuống: “Nhiều ngày như vậy mà không muốn anh?”

Hạ Tri Thư quay lưng về phía hắn, tắt đèn bàn: “Em chỉ lạnh nên không thoải mái, đừng tuỳ hứng nữa, đi ngủ sớm chút đi.”

Tưởng Văn Húc hơi bực bội, trực giác hắn biết rằng Hạ Tri Thư tuyệt đối có chuyện lừa mình, hơn nữa không phải là chuyện nhỏ. Nhưng bình thường Hạ Tri Thư rất ít biểu lộ cảm xúc ra ngoài, khiến người ta không tìm ra chút manh mối nào. Huống hồ Tưởng Văn Húc cũng chột dạ, chơi lâu như vậy mới về nhà nên hắn cũng không tiện hỏi nhiều, xoay người lại cũng định ngủ.

Hạ Tri Thư mở to mắt trong bóng tối, đầu cậu vẫn đang đau, thời gian mất ngủ đã kéo dài gần nửa tháng. Cứ nghĩ rằng có Tưởng Văn Húc ở bên cạnh thì trong lòng sẽ thoải mái hơn một chút, không ngờ lại càng khó khăn hơn.

Còn nhớ mẹ cậu đã nói, hai người đàn ông sao có thể lâu dài được, không có pháp luật bảo vệ, không được người thân chúc phúc, thậm chí đến một đứa con làm ràng buộc cũng không tạo ra được. Chỉ dựa vào tình yêu thì có thể chống đỡ được bao lâu? Anh ta yêu điểm nào ở con cũng có khả năng phát hiện điểm đó tốt hơn ở người khác để thay thế. Đến khi con bắt đầu mong người mình yêu nhớ lại tình cũ thì cũng đồng nghĩa với lúc đoạn tình này đã đứt.

Nhưng vẫn không nỡ lòng rời đi… Hạ Tri Thư nhẹ nhàng xoay người lại. Giấc ngủ của Tưởng Văn Húc rất tốt, đầu dính gối là vào giấc được ngay. Hạ Tri Thư nhẹ ngàng ôm lấy eo hắn, thấp giọng nói: “Không đến một năm… Em mặc kệ anh chơi thế nào ở bên ngoài, chỉ cần đừng ầm ĩ trước mặt em, em đều có thể chịu đựng….”

Tưởng Văn Húc theo phản xạ ôm lấy Hạ Tri Thư vào ngực, cọ cọ mặt vào mái tóc mềm mại của Hạ Tri Thư, lẩm bẩm: “… Tiểu Thư…”

Nước mắt của Hạ Tri Thư chầm chậm xuôi xuống thái dương, lặng lẽ rơi trong đêm khuya vắng. Cậu quá nhớ tình cũ, đã đến mức như bây giờ mà vẫn không nỡ rời đi.

Lúc trước người được theo đuổi là Hạ Tri Thư, nhưng người trả giá ngần ấy năm cũng là cậu. Sau khi công việc của hai người đi vào quỹ đạo, Tưởng Văn Húc liền không muốn cậu xuất đầu lộ diện nữa. Hạ Tri Thư đồng ý, học làm việc nhà học nấu ăn để chăm sóc hắn. Cổ phần cũng chung với Tưởng Văn Húc, không ngờ bây giờ mình lại sắp thành người không có tài sản.

Thậm chí trong tay Hạ Tri Thư còn không dư dả bằng tình nhân được Tưởng Văn Húc cưng chiều. Chữa bệnh quả thật như đốt tiền, Hạ Tri Thư nói sẽ cân nhắc, một phần là vì sợ hãi, phần còn lại là không muốn bại lộ sự quẫn bách khó khăn trước mặt người khác.

“Đừng tàn nhẫn với em như vậy… Nhiều năm em không cùng với anh đã thật sự giận rồi… Anh còn bắt nạt em nữa, lần này em thật sự sẽ rời bỏ anh…”

Sau khi bị bệnh, Hạ Tri Thư suy nghĩ rất nhiều. Cậu cũng nghĩ tới nếu như lúc trước không liều lĩnh chọn con đường theo Tưởng Văn Húc, liệu bây giờ cuộc sống của cậu có phải đã hoàn toàn khác rồi không? Người thân vẫn còn, cậu cũng sẽ có bạn bè của mình, sẽ có người yêu thật sự xứng đáng cùng đi đến cuối đời, còn được người ngoài chúc phúc. Một đời bình an trọn vẹn, giống như những người bình thường khác.