Này, Học Sinh Chuyển Trường

Chương 26



Các học sinh trong lớp quốc tế thật sự đã gian lận tập thể, ngay sau khi bài thi được mở ra, một nhóm người đã trả lời gần như giống hệt nhau, trong số đó, bài thi của Minh Hi cũng được lật ra và đặt lên trên.

Một số giáo viên còn lật lại thiết bị giám sát và xác nhận có việc gian lận tập thể này.

Trước giờ họ không quan tâm đến chuyện gian lận hay không gian lận trong lớp quốc tế nhưng lần này thành tích dao động quá nhiều, có người tố cáo, lần đầu tiên giáo viên coi trọng việc này.

Hoàng Hoa muốn giúp bọn họ vãn hồi nên đã dành ra một nửa thời gian của lớp, cuối cùng đã có câu trả lời.

“Tất cả học sinh gian lận sẽ bị trừ 100 điểm.” Hoàng Hoa vẫn nói tiếng Anh nhưng may mắn thay Minh Hi bây giờ đã có thể hiểu được, sau đó Hoàng Hoa nhìn cô, “Bao gồm Minh Hi.”

Minh Hi dưới cái nhìn chăm chú của tất cả bạn học nỗ lực mỉm cười.

Không có việc gì cả.

Đã làm sai thì phải chịu trách nhiệm.

Không có việc gì cả……

*

Công khai xử phạt giống nhau.

Giờ giải lao công bố bảng danh sách, rất nhiều người đã xem bảng thành tích trước đó, lời đồn về Minh Hi đã sớm lan truyền.

Lãnh đạo trường có lệ mà xử lí việc gian lận của lớp quốc tế, không đổi tờ danh sách lớn đã dán, chỉ ở bên cạnh dùng chữ viết tay sửa lại một chút.

Tổng điểm của Minh Hi bị gạch bỏ, đổi thành 613 điểm.

Sau đó viết một đoạn ghi chú: Xác nhận gian lận, tổng điểm giảm 100.

Danh sách điểm trung bình của từng lớp kết quả của lớp quốc tế cũng bị gạch bỏ.

Sau khi tính điểm trung bình lại một lần nữa, điểm trung bình lớp quốc tế lại giảm xuống 84 điểm.

Cũng viết một đoạn ghi chú như cũ: Xác nhận gian lận, điểm trung bình giảm 84.

Lúc này trước bảng danh sách càng thêm náo nhiệt.

Nhiều người đến hóng chuyện lớn này.

Hôm nay có thể nói là là thay đổi chóng mặt.

Buổi sáng toàn bộ trường học đều sôi trào, trường quốc tế Gia Hoa thành lập nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên có chuyện học sinh lớp quốc tế đè bẹp học sinh lớp hỏa tiễn.

Vẫn là Minh Hi và Đường Tử Kì hai nhân vật đem lại cảm giác đối lập.

Những người này đều đồn rằng: Minh Hi nóng bỏng đó chẳng những trở nên xinh đẹp mà còn thành học bá.

Ngay sau đó, giữa trưa trường học liền xác nhận học sinh lớp quốc tế gian lận, Minh Hi cũng bị trừ một trăm điểm.

Lộ đề.

Lúc trước đã nghe có người la hét ầm ĩ chuyện này, những người này náo loạn muốn đi báo cáo, không ngờ buổi chiều điểm liền thay đổi, thật đúng chính xác là gian lận.

Đám địa chủ lớp quốc tế này thật là thần thông quảng đại, có tiền liền có thể sai khiến quỷ ma, tự mình tiêu tiền để có cái danh hạng nhất?

Điên rồi à?

Cô ta là muốn đem mình xào thành đỏ khiến cho Ấn Thiếu Thần chú ý sao?

“Lộ đề à…… nên bị trừ hết điểm. Tại sao chỉ bị trừ một trăm điểm? Thật không công bằng!”

“Đúng vậy, tôi thực sự không hiểu Minh heo nghĩ gì, không cần thiết phải gian lận như thế chứ?"

“Nghe nói là đánh cược với học sinh lớp hỏa tiễn nên mới chó cùng rứt giậu đi mua đề.”

“Hiện tại bị xác nhận gian lận, có ngốc không chứ?”

“Nhìn bộ dạng của cô ta không giống như là người sẽ học hành chăm chỉ, chắc là đã quen rất nhiều bạn trai, không biết đã bị bao nhiêu người ngủ qua rồi.”

“Đúng vậy, chân của cô ta cũng không cao, đừng nói đến chuyện gầy, cô ta chỉ làm thông thoáng phần eo của mình thôi. Ấn Thiếu Thần mắt mù hay sao lại coi trọng cô ta? Có lẽ cũng chỉ là muốn ngủ chơi thôi.”

Đám người càng nói càng quá đáng, ngay sau đó liền nghe được một trận tiếng kêu sợ hãi.

“Ầm!”

Một trận rối loạn.

Ấn Thiếu Thần đứng cách đó không xa, hơi nâng cằm nhìn đoàn người, mang theo vẻ kiêu ngạo khiến người ta sợ hãi không dám tới gần.

Anh bất ngờ giật quả bóng của học sinh khác đá vào người đang nói lung tung, quả bóng đập vào đỉnh đầu của người đó một cách chính xác, trong tích tắc hắn ta bị đập vào cả hai lỗ mũi và chảy máu mũi.

Quả bóng bật trở lại, Ấn Thiếu Thần dùng ngực chặn lại, rồi dùng lòng bàn chân giẫm lên, nhằm vào người đó đá tiếp.

Những người xung quanh đã sớm tản ra như một đám thú, người kia cũng sẽ không để bị đá tiếp, lập tức dang rộng chân ra để né tránh, quả bóng bay sượt qua đáy quần của hắn ta.

“Chân của mày có thể để lọt qua một quả bóng, là bị bò tấn công à?” Ấn Thiếu Thần lạnh như băng hỏi.

Anh không đá trượt mà cố tình phán đoán trước.

Người kia đến trả lời cũng không dám.

Hàn Mạt cũng nghe thấy những lời đó, tức giận đến mức đứng trước đám đông hét lên: "Đó là thành tích mà Minh Hi tự mình thi được. Cô ấy chỉ bị kết tội gian lận vì cho chúng tôi chép bài thôi."

Mọi người ở đây không ai dám đáp lời.

Ấn Thiếu Thần quay đầu đi lên lầu, Hàn Mạt, Thiệu Dư cũng đi theo sau.

Vừa đi khỏi không được bao lâu, bọn họ liền nghe thấy có người lẩm bẩm: “Ai mà tin chứ.”

“Đúng vậy…… học tập tốt thật có thể vào lớp quốc tế sao?”

Hàn Mạt tức giận quay đầu, muốn trở lại cho đám người miệng mồm đê tiện kia một trận nhưng lại bị Ấn Thiếu Thần ngăn lại: “Đánh không được.”

Hàn Mạt dừng bước: “Tôi nghe được đã tức giận như vậy, Minh Hi nghe được thì sẽ thế nào? Lúc khai giảng đã bị một đám người bu lại mắng, cô ấy lại còn có thể cười ha ha, giờ tôi nghĩ lại cảm thấy cô ấy thật trâu bò.”

“Thật ra Minh Hi có làm sai gì đâu……” Thiệu Dư cũng nói.

Bước chân của Ấn Thiếu Thần dừng lại.

Minh Hi lúc khai giảng bị đối xử như vậy, cũng có một phần công lao gắp lửa bỏ vào của anh.

Nếu anh không nói gì, nhiều lắm là sau khi Minh Hi chuyển đến đây bị cả lớp đối xử lạnh nhạt thôi.

Nghĩ đến đây, tim Ấn Thiếu Thần đột nhiên thắt lại.

Cảm giác này thật khó lí giải, chính anh cũng không hiểu được.

Hối hận sao?

Lúc ấy anh cũng không biết Minh Hi hoàn toàn không giống với trước kia.

Nếu là Minh Hi của trước đây, bị như vậy là xứng đáng.

Nhưng Minh Hi của hiện tại thì sẽ chỉ làm người khác cảm thấy đau lòng.

Bọn họ trở lại lớp, đi đến gần liền nghe được âm thanh mắng chửi người của Phùng Mạn Mạn.

“Sao tôi lại không biết xấu hổ chứ, Đường Tử Kì lớp các người mới là không cần mặt mũi kìa! Thật sự cho rằng tôi vì cậu mà làm ầm ĩ à, xem trọng bản thân mình quá đó, Đường Tử Kì làm chuyện gì thì cô ta tự hiểu rõ!”

Ngay sau đó chính là âm thanh phẫn nộ của Dương Hào: “Xông lên đánh người, thật sự là không thay đổi chút nào, ngu ngốc bao che thì cũng nên có giới hạn, cậu làm người ngay cả giới hạn cũng không có. Minh Hi chính là gian lận, không biết xấu hổ, không có thành tích còn cứng đầu giả bộ như người bị hại, cô ta cảm thấy mình có thể duy trì bao lâu? Bây giờ bị phát hiện gian lận thì nên cư xử tốt một chút, bằng không về sau càng mất mặt thôi.”

“Cậu nghe không rõ tiếng người hả?” Phùng Mạn Mạn tức giận đến mức tăng âm lượng lên.

“Nói những lời đó ai mà tin chứ? Lừa quỷ à? Còn làm loạn đổ oan cho người khác nữa à?” Lúc Dương Hào nói chuyện, còn muốn duỗi tay đẩy bả vai Phùng Mạn Mạn một cái, kết quả là bị người khác giữ cổ tay lại.

Dương Hào ngẩng đầu nhìn Thiệu Dư, theo bản năng rùng mình một cái, quả nhiên thấy Ấn Thiếu Thần đang đứng ở bên cạnh.

Hắn ta là kiểu thích bắt nạt kẻ yếu, hiện tại hoàn toàn không dám kiêu ngạo.

Dương Hào lập tức rút tay về, lùi lại một bước giải thích: “Lần này không phải tôi khơi chuyện, vẫn là Phùng Mạn Mạn lớp các người, không phân biệt tốt xấu mà vọt vào trong phòng học tát Đường Tử Kì một cái, tôi thấy quá đáng mới nói vài lời công bằng thôi.”

“Lời nói công bằng chó má, không có ý nghĩa gì cả, cậu nghiêng về một phía.” Phùng Mạn Mạn tức giận đến đỏ bừng mắt, lúc nói chuyện cái mũi đau xót, thiếu chút nữa là khóc.

Giờ nghỉ trưa Minh Hi được Hoàng Hoa gọi đến văn phòng.

Bất kể vì nguyên nhân nào khác, đáp án là từ Minh Hi truyền ra, Minh Hi chính là người chịu trách nhiệm chủ yếu, bị Hoàng Hoa gọi đến một mình dạy bảo, cộng thêm viết một bản kiểm điểm.

Phùng Mạn Mạn không nuốt được chuyện này, cùng Lưu Tuyết chạy tới chỗ giáo viên bên kia trinh sát, xác định đúng là Đường Tử Kì báo cáo, lập tức vô cùng tức giận.

Đường Tử Kì cùng phòng thi với bọn họ, đương nhiên biết chuyện bọn họ truyền đáp án, một phát báo cáo chính xác bọn họ.

Phùng Mạn Mạn tính tình bốc đồng, sau khi biết chân tướng lập tức vọt tới lớp hỏa tiễn tát Đường Tử Kì một cái.

Đường Tử Kì ngày thường là một cô gái điềm đạm, bởi vì tính cách dịu dàng ân cần, còn vô cùng xinh đẹp, thông minh nên luôn rất được yêu thích.

Nhìn thấy Đường Tử Kì bị “chị đại” khét tiếng đánh, lớp hỏa tiễn nhất định sẽ bảo vệ Đường Tử Kì.

Dương Hào cảm thấy chuyện này có liên quan đến mình, hắn ta không theo đuổi Đường Tử Kì nữa nhưng sẵn sàng ra mặt khi Đường Tử Kì cần, vì vậy hắn ta đã cãi nhau với Phùng Mạn Mạn.

Ngay sau đó, ba người Ấn Thiếu Thần liền lên lầu.

Ấn Thiếu Thần đi tới, nhìn về phía Đường Tử Kì.

Đường Tử Kì đang được hai nữ sinh đỡ, cô ấy một tay bụm mặt, đang ào ào rơi nước mắt, sau khi thấy Ấn Thiếu Thần liền theo bản năng mà nhìn về phía anh.

Giọt nước mắt trong suốt treo trên hàng mi mảnh mai, đôi mắt đẹp như ngọc như sương.

“Cậu thật sự thiếu tiền sao?” Ấn Thiếu Thần mở miệng hỏi cô ấy.

“Cái gì?”

“Cậu không đạt được phần học bổng hạng nhất kia liền không vừa mắt người khác, là bởi vì thiếu tiền sao? Hay đơn giản là ghen tị?”

“Không phải như vậy……”

“Cậu qua đây biểu diễn một tiết mục, tôi cho cậu số tiền gấp ba, thế nào?” Ấn Thiếu Thần nhướng mày, âm thanh khi hỏi trầm thấp nhưng mà nội dung thật sự rất có tính làm nhục.

Xem cô ấy là loại người gì chứ?

Đường Tử Kì khó có thể tin mà nhìn Ấn Thiếu Thần, không thể ngờ rằng Ấn Thiếu Thần lại đối xử với cô ấy như thế.

Cô ấy trong nháy mắt thất vọng tột đỉnh, kiềm chế nước mắt, quật cường mà nói: “Cậu dựa vào đâu mà lại nói tôi như vậy?”

“Dựa vào việc tôi không thiếu tiền.” Trả lời xong cười khinh miệt.

Những người xung quanh bu lại xem ngày càng nhiều.

Rất nhiều người nghe nói có nào nhiệt, liền tụ lại đây xem.

Đồng thời trong lúc xem náo nhiệt, những người này còn nghị luận sôi nổi.

Đường Tử Kì nhìn những người thờ ơ lạnh nhạt đó, sau đó nhìn về phía Ấn Thiếu Thần đối xử hờ hững với mình, lại mở miệng nói: “Cho dù cậu độc đoán cũng không thể không phân biệt đúng sai đen trắng như vậy.”

Ấn Thiếu Thần đứng thẳng dậy, nhìn Đường Tử Kì với biểu cảm lạnh nhạt.

Anh không cần quan tâm đúng sai đen trắng gì hết, anh chỉ quan tâm đến Minh Hi có chịu oan ức hay không thôi.

Anh không để bụng ai đúng ai sai, anh chỉ biết bây giờ mình vô cùng khó chịu.

Minh Hi nghe được động tĩnh nhanh chóng từ văn phòng bên kia chạy qua, bên người còn có học sinh lớp quốc tế kể cho Minh Hi nghe tình hình.

Thấy Phùng Mạn Mạn bốc đồng, một số bạn học đã đến thông báo cho Minh Hi.

Lưu Tuyết thường cổ vũ cho cô ấy, Thiệu Dư thì không quan tâm đến trò nghịch ngợm của Phùng Mạn Mạn, anh ấy sẽ chỉ hỗ trợ cho Phùng Mạn Mạn,.

Bây giờ chỉ có Minh Hi mới có thể kiềm chế Phùng Mạn Mạn được.

Sau khi Minh Hi vội vàng chạy tới, cô thở hổn hển kéo Phùng Mạn Mạn sang một bên: "Sao lúc nào cậu cũng bốc đồng vậy?"

“Cô ta không làm những điều kinh tởm thì tớ cũng sẽ không bốc đồng. Sao tớ lại muốn dính líu đến cô ta chứ?"

Minh Hi đã gấp muốn chết, cậu là nữ phụ ác độc đó, nếu cậu chọc đến Đường Tử Kì thì có thể có trái cây tốt để ăn à?

“Ngoan, đừng náo loạn nữa, đi xin lỗi đi.” Minh Hi vừa dỗ dành Phùng Mạn Mạn vừa nói.

Phùng Mạn Mạn không khỏi kinh ngạc: “Xin lỗi? Sao lại phải xin lỗi?”

Minh Hi đã hòa hoãn lại một chút, có thể ăn nói lưu loát nên bắt đầu giảng đạo lí với Phùng Mạn Mạn: “Gian lận tập thể quả thực là sai rồi. Điều này không thể phủ nhận được, dù cô ấy có đi báo cáo thì cũng không làm gì sai cả, cô ấy rất chính nghĩa đó chứ.”

“Sao cô ta lại hèn hạ như vậy chứ?” Phùng Mạn Mạn vẫn cảm thấy tức giận như cũ.

"Bởi vì theo quan điểm của chúng ta thì cô ấy đã làm sai nhưng gian lận là không công bằng với các học sinh khác. Khi nhìn toàn bộ sự việc thì chúng ta đã làm sai rồi, chúng ta không nên làm khó cô ấy."

Phùng Mạn Mạn mím môi không nói nữa.

Cô ấy chỉ là đau lòng cho Minh Hi, bởi vì chuyện này hại Minh Hi bị càng nhiều người mắng hơn nữa.

Sau đó Minh Hi xoay người nhìn về phía Đường Tử Kì: “Tôi thừa nhận là chuyện này tôi sai, tôi có tâm tư nhỏ. Sau khi tôi chuyển tới lớp quốc tế thì không thân thiết lắm với bọn họ, cảm thấy phối hợp gian lận cùng bọn họ, truyền đáp án cho bọn họ sẽ làm cho họ tăng hảo cảm với mình. Cho nên tôi bị quỷ ám lúc làm ra quyết định sai lầm, tôi bị phạt tôi nhận.”

Đường Tử Kì nhìn Minh Hi, không nói được câu nào.

“Cậu không sai khi báo cáo chúng tôi gian lận, cậu đúng. Bạn tôi tính tình lỗ mãng, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cậu, tất nhiên cậu có quyền không chấp nhận." Minh Hi nói tiếp.

Ấn Thiếu Thần đang đứng bên cạnh nhìn Minh Hi chằm chằm, cảm giác khó chịu trong lòng càng ngày càng rõ ràng.

Nhất thời anh không muốn Minh Hi lý trí như vậy, hiểu chuyện như vậy, hơi tùy hứng ồn ào một chút, cũng sẽ không chịu nhiều oan ức như vậy đúng không?

Ấn Thiếu Thần biết Minh Hi đang giảng đạo lý, cũng biết Minh Hi nói đều đúng.

Nhưng…… Ấn Thiếu Thần lần đầu tiên sinh ra ý muốn bao che ngốc nghếch, lại nhanh chóng đè ép xuống, chỉ trầm mặc nhìn.

Đường Tử Kì vẫn đang khóc, suốt quá trình này cô ấy không nói một lời, dáng vẻ đáng thương của cô ấy khiến người ta cảm thấy xót xa.

Cái này hình ảnh này thoạt nhìn giống như là đám ác bá lớp quốc tế tới bắt nạt học sinh giỏi.

Theo bản năng sẽ đau long cho Đường Tử Kì.

“Tôi sẽ không gian lận trong kỳ thi tiếp theo.” Minh Hi lại nói, “Mặc dù tôi bị trừ một trăm điểm, nhưng điểm của tôi vẫn may mắn được xếp vào top 50. Chúng ta sẽ gặp nhau trong phòng thi ở kì thi giữa kì, tôi sẽ chứng minh điều đó, điểm số của tôi dựa trên thực lực của mình.”

Phùng Mạn Mạn đứng ở bên cạnh, chần chờ một hồi: “Xin lỗi, nếu cậu khó chịu thì cũng tát tôi một cái đi.”

Nói giỡn, sao có thể đánh Đường Tử Kì?

Ấn Thiếu Thần thở dài một hơi, quay đầu nói với Đường Tử Kì: “Vừa rồi nói chuyện hơi quá đáng, xin lỗi.”

Nói xong cũng rời đi.

Học sinh lớp hỏa tiễn liếc mắt nhìn nhau khi họ rời đi.

Chẳng lẽ không phải bởi vì lộ đề bị xác nhận gian lận?

Thật ra là Minh Hi cho những người khác chép bài, mới bị phạt? Thành tích của Minh Hi thật sự tốt?

Đường Tử Kì lại hận đến nghiến răng.

Kỳ thi giữa kì muốn hãnh diện sao?

A, nằm mơ đi.

*

Minh Hi một bên kéo Phùng Mạn Mạn đi, một bên hung dữ mắng Phùng Mạn Mạn: “Sao cậu không nghe lời vậy chứ? Lúc đi tớ đã nói với cậu là đừng có xúc động, chuyện này chúng ta không có lý lẽ, chúng ta chính xác là đã sai, nhưng cậu vẫn không nghe lời tớ, bây giờ ầm ĩ lớn rồi thấy chưa?”

“Ầm ĩ lớn cũng tốt, như vậy thì mọi người mới có thể biết việc gian lận của cậu không phải là lộ đề.”

“Có gì khác nhau sao? Không cần thiết phải tranh cãi về việc này.” Minh Hi đã tự mình nhận ra, dù sao cũng là gian lận, loại gian lận nào cũng có gì khác nhau đâu?

“Có khác nhau.” Ấn Thiếu Thần tới bên cạnh Minh Hi, nói một câu như vậy.

Minh Hi quay đầu lại nhìn Ấn Thiếu Thần một cách kỳ lạ, sau đó Ấn Thiếu Thần nắm lấy cổ tay cô và dẫn cô đi về một hướng.

Sau khi hai người rời đi như vậy, Thiệu Dư và Hàn Mạt lắc đầu.

“Xem Ấn thiếu của chúng ta thiếu kiên nhẫn kìa.” Hàn Mạt lẩm bẩm.

"Ấn thiếu của chúng ta thực sự đã rơi vào tay giặc rồi, chậc chậc chậc, lúc trước còn mắng tôi đầu óc toàn yêu đương, bây giờ không phải cũng như vậy sao?” Thiệu Dư cảm thán theo.

Phùng Mạn Mạn vốn đang tức giận, nhìn thấy bộ dạng Ấn Thiếu Thần như vậy cũng không nhịn được ồn ào theo: “Sao tôi lại cảm thấy Ấn Thiếu Thần nghiêm túc vậy?”

“Cái này còn phải hỏi? Ấn thiếu của chúng ta có bao giờ đối xử tốt với nữ sinh chưa?” Hàn Mạt trả lời vô cùng hiển nhiên.

“Nếu là Minh Hi tôi sẽ lập tức đồng ý.” Lưu Tuyết vô cùng hâm mộ.

Ấn Thiếu Thần mang theo Minh Hi trực tiếp đến phòng hiệu trưởng, Minh Hi nhìn biển hiệu phòng liền sợ hãi.

“Chúng ta gian lận, không cần thiết phải làm ầm ĩ đến chỗ hiệu trưởng đâu nhỉ?” Minh Hi dừng bước hỏi Ấn Thiếu Thần, vô cùng kinh sợ, kéo tay Ấn Thiếu Thần lại.

Mắt Ấn Thiếu Thần liếc qua bàn tay đang nắm của hai người.

“Cần.” Ấn Thiếu Thần túm Minh Hi đi vào.

Gõ cửa chỉ là ra hiệu mà thôi, gõ cửa xong không chờ câu trả lời liền trực tiếp đi vào.

Hiệu trưởng nhìn thấy Ấn Thiếu Thần thì kinh ngạc trong chốc lát, liền hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

“Cách xử lý gian lận ở lớp quốc tế của các người quá lấp lửng, dẫn đến hình ảnh xấu. Thái độ xử lí này khiến tôi rất không hài lòng." Ấn Thiếu Thần nói rồi đẩy Minh Hi ngồi xuống ghế sô pha văn phòng.

Minh Hi sợ hãi, mới vừa ngồi xuống liền giống như lò xo mà đứng lên một lần nữa.

“Sao lại không hài lòng?” Thái độ của hiệu trưởng lại khá tốt, thấy Ấn Thiếu Thần cũng không kinh ngạc, dường như rất quen thuộc với Ấn Thiếu Thần.

“Chỉ viết trên bảng danh sách là xác nhận gian lận, lại không giải thích rõ ràng, làm rất nhiều người nghi ngờ trường học lộ đề. Hơn nữa loại chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến cô ấy.” Ấn Thiếu Thần tiếp tục nói