Ngã Dục Phong Thiên

Chương 382: Điểm mấu chốt



Vãng sinh trở về, muốn một lần nữa trở lại nhân gian, chiếm lấy thân thể tu sĩ, tồn tại như là ký sinh. Chu Kiệt là đang ở trạng thái này. Nguyên bản một khi bị đoạt thì y không cách nào khôi phục thần thức, sẽ không thể xuất hiện một màn muốn chết kia, nhưng nhất định là sau khi đoạt thể đã xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Chuyện ngoài ý muốn này, làm cho tàn hồn bị thương nặng, cho nên bản hồn của thân thể này thức tỉnh, khiến cho bọn họ mờ mịt, điên cuồng giãy dụa.

Mà Hàn Bối, nàng ta rõ ràng không có việc gì, cũng không nguyện làm cho người ngoài biết được, để cho người ngoài nghĩ nàng ta đã bị tàn hồn đoạt thể, bởi vì trong thân thể của nàng… tồn tại không chỉ là hai tàn hồn, mà là ba tàn hồn! Một là bổn hồn, hai là tàn hồn Thanh La Tông, mà ba… chính là hồn của Lão Tổ Hàn gia, khi ở trong Thanh La phúc địa, từ trong pho tượng mà dung nhập vào trong thân thể nàng ta.

Mạnh Hạo trầm mặc, những thứ này, hắn há có thể không rõ!

Nhưng chính vì hiểu được, cho nên hắn mới không muốn dính dáng tới. Nhưng theo thời gian trôi qua, Hứa sư tỷ vẫn mãi không xuất hiện, trong lòng Mạnh Hạo đã mơ hồ sinh ra lo âu. Cho đến lúc này, trong nháy mắt nhìn thấy Hứa Thanh…

Mạnh Hạo hiểu được, việc này… hắn không thể lựa chọn không liên quan, bởi vì tàn hồn đoạt thể này đã xúc phạm tới điểm mấu chốt của hắn.

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, thân hình vọt tới, đi thẳng lên trên ngọn núi kia. Hắn hóa thành một đạo cầu vồng, xuất hiện ở giữa núi, đứng sau lưng Hứa Thanh!

Đứng đó, Mạnh Hạo nhìn bóng lưng Hứa Thanh, gần như khi hắn vừa tới thì Hứa Thanh chợt xoay người. Khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng kia, không còn là vẻ mờ mịt, mà một mảnh lãnh ý nháy mắt xuất hiện.

Cùng lúc đó, cảm giác nguy cơ từ trong đáy lòng Mạnh Hạo dâng lên. Lúc này, Hứa Thanh trong mắt Mạnh Hạo, đã không giống như Trúc Cơ, mà là trở nên mơ hồ bất định.

Thần sắc Mạnh Hạo không chút biến hóa, nhìn thẳng vào Hứa Thanh, cùng lúc đó, hắn đưa tay bấm quyết niệm chú, trong đầu hiện lên Yêu Phong đệ bát cấm. Cấm này theo ấn quyết trên tay phải Mạnh Hạo mà biến hóa, chỉ là mơ hồ vờn quanh trong đầu hắn, lại không hề tán ra ngoài.

Gần như ngay khi Yêu Phong đệ bát cấm xuất hiện trong đầu Mạnh Hạo, hai mắt Mạnh Hạo nhìn như rất bình thường, nhưng khi hắn nhìn ra thì thế giới này như đã biến hóa lớn.

Ngọn núi vẫn là núi non xanh biếc, mặt đất vẫn là mặt đất, thập vạn đại sơn, trong một màu xanh lại ẩn chứa một luồng hắc khí.. Hắc khí từ trên mỗi chóp núi dâng lên, lượn lờ trong thiên địa, giống như toàn bộ Thanh La Tông này đã trở thành Minh giới trong mắt Mạnh Hạo!

Bên ngoài thân thể Hứa Thanh cũng có hắc khí lượn lờ, tại trên ngực nàng thì có một đoàn hắc vụ, lúc sáng lúc tối. Sâu trong đoàn hắc vụ, Mạnh Hạo mơ hồ thấy được linh hồn của Hứa Thanh, đang ngủ say trong đó, như bị phong ấn.

Theo hắc khí không ngừng tràn ra, một thân ảnh nữ tử mơ hồ ngưng tụ sau lưng Hứa Thanh!

Thân ảnh này lộ ra âm trầm vô tận, tồn tại rồi lại biến hóa quỷ dị, cũng có tử khí nồng đậm khuếch ra, nó cũng giống như Hứa Thanh, đang nhìn Mạnh Hạo.

- Ngươi là ai?!

Thanh âm của Hứa Thanh chậm rãi truyền ra, nhưng theo Mạnh Hạo thấy thì thanh âm này căn bản không phải là Hứa Thanh, mà là tàn hồn âm trầm sau lưng nàng.

Hơn nữa, khi lời này vừa vang lên, Mạnh Hạo rõ ràng cảm nhận được, hắc khí tồn tại trong thiên địa này nhất tề cuốn về phía này, lượn lờ xung quanh Mạnh Hạo cùng Hứa Thanh! Trong những hắc khí này, hiện lên từng gương mặt, đều lộ vẻ lạnh lẽo, nhe răng cười nhìn Mạnh Hạo.

Chúng nó không biết, Mạnh Hạo có thể nhìn thấy sự tồn tại của chúng, lúc này, khi vờn quanh thì còn có một số tàn hồn còn xuyên qua xuyên lại quanh Mạnh Hạo.

- Tại hạ Phương Mộc của Tử Vận Tông. Vị sư muội này là đệ tử hạch tâm của Thanh La Tông? Phương mỗ đến đây nhiều ngày rồi, còn chưa bao giờ thấy qua!

Mạnh Hạo mỉm cười, thu lại Yêu Phong đệ bát cấm, thế giới trước mắt liền khôi phục như thường, hắn ôm quyền chào hỏi.

- Thì ra là Phương đại sư, nơi này là cấm địa, kính mong rời đi cho!

Hứa Thanh thản nhiên nói, nàng liền xoay người, không để ý tới Mạnh Hạo mà nhìn về phía xa, trong mắt lại lộ vẻ mờ mịt.

Mạnh Hạo vẫn như thường, ôm quyền xoay người, sau đó hóa thành cầu vồng rời khỏi ngọn núi này. Hắn một đường đều xem xét, cho đến khi trăng sáng nổi lên mới trở về Thanh Nghênh Phong.

Vừa vào lầu, hắn liền phóng ra lệnh bài Chủ Lô che lại thần thức, Mạnh Hạo lập tức trầm mặt. Một đường đi về này, hắn cực kỳ cẩn thận, không lộ ra chút sơ hở nào, nhưng mà những tàn hồn kia vẫn lượn lờ bên người hắn, cho đến khi về tới ngọn núi này thì chúng mới tiêu tán.

- Muốn cứu Hứa Thanh thì phải tiếp cận thật gần, hơn nữa còn không thể để người ngoài phát hiện. Nhưng Thanh La Tông này rõ ràng là một Minh tông, nơi nào cũng có tàn hồn…

Mạnh Hạo trầm mặc, nếu vừa rồi hắn mạnh mẽ ra tay, sợ rằng chẳng những không thể cứu được Hứa Thanh, mà càng có thể bại lộ thân phận.

Trong lúc trầm ngâm, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên lóe sáng, đắn đo một lúc, hắn mới lại nhắm mắt.

Cho đến sáng sớm ngày hôm sau, Mạnh Hạo bỗng nhiên mở mắt, trong tay xuất hiện một cái ngọc giản, sau khi khắc ấn xong thì liền ném nó ra ngoài!

- Có việc liên quan tới đan dược, Phương mỗ muốn bàn bạc lại với Tử La tiền bối!

Mạnh Hạo thản nhiên nói to, ngọc giản của hắn vừa ném ra không trung liền đột nhiên khựng lại, trong hư vô xuất hiện một tu sĩ, không nhìn rõ tu vi, một thân hắc bào, chụp lấy ngọc giản rồi xoay người đi xa.

Mạnh Hạo thầm cười lạnh, trên thực tế, sau khi đấu đan với Trần Gia Hỉ kết thúc, hắn liền phát hiện rồi, tại ngoài Thanh Nghênh Phong có tồn tại khí tức, như đang giám thị.

Một lát sau, tiếng cười dài truyền đến, thân ảnh Tử La Lão Tổ xuất hiện trên đỉnh Thanh Nghênh Phong. Lão tự mình tới, khi vào trong lầu thì lão cười to, ôm quyền chào Mạnh Hạo.

- Phương đại sư chớ để ý, an bài đệ tử bên ngoài cũng chỉ vì muốn bảo đảm an toàn cho đại sư. Dù sao, trong tông môn mạch lạc phức tạp, rất nhiều chuyện dù là lão phu cũng không cách nào chu toàn!

Tử La Lão Tổ cười nói.

- Trong ngọc giản Phương đại sư đã có nói là có thể luyện một lò Hồn Đan, việc này…

Tử La Lão Tổ nhìn Mạnh Hạo nói.

- Tử La tiền bối, Phương mỗ chưa từng nghe nói tới đan phương của Hồn Đan, là một loại đan dược xa lạ. Hơn nữa, dựa vào tên thì nó giống như liên quan tới hồn, loại đan dược này luyện chế cực kỳ khó khăn, còn biến hóa rất nhiều, hao phí tâm thần rất lớn, cho nên lúc trước vãn bối còn chần chờ!

Mạnh Hạo thở dài, khó xử nói.

Tử La Lão Tổ không nói gì, mà chỉ nhìn Mạnh Hạo, chờ đợi hắn nói tiếp.

- Nếu là đan dược tầm thường khác thì thôi, nhưng loại đan dược xa lạ này, tại hạ tuy có tâm đi luyện, nhưng không đủ lòng hao phí, càng không có lò luyện đan thích hợp!

Mạnh Hạo cười gượng, giống như rất khó xử!

- Mặt khác, loại đan dược này, phỏng chừng sẽ luyện chế thất bại nhiều lần, mà dược thảo đều là vật trân quý….