Ngã Dục Phong Thiên

Chương 394: Tiếng quát sấm sét



Mà Mặc Thổ thì lại lặng lẽ rút quân, giống như trong vòng một đêm lại khôi phục hài hòa cùng với Nam Vực như ngày xưa. Không còn có đan sư mất tích nữa, rốt cục ở Mặc Thổ đã xảy ra chuyện gì thì có rất ít người biết được.

Hơn nữa, khi Mặc Thổ không kiêu ngạo giống như nửa năm trước đây, tại phía Tây Bộ Nam Vực rộng lớn, bên ngoài Thượng Cổ Đạo Hồ, một tam đại tuyệt địa, tự nhiên xuất hiện một cái giếng.

Miệng giếng phun trào lên một màn nước, trong đó rõ ràng chiếu xạ ra một hình ảnh hư ảo. Đó là một lúc thượng cổ, một người tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn, đột phá Trúc Cơ đánh sâu vào Kết Đan.

Sự xuất hiện của cái giếng này lập tức chấn động các đại tông môn, các gia tộc trong Nam Vực. Chỉ sau khi có một số lão gia hỏa tới đây quan sát một chút, đều rời đi, rồi lại phái các đệ tử thiên kiêu Trúc Cơ cảnh trong tông môn của mình, thậm chí là còn có cả Đạo Tử Trúc Cơ, tiến đến nơi đây để quan sát cái giếng này.

Từng có một vị Lão Tổ Nguyên Anh hậu kỳ Nhất Kiếm Tông, lưu lại một câu:

- Cái giếng này ẩn chứa cảm ngộ Kết Đan, nếu có thể ngộ, người sắp bước vào Kết Đan có thể thấy được, không thích hợp với chúng ta, nhưng thích hợp với tất cả các tu sĩ Trúc Cơ.

Những lời này của lão làm chấn động tất cả các thiên kiêu Trúc Cơ cảnh ở Nam Vực, bọn họ từ bốn phương tám hướng thẳng đến Tây Bộ Nam vực mà đi. Một tháng sau Đạo Tử Chu Kiệt của Thanh La Tông đột phá tu vi ở bên cạnh giếng bước vào Kết Đan cảnh, sau đó thành công ngưng tụ Thanh Đan của Thanh La Tông cho bản thân, khiến cho trên đời khiếp sợ.

Từ khi Đạo tử Thanh La Tông Chu Kiệt ở bên cạnh miệng giếng đột phá thành công Kết Đan cảnh, nhất thời làm cho bên trong tu sĩ Trúc Cơ cảnh ở Nam Vực, lập tức nổi lên một hồi gió lốc kéo dài không tiêu tan.

Cơn gió lốc này dữ dội quét ngang qua các đại gia tộc và các đại tông môn, khiến cho trong một khoảng thời gian ngắn, tất cả trong các đại tông môn trong các đại gia tộc, phàm là đệ tử có cảnh giới Trúc Cơ đều đi thẳng tới Tây Bộ Nam Vực.

Điều này khiến cho Tây Bộ vốn đang vắng hơi người, chỉ ngắn ngủn trong vòng mấy tháng thiên kiêu tụ tập, thường xuyên xuất hiện va chạm. Liên tục mấy tháng liến, nhiều lần có người đấu pháp, mỗi một lần đấu pháp, đều khiến cho người thắng lợi, danh dương tám phương.

Ở Nam Vực này có rất ít sự kiện như vậy, có rất ít khi có thể tập hợp toàn bộ hạng người thiên kiêu ở Nam Vực, tất cả đều ở trong cùng một khu vực tranh hùng.

Mà đến nay, từ khi xuất hiện cái giếng thượng cổ, nó đã làm được điều này.

Ở bốn phía xung quanh cái giếng, cứ mỗi một tháng lại có một lần có quầng sáng xuất hiện, hơn nữa vì vị trí quan sát xa gần, lại một lần nữa dẫn đến việc đấu pháp tranh phong.

Cái giếng thượng cổ này xuất hiện trên thế gian đến tháng thứ hai, đệ tử hạch tâm Hứa Thanh của Thanh La Tông đánh bại Đạo tử Lý gia Lý Đạo Nhất, đã chấn động toàn bộ Tây Bộ.

Trước đây có ít người biết đến tên Hứa Thanh, nhưng sau sự kiện này, tên tuổi của nàng đã được truyền khắp tám phương.

Tháng thứ tư, Đạo tử Vương gia, nghe đồn năm đó đã chết, Vương Lịch Hải cùng một trong Thất Tử của Nhất Kiếm Tông, Hàn Sơn Đạo, cũng đã cảm ngộ thành công ở cái giếng cổ này, mặc dù là không nói rõ có trực tiếp đột phá tu vi hay không, nhưng mà cũng đã đem lại thu hoạch không nhỏ, nghe đồn hai người bọn họ đã ngộ được một thuật pháp.

Tháng thứ năm, Đạo tử Tống gia, Tống Vân Thư đến bên giếng, cùng với một trong Thất Tử của Nhất Kiếm Tông là Trần Phàm. Hai người thế nhưng lại ngang sức ngang tài, Trần Phàm một trận chiến quật khởi.

Cùng tháng này, Đạo tử Huyết Yêu Tông Lý Thi Kỳ đại chiến cùng với nữ tu Sơn Linh của Nhất Kiếm Tông, ở chỗ hai người chiến đấu, bốn phương nổ vang, nhưng trận chiến này lại không phân thắng bại, tuy vậy sau trận chiến cả hai người đồng thời đều có điều cảm ngộ bên cạnh giếng này.

Tháng thứ sáu, Đạo tử Kim Hàn Tông cùng với thiên kiêu Vương Hữu Tài của Huyết Yêu Tông va chạm, hai người huyết chiến Đạo tử Kim Hàn Tông bị chém đứt một cánh tay, dẫn đến sóng to gió lớn.

Cũng cùng tháng này, thiên kiêu Vương gia Vương Đằng Phi là đệ đệ của Vương Lệ Hải, từ ở bên ngoài cái giếng cổ này cảm ngộ thành công, tu vi đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn, oanh động mọi người.

Quan sát cái giếng thượng cổ này, hấp thụ được lực cảm ngộ trong hình ảnh của nó, có thể từ vô sinh hữu, không cần đến đan dược cũng có thể ngộ được như thường, làm cho tu vi bản thân bỗng nhiên nâng cao, đây là một lần đại tạo hóa với tất cả tu sĩ có cảnh giới tương ứng ở Nam Vực.

May mắn cái miệng giếng cổ này, chỉ là giúp Trúc Cơ đột phá trở thành Kết Đan, nhưng nếu đề cao thêm một chút, đổi thành đột phá Kết Đan trở thành Nguyên Anh, chắc chắn sẽ gây nên một cuộc tranh phong của các đại tông môn trong Nam Vực.

Trong một khoảng thời gian ngắn, Tây Bộ Nam Vực gió thổi mây phun, nhưng duy chỉ có Tử Vận Tông lại không phái ra một người nào tiến đến, việc này rất nhiều người đoán là có liên quan đến việc trước đây Tử Vận Tông đi Mặc Thổ.

Tại đây khi toàn bộ Tây Bộ Nam Vực đã trở thành nơi mà toàn bộ thiên hạ chú ý dõi theo, đồng dạng tại Tây Bộ, gần chỗ cái giếng cổ có một ngọn núi đứng riêng lẻ một mình, Mạnh Hạo đang khoanh chân ngồi.

Thân thể hắn giờ phút này thoạt nhìn héo rũ giống như một cái thây khô, nhưng tại trong cái thây khô héo này lại vẫn luôn ẩn chứa sinh cơ tràn đầy, theo tiếng đập của trái tim, đang có một luồng sóng quật khởi.

Giờ phút này, trong cơ thể Mạnh Hạo tòa đạo đài thứ tám đã mở ra hơn chín thành, đang đứng ở giờ khắc mấu chốt cuối cùng, đan dược của hắn đã hao phí hết bảy tám phần, giờ phút này ở trong động phủ, có khoảng trên một trăm cái bình thuốc trống trơn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đã lại trôi qua nửa tháng, một ngày này ngoài động phủ mây đen dầy đặc, mưa rơi lác đác. Toàn bộ thế giới giống như một màn mưa mênh mông, vốn là một mảnh yên tĩnh, giờ chỉ có tiếng mưa rơi ào ào. Đột nhiên, từ đằng xa có hai đạo cầu vồng ở giữa không trung đấu pháp với nhau, đang gào thét tiến đến.

Ở bên trong hai cái cầu vồng này là hai thanh niên tu sĩ, một người đến từ Nhất Kiếm Tông, một người đến từ Huyết Yêu Tông, ở giữa không trung pháp thuật ngập trời, tiếng nổ vang không ngừng truyền ra. Hai người này, bất kỳ một người nào đi ra ngoại giới đều có danh khí không nhỏ, đều là hạng người thiên kiêu của hai đại tông môn, nay ở tại Tây Bộ này gặp được nhau, lập tức ra tay chém giết.

Sấm sét nổ vang, thuật pháp kinh thiên động địa, hai người một bên bay nhanh, một bên ra tay rầm rầm, thẳng một đường cũng bất tri bất giác đã đến gần ngọn cô sơn nơi Mạnh Hạo đang ngồi, chỉ trong chớp mắt lại thấy thuật pháp của hai người bọn họ như sắp sửa khuếch tán lan đến chỗ cô sơn này.

Một tiếng sấm sét kinh thiên nổ vang, Mạnh Hạo khoanh chân như một cái thây khô ngồi trong động phủ, trong khoảnh khắc khi bên ngoài truyền đến tiếng sấm sét, hai mắt của hắn bỗng nhiên mở to.

Trong một khoảnh khắc, lúc mắt hắn mở ra, trong mắt Mạnh Hạo bắn ra những tia sáng ngập trời, những tia sáng này sắc bén đến cực điểm, kinh thiên động địa, giống như trong một cái chớp mắt này, cả cái ngọn núi này đều run lên, màn mưa ở bên ngoài cũng vì thế mà dừng lại một chút.

Hai tu sĩ đang đấu pháp kia, nguyên bản là trong mắt chỉ có đối thủ ở trước mặt, nhưng ở trong một cái chớp mắt này, giống như là bản năng, tóc gáy bọn họ dựng cả lên, một cỗ nguy cơ khó có thể hình dung được trong khoảnh khắc làm cho sắc mặt hai người đại biến. Tu vi của hắn lại càng giống như một kích tất sát, làm cho bon họ trong một chớp mắt này bị áp chế hết hồn, da đầu run lên, cảm giác này giống như là cảm giác bị tử vong, làm cho tâm thần hai người này mãnh liệt nổ vang.

- Cút.

Đôi môi khô quắt của Mạnh Hạo nhẹ xuất ra một âm thanh, giống như một tiếng sấm rền. Thanh âm này lúc bắt đầu thì vẫn là mỏng manh, nhưng sau khi truyền ra thì nó điên cuồng mạnh lên, khi ra đến bên ngoài động phủ thì nó giống như là một tiếng sấm sét, khi rơi vào trong tai của hai đấu sĩ đang đấu pháp kia thì nó đã vượt qua cả tiếng sấm sét trong thiên địa, nó trở thành thế giới của bọn họ, giờ phút này cái tồn tại duy nhất, là tiếng nổ thiên uy vô cùng to lớn kia.

- Cút!

- Cút!

- Cút!

Dư âm ầm ầm truyền khắp tám phương, lại từ tám phương cuồn cuồn truyền lại, lấy cái ngọn núi cô độc này làm trung tâm khuếch tán ra phạm vi mười dặm, khiến cho trong phạm vi mười dặm, trên mặt đất này giống như đã trở thành một cấm địa.

Đầu óc hai tu sĩ kia nổ vang, sắc mặt đại biến, nhất tề phun ra một ngụm máu tươi. Hai người này đều có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ đại viên mãn, nhưng giờ phút này, dưới thanh âm này cũng yếu ớt không chịu nổi một kích, sắc mặt không còn một chút máu. Cả hai người da đầu run lên, vẻ mặt hoảng sợ, không chút do dự cấp tốc rút lui, giống như dùng toàn lực liều lĩnh chạy ra bên ngoài trăm dặm, lúc này mới mang theo nỗi hoảng sợ vô cùng, quay đầu nhìn lại phía sau.

Bốn phía vẫn còn mưa, nhưng hai con người lúc trước rõ ràng còn muốn phân rõ sinh tử, nhưng nay đã không còn chút chiến ý nào nữa, bọn họ nhìn nhau, đều thấy được trong mắt nhau cảm giác sống sót sau tai nạn.

- Cái đó là... ai?

- Nay Tây Bộ Nam Vực quần hùng đã đến, phần đông đều là Đạo tử thiên kiêu. Người này không biết là ai, nhưng mà cho ta cảm giác, cho dù là đại sư tỷ Sơn Linh, hay là đại sư huynh Hàn Sơn Đạo của Nhất Kiếm Tông của ta, cũng không thể kinh khủng đến như vậy.

- Ta cũng có cảm giác giống như vậy, cho dù là có đối mặt với Lý sư tỷ ta cũng không thấy như vậy, giống như bầu trời sập xuống, giống như đã trở thành phàm nhân…

Hai người hít vào một hơi, đôi bên cùng mở miệng, họ đều đã nhận ra vẻ chấn động của đối phương, trong trầm mặc, hai người lập tức xoay người hóa thành hai phương hướng bất đồng, cấp tốc rời đi khỏi nơi này.

Ngày thứ ba sau khi hai người rời đi, chỗ động phủ của Mạnh Hạo đúng lúc giữa trưa đột nhiên phát tán ra tử quang mãnh liệt, tia sáng này cũng không vượt ra khỏi ngọn núi truyền đến bầu trời, mà bị phong tỏa ở trong động phủ. Giờ phút này động phủ tràn ngập ánh sáng tím, cả thế giới đều đã trở thành màu tím.

Tia sáng này giằng co vài canh giờ mới từ từ tiêu tán đi, để lộ ra hình ảnh một người. Đó là Mạnh Hạo, hắn khoanh chân ngồi ở chỗ đó đã hơn nửa năm trời.

Giờ khắc này Mạnh Hạo không còn khô héo gầy yếu nữa mà thân thể đã khôi phục như thường, hắn vẫn như trước nhắm chặt hai mắt, nhưng trên người của hắn lại giống như vẫn luôn ẩn chứa một cảm giác bão táp.

Nhìn thì như bất động, nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác, một khi đã động thì sẽ kinh thiên động địa.