Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 503: Vấn đề của Lam Lăng



"Thì ra là vấn đề về con gái. Ha ha, con trai tôi cũng suốt ngày làm tôi không yên tâm. Nhà ai cũng có chuyện như vậy" Vương Tích Phạm nói theo.

"Đúng rồi, không nói chuyện này nữa. Tối Vương tổng có thời gian không?" Hoa tổng hỏi.

"Không có thì Hoa tổng tới, cũng phải có. Ha ha, tôi sẽ đến Thiên thượng nhân gian" Vương Tích Phạm nói: "Sáu giờ tối?"

"Được, vậy làm phiền Vương tổng" Hoa tổng nói.

Vương Tích Phạm dập máy, không khỏi thở dài một tiếng. Con người sống trên đời rốt cuộc là vì gì? Vương Tích Phạm đã đến độ tuổi trung niên, coi như có chút thành công, cũng không còn gì cần theo đuổi nữa.

Hắn bây giờ liều chết liều sống làm gì? không phải là tích chút tài sản cho thằng con trai sao? Để có thể làm cho đời con trai mình sung sướng sao?

Cho nên Vương Tích Phạm cũng không hy vọng mình thoát tội. Từ khi đi lên con đường buôn lậu, Vương Tích Phạm biết chuyện mình làm sớm muộn gì cũng bị lộ.

Hầu hết tiền của mình đã được chuyển vào một tài khoản nặc danh ở ngân hàng Thụy Sĩ. Vương Tích Phạm dù bị bắt cũng không tổn thất gì mấy. Chỉ cần Vương Chí Đào sống tốt là được.

Ha ha, mình vốn là như vậy, vừa nãy nghe Hoa tổng nói cũng không phải như vậy sao? Đến tuổi của bọn họ, nghĩ nhiều nhất chính là con cái.

Vương Tích Phạm day day thái dương, sau đó tựa đầu vào ghế mà suy nghĩ.

Xe đã đến địa điểm. Huyện Xuân thuộc Tùng Giang, đây là một khu du lịch, trời đang có tuyết nên nơi đây có không ít khách du lịch.

Dừng xe, đến khách sạn gần đó nghỉ ngơi. Đi xe hơn hai tiếng, lại trải qua vụ việc vừa rồi, đúng là mọi người cũng mệt.

Chẳng qua các sinh viên rất nhanh đã khôi phục tinh thần, đang bàn tán về phong cảnh nơi đây. Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đeo ba lô xuống xe. Ở đây hầu hết đều là đôi yêu nhau, cho nên Trần Mộng Nghiên cũng thoải mái, cười cười đi sát bên Dương Minh.

Trần Mộng Nghiên lúc này mới cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu. Hoàn cảnh xa lạ, một loạt các đôi yêu nhau, nhưng lại có cùng mục đích đến đây, cùng bước trên vùng đất xa lạ này.

Trần Mộng Nghiên đột nhiên cảm thấy rất thoải mái, có cảm giác mình và Dương Minh mãi mãi bên nhau. Nhìn núi tuyết trải dài phía xa xa, nhìn mấy căn nhà của người dân trên sườn núi, thật sự nàng muốn ở lại đây, cách xa thành phố.

Quê Lam Lăng chắc cũng như thế này? Không biết sao cứ nghĩ đến Lam Lăng, Trần Mộng Nghiên lại buồn bã. Chẳng lẽ về sau mình phải cùng cô gái này chia xẻ một người đàn ông sao? Điều này nghe có vẻ khó tin. Nhưng Trần Mộng Nghiên biết đó là sự thật, sự thật không thể thay đổi.

Mình dù cố gắng đến mấy cũng không thể thay đổi chuyện này. Nói nghiêm trọng một chút, Dương Minh có thể không cần nàng, nhưng không thể không có Lam Lăng. Bởi vì hai người ở bên nhau không chỉ là vấn đề tình cảm, còn liên quan đến mạng sống của Dương Minh.

Dù nói như thế nào, Trần Mộng Nghiên cũng phải chấp nhận điều này. Ở bên Dương Minh, phải chấp nhận cô bé Lam Lăng kia.

Trần Mộng Nghiên thở dài một tiếng, đồi núi xa xa làm nàng mơ hồ.

"Mộng Nghiên, em sao thế?" Dương Minh nhìn thoáng qua Trần Mộng Nghiên, khó hiểu hỏi. Vừa nãy còn vui vẻ, tươi cười, sao trong nháy mắt đã nhăn nhó, buồn bã vậy?

"Dương Minh, anh nói đi. sau khi Lam Lăng về, anh có thể ở bên em suốt không?" Trần Mộng Nghiên ngẩng đầu lên nhìn Dương Minh, lần đầu tiên nàng cảm thấy vô lực.

Nàng không phải người không biết lỹ lẽ, cho nên tình hình bây giờ đã không thể thay đổi, nàng chỉ có thể chấp nhận.

"Mộng Nghiên, sao em lại đột nhiên hỏi vấn đề này?" Dương Minh run lên, nhìn Trần Mộng Nghiên, không biết sao lại chọc vào bình dấm chua này: "Đang tốt mà, nói cái này làm gì? "

"Không phải. Dương Minh, em lần này không phải ghen tuông gì. Mà em muốn hỏi anh vấn đề này thôi" Trần Mộng Nghiên cắn môi, nghiêm túc nhìn Dương Minh.

"Hả?" Thấy Trần Mộng Nghiên như vậy, Dương Minh không quen. Đang vui vẻ, đột nhiên lại nghiêm túc như vậy? Trần Mộng Nghiên trước đây mỗi lần nhắc đến Lam Lăng đều ra vẻ ghen tuông. Sao hôm nay lại như vậy? Cho nên Dương Minh có chút kỳ quái: "Mộng Nghiên, nếu như thật sự em nghiêm túc hỏi. Anh cũng chỉ có thể nghiêm túc trả lời"

"Em. biết." Trần Mộng Nghiên buồn bã trả lời: "Anh đừng nói, em biết đáp án rồi"

"Ha ha, em biết gì?" Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên như vậy, không khỏi buồn cười.

"Sau khi Lam Lăng về, anh nhất định sẽ ở bên cô ấy" Trần Mộng Nghiên thở dài một tiếng, lắc đầu nói: "Thời gian ở bên em nhất định sẽ ít đi nhiều"

"Mộng Nghiên, sao em lại nghĩ như vậy. Ha ha, lúc anh ở bên Lam Lăng, em cũng có thể mà." Dương Minh thầm nói.

"Vậy sao được? Anh có thể chạy chỗ này chỗ kia sao?" Trần Mộng Nghiên không tin nói.

"Không cần phải như vậy. Em và Lam Lăng ở cùng bên anh là được mà" Dương Minh nhìn Trần Mộng Nghiên, nói.

"Em và Lam Lăng? Cùng nhau?" Trần Mộng Nghiên hét lên: "Vậy sao được?"

"Có gì mà không được?" Dương Minh cười hắc hắc nói: "Lam Lăng rất tốt, không phải cô gái hay ghen"

"Vậy ý của anh là tích cách em không tốt?" Trần Mộng Nghiên chu miệng. Chẳng qua nàng cũng biết mình đúng là hay ghen.

"Anh cũng không nói vậy" Dương Minh cười cười nhìn Trần Mộng Nghiên.

"Hừ" Trần Mộng Nghiên quay đầu lại, không thèm để ý đến Dương Minh. Chẳng qua không lâu sau đã lại hỏi: "Lam Lăng. có thể ở chung không?"

"Được mà. em có thể coi cô ấy là. ừ. em gái" Dương Minh do dự một chút rồi nói. Mặc dù mình có quan hệ với Lam Lăng trước, nhưng ít nhất tuổi Lam Lăng nhỏ hơn Trần Mộng Nghiên, lại là bạn gái chính thức của mình. Nên Dương Minh nói như vậy.

"Chỉ sợ cô ấy không chịu." Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh bảo Lam Lăng gọi mình là chị. Mặc dù trong lòng không thoải mái mấy, nhưng cũng biết Dương Minh rất coi trọng mình. Thời xưa trong một gia tộc lớn, vợ bé không phải gọi vợ cả là chị sao. Cứ như vậy thân phận của mình đã được xác định. Ừ, nghe ra cũng được. Chỉ cần Lam Lăng kia không định đấu đá với mình là được.

Không được đâu. Trần Mộng Nghiên. Mày đang nghĩ gì thế. Trần Mộng Nghiên giật mình, lắc đầu. Mình sao thể chịu thua thiệt như vậy? Yêu cầu vô lý như vậy mà mình cũng đồng ý? Không được, cho dù mình nhận Lam Lăng, cũng không thể nào cùng cô ta ở bên Dương Minh được.

Mặc dù chấp nhận Lam Lăng, nhưng bình thường cũng phải có cấm kỵ một chút, cố gắng không gặp mặt. Sao có thể xưng chị gọi em với cô ta?

Nhưng Trần Mộng Nghiên lại rất muốn ở bên Dương Minh. Nếu như mình và Lam Lăng giả vờ không nhìn thấy nhau, như vậy Dương Minh nhất định sẽ phân chia thời gian. Như vậy thời gian mình ở bên Dương Minh sẽ giảm đi. Nghĩ đến đây, Trần Mộng Nghiên lại cảm thấy cùng Lam Lăng ở bên Dương Minh cũng không có gì. ba người thì ba người. Ít nhất lúc ở bên Dương Minh, nếu mình không đồng ý, ngay cả mặt Dương Minh cũng không cho cô ta thấy.

Chẳng qua Trần Mộng Nghiên lại nghĩ một điều: "Vậy, anh một mình bên em rồi sang chỗ Lam Lăng?"

"Em cảm thấy như vậy là tốt, cứ làm như vậy." Dương Minh thầm nghĩ, bây giờ không phải như vậy sao.

"Vậy thì được, anh phải ở một mình bên em, sau đó lúc anh ở bên Lam Lăng, anh có thể mang em theo không?" Trần Mộng Nghiên đảo đảo mắt, nói.

"Hả?" Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói, dở khóc dở cười: "Em tính được đó"

"Anh không đồng ý?" Trần Mộng Nghiên giả vờ giận: "Nếu không đồng ý, vậy không nói nữa."

"Được được. anh đồng ý là được chứ gì" Dương Minh mặc dù cười khổ, nhưng trong lòng lại vui như hoa nở. Trần Mộng Nghiên rốt cuộc đã bước được một bước, lại là một bước rất quan trọng.

Nàng chỉ cần chính thức chấp nhận Lam Lăng, hòa hợp với Lam Lăng, vậy sẽ tốt hơn bất cứ thứ gì. Vì vậy có một sẽ có hai, có vết xe đổ Lam Lăng lúc trước, tin rằng Trần Mộng Nghiên sẽ từ từ chấp nhận Lâm Chỉ Vận.

"Hừ, anh đồng ý, em lại không đồng ý. chuyện này để sau rồi nói" Trần Mộng Nghiên lại giả vờ tức giận nói.

"Ha ha" Dương Minh cũng biết là Trần Mộng Nghiên rất giữ thể diện, không nói phá, chỉ cười cười.