Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 519: Về đàm phán



Dương Minh nhìn thần sắc của Vương quản lý bên cạnh, trong lòng vừa động, chợt nhớ ra, trước kia Ngô Trung Kiệt có nói qua với mình, cha của nó hình như mở một công ty điền sản. hay là.

Dương Minh bắt đầu đem chuyện về căn nhà ngoài phố kể ra cho Ngô Trung Kiệt nghe, nó nghe xong, cũng không nói gì, trực tiếp đi lại quầy tiếp tân, cầm điện thoại lên.

Mà cô gái kia cũng không ngăn cản, trong lòng Dương Minh càng thêm xác định.

"Alo, nối điện thoại cho cha tôi đi!" Ngô Trung Kiệt đỉnh đạc nói.

Không lâu sau, trong điện thoại truyền ra giọng của Ngô Phú Quý: "Con trai, sao thế, sao lại gọi cho cha? Chuẩn bị làm lành với cha hả?"

Ngô Phú Quý còn tưởng rằng con trai muốn hòa hảo quan hệ với mình, nên có chút vui mừng, vì trước giờ Ngô Trung Kiệt ít khi nào gọi điện cho ông.

"Cha, nói với cha chuyện này, có phải trên cha có một căn nhà trên khu buôn bán không?" Ngô Trung Kiệt trực tiếp hỏi.

"Có, con hỏi làm gì vậy?" Ngô Phú Quý khó hiểu, vừa rồi Vương quản lý cũng hỏi thế này, bây giờ con trai cũng hỏi thế này? Căn nhà đó có gì đặc biệt?

"Con bán cho cha" Ngô Trung Kiệt nói ra một câu kinh điển.

"Hả?" Ngô Phú Quý nghe xong, trên đầu hiện ra một dấu chấm hỏi, kỳ quái nói: "Con trai, con nói gì thế? Con bán? Sao lại bán? Con không nói giỡn với cha chứ? "

"Cha cảm thấy con có thời gian nói giỡn với cha sao?" Ngô Trung Kiệt nói: "Cha có phải không muốn nói chuyện với con không? Được rồi, coi như con không gọi điện"

"Khoan đã." Ngô Phú Quý cười khổ, vội vàng kêu lên: "Dù sao con cũng phải nói là có chuyện gì chứ?"

"Có gì đâu, bạn con muốn mua, nên con chuẩn bị bán" Ngô Trung Kiệt nói: "Chỉ một câu, bán hay không. Nếu cha bán thì con sẽ thu hồi lại những gì đã nói trong phòng làm việc, còn không thì cha tự gánh lấy hậu quả"

Ngô Phú Quý nghe xong cái tuyên bố nặng gần trăm tấn kia, trong lòng thầm nghĩ, tiểu tổ tông, không phải là buộc cha bán sao? Bất quá, đối với Ngô Phú Quý, bán hay không thì cũng không sao. Nếu con trai có thể làm lành quan hệ cha con với ông, thì muốn làm gì cũng được, cho dù con trai muốn san bằng căn nhà đó, ông cũng sẽ cho máy ủi đến cán sạch.

Nghĩ đến đây, Ngô Phú Quý nói: "Được, tùy con, con bán đi."

Về phần giá cá, Ngô Phú Quý cũng không quan tân, vì bây giờ ông ta cũng không thiếu tiền.

"Được rồi, quyết định vậy đi, à quên, căn nhà đó bán bao nhiêu? Cha tính cho con đi" Ngô Trung Kiệt cũng biết, nếu như đưa không cho Dương Minh thì không thể, rõ ràng là quá tiện nghi, cho nên bán với một cái giá, để không ai nợ ai.

"Cái này. cụ thể thì cha không biết, con hỏi dưới lầu xem? Con hỏi tiểu Vương thử xem" Ngô Phú Quý nói.

"Dạ, cha nói quản lý Vương à, cha chờ một chút" Ngô Trung Kiệt nhìn thoáng qua Dương Minh, rồi kêu: "Quản lý Vương, có điện thoại"

Vương quản lý đương nhiên biết là Ngô Trung Kiệt gọi điện cho ai, cho nên Ngô Trung Kiệt vừa gọi hắn, hắn liền hí ha hí hửng chạy đến.

"Alo." Vương quản lý cầm điện thoại lên cung kính nói: "Ngô tổng giám đốc. dạ. tôi hiểu rồi. dạ. ngài yên tâm."

Vương quản lý đã nghe rõ ý của tổng giám đốc rồi, nên cũng tính toán ra giá cả của căn nhà có. Tuy rằng như vậy thì tiền phần trăm của mình cơ hồ không có, chẳng qua bây giờ Vương quản lý không cần, có thể làm việc cho chủ tịch kiêm tổng giám đốc và con trai của ngài, thì mới có thể trở thành tâm phúc được. mà cái điều kiện này không phải ai cũng có được.

Vì thế, Vương quản lý nhanh chóng đi báo cho Dương Minh nghe, Ngô Trung Kiệt sau khi giải quyết chuyện này, liền bắt đầu hỏi Dương Minh chuyện dạy kèm.

"Dương ca, khi nào thì anh mới đến chơi với em?" Ngô Trung Kiệt hỏi.

Dương Minh nghe xong mà đổ mồ hôi, thằng nhóc này đem việc dạy kèm thành trò chơi! Chẳng qua, vậy cũng tốt, vừa dạy vừa chơi, như vậy mới đạt hiệu quả học tập tốt nhất.

"Em thấy mấy ngày nay anh bận gần chết, làm gì có thời gian đến chơi!" Dương Minh cười khổ: "Không phải em thích cái tiểu xảo kia sao! Để mai mốt anh rãnh sẽ dạy em."

"Không phải, Dương ca, em cảm thấy chơi với anh rất là vui, anh còn tốt hơn cha mẹ em nhiều, dạy cho em nhiều đạo lý hữu dụng" Ngô Trung Kiệt nghiêm trang nói.

Dương Minh nhìn đứa nhỏ trước mắt này, không khỏi thở dài. Ngô Trung Kiệt cũng thật đáng thương! Vì thế bất đắc dĩ nói: "Được rồi, học kì sau chuyên tâm học hành, chạy qua có thể đến hay không thì không biết, một tuần hai lần được không?"

"Vậy cũng được." Ngô Trung Kiệt tuy rằng không tình nguyện, nhưng cũng không có biện pháp, hắn cũng biết, Dương Minh bình thường bận rộn rất nhiều chuyện, chỉ cần nhìn Dương Minh bỏ tiền ra mua căn nhà ở phố buôn bán, là biết Dương Minh không phải loại thiếu tiền rồi. Cho nên, Ngô Trung Kiệt cũng hiểu được, sở dĩ Dương Minh đi dạy kèm, cũng bởi vì Lâm Chỉ Vận. Thế mà có những thằng vừa ăn cắp vừa hô hào, tưởng như bản thân làm được chuyện gì đó vĩ đại lắm vậy.

Bây giờ, một tuần đến hai lần cũng là tốt lắm rồi, dù sao Dương Minh cũng không phải đến dạy học, mà chỉ là đến nói chuyện với nó thôi.

Có công tử của chủ tịch lên tiếng, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi, Vương quản lý đã nhanh chóng tính ra giá cả của căn nhà đó, đại khái là sáu trăm vạn.

Khi hắn nói giá ra, Dương Minh trực tiếp móc chi phiếu bảy trăm vạn ra, làm như vậy là biết người biết mình, dù rằng có những thằng ngu không hiểu đạo lý đó, người ta đã không nói mà cứ cố làm tới rồi tỏ ra nguy hiểm. Tiền hoa hồng cộng tiền lo lót này nọ, mặc dù đã có Ngô Trung Kiệt lên tiếng, nhưng Dương Minh không muốn bị người khác gọi là thằng nịnh bợ.

Tgp kinh ngạc vô cùng, ông kêu thư kí chạy đi lo chuyện này rất lâu rồi mà vẫn không được gì. Thế mà Dương Minh và Trương Tân chỉ cần một buổi là xong! Hỏi cấp dưới, thì biết được chính là căn nhà mặt tiền mà mình đã từng hỏi rồi.

Lúc ấy, tgp cũng nhìn trúng căn nhà này, nhưng vấn đề là người ta không bán, nên cũng đành từ bỏ. Nhưng không ngờ rằng hai đứa nhỏ lại có thể giải quyết dễ dàng.

Có địa điểm rồi, mọi chuyện sau đó cực kỳ đơn giản. tgp bắt đầu thu xếp công việc trang trí, cái này cũng không cần bọn Dương Minh quan tâm.

.

Lão đại Cát Đốn Quách kim bưu thấy tên lính mình phán đi đàm phán chạy về, mặt mày xám xịt như tro, hỏi ra thì biết Bạo Tam Lập tùy tiện phái hai người đến miệt thị này nọ, nhất thời giận đến hộc máu.

Cầm lấy điện thoại gọi cho Bạo Tam Lập, Bạo Tam Lập bây giờ đã nhận được chỉ thị từ ông chủ, không cần cúi đầu trước Quách Kim bưu. Điện thoại reng lên, màn hình hiện lên số của Quách Kim Bưu, hắn liền đỉnh đạc nghe.

"Alo, ai vậy? Có chuyện gì?" Bạo Tam Lập hỏi.

"Báo ca hả? Tôi là Quách Kim Bưu của Cát Đốn." Quách Kim Bưu tuy rằng giận đến cùng cực rồi, nhưng vẫn phải khách khí nói chuyện.

"Ồ? Là Quách lão đại à, có chuyện gì không?" Bạo Tam Lập lạnh nhạt nói.

"Báo ca, chúng ta người ngay không nói tiếng gian, con của tôi xảy ra chuyện ở chổ của ông, tôi phái thằng lính qua đàm phán với bên ông, mà hình như bên ông không để tôi vào mắt!" Ngữ khí của Quách Kim Bưu bắt đầu trở nên không tốt.

Trong lòng Bạo Tam Lập cười lạnh, tao không để mày vào mắt thì thế nào? Bạo Tam Lập dựa theo lời nói của ông chủ mà làm, nên cũng không khách khí nói: "Chuyện này tôi không quản, ông tìm Hầu Chấn Hám đi"

Nói xong liền cúp máy cái kịch!

Nhìn thấy điện thoại đã cắ, Quách Kim Bưu tức muốn nổ phổi, cái gì thế này! Rõ ràng là không coi mình ra gì! Mày chỉ là một tên côn đồ mới lên làm lão đại vài ngày mà đã bố láo với tao?

So lí lịch, lão tử cũng là tiền bối của mày, lúc lão tử làm xã hội đen, không biết mày đang cởi truồng tắm mưa ở đâu.

Quách Kim Bưu chửi ầm lên, nhưng dù vậy, vẫn không thể không gọi điện cho Hầu Chấn Hám. Tất cả hình như không giống với dự đoán của mình, chênh lệch quá lớn rồi!

Quách Kim Bưu vốn cho rằng, Bạo Tam Lập đánh con mình bị thương, khẳng định sẽ sơ không ít, nói không chừng còn mở hội đăng môn để xin lỗi, đến lúc đó mình có thể kiếm lợi được không ít.

Nhưng mà sau đó, mọi chuyện căn bản không giống như hắn nghĩ, người ta căn bản coi như không xảy ra chuyện gì. Quách Kim Bưu thấy Bạo Tam Lập không có động tĩnh, nên đành phái người qua đàm phán, khí thế ban đầu đã mất hơn phân nửa.

Nhưng lúc này, Quách Kim Bưu vẫn nghĩ rằng Bạo Tam Lập sẽ cho mình một bồi thường không nhỏ, lại không ngờ, vừa nói chuyện hai câu, còn chưa kịp nói ra điều kiện, đã bị người ta chửi lên đầu.

Cố nén tức giận, Quách Kim Bưu gọi điện cho Hầu Chấn Hám, lại không ngờ rằng, chỉ câu nói đầu tiên của Hầu Chấn Hám đã làm cho hắn hộc máu.