Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 533: Phiền phức không đáng có



Theo thói quen truyền thống của người Trung Quốc, con dâu mới đêm 30 tối phải đến nhà trai" canh đêm" cùng người nhà chồng ăn cơm tất niên. Nhưng do gia đình bây giờ chỉ có một người con, nên đêm 30 là vấn đề đau đầu nhất với các cô dâu mới.

Những năm tám mươi, chương trình kế hoạch hóa gia đình được tiến hành. Các nhà vốn thích để bao nhiêu thì đẻ, bây giờ lại thành có mỗi một con.

Theo tình hình bình thường, con gái đến nhà con trai ăn tất niên thì không có gì. Bởi vì một nhà không chỉ có một người con. Nhưng bây giờ thì khác, con gái đi rồi, vậy không còn nữa.

Cho nên Dương mẫu rất lo lắng vấn đề này. Trần gia người ta cũng có mình cô con gái, tất niên không ở nhà, sao được?

"Vậy. lát nữa con hỏi một chút." Trần Mộng Nghiên mặc dù cũng hiểu được mình bỏ bố mẹ lại, chạy đến nhà Dương Minh ăn tất niên không ổn lắm, nhưng từ góc độ khác thì đã chứng minh địa vị của mình trong Dương gia. Cũng chính là mình được bố mẹ Dương Minh thừa nhận. Cho nên Trần Mộng Nghiên rất muốn đi.

"Được rồi, bác không nói với con nữa, bác đi gọi Đại Minh cho con" Dương Minh cười cười, quyết định để không gian lại cho hai thanh niên.

"Vâng." Trần Mộng Nghiên có chút xấu hổ nói: "Đại Minh ra nghe điện" Dương mẫu gọi vào phòng Dương Minh.

"Tìm con?" Dương Minh từ trong phòng đi ra: "Mẹ, ai gọi tới thế? "

"Mộng Nghiên, mẹ nói với nó bảo đêm 30 đến nhà ta làm khách. Con bàn với nó xem sao. Mẹ sợ bố mẹ nó không đồng ý" Dương mẫu nói.

"Mộng Nghiên?" Dương Minh có chút kinh ngạc, Trần Mộng Nghiên không ngờ chủ động gọi điện cho hắn? Nếu nàng không gọi tới, mình cũng sẽ gọi cho nàng. Dù sao cũng đã chiến tranh mấy hôm, sắp tết rồi, mình dù như thế nào cũng phải đến chúc tết Trần thúc chứ.

"Vâng, con biết rồi." Dương Minh lấy lại bình tĩnh, nghe điện, alo, vợ à."

"
." Trần Mộng Nghiên bị Dương Minh nói thế không khỏi lúng túng. Nàng biết mẹ Dương Minh nhất định ở bên cạnh. Dương Minh không ngờ dám gọi mình là" vợ" Trần Mộng Nghiên rất xấu hổ.

"
Sao vậy?" Dương Minh cười nói: "Em vừa nãy không phải nói chuyện với mẹ rất vui sao?"

"
Đâu có." Trần Mộng Nghiên giải thích.

"
Vậy à? Chẳng lẽ em không vui? Giận à?" Dương Minh cố ý nói.

"
Đừng nói linh tinh, để mẹ anh nghe thấy, có phải là anh định hại em không?" Trần Mộng Nghiên mắng hắn.

"
Hắc hắc, mẹ anh đang xem Tv, không có gì" Dương Minh nháy nháy mắt với mẹ đang nhìn chằm chằm về phía này.

Không ngờ Dương mẫu lớn tiếng nói: "
Không sai, mẹ đang xem Tv"

"
A" Trần Mộng Nghiên ngẩn ra, hoảng hốt kêu lên: "Mau đưa điện thoại cho mẹ anh, em muốn giải thích"

"
Ha ha, nói đùa thôi, mẹ anh sao tin là thật" Dương Minh lắc đầu: "Em không ngờ lại khẩn trương như vậy. Sao, sợ mẹ anh có đánh giá khác à?"

"
Nói linh tinh." Trần Mộng Nghiên hừ một tiếng: "Anh lại lừa người ta"

"
Ha ha, không nói cái này. Nghe mẹ nói, đêm 30 em muốn đến nhà anh?" Dương Minh hỏi.

"
Vậy anh muốn em tới hay không?" Trần Mộng Nghiên không trả lời, hỏi lại.

"
Ha ha, anh đương nhiên là muốn." Dương Minh nói đến đây cố ý dừng lại một chút. Hắn nghe thấy tiếng thở của Trần Mộng Nghiên trở nên dồn dập.

"
Thằng bé xấu xa này" Dương Minh đang cười trộm, đột nhiên bị tát vào đầu. Quay đầu lại thì thấy Dương mẫu đang trừng mắt nhìn mình: "Con dọa Mộng Nghiên hả? Con ăn no dửng mỡ hả? "

Dương Minh toát mồ hôi, thì ra mẹ vẫn chú ý đến bên này. Nhất là tiếng máy điện thoại nhà Dương Minh hơi to. Dương mẫu ở không quá xa nên có thể nghe thấy.

"
Hì hì." Trần Mộng Nghiên nghe thấy giọng Dương mẫu, lập tức cười cười.

"
Còn cười." Chẳng qua Dương Minh thấy mẹ giơ tay lên định tát, đành phải ngậm miệng: "Mộng Nghiên, hay là mai anh đến nhà em, xin bố mẹ em"

"
Cũng được đó" Trần Mộng Nghiên vui vẻ nói: "Lát em sẽ nói với bố mẹ"

"
Ha ha, không tức à.?" Dương Minh hỏi.

"
Giận. giận cái gì chứ?" Giọng Trần Mộng Nghiên hơi ngập ngừng, có chút xấu hổ.

"
Em nói gì?" Dương Minh cười nói.

"
Chu Giai Giai. đến tìm em." Trần Mộng Nghiên do dự một chút rồi nói.

"
Cái gì? Cô ấy đến tìm em? Cô ấy tìm em làm gì? " Dương Minh không khỏi nhíu mày: "Cô ta không nói xấu anh đó chứ? "

"
Yên tâm. Chu Giai Giai rất tốt. Chuyện ấy, Giai Giai đã giải thích với em" Trần Mộng Nghiên nói.

"
Người tốt?" Dương Minh kinh ngạc. Không nghĩ Trần Mộng Nghiên hay ghen mà lại khen Chu Giai Giai là tốt. Xem ra cô bé này có thủ đoạn.

"
Đúng thế, anh cảm thấy cô ấy thế nào?" Trần Mộng Nghiên không biết tại sao lại hỏi vấn đề này.

"
Bỏ đi, không nhắc đến cô ta" Dương Minh không có hứng thú, cắt ngang đề tài này.

"
Nhưng mà cô ấy." Trần Mộng Nghiên muốn nói lại thôi. Nhưng thấy Dương Minh không muốn nhắc đến Chu Giai Giai, đành phải thôi.

"
Đúng, Mộng Nghiên, Trần thúc có nhà không? Em bảo chú nghe điện, anh cũng muốn chúc tết chú" Dương Minh nói.

"
Vâng, bố có nhà, anh chờ chút nha" Trần Mộng Nghiên nói.

Một lát sau, Trần Phi nói: "
Dương Minh à, cháu tìm chú? "

"
Trần thúc, mai là hết năm, cháu chúc tết chú trước" Dương Minh lặp lại lời Trần Mộng Nghiên nói với mẹ mình ra.

"
Ha ha, cảm ơn cháu. Đúng, dạo này chú không quá bận, hôm nào ngồi uống rượu chứ?" Trần Phi cười nói.

"
Vừa nãy cháu và Mộng Nghiên đang nói chuyện này, ngày mai được không ạ?" Dương Minh nói: "Không quấy rầy chú chứ ạ? "

"
Mai? Được đó" Trần Phi nói: "Vậy ngày mai đi. Phiền gì chứ, cháu đến càng vui"

"
Vâng ạ, cháu sẽ đến" Dương Minh cười nói.

"
Bảo cô nấu mấy món ăn cho cháu, cháu muốn ăn gì?" Trần Phi hỏi.

"
Cháu ăn gì cũng được ạ" Dương Minh vội vàng nói: "Cô chú làm thế nào cũng được, không cần để ý đến cháu"

"
Được rồi, chú bảo cô tự làm" Trần Phi nói: "Quyết định như vậy đi, chúng ta nói rồi đó. Đến lúc đó cháu mà không đến, chú chuẩn bị mất công"

"
Không đâu ạ, chú yên tâm, Trần thúc" Dương Minh thầm nghĩ, lần trước người lỡ hẹn là lão mà? Chẳng qua lời này Dương Minh sao dám nói ra miệng. Trần Phi là bố vợ hắn mà.

"
Vậy cháu nói chuyện với Mộng Nghiên" Vừa nói, Trần Phi chuyển điện thoại cho Mộng Nghiên.

"
Dương Minh." Trần Mộng Nghiên nghe điện.

"
Ừ, đúng, mai em có việc gì không? " Dương Minh hỏi.

"
Ngày mai? Không có gì, sao vậy?" Trần Mộng Nghiên hỏi.

"
Lần trước đến nhà em không thành, mai coi như lần đầu anh đến nhà, hơn nữa còn là cuối năm, không thể đi tay không chứ? Hai ta đi mua chút quà nhé" Dương Minh nói.

"
Được, vậy ngày mai" Trần Mộng Nghiên gật đầu nói: "Chẳng qua mua gì giờ?"

"
Năm mới, mua cho bố mẹ em mỗi người một chiếc áo lông nhé?" Dương Minh đề nghị.

"
Cũng được, lát em xem cỡ của bố mẹ" Trần Mộng Nghiên biết đây là ý tưởng rất được.

Tối, Dương Minh bị bố mẹ gọi ra phòng khách.

"
Đại Minh, con nói thật với mẹ xem, quan hệ giữa con và Mộng Nghiên phát triển đến mức nào rồi?" Dương mẫu mở miệng nói.

"
A?" Dương Minh sửng sốt một chút, lắp bắp nói: "Mẹ. mẹ hỏi cái này làm gì?"

"
Là mẹ, hiển nhiên phải muốn hiểu rõ chuyện của con trai chứ" Dương mẫu nghiêm mặt nói.

"
Đó là chuyện riêng tư. mẹ đừng hỏi" Dương Minh có chút xấu hổ.

"
Còn riêng tư? Con có chuyện riêng tư?" Dương mẫu bực tức nói: "Con là thịt trên người mẹ đẻ ra, còn riêng tư sao? "

Dương Minh toát mồ hôi. Thấy đó, đây là quan niệm gia trưởng điển hình, không coi trọng chuyện riêng tư của con cái.

"
Mẹ. mẹ hỏi cái này. làm gì chứ" Dương Minh đúng là rất xấu hổ.

"
Đương nhiên là có chuyện" Dương mẫu nghiêm túc nói: "Rất quan trọng đó. Con và Mộng Nghiên đã có quan hệ đó, vậy tốt. Nhưng nếu không có thì hơi phiền phức"