Ngày Em Đến

Chương 28



Trương Tư Ninh cảm thấy có lẽ mình đã bị chứng sợ hãi không gian khép kín, hiện tại cô không có cách nào ở một mình trong phòng đóng kín cửa được, bất kể là phòng ngủ hay nhà vệ sinh, chỉ cần vừa đóng cửa lại liền thấy hoảng loạn, luôn cảm thấy Trần Bình Bình sẽ đột nhiên hiện ra, giống như tình tiết trong phim kinh dị, khắp người đầy máu, khuôn mặt bị phân hủy…..điều này xuất phát từ nỗi sợ hãi sâu thẳm trong nội tâm không cách nào khống chế được, tuy bản thân cô cũng cảm thấy rất quái đản nhưng vẫn cứ sợ.

Vì vậy trước khi Vệ Cẩm Huyên về, Trương Tư Ninh ở lầu một tắm rửa, vẫn để cửa mở, thím Tào canh chừng ở bên ngoài. Thím Tào lớn tuổi, từng trải, ở tuổi của bà đã sớm không còn sợ mấy chuyện yêu ma quỷ quái nữa. Thấy Trương Tư Ninh sợ hãi tới mức ngay cả đi vệ sinh cũng không dám đóng cửa, liền đề nghị cô đến chùa miếu thắp hương, mua một cái bùa hộ mệnh, thỉnh hòa thượng niệm kinh cho cô gái chết oan uổn kia được siêu thoát. Đồng thời còn giới thiệu cho cô một ngôi chùa, nói ở đó có một sư thầy rất giỏi.

Trương Tư Ninh vô cùng nghiêm túc ghi lại địa chỉ ngôi chùa, định ngày mai sẽ đến đó một chuyến.

Vệ Cẩm Huyên trở về nghe nói bé con này ngay cả tắm rửa, đi vệ sinh cũng không dám đóng cửa, vừa bực mình vừa buồn cười, lại có chút xót xa, nếu không phải sợ hãi đến một mức độ nhất định, cô gái nhỏ trẻ tuổi da mặt mỏng, sao có thể làm được chuyện tới mức như vậy.

Thím Tào vào phòng bếp nấu bữa ăn khuya, trong phòng khách chỉ còn lại hai người, Vệ Cẩm Huyên bảo Trương Tư Ninh ngồi xuống cạnh mình, anh vuốt tóc cô, khẽ hỏi: “Ở đây mà cũng sợ vậy sao?”

Trương Tư Ninh dạ một tiếng: “Tôi cũng không biết tại sao như vậy nữa, chỉ là không dám ở một mình trong phòng,” thấy anh có vẻ không cho là đúng, liền hết sức sâu xa nói: “Herman, anh phải tin tưởng, thế giới rộng lớn như vậy không thiếu những chuyện lạ.” Cô trái lại còn quay sang thuyết phục anh, Vệ Cẩm Huyên phát hờn, véo một cái bên má trái cô: “Đừng nghĩ ngợi lung tung, mấy ngày nữa tôi đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý.”

Trương Tư Ninh đẩy tay anh ra, chu miệng: “Tôi không bị bệnh, không đi, tôi muốn đến chùa thắp hương, tìm sư thầy niệm kinh siêu độ.”

Thế này là đang lộn xộn gì đây chứ, Vệ Cẩm Huyên cũng phục cô luôn: “Lúc em đi học không có học qua ‘Tin vào khoa học, phản đối phong kiến mê tín’ à? Tôi nhớ từ thời tiểu học nhà nước đã có tuyên truyền cái này rồi mà?” Mặc dù anh lớn lên ở nước ngoài, nhưng đối với khẩu hiệu này vô cùng quen thuộc.

Trương Tư Ninh liếc mắt: “Cái đó chỉ có thể lừa gạt trẻ con, ông bà ngoại tôi ở nông thôn, trước kia tôi về quê chơi, nghe được rất nhiều chuyện ma quỷ. Trước đây bà nội tôi cũng nói, lúc ba tôi còn trẻ ở nhà người ta uống rượu, nửa đêm đạp xe về, đi được nửa đường thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo trắng quỳ gối khóc lóc trên một ngôi mộ, ba tôi gọi một tiếng, người phụ nữ đó xoay lại vậy mà không có mắt mũi gì hết, lúc đó ba tôi bị hù dọa hoảng sợ tới mức xe đạp cũng không cần, xoay người bỏ chạy, chạy cả đêm, mãi đến khi trời sáng có người đi ngang qua kêu ông một tiếng, lúc đó mới biết hóa ra cả đêm qua mình chỉ loay hoay quanh ngôi mộ đó, từ đầu tới cuối hoàn toàn không có chạy ra khỏi.”

Vệ Cẩm Huyên nghe xong khó tránh khỏi cảm giác, chẳng trách cô bé con này tin tưởng trên đời có ma quỷ đến vậy, hóa ra là ‘truyền thống gia đình’ được ‘đào tạo bài bản’ từ nhỏ.

Bên kia, cô nàng vẫn đang tiếp tục thuyết giáo: “Cho nên anh phải tin, thế giới này rộng lớn như vậy, ngay cả các nhà khoa học cũng không dám khẳng định trên đời không có ma quỷ đâu! Anh võ đoán như vậy là không tốt.”

Vệ Cẩm Huyên thấy cô đĩnh đạc tuôn ra tràng giang đại hải, không nhịn được vỗ lên đầu cô một cái: “Bây giờ, nửa đêm nửa hôm mà em còn nói chuyện này mạch lạc rõ ràng như vậy, không sợ sao?”

Trương Tư Ninh a một tiếng, cúi đầu rầu rĩ nói: “Không phải có anh ở đây sao?”

Chỉ bảy chữ đơn giản như vậy nhưng lại khiến Vệ Cẩm Huyên như mở cờ trong bụng, tâm trạng nháy mắt trở nên rất vui vẻ, anh đặt tay lên bờ vai cô, kéo cô ngồi sát lại, khẽ nói: “Ngoan, ngày mai tôi nghỉ ở nhà, cùng đi với em đến chùa thắp hương có được không?”

Trương Tư Ninh nghe vậy, ánh mắt khẽ cong lên, gật đầu nói vâng.

Nhưng ngày hôm sau, kế hoạch đi đến chùa không thể thực hiện được, sáng sớm lão Mạnh đã gọi điện thoại tới cho biết đã bắt được hung thủ. Khi đó, Trương Tư Ninh đang giúp thím Tào bưng chén dĩa từ trong bếp ra phòng ăn, nghe anh nói lão Mạnh gọi điện đến thì khẩn trương không dám lộn xộn sợ phát ra tiếng ồn, đợi anh nói chuyện điện thoại xong biết được hung thủ đã bị bắt, Trương Tư Ninh nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, vui buồn lẫn lộn, còn có chua xót mất mát, tâm trạng trăm mối ngổn ngang.

Vệ Cẩm Huyên đứng lên, bước tới đỡ vai cô: “Ăn sáng trước đã, lát nữa chúng ta tới sở cảnh sát trước, nếu còn thời gian thì lại đi đến miếu thắp hương, được không?” Dĩ nhiên, anh đoán có lẽ sẽ không kịp.

Lúc hai người đến sở cảnh sát, người nhà Trần Bình Bình đã ở đó, Tần Chu, tiểu Trịnh và cả Hứa Dương cũng đều có mặt. Một nhân viên cảnh sát đang làm việc với bọn họ. Biết được Vệ Cẩm Huyên đã tới, lão Mạnh lập tức từ trên lầu đi xuống, ông khẽ nói với Vệ Cẩm Huyên: “Còn đang thẩm vấn bên trong, hai nghi phạm là anh em họ, người ở tỉnh xx, đều còn rất trẻ, một đứa hai mươi, một đứa mười bảy, hồi đầu tháng này đã gặp nạn nhân tại một quán bar, đêm đó đã cưỡng bức nạn nhân, chụp ảnh khiếm nhã và quay lại video, đe dọa nạn nhân không được báo cảnh sát, phải ngoan ngoãn nghe lời, bất cứ khi nào kêu đến là phải có mặt, đồng thời tống tiền đòi hai vạn ba nghìn tệ. Xế chiều ngày hai mươi, hai nghi phạm hẹn nạn nhân đến khu dân cư phía nam khu Tam Hoàn để thực hiện hành vi đồi bại, lúc đó nạn nhân giấu dao trong túi xách, khi bị hai gã nghi phạm cưỡng bức nạn nhân không chịu được sự tra tấn, cuối cùng phản kháng, lấy dao từ trong túi ra muốn giết chết hai gã nghi phạm, lúc đó trên người của tên mười bảy tuổi bị đâm hai nhát, tên hai mươi tuổi tức giận đoạt lấy dao đâm nạn nhân năm nhát, sau khi sự việc xảy ra thì sợ hãi, đem toàn bộ vật đồ đạc của nạn nhân và con dao vứt ở bãi rác gần đó, sau đó đưa em họ đi đến phòng khám gần đó băng bó vết thương rồi cấp tốc chạy trốn.”

Trương Tư Ninh nằm mơ cũng không nghĩ tới chân tướng sự việc lại như vậy! ‘Cưỡng bức, video khiếm nhã, tình dục, lạm dụng, tống tiền…’ Mấy chuyện này, người bình thường có lẽ cả đời cũng không bao giờ gặp phải vậy mà cách đây không lâu đã xảy ra trên người Trần Bình Bình, một cô gái tuy có chút tâm tư, nhưng trung thực, thỉnh thoảng có chút lười biếng, nhưng cũng rất thật thà, sao mà tàn nhẫn! Vậy mà cô, cho đến giờ không hề nhận ra cô ấy có gì bất ổn, Trần Bình Bình đi làm luôn mỉm cười rất tươi tắn, nhìn qua không khác gì những cô gái trẻ khác, không buồn không lo, ngây thơ vui vẻ. Cô còn nhớ cách đây không lâu cô ấy còn nói những lời muốn đi cắm trại dã ngoại, đi thả diều …

Là do cô ấy che giấu quá tốt, hay do cô quá ngốc nghếch?

Trương Tư Ninh trong lúc nhất thời cảm thấy thật sự đau lòng và tức giận, đau lòng vì những gì cô ấy gặp phải, tức giận vì sao cô ấy không chịu phản kháng!

Vệ Cẩm Huyên nghe xong cũng ngầm nổi lửa giận, bất cứ ai còn có chút lương tri sẽ không thể nào làm ra những chuyện đó được, thật đúng là súc vật. Anh hỏi lão Mạnh: “Hai tên đó sẽ bị kết án thế nào?”

Lão Mạnh nói: “Tên hai mươi tuổi chắc chắn không thoát khỏi tội tử hình, tên mười bảy tuổi vẫn còn trong tuổi vị thành niên, hơn nữa nó cũng không phải là hung thủ giết người, có thể hình phạt sẽ không quá nặng.”

Hung thủ đã bị bắt, tiếp theo sẽ là quá trình tội phạm khai báo, đồng thời cảnh sát đã đến bãi rác tìm thấy công cụ gây án và cả túi xách bị mất tích của Trần Bình Bình, cảnh sát cũng đã tìm thấy trong điện thoại của kẻ tình nghi ảnh chụp và cả những video khiếm nhã, sau đó chính là tiến hành thủ tục tố tụng gửi lên Tòa án, và chờ đợi phán quyết.

Người nhà Trần Bình Bình không có cách nào tiếp nhận được sự thật này, khóc lóc vô cùng thảm thiết, hôm sau, vừa nhìn thấy hai gã nghi phạm, không nói lời nào liền vội vàng nhào đến đánh đấm hỗn loạn ngay trong sở cảnh sát. Mẹ Trần Bình Bình thương tâm đến mức ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện, người nhà ở quê lần lượt kéo tới rất đông, hai người anh và một người chị của Trần Bình Bình cũng vội vàng từ nơi khác chạy đến Vũ Lăng, chỗ ở của những người này cũng đều do Vệ Cẩm Huyên sai người thu xếp, Trương Tư Ninh cũng không có ý định lợi dụng anh, nên quyết định sau khi chuyện của Trần Bình Bình kết thúc sẽ gửi tiền trả lại cho anh một thể.

Đã hai ngày trôi qua kể từ hôm trở về từ đồn cảnh sát nhưng Trương Tư Ninh vẫn vô cùng phiền muộn, nhưng trái lại đã bớt sợ ma quỷ hơn một chút, mặc dù lúc ngủ, lúc đi vệ sinh vẫn không dám đóng cửa, nhưng ít nhất trong lòng cũng không còn quá sợ hãi như trước.

Vệ Cẩm Huyên đến công ty, Trương Tư Ninh ở nhà không có việc gì làm, liền đi đến bãi đậu xe khách sạn hôm đó lấy xe mình về, lúc lái xe còn không dám đóng cửa sổ, toàn bộ bốn cửa sổ trước sau đều được hạ xuống, để đảm bảo không có vật gì ngăn cách giữa bên trong và bên ngoài.

Nghĩ tới số hoa tươi còn lại trong tiệm, Trương Tư Ninh lái xe đến một cửa hàng hoa cách tiệm mình không xa, đi vào tìm chủ tiệm thương lượng, thanh lí hết số hoa tươi và những chậu hoa cần tưới nước thường xuyên với giá rẻ, sắp tới cô không có ý định mở cửa buôn bán tiếp nhưng cũng không thể thờ ơ nhìn số hoa này khô héo đi được, quá lãng phí, nhiều tiền như vậy, dù thanh lí với giá thấp cũng có thể bù lại chút lỗ vốn.

Sau khi cùng với người của cửa hàng hoa bên kia chuyển hết số hoa tươi trong tiệm lên xe tải, thanh toán tiền xong, hàng xóm ở tiệm cắt tóc bên cạnh đi qua hỏi cô có phải không tính buôn bán nữa không. Trương Tư Ninh mỉm cười nói không phải: “Gần đây có chút việc nên tạm ngừng kinh doanh mấy ngày.” Ngoài ra cũng không nói thêm gì, khi quay người lại thì thấy Chu Thúy Thúy chủ siêu thị bên cạnh đang ló đầu ra nhìn, cô cũng không để ý, đi vào tiệm rút dây cắm điện thoại bàn ra, trực tiếp khóa cửa tiệm, sau đó chạy đến tiệm photocopy ở phía trước in tờ giấy ‘Chủ tiệm có việc, tạm thời ngừng kinh doanh’ rồi dán thông báo bên ngoài cửa tiệm, chào hỏi hàng xóm xong liền lái xe rời đi, về phần trên nhà, cô không dám lên đó.

Trương Tư Ninh lái xe đến Hoa Liên một chuyến, nghĩ tới việc dù sao cũng đang ở nhà Vệ Cẩm Huyên, không thể ăn uống chùa mãi được, nên đi vào mua rất nhiều thức ăn, gà, cá, tôm, đủ thứ thượng vàng hạ cám, vừa nhìn thấy thứ gì muốn ăn liền mua luôn, còn mua cả bột gạo nếp, rượu nếp, mè đen, và một số thứ khác định khi về sẽ làm bánh trôi.

Lúc đi ngang qua cửa hàng bán tranh thêu chữ thập, cô dừng lại chọn một bức ‘Đức Phật tọa hoa sen’, nghĩ rằng sau khi thêu xong sẽ nhờ sư thầy khai quang, rồi đóng khung treo trong nhà để thắp hương vào mùng một và ngày rằm mỗi tháng.

Khi Trương Tư Ninh về đến biệt thự đã gần sáu giờ, không ngờ Vệ Cẩm Huyên cũng đã có mặt ở nhà. Nhìn cô xách ba túi đồ to đi vào, dáng đi lắc lư lạch bạch ngộ nghĩnh như chim cánh cụt, Vệ Cẩm Huyên thấy vậy cười thầm trong bụng, thấy thím Tào đã đi qua đón lấy mấy cái túi, anh hỏi: “Sao lại mua nhiều như vậy?”

Trương Tư Ninh lắc lắc cổ tay bị mỏi, vô cùng tự nhiên nói: “Không muốn ăn ở miễn phí, đưa tiền thì khách sáo quá, nên mua chút đồ ăn xem như tiền thuê nhà.”

Vệ Cẩm Huyên rất thích cô thẳng thắn như vậy, anh mỉm cười vươn người ra nắm lấy tay cô động tác chầm chậm nhẹ nhàng giúp cô xoa bóp, Trương Tư Ninh đứng đó, cúi đầu nhìn anh, môi mấp máy có mấy lời trong lòng muốn nói, nhưng lại không thể nào nói ra được, cô thầm nghĩ, cứ như vậy đi, thế này cũng rất tốt, như gần như xa, ai cũng không cần vì ai mà chịu trách nhiệm.