Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Chương 20



Buổi sáng 11 giờ, máy bay từ Diệp Thành bay đến phía nam Tây Châu.

Từ sân bay tới công ty vẫn còn một quãng đường khá xa, mất 50 phút đi đường, tuy rằng lúc ở trên máy bay Tô Tiêu Tiêu đã ngủ một giấc nhưng lên xe quá nhàm chán chưa đến một lúc cô lại ngủ tiếp.

Kỹ thuật lái xe của tài xế rất tốt, một đường vẫn luôn bình ổn, Tô Tiêu Tiêu ngủ đặc biệt thoải mái, cho nên dọc theo đường đi cũng chưa tỉnh lần nào.

Mãi cho tới khi xe dừng lại cô mới mơ mơ màng màng tỉnh giấc.

Trong lúc nhất thời đầu óc cô vẫn chưa thanh tỉnh, khuôn mặt mang vẻ buồn ngủ nhìn ra bên ngoài, cứ ngây ngốc cho đến khi cửa xe được người ở bên ngoài kéo ra dọa cô nhảy dựng lên.

Cô trừng mắt nhìn Chu Lâm Duyên đang đứng trước mặt.

Chu Lâm Duyên nhìn thấy bộ dáng hoảng hốt của Tô Tiêu Tiêu, anh nén cười, "Tô Tiêu Tiêu, lần này cô tỉnh ngủ rồi chứ?"

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Ý cười nơi khóe môi anh càng sâu, tiếp tục hỏi: "Còn muốn tức giận không?"

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Chu Lâm Duyên cười xong, sau đó lại khôi phục bộ dáng đứng đắn, nhìn cô nói: " Chúng ta tới rồi, cô nhanh xuống xe đi."

Nói xong anh liền xoay người rời đi.

Tô Tiêu Tiêu ngủ đến đầu óc choáng váng, chờ Chu Lâm Duyên đi rồi cô mới xuống xe.

Nhiệt độ ở Tây Châu so với Diệp Thành vẫn là cao hơn, vừa mới xuống xe Tô Tiêu Tiêu đã bị ánh mặt trời gay gắt hun đốt, cô che đầu rồi chạy nhanh vào công ty.

Vừa vào đại sảnh Tô Tiêu Tiêu liền cảm nhận được không khí mát mẻ.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy bóng dáng Chu Lâm Duyên đâu, phỏng chừng là anh đã lên lầu.

Cô vẫn có chút buồn bực vì Chu Lâm Duyên mang cô tới đây. Cô đi tới sofa cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Mới vừa ngồi xuống cô liền nhận được tin nhắn của Chu Lâm Duyên:

【Bây giờ tôi có cuộc họp. Cô hãy lên văn phòng tầng năm chờ tôi】

Tô Tiêu Tiêu xem xong tin nhắn liền khóa điện thoại rồi cho vào túi xách sau đó mới đứng dậy đi về phía thang máy.

Tới tầng năm cô phát hiện ở đây không một bóng người nhưng tất cả máy tính đều mở ra, phỏng chừng mọi người đều đã đi họp.

Tô Tiêu Tiêu lập tức đi tới văn phòng Chu Lâm Duyên, văn phòng rộng lớn, trước cửa sổ sát đất là một chiếc bàn làm việc.

Cô không biết Chu Lâm Duyên sẽ họp trong bao lâu, đành phải kiên nhẫn chờ đợi.

Kết quả lần họp này chỉ mất 30 phút.

Tô Tiêu Tiêu đang ngồi trên sofa cầm di động chơi trò chơi, nghe thấy bên ngoài lục tục truyền đến tiếng người nói chuyện.

Lúc cô đang muốn nhìn ra ngoài thì cửa văn phòng được mở ra.

Chu Lâm Duyên cùng Đường Dịch từ bên ngoài tiến vào.

Đường Dịch vừa vào cửa liền thấy Tô Tiêu Tiêu, đầu tiên là sửng sốt sau đó liền cười vui vẻ. "Tiêu Tiêu, cô với tôi quả là tâm linh tương thông, biết tôi bên này thiếu người thiết kế, liền chạy tới đây giúp tôi phải không."

Tô Tiêu Tiêu cằm nâng nâng, chỉ vào Chu Lâm Duyên, "Chu tổng bảo tôi đi cùng anh ấy."

Đường Dịch cười, nói: "Lúc trước không phải cô muốn điều đến bên này sao, nếu đã tới thì dứt khoát ở lại làm việc bên cạnh tôi đi."

Chu Lâm Duyên đi đến bàn làm việc, đem tây trang ném lên lưng ghế, đang cúi đầu cởi cúc tay áo, nghe thấy lời này động tác của anh dừng lại rồi ngẩng đầu nhìn Tô Tiêu Tiêu, biểu tình lạnh lẽo, ngữ khí càng lạnh hơn. "Cô muốn tới đây?"

Ngày trước Tô Tiêu Tiêu quả thực đã nghĩ tới chuyện này.

Lúc ấy Chu Lâm Duyên mỗi ngày đều bảo cô tăng ca sửa thiết kế, còn hủy luôn kỳ nghỉ phép của cô, bắt cô đi công tác thì thôi còn hại cô bị thương ở chân. Lúc trở về cô vừa mệt lại ủy khuất, thường xuyên mắng Chu Lâm Duyên biến thái.

Có một hôm cô tăng ca tới nửa đêm, lúc đó cô đã uống say, mơ mơ màng màng gọi điện thoại cho Đường Dịch nói: "Tiểu Đường tổng, Chu tổng đặc biệt biến thái, tôi không muốn làm việc cùng anh ấy nữa, anh nói với anh ấy điều tôi tới chỗ anh được không."

Nói xong liền ở bên kia gào khóc.

Ngày hôm sau nhớ tới chuyện này, cô vội vàng gọi điện cho Đường Dịch xin anh ta ngàn vạn lần đừng nói cho Chu Lâm Duyên biết.

Bây giờ vừa nghe Đường Dịch nhắc tới chuyện này, trong lòng liền khẩn trương, cô nhanh chóng cho anh ta một ánh mắt ý bảo ngàn vạn đừng để lộ việc trong điện thoại cô đã mắng Chu Lâm Duyên.

Đường Dịch cười rồi cho cô một cái ánh mắt yên tâm, sau đó cùng Chu Lâm Duyên nói: "Anh, nếu không anh điều Tiêu Tiêu sang bên này với em đi, dù sao bọn em cũng đã làm việc cùng nhau hai năm, lúc làm việc tương đối ăn ý, hơn nữa bên này em đang cần nhân tài."

Anh ta vừa mới nói xong, Chu Lâm Duyên liền lạnh lùng ném ra một câu, "Không có khả năng."

Đường Dịch sửng sốt nhìn Chu Lâm Duyên rồi lại nhìn sang Tô Tiêu Tiêu.

Một người thì đang cúi đầu mở cổ tay áo, toàn thân đều tản ra hàn ý, một người lại rất ngoan ngoãn ngồi trên sofa.

Đường Dịch nhìn hai người khóe môi vi diệu câu lên.

......

Buổi chiều, Chu Lâm Duyên đi tới công trường khảo sát còn Tô Tiêu Tiêu bị Đường Dịch mượn tới bộ phận thiết kế làm việc.

Bận rộn tới 6 giờ, các đồng nghiệp đều tan tầm. Tô Tiêu Tiêu nhàm chán nằm bò trên bàn.

Thỉnh thoảng cô lại lấy di động ra xem, nhưng cả buổi chiều Chu Lâm Duyên vẫn chưa gọi điện thoại tới, phỏng chừng anh đang ở công trường chưa trở về.

Vẫn luôn chờ đến 7 giờ, Tô Tiêu Tiêu bụng đều đói xẹp nhưng Chu Lâm Duyên vẫn chưa trở về.

Cô đang chuẩn bị uống ly nước thứ ba thì bên ngoài truyền đến tiếng gọi, "Tiêu Tiêu, đi thôi."

Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại thấy Đường Dịch đứng ở bên ngoài, nâng cằm nhìn cô, "Đi ăn cơm thôi."

Tô Tiêu Tiêu sửng sốt, theo bản năng nói: "Chu tổng bảo tôi chờ anh ấy."

Đường Dịch cười nhẹ, "Chu tổng của cô còn ở công trường, anh ấy bảo tôi mang cô đi ăn trước."

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Cái gì gọi là Chu tổng của cô

Tô Tiêu Tiêu đều muốn trợn trắng mắt, cô cầm túi xách đứng lên rồi đi ra ngoài.

Công ty nằm ở vùng ngoại ô, xung quanh rất hoang vắng, nơi có thể ăn cơm cũng không nhiều lắm.

Dưới chân núi phía trước nhưng thật ra có một quán rượu nhỏ, Đường Dịch lái xe đi tới đó, tới nơi Tô Tiêu Tiêu nhìn thấy quán rượu nhỏ được trang hoàng theo phong cách cổ xưa, bên trong có ánh đèn chiếu sáng, tiếng người ồn ào, khá náo nhiệt.

Lúc Tô Tiêu Tiêu cùng Đường Dịch đi vào bên trong chỉ còn lại một cái bàn cuối cùng.

Thật đúng là nhìn không ra quán rượu này làm ăn còn khá tốt.

Đường Dịch nói: "Xung quanh đây không có nhiều quán cơm, quán này hương vị không tồi, hơn nữa còn ở gần ngọn núi nổi tiếng, có ưu thế về vị trí địa lý, trên núi cũng có không ít khách sạn tránh nóng. Mùa hè vừa đến trên núi cơ hồ mỗi ngày đều chật ních kéo theo quán cơm dưới chân núi làm ăn cũng tốt hơn."

Tô Tiêu Tiêu đã cảm nhận được không khí mát mẻ.

Cái bàn còn lại kia ở cạnh cửa sổ, Tô Tiêu Tiêu vừa ngồi xuống liền ghé vào cửa sổ đón gió.

Đường Dịch thường xuyên tới đây, cái gì ăn ngon nhắm mắt lại anh ta đều biết.

Mới vừa gọi xong đồ ăn thì Chu Lâm Duyên tới.

Anh đi tới rồi kéo ghế bên cạnh Tô Tiêu Tiêu ra thuận tay đem tây trang treo ở lưng ghế sau đó ngồi xuống.

Tô Tiêu Tiêu uống nước, cắn chén trà, nghiêng đầu nhìn Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên vừa lúc cũng nhìn về phía cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Tô Tiêu Tiêu không biết nói cái gì đành yên lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chu Lâm Duyên cũng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Đường Dịch, "Tôi vừa mới xem công trường thì thấy có chút vấn đề..."

Lúc ăn cơm hai người đàn ông vẫn luôn bàn chuyện công việc, Tô Tiêu Tiêu không tiện xen vào cho nên đành yên lặng ăn cơm.

Kết quả nửa giờ qua đi, một bàn đồ ăn cơ hồ tất cả đều là một mình cô ăn.

Cơm nước xong Chu Lâm Duyên đi tính tiền, từ quán rượu đi ra, từng cơn gió thổi qua đặc biệt thoải mái, gió tự nhiên dưới chân núi thoải mái hơn nhiều so với điều hoà trong nhà.

Chu Lâm Duyên cùng Đường Dịch vẫn chưa kết thúc cuộc trò chuyện, hai người đứng ở bên cạnh xe hút thuốc, Tô Tiêu Tiêu nhàn rỗi không có việc gì làm liền đi dạo xung quanh.

Dãy cầu thang đi lên núi được lát bằng đá xanh, dọc đường đều có ánh đèn chiếu sáng.

Mỗi một bậc thềm đá đều người ngồi, trông rất náo nhiệt.

Tô Tiêu Tiêu không biết chính mình đã đi rất xa, đi lên rất nhiều bậc thang cô nhìn thấy có một ông lão bán các con vật được đan bằng tre, cô thuận tiện mua mấy cái.

Sau khi trò chuyện xong, Đường Dịch liền lái xe đi trước.

Chu Lâm Duyên lấy di động gọi cho Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu đang trên đường xuống dưới thì nghe được điện thoại vang lên. "Chu tổng"

Chu Lâm Duyên ở dưới chân núi nhìn thấy cô mặc váy trắng, ở trong đám người đặc biệt xinh đẹp.

Trong mắt anh hiện lên ý cười, "Đi thôi."

" Tôi lập tức liền xuống ngay." Tô Tiêu Tiêu đáp lời, bước chân cũng nhanh hơn.

Chạy đến chân núi chỉ nhìn thấy một mình Chu Lâm Duyên, cô theo bản năng quay đầu nhìn xung quanh. "Tiểu Đường tổng đâu?"

Chu Lâm Duyên nhìn cô rồi nói: "Đi rồi."

Nói xong liền lên xe.

Tô Tiêu Tiêu cũng nhanh chóng ngồi vào ghế phụ.

Khách sạn hai người đặt là ở nội thành, một đường trầm mặc, ai cũng không có nói lời nào.

Không khí có điểm xấu hổ, Tô Tiêu Tiêu nhàm chán dựa vào cửa xe nhìn bên ngoài.

Vào nội thành không khí không còn mát mẻ.

Tô Tiêu Tiêu nhìn một lát ngoài cửa sổ, rốt cuộc quay đầu lại đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, "Chu tổng, anh không nóng sao?"

Chu Lâm Duyên liếc nhìn cô, sau đó lại tiếp tục nhìn phía trước rồi giơ tay điều chỉnh nhiệt độ trong xe.

Tô Tiêu Tiêu cong môi cười, "Cảm ơn Chu tổng."

Cô quay đầu lại tiếp tục nhìn phong cảnh bên ngoài.

Nhưng đột nhiên cô phát hiện có cái gì đó không thích hợp.

Tô Tiêu Tiêu theo bản năng cúi đầu, sờ soạng trên cổ

Trống không.

Trong lòng cô bỗng nhiên hoảng hốt, lại cẩn thận sờ sờ.

Trống không, thật sự trống không.

Chu Lâm Duyên nhận thấy cô có chút không ổn, liếc mắt nhìn cô. "Cô làm sao vậy?"

"Dừng xe, anh mau dừng xe lại!"

Tô Tiêu Tiêu hoảng loạn kêu lên, cô khẩn trương đến mặt mũi đều trắng bệch.

Chu Lâm Duyên đem tốc độ xe giảm xuống, rồi cho xe tấp vào lề đường.

Tô Tiêu Tiêu tháo dây an toàn, ngồi tại chỗ tìm chung quanh.

"Cô đang tìm cái gì?"

Tô Tiêu Tiêu đem chỗ ngồi đều tìm khắp, ngẩng đầu lên hoảng hốt nói: " Miếng ngọc bích tôi đeo không thấy nữa."

Chu Lâm Duyên theo bản năng nhìn cổ của cô.

Anh nhớ rõ Tô Tiêu Tiêu có một miếng ngọc luôn đeo trên cổ.

"Có thể là rớt ở trên xe Đường Dịch" Chu Lâm Duyên cầm lấy di động gọi cho Đường Dịch.

Điện thoại chuyển được, "Anh"

"Nhìn xem trên xe của cậu có miếng ngọc nào rơi ở đấy hay không."

"Anh chờ một lát để em tìm thử xem."

Tô Tiêu Tiêu gắt gao nắm chặt tay, khẩn trương nhìn Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên nhìn cô, "Có không?"

"Không có."

Cúp điện thoại, Chu Lâm Duyên nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô. "Rất quan trọng sao?"

Tô Tiêu Tiêu gật đầu, "Là bùa hộ mệnh ông nội tặng tôi năm sinh nhật 18 tuổi."

Chu Lâm Duyên gật đầu, đem xe khởi động, rồi quay đầu lại nói: "Khả năng rớt trong quán rượu hoặc là trên núi, bây giờ chúng ta trở lại tìm xem."

Bọn họ đã đến nội thành, bây giờ quay trở lại mất 30 phút chạy xe. Tới nơi đã hơn 10 giờ.

Quán rượu đang chuẩn bị đóng cửa, nghe nói bọn họ trở về tìm đồ ông chủ vội nói: "Chúng tôi vừa mới quét tước vệ sinh nhưng không có nhìn thấy."

Tuy nói vậy nhưng ông vẫn nhường đường để hai người đi vào bên trong tìm thử, "Ngày thường nếu là khách đánh rơi đồ, chúng tôi đều sẽ giúp bọn họ cất dữ, bất quá xác thật không thấy được miếng ngọc nào."

Tô Tiêu Tiêu đi tới cái bàn kia tỉ mỉ tìm vài lần, ngẩng đầu lên vẻ mặt bất lực

nhìn Chu Lâm Duyên, thanh âm đều rất nhỏ, "Không có."

Chu Lâm Duyên nhìn hốc mắt hồng hồng của cô, anh đi qua nắm cổ tay cô. "Chúng ta đi thôi, phỏng chừng rớt trên núi."

Quay đầu lại cùng ông chủ quán rượu nói cảm ơn liền lôi kéo Tô Tiêu Tiêu đi ra ngoài.

10 giờ 30 đèn lên núi đều đã tắt, những người lúc nãy ngồi ở đây cũng đã về nhà.

Chu Lâm Duyên đưa điện thoại di động bật đèn pin rồi hướng trên núi đi lên.

Trong núi u tĩnh, xung quanh đều là bóng tối, chỉ có ánh sáng nhỏ của đèn pin cho nên tầm mắt Tô Tiêu Tiêu đặc biệt không tốt, xa một chút đều nhìn không thấy.

Cô cũng đem di động mở đèn pin, nhìn đến số pin còn lại của di động theo bản năng kéo áo Chu Lâm Duyên, nhỏ giọng nói: "Di động của tôi sắp hết pin rồi."

Chu Lâm Duyên đang đi phía trước bình tĩnh nói: "Của tôi cũng vậy."

Trong núi quá tối, ánh sáng di động lại quá yếu bây giờ bọn họ muốn tìm miếng một ngọc bội quả thực rất khó.

Di động Tô Tiêu Tiêu rất nhanh liền hết pin. Trước mắt đột nhiên tối sầm, cô sợ tới mức thất thanh kêu một tiếng, "Chu Lâm Duyên!"

Trong thanh âm mang theo nỗi kinh hoảng, Chu Lâm Duyên nghe được trong lòng bỗng căng thẳng, anh quay đầu lại, cầm tay Tô Tiêu Tiêu rồi nói: "Tô Tiêu Tiêu, tôi ở đây."