Nghiệt Duyên Xin Đừng Hận Em

Chương 128: An An của anh



Vừa dứt câu anh đã chuẩn xác hạ môi mình hôn xuống môi cô.

Hạ An lần này tỉnh táo rồi nhưng mà cô vẫn không có từ chối nụ hôn của anh ngược lại còn đáp trả một cách vụng về.

Nhận được sự nồng nhiệt cô Cố Chi Quân càng bạo dạn hơn, đưa lưỡi mình ra anh quắn lấy lưỡi cô không ngừng mơn trớn, rút lấy mật ngọt của cô.

Cả hai cứ thế mà hôn, hôn rất sâu, đến khi cảm thấy thở không nổi nữa mới buông ra, lúc rời đi còn kéo ra một sợi chỉ trong suốt ướt át.

Hạ An được trả không khí lại liền tham lam hít thở, một lúc sau cô lại phát hiện điều gì đó không đúng.

Sao lại có mùi máu tanh?

Nhìn lại tay anh cô kinh hãi phát hiện ra.

"Chi Quân…tay anh, máu"

Cố Chi Quân lại lắc đầu.

"Không sao vết thương ngoài da máu đã khô lại rồi"

Hạ An lại không chịu được, chân hướng cửa cô vội bước đi.

"Đợi em lấy thuốc cho anh"

Cố Chi Quân không cho cô đi, tay anh bắt ngang eo cô ôm chặt lấy, đôi môi hôn nhẹ lên vành tai cô.

"Không cần, em là liều thuốc tốt nhất cho anh rồi"

Mặt Hạ An bị câu nói này của anh làm cho đỏ lên, chân cũng vô thức dừng lại.

Cố Chi Quân cười trầm thấp sau đó ôm eo cô, dùng lực một tí cả hai đều ngã lên giường, đặt cô dưới thân mình lần nữa anh dịu dàng hôn lấy cổ cô cái lưỡi ướt át tà mị vương ra liếm trên làn da trắng mịn một đường.

"Ưm…"

Cảm giác ấm nóng từ anh khiến cô một trận rùng mình đôi tay bé nhỏ của cô đặt trên vai anh nhẹ đẩy.

Cố Chi Quân ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh tràn ngập yêu thương như biển cả mênh mông có thể dìm chết cô bất cứ lúc nào.

"Lần này em tỉnh táo rồi, em có nguyện ý cho anh không?"

Hạ An bị anh hỏi đến đỏ mặt, ngại ngùng cô quay mặt sang một bên né tránh anh, mà hành động này cũng như trả lời câu hỏi vừa nãy của anh.

Cố Chi Quân cười trầm thấp một tiếng lại vồ lấy cô, quần áo trên người cả hai rất nhanh đã bị lột sạch.

Dưới ánh nắng dịu dàng của buổi sáng hai thân thể lại quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ yêu kiều của người nữ hoà cùng tiếng thở trầm đục của người nam thật khiến người ta đỏ mặt ngượng ngùng.

[...]

Một trận vận động kịch liệt qua đi, Hạ An chịu không nổi mệt mỏi đã thiếp đi trong lòng anh lúc nào không hay đến khi tỉnh lại trời đã đến chiều.

Mở mắt ra cô lại nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Cố Chi Quân, có loại e thẹn khó tả trong lòng, Hạ An không dám đối mặt với anh cô liền nhắm mắt giả vờ ngủ.

Cố Chi Quân lại bị sự đáng yêu này của cô chọc cho cười ra tiếng, lấy tay véo má cô anh cưng chiều nói.

"Em giả vờ cái gì? Anh thấy cả rồi"

Hạ An vẫn cố chấp nhắm chặt mắt, cô không thấy anh thì anh không thấy cô.

Cố Chi Quân hôn lên trán cô khẽ khàng nhắc nhở.

"Chiều rồi, em mau thức đi, Áo Áo và Nhạc Nhạc còn chờ hai ta đưa đi chơi"

Hạ An nhướng lên mi mắt đụng phải ánh mắt thâm tình của cô lại chịu không nổi, đưa tay bịt mắt anh lại cô ngượng ngùng nói.

"Đừng có nhìn em, nhắm mắt lại có biết chưa? Em đi thay đồ"

Cố Chi Quân lại như cậu nhóc ngoan ngoãn lập tức gật đầu.

"Được"

Hạ An nhìn anh một lần sau đó lại lặng lẽ tuột xuống giường đi đến phòng tắm.

Cố Chi Quân giữ rất đúng lời hứa, anh hoàn toàn không có nhìn.

Đứng dưới vòi sen Hạ An suy nghĩ đến chuyện lúc nãy lại làm cô ngại ngùng.

Cô quá dễ dãi rồi a. Anh chỉ vừa mới nói vài câu mật ngọt đã buông bỏ phản kháng rồi.

Haizzzz.

Rồi đột nhiên cô lại sợ, nếu cô lần nữa giao trái tim mình cho anh, liệu rằng anh có trân trọng không? Việc này có lẽ cô cần kiểm tra thêm vài lần nữa.

Lúc cô cùng anh đi ra cũng vừa vặn bắt gặp Áo Áo cùng Nhạc Nhạc đứng trước cửa phòng.

"Ba, mẹ chúng ta đi thôi"

Cố Chi Quân tâm trạng hôm nay thật sự rất vui anh liền cúi người xuống bế hai bé con lên.

"Được rồi đi thôi, siêu nhân tiến công"

Áo Áo thích thú liền cười khanh khách, Nhạc Nhạc cũng nhẹ câu lên khoé môi.

Hạ An nhìn mấy ba con vui vẻ như vậy trong lòng cũng hiện lên ấm áp, nếu cứ mãi hạnh phúc như này thì tốt biết mấy.

"Hạ An, đi thôi, nếu còn tay anh nhất định sẽ bế luôn em"

Hạ An lại bị anh chọc cho cười, sau đó lại liếc anh.

"Ai mà thèm"

Nói rồi cô liền bước đi, Cố Chi Quân cũng lẽo đẽo theo sau cô, gia đình bốn người cùng nhau vui vẻ đi đến cung thiếu nhi.

Áo Áo nhìn thấy cung thiếu nhi liền phấn khích chạy đi khắp nơi ba người còn lại chỉ đứng nhìn nhóc nở nụ cười cưng chiều.

Áo Áo muốn chơi cái gì thì bốn người đều chơi cái đó.

Mà ở đây Cố Chi Quân thích nhất là nhà ma nha.

"Á á á papa cứu Áo Áo"

"Á aaa Nhạc Nhạc cứu Áo Áo"

"Á Chi Quân…"

"Aaaa papa, papaa"

Hạ An cùng Áo Áo cứ bị doạ cho sợ hãi cả quãng đường đi Hạ An cứ nép chặt vào người anh, có mấy lần bị doạ sợ nhảy lên ôm cả anh.

Nhạc Nhạc thì đảm nhận nhiệm vụ trấn an Áo Áo.

Lúc đi ra khỏi nhà ma Hạ An cùng Áo Áo đã tái mét mặt.

Áo Áo còn có loại muốn khóc.

"Huhu, sau này Áo Áo sẽ không chơi cái này nữa"

Hạ An dù sợ nhưng vẫn vuốt lưng trấn an con.

"Không sao, không sao"

Cố Chi Quân nhìn hai bảo bối của mình sợ thành như vậy liền không đành lòng, anh rón rén đi đến ôm hai mẹ con rồi ôm vào lòng, hôn mỗi người một cái.

"Ngoan ngoan có papa ở đây, Áo Áo cùng An An đừng sợ"

Lời này vừa nói ra, anh liền cảm thấy có ánh mắt sắc lạnh nhìn anh.

"Ai là An An?"

Hạ An nhìn anh cái môi nhếch lên bất mãn.

Cố Chi Quân lại véo má cô.

"Là em đó, tiểu An An của anh"