Ngoại Cảm

Chương 30: Bi kịch ẩn giấu



Edit: Ngự Chi Tuyệt

Lúc Trang Chân và Tống Duệ bước vào phòng thẩm vấn, kỹ sư âm thanh đang cúi đầu ngồi dưới ánh đèn chói mắt, "Các anh đến rồi?" - Nghe thấy tiếng bước chân, gã chậm rãi ngẩng đầu lên, cười hỏi: "Nguyễn Diệp sao rồi?"

Đây là một câu hỏi hết sức bình thường, giống như một người quen đang hỏi bạn cũ của mình dạo này thế nào, nhưng Tống Duệ lại thấy được một tia mong đợi rung động trong đôi ngươi không chút gợn sóng của kỹ sư âm thanh.

"Cô ta khỏe lắm, mấy ngày nữa là có thể xuất viện." - Vì vậy, Tống Duệ đưa ra một đáp án có thể sẽ làm kỹ sư âm thanh thất vọng. Từ sau khi gặp Phạn Già La, Tống Duệ không dám xem thường bất kỳ nghi phạm nào. Y không thể không thừa nhận, trước kia y luôn dùng thái độ kiêu căng và thậm chí là khinh miệt khi đối mặt với những người này, nhưng bây giờ, y sẽ càng khiêm tốn và càng thận trọng hơn.

Kỹ sư âm thanh tự nguyện bị bắt vào sở cảnh sát vẫn luôn giữ im lặng quả nhiên bị nhiễu loạn, trong nháy mắt lập tức nổi cơn tam bành, thô bạo mà nện xuống mặt bàn, lỡ miệng hét lên: "Anh nói dối! Cô ta không thể hồi phục được! Cô ta đã điên rồi!"

"Cô ta không điên." - Tống Duệ lấy máy tính bảng ra, phát một đoạn video y tá đút nước cho Nguyễn Diệp. Đây là y đã sớm chuẩn bị xong, mục đích chính là để kích thích kỹ sư âm thanh. Chẳng phải đối phương muốn hủy hoại Nguyễn Diệp sao? Vậy khi biết được Nguyễn Diệp không hao tổn một cọng tóc, liệu gã có phẫn nộ điên cuồng rồi đánh mất lý trí không? Một khi gã đánh mất lý trí, Tống Duệ có 100% tự tin sẽ moi được manh mối từ miệng gã.

Xét về level, tuy người này không bằng Phạn Già La, nhưng tố chất tâm lý cũng mạnh mẽ không kém, sau khi tự vào sở cảnh sát thì bắt đầu ngậm chặt miệng, có hỏi cũng không nói câu nào. Gã là một tội phạm có chỉ số thông minh cao, nếu không nắm được nhược điểm của gã, thì lần thẩm vấn này sẽ lại trở thành một trận chiến trường kỳ không có hồi kết. Bằng chứng mà cảnh sát hiện đang nắm giữ còn lâu mới trị tội hắn được.

Nguyễn Diệp trong video đang uống từng ngụm nước nhỏ mà y tá đút, tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng biểu cảm lại bình tĩnh, tựa như đã hoàn toàn thoát khỏi bóng ma bị bắt nhốt năm ngày. Nhưng trên thực tế, lúc này trong cơ thể cô ta đang chứa một lượng lớn thuốc an thần, ngay cả nhấc ngón tay còn không có sức, huống hồ là nổi điên lên. Sau khi nhập viện thì cô ta bắt đầu gào thét ầm ĩ, giãy giụa dữ dội, nhưng lại không thể nói được một câu hoàn chỉnh, hơn nữa còn không nhận ra ba mẹ của mình, cô ta đã hoàn toàn rơi vào địa ngục.

Kỹ sư âm thanh gắt gao nhìn chằm chằm đoạn video này, đôi mắt nổi đầy đầy tơ máu chỉ trong chốc lát, như thể đã bị kích thích rất lớn.

Tống Duệ tiếp tục nói: "Cô ta có thể bình yên thoát khỏi đau khổ còn phải cảm ơn anh đã thủ hạ lưu tình."

"Tôi thủ hạ lưu tình?" - Kỹ sư âm thanh lầm bẩm, tiếp đó điên cuồng đánh đập chiếc ghế thẩm vấn, muốn chạy khỏi nơi này. Trên mặt gã ngập tràn sát ý, tất cả đều là vẻ thù hận Nguyễn Diệp tới cùng cực. Chỉ tiếc cái ghế quá kiên cố, mà tay chân của gã đều bị còng lại, hành động cũng bất tiện, vì thế nhanh chóng bị cảnh sát biết tin chạy tới khống chế.

"Buông tôi ra, tôi muốn giết Nguyễn Diệp! Nó căn bản không đáng sống! Buông tôi ra!" - Kỹ sư âm thanh bị đè áp mặt xuống bàn, nhưng vẫn tiếp tục cắn răng nghiến lợi gào thét, dùng hết sức lực giãy giụa. Sự điềm tĩnh ung dung của gã đã sớm không còn tồn tại, chỉ còn lại vẻ điên cuồng và oán hận đã tích tụ bao năm nhưng không thể giải phóng.

Tống Duệ thấy đã đủ độ lửa, bấy giờ mới chậm rãi dẫn dắt: "Là Nguyễn Diệp hại chết em gái anh, đúng không?"

Kỹ sư âm thanh đang giãy giụa kịch liệt đột nhiên cứng đờ.

"Anh muốn trả thù cho em gái mình?" - Tống Duệ tiếp tục suy đoán.

Kỹ sư âm thanh lại bắt đầu giãy giụa, thở hổn hển dồn dập.

Tống Duệ nâng nâng mắt kính trên sống mũi, hỏi: "Theo tôi được biết, em gái của anh là tự sát, nhưng vào thời điểm đó Nguyễn Diệp đang du học ở nước ngoài, căn bản không liên quan gì tới chuyện này. Anh thế này là giận cá chém thớt sao?"

Kỹ sư âm thanh ngẩng đầu lên, dùng cặp mắt đỏ ngầu trợn mắt nhìn Tống Duệ, hai hàng răng cắn chặt kêu răng rắc, như thể chỉ cần sơ ý là sẽ nhào qua, cắn nát cổ họng đối phương.

Tống Duệ không chút hoảng sợ, tiếp tục nói: "Chúng tôi cũng đã điều tra em gái anh, cô ta và Nguyễn Diệp là bạn cùng bàn và cùng phòng, quan hệ rất thân thiết, nhưng tính cách và nhân duyên lại hoàn toàn trái ngược. Nguyễn Diệp có thành tích xuất sắc, nhân duyên cực tốt, còn em gái anh lại có thành tích tệ hại, nhân duyên cũng kém. Chúng tôi còn nghe nói đời sống riêng tư của cô ta hơi buông thả, nên bị tất cả bạn bè trong lớp bài xích, ngoại trừ Nguyễn Diệp, hầu như không có ai chơi với cô ta trong suốt 3 năm cấp 3. Cô ta tự sát là vì cuộc sống không thuận lợi, liên quan gì đến Nguyễn Diệp? Chẳng lẽ là do Nguyễn Diệp ưu tú hơn cô ta, nên anh ghen ghét..."

Câu nói của Tống Duệ không thể tiếp tục, bởi vì kỹ sư âm thanh đã hoàn toàn bị chọc giận, hai cảnh sát cao to lực lưỡng cũng không thể khống chế gã, thiếu chút nữa đã để gã thoát ra. Nếu không phải Trang Chân kịp thời phụ một tay, nói không chừng dây xích còng tay cũng bị gã giật đứt.

Hai tay và hai chân gã đều bị mép cùm kim loại cắt cho chảy đầy máu, nhưng gã lại hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, chỉ dùng giọng điệu hận thấu xương mà nói: "Các người thì biết cái gì! Nguyễn Diệp mới là đứa đáng chết nhất! Tôi cho các người một số điện thoại, các người gọi cho bạn gái tôi, để cô ấy đem đồ của tôi tới sở cảnh sát này. Thấy được thứ đó, các người sẽ hiểu ngay lập tức."

Sau cơn thịnh nộ, kỹ sư âm thanh dường như đã tìm lại lý trí, lại như từ bỏ việc giãy giụa, cười lạnh nói: "Dù tôi có băm Nguyễn Diệp thành thịt vụn thì cũng là đáng đời nó!"

Trang Chân liếc nhìn gương một chiều một cái, Lưu Thao đứng sau gương hiểu ý, lập tức liên lạc với bạn gái của kỹ sư âm thanh. Tiểu Lý theo sau lưng y, không ngừng lắc đầu xúc động: "Chỉ cần đối thủ không phải Phạn Già La thì tiến sĩ Tống vẫn rất lợi hại! Anh ấy mới vào được 10 phút đã giải quyết xong hung thủ rồi."

Bạn gái của kỹ sư âm thanh nhanh chóng đem một hộp gỗ màu đen tới sở cảnh sát. Hình như cô đã đoán được điều gì, lúc đưa đồ vật cho Liêu Phương thì nghẹn ngào nói: "Tôi đã sớm có linh cảm anh ấy sẽ đi sai đường, nhưng tôi không ngờ anh ấy lại phạm tội. Các cô nhất định phải xem quyển nhật ký này thật kỹ, Nhụy Nhụy rất đáng thương, con bé thật sự rất đáng thương!" - Hai tay cô run rẩy dữ dội, dường như không thể chịu nổi sức nặng trong lòng bàn tay.

Liêu Phương đeo bao tay vào, cùng kiểm tra quyển nhật ký với một kỹ thuật viên của phòng pháp chứng, mà nội dung bên trong lại khiến bọn họ rơi vào địa ngục nhân gian.

Cùng lúc đó, kỹ sư âm thanh đã được băng bó tay chân cũng dùng giọng điệu gần như chết lặng đọc thuộc lòng nội dung trong quyển nhật ký: "Ngày 1 tháng 9 năm XX09, hôm nay mình lên lớp 10, gặp được một bạn nữ rất đáng yêu, tên là Nguyễn Diệp. Bạn ấy ngủ chung phòng với mình, lúc thầy sắp chỗ ngồi thì cả hai lại ngồi cùng bàn. Mình là Nhụy Nhụy, bạn ấy là Diệp Diệp, cả hai vừa vặn là một đôi, duyên phận như vậy thật là kỳ diệu nha, mình muốn kết bạn với bạn ấy!"

"Ngày 10 tháng 10 năm XX09, mình và Nguyễn Diệp đi xem các anh lớp 11 chơi bóng rổ. Có một đàn anh ngoại hình rất đẹp trai, tất cả mọi người đều thét chói tai vì anh ấy! Bóng của anh ấy đập trúng mình, anh ấy chạy tới nói xin lỗi với mình, dáng vẻ lúc cười lên giống như ánh mặt trời chói sáng trước mặt mình vậy. Nghe Diệp Diệp nói anh ấy tên là Cao Phi. Cao Phi, tên rất hay nha!"

"Ngày 27 tháng 10 năm XX09, mình lặng lẽ tỏ tình với đàn anh, bị từ chối, thật buồn nha! Sao mình lại làm chuyện xấu hổ như vậy?"

"Ngày 28 tháng 10 năm XX09, Diệp Diệp biết chuyện mình tỏ tình với đàn anh, bạn ấy rất tức giận, bạn ấy nói bạn ấy và đàn anh đã hẹn hò bí mật với nhau rất lâu rồi. Thành thật xin lỗi Diệp Diệp, mình không có cố ý. Nếu mình biết chuyện của bạn và đàn anh, mình nhất định sẽ không thích anh ấy đâu! Bạn quan trọng hơn đàn anh nhiều, bạn là bạn thân nhất của mình!"

"Ngày 29 tháng 10 năm XX09, Diệp Diệp nói chỉ cần mình giúp bạn ấy mua một cái váy làm quà sinh nhật, bạn ấy sẽ tha thứ cho mình. Nhưng mà cái váy đó thật sự rất đắt, phải hơn 500 nhân dân tệ, tiền sinh hoạt của mình căn bản là không đủ. Anh hai đi làm bên ngoài rất khổ cực, mình có nên nói với anh ấy không?"

"Ngày 3 tháng 11 năm XX09, mình không dám xin tiền anh hai, nhưng thật may, đầu tháng này anh ấy đã cho mình 400 nhân dân tệ tiền sinh hoạt, mình mượn bạn học thêm một ít là được."

"Ngày 4 tháng 11 năm XX09, rốt cuộc cũng gom đủ tiền, mình định trốn tiết tự học tối mai để đi dạo phố với Diệp Diệp. Mặc váy mới vào, Diệp Diệp nhất định sẽ rất vui đúng không? Nghĩ đến dáng vẻ vui vẻ của bạn ấy, mình cũng rất vui vẻ!"

Kỹ sư âm thanh dùng giọng điệu lạnh lùng như tụng kinh mà đọc ra từng đoạn. Trong ba năm, gã đọc nó mỗi ngày mỗi đêm, mỗi một chữ viết trên đó đều hóa thành dấu vết nhuốm đầy máu tươi, khắc sâu vào tâm trí, xương tủy, và thậm chí là linh hồn của gã.

Trang Chân và Tống Duệ im lặng nghe, không hề cắt ngang.

Kỹ sư âm thanh dừng lại rất lâu mới nói tiếp, giọng gã chợt trở nên khàn đến cực kỳ: "Ngày 6 tháng 11 năm XX09, tại sao? Tại sao tại sao tại sao? Tại sao Diệp Diệp phải làm như vậy? Tại sao đàn anh Cao Phi lại không cứu mình? Mình thật sự không cố ý mà! Sau này mình không dám thích đàn anh nữa đâu!"

"Ngày 8 tháng 11 năm XX09, Diệp Diệp nói bạn ấy đã chụp hình lại! Tại sao bạn ấy phải đối xử với mình như vậy? Mình đã nhận lỗi rồi mà! Bạn ấy nói ngày mai mình phải tiếp tục đi chơi với bạn ấy, mình sợ lắm, nhưng mình không thể từ chối được, nếu không bạn ấy sẽ dán hình chụp của mình khắp trường!"

"Ngày 10 tháng 11 năm XX09, bốn người họ lại cùng làm, Diệp Diệp đứng bên cạnh chụp lại, mình khóc, mình cầu xin tha thứ, mình lạy lục bọn họ, nhưng bọn họ vẫn cứ cười, không một ai để ý mình cả!"

"Ngày 13 tháng 11 năm XX09, Diệp Diệp nói cuối tuần mình phải về chung với bạn ấy, mình muốn chạy trốn, nhưng mình không có tiền, tất cả tiền của mình đã bị bọn họ lấy mất."

"Ngày 16 tháng 11 năm XX09, bọn họ vừa xem ti vi vừa kêu mình học những động tác trên đó, mình muốn nhảy cửa sổ, nhưng bị Diệp Diệp kéo xuống, bốn người họ cùng đánh mình, dùng thuốc lá châm mình, dùng dao rạch mình, mình rất đau, máu chảy không ngừng, nhưng mình không dám đi khám bác sĩ."

"Ngày 17 tháng 11 năm XX09, hôm nay mình bị ngất, là Diệp Diệp đưa mình đến phòng y tế khám bác sĩ, còn trả tiền thuốc cho mình nữa. Diệp Diệp, bạn vẫn quan tâm mình đúng không? Nếu mình thành tâm chuộc tội, bạn sẽ bỏ qua cho mình đúng không? Bạn nhất định, nhất định sẽ bỏ qua, bởi vì chúng ta là bạn thân nhất của nhau mà!"

"Ngày 19 tháng 11 năm XX09, Diệp Diệp nói mình ngày mai đi chơi với bạn ấy, mình đã đồng ý. Lúc trước là mình không đúng, bạn ấy giận đủ thì sẽ không sao nữa đúng không?"

"Ngày 23 tháng 11 năm XX09, lần này mình rất nghe lời, quả nhiên bọn họ không đánh mình nữa, Diệp Diệp cũng bắt đầu cười với mình, thật tốt."

"Ngày 27 tháng 11 năm XX09, Diệp Diệp nói bạn ấy thiếu tiền, kêu mình nghĩ cách giúp bạn ấy, nhưng mình có thể làm được gì chứ? Diệp Diệp, rất xin lỗi, mình thật vô dụng."

"Ngày 29 tháng 11 năm XX09, Diệp Diệp kêu mình chơi với mấy chú kia, trong lòng mình rất sợ, nhưng mình không thể không đáp ứng."

"Ngày 1 tháng 12 năm XX09, chúng mình có nhiều tiền lắm, Diệp Diệp mua cho mình một cái ao phao lông vũ, giá hơn 200 nhân dân tệ, mình không dám mặc, bởi vì cơ thể mình dơ lắm."

"Ngày 7 tháng 12 năm XX09, mình phát hiện các bạn trong lớp không chơi với mình nữa. Bọn họ nói mình có bệnh. Không, mình không có bệnh, mình chỉ bị thương thôi. Cũng may, còn Diệp Diệp chịu chơi với mình. Diệp Diệp, cám ơn bạn, nhưng bao giờ bạn mới chịu bỏ qua cho mình?"

"Ngày 13 tháng 12 năm XX09, hôm qua mình cắn đau chú kia, Triệu Khai và Mao Tiểu Minh dùng gậy sắt đánh mình, đàn anh Cao Phi treo mình trên khung cửa, cầm dao xẻo thịt của mình. Mình đau lắm, chảy rất nhiều máu, cuối cùng là Diệp Diệp thả mình xuống, còn cho mình thuốc nữa, quả nhiên chỉ có Diệp Diệp tốt với mình."

"Ngày 18 tháng 1 năm XX09, lúc ở khách sạn, mình đã bị chú đó đánh, rồi lại bị bốn người họ đánh nữa, phía dưới của mình chảy rất nhiều máu, Diệp Diệp nói mình bị sảy thai. Mình có em bé? Từ lúc nào vậy? Chuyện này đáng sợ quá! Đến giờ mà máu vẫn đang chảy, lỡ không ngừng lại thì sao? Liệu mình có chết không?"

"Ngày 20 tháng 1 năm XX09, Diệp Diệp đưa mình đến bệnh viện khám, bạn ấy thật sự là một người tốt. Mình đã đồng ý với bạn ấy sẽ không nói chuyện này với anh hai. Liệu anh hai có thấy mất mặt không? Xin lỗi, em cũng không muốn như vậy! Anh hai, em thành thật xin lỗi mà, anh tha thứ cho em với!"

"Ngày 17 tháng 2 năm XX09, sắp tựu trường, mình sợ lắm, mình muốn ra ngoài đi làm với anh hai, nhưng anh ấy không chịu. Anh ấy rất tức giận, mình chưa từng thấy anh ấy tức giận đến vậy. Sau đó, mình suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra, chẳng phải anh hai vất vả kiếm tiền là để mình đi học cho giỏi sao? Anh ấy thà từ bỏ việc học của bản thân cũng phải tạo điều kiện cho mình, để mình thi đậu vào một trường đại học tốt, sống một cuộc sống tốt, sao mình có thể phí phạm tâm sức của anh hai được. Xin lỗi anh hai, sau này em sẽ không đưa ra yêu cầu tùy hứng như vậy nữa, em nhất định sẽ kiên trì cố gắng, nhưng đến bao giờ em mới có được một cuộc sống như vậy đây?"

"Ngày 18 tháng 2 năm XX09, hôm nay là ngày tựu trường. Địa ngục, mình tới đây."

Lúc đọc đến đoạn này, kỹ sư âm thanh rốt cuộc đưa tay che mặt, đau khổ tột cùng mà bật khóc. Gã không nói thêm nữa, gã thật sự không thể nói thêm một chữ nào nữa, trong phòng thẩm vấn ngoại trừ tiếng nức nở của gã thì chỉ còn lại một mảnh im lặng.