Ngọt Ngào - Nghê Đa Hỉ

Chương 61



Giản Vi đặt biệt danh cho con trai, gọi em bé là Tiểu Bạch.

Lâm Cẩn Ngôn đang ngồi trên sofa uống nước, nghe thấy tên Giản Vi vừa nói thì sặc nước, ho khan không ngừng.

“Phản ứng của anh là cái kiểu gì đấy?” Giản Vi bĩu môi, đưa tay vuốt lưng giúp anh hết sặc, nhìn anh nhưng ánh mắt nhìn anh vẫn không vui vẻ chút nào.

Lâm Cẩn Ngôn ho khan rất lâu mới trở lại bình thường, mặt nhăn nhó nhưng vẫn phải bật cười hỏi cô: “Sao lại gọi con là Tiểu Bạch?”

Nghe sao giống như tên đặt cho cún con…

“Con ra đời đúng ngày tuyết rơi mà anh, nhìn thấy trời trắng xóa như vậy, gọi con là Tiểu Bạch hợp quá còn gì?” Cô nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Chứ không chả lẽ gọi Tiểu Tuyết, tên đó không dùng được.”

Lâm Cẩn Ngôn lại bị sặc, đành nghiêm túc nói với cô: “Thôi gọi Tiểu Bạch, Tiểu Bạch thôi không cần tên khác đâu…”

Anh cúi đầu nhìn con trai trong lòng Giản Vi. Ôi con trai đáng thương của ba, nhưng ai bảo con không có quyền phát biểu cơ chứ.

Bé con Lâm Trạch nằm trong lòng mẹ không có quyền phát biểu, đành cứ như vậy nhận lấy biệt danh mà mẹ qua loa lấy lệ nghĩ ra. Mãi đến khi trưởng thành, cái tên này có thể coi là một trong ba ác mộng lớn nhất cuộc đời cậu. Tất nhiên, ờ thì đây là chuyện của tương lai, nói sau thôi.

Từ khi gia đình thêm một thành viên mới, Lâm Cẩn Ngôn cảm nhận được rõ ràng địa vị trong nhà bị tụt xuống thảm hại.

Trước kia mỗi khi tan làm về nhà, dù Giản Vi lúc ấy đang làm gì đi nữa cũng sẽ chạy tới ôm chầm lấy anh.

Vậy mà bây giờ… Chỉ khi nào không bận thì cô sẽ quay đầu chào anh một tiếng, còn đến lúc bận bù đầu, hay khi cho con trai bú sữa hoặc đang lúc thay tã cho con thì cô sẽ mặc kệ anh luôn.

Ví dụ như ngày Valentine hôm nay, Lâm Cẩn Ngôn vô cùng vui vẻ tay ôm hoa đi về nhà. Thế nhưng khi vừa mở cửa, phòng khách hiu quạnh không một bóng người.

Lâm Cẩn Ngôn thay dép đi lên tầng, mở cửa phòng ngủ thấy Giản Vi đang cho con bú sữa.

Giản Vi nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu thì thấy Lâm Cẩn Ngôn tay ôm hoa đang đứng ở ngoài. Cô mơ màng: “Hôm nay là ngày gì thế anh?”

Tầm mắt Lâm Cẩn Ngôn lại trôi về nơi mềm mại đầy đặn của Giản Vi, yết hầu bỗng siết lại, giọng anh khô khốc: “Hôm nay là Valentine, em quên rồi.”

Giản Vi mím môi cười một tiếng, vẫy tay với anh: “Chồng à, anh vào đây đi.”

Lâm Cẩn Ngôn ôm hoa đi tới ngồi xuống cạnh cô. Giản Vi nghiêng người hôn lên má anh, giọng nói êm dịu ngọt ngào: “Chồng à, cảm ơn anh nhiều nha.”

Lâm Cẩn Ngôn khẽ run, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.

Giản Vi chỉ tay lên đầu giường, nói: “Anh để hoa ở đó đi, chốc nữa em mang đi cắm.”

Lâm Cẩn Ngôn “Ừ” một tiếng, lại đứng lên, đặt hoa lên đầu giường rồi quay về ngồi xuống cạnh Giản Vi.

Giản Vi vừa cho con bú vừa nói: “Đợi con ngủ rồi em sẽ nhờ dì Lan chăm sóc, hai vợ chồng ra ngoài ăn cơm nhé.”

Lâm Cẩn Ngôn nghe cô nói thì bật cười: “Hiếm khi nào em dành thời gian cho anh như thế này.”

Giản Vi ngước mắt nhìn anh: “Anh có ý gì đấy?”

Lâm Cẩn Ngôn ôm cô từ phía sau, cằm đặt trên bả vai cô, thấp giọng nói: “Em không cảm thấy thời gian này em chẳng thèm quan tâm đến anh à?”

Giản Vi chớp chớp mắt, quay đầu hỏi anh: “Có sao?”

“Không phải à?”

Giản Vi: “…”

Một lát sau, Giản Vi cúi đầu lau miệng cho con, mơ hồ cảm thấy được một ánh mắt nóng bỏng đang chiếu thẳng vào người. Cô ngẩn ra, ngẩng đầu, chỉ thấy ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn đang chăm chăm vào ngực mình.

Giản Vi theo phản xạ che người: “Anh làm gì đấy?”

Lâm Cẩn Ngôn cúi đầu, mặt dày nói bên tai cô, giọng anh khàn đi: “Anh cũng muốn ăn.”

Ăn…. Ăn????

Mặt Giản Vi đỏ bừng, ôm con trai nhích sang một bên: “Này… Đây là sữa cho con đấy.”

Cô nghiêng đầu, khuôn mặt tràn đầy cảnh giác nhìn Lâm Cẩn Ngôn chằm chằm.

Lâm Cẩn Ngôn nghe cô nói mà sững người, sau đó đột nhiên cảm thấy bực mình. Đấy rõ ràng là địa bàn của anh!!! Nhóc con xấu xa!!!

Đêm khuya, Tiểu Bạch đã ngủ, Lâm Cẩn Ngôn nằm cạnh Giản Vi, dùng hành động thực tế đoạt lại từng tấc đất thuộc về mình.



Thực ra Tiểu Bạch không dính người lắm, cũng không thích cười, không khóc không nháo. Một mình nằm trong nôi không náo loạn, uể oải thì ngủ, tỉnh rồi thì ánh mắt lấp lánh nhìn trần nhà. Chỉ khi nào đói bụng mới khóc, nhưng cũng chỉ khóc mấy tiếng rồi thôi, cả ngày ngoan ngoãn không để người khác phải lo lắng.

Nhóc con vô cùng khỏe mạnh, từ khi sinh ra đến giờ chưa ốm đợt nào. Nhắc tới điểm này, Giản Vi cảm thấy con trai chắc chắn được di truyền bởi ba, bởi vì ngày nào Lâm Cẩn Ngôn cũng tập thể dục rèn luyện sức khỏe nên hệ miễn dịch rất tốt.

Vì vậy đến năm Tiểu Bạch được một tuổi, Giản Vi đã bắt đầu chuẩn bị quay về công ty làm việc. Nhưng mẹ chồng thì không đồng ý với cô lắm.

Ý mẹ Lâm rằng nhà mình không thiếu tiền, nên bà hy vọng con dâu sẽ ở nhà dành toàn thời gian chăm sóc con trai. Mặc dù Giản Vi thương con vô vàn nhưng bắt cô buông bỏ sự nghiệp để ở nhà làm nội trợ chỉ việc chăm sóc chồng con thì cô không làm được.

May sao Lâm Cẩn Ngôn luôn đứng về phía cô, ủng hộ mọi quyết định của cô từ trước đến giờ.

Sau khi nói chuyện với gia đình, mùa xuân này, đúng tháng tư Giản Vi quay lại tiếp tục công việc.

Khi cô đến công ty, đồng nghiệp vô cùng hiếu kỳ nhao nhao hỏi cô sao không ở nhà nghỉ ngơi nhiều thêm, bởi dù gì nhà cô cũng giàu nứt đố đổ vách như vậy.

Giản Vi cười tươi, trả lời: “Ở nhà mà em sắp mọc nấm trên người rồi, quay về làm việc cho thay đổi không khí.”

Trên thực tế, với quyết định quay lại làm việc này, Giản Vi cũng đã hỏi qua Lâm Cẩn Ngôn một lần. Cô hỏi anh rằng sao anh không như những người đàn ông khác hy vọng người phụ nữ của mình trở thành nội trợ chăm sóc gia đình.

Ánh mắt Lâm Cẩn Ngôn nhìn cô sâu thẳm, trầm mặc một lúc lâu, vô cùng nghiêm túc trả lời: “Anh cưới em không phải để em thành nội trợ ở nhà chăm sóc ba con anh, không phải để em hy sinh cuộc đời mình chỉ vì gia đình. Anh kết hôn với em là chỉ muốn cưng chiều em cả đời. Cho nên dù em có ra quyết định như thế nào, chỉ cần em cảm thấy vui vẻ, anh sẽ luôn ủng hộ em.”

Giữa biển người mênh mông, có thể tìm cho mình một chồng biết thấu hiểu, biết tôn trọng người vợ của mình như vậy, Giản Vi cảm thấy đây chính là định mệnh hạnh phúc nhất đời cô.

Tháng sáu, vào ngày sinh nhật Lâm Cẩn Ngôn, lúc ấy anh vẫn đang họp, đột nhiên nhận được tin nhắn wechat của Giản Vi.

“—-Chồng em sinh nhật vui vẻ nhaaaaa, tan làm anh nhớ về nhà sớm nhé, em chờ anh. [yêu thương]”

Từ khi có con trai, sự quan tâm của Giản Vi dành hết cho con, vì vậy mỗi khi Lâm Cẩn Ngôn về nhà chỉ có thể mặt dày đòi cô chiều chuộng mình, hiếm khi thấy vợ chủ động như hôm nay, vội vàng nhắn lại: “Buổi tối, không gian riêng? Chỉ có hai chúng ta?”

Tin nhắn được gửi đi, một lúc lâu sau mới nhận được hồi âm. Lâm Cẩn Ngôn vội vã mở ra đọc —- chỉ là một icon OK đáp lại.

Khóe mắt anh cong cong, tâm tình đột nhiên vui vẻ lạ thường.

Lâm Cẩn Ngôn vui vẻ như vậy, kết quả là đến khi tan làm, mỗi nhân viên trong công ty đều nhận được một khoản tiền thưởng từ trên trời rơi xuống.

Một nam đồng nghiệp cầm bao lì xì mà kích động, hét to giữa đại sảnh: “Đời này sinh ra là người của Lâm tổng, chết đi thành ma theo Lâm tổng!”

Đúng lúc Lâm Cẩn Ngôn đi ra, chuẩn bị tan làm, nghe thấy câu này mà khóe mắt giật giật.

Làm ma theo anh? Trong đầu nghĩ, ờ, sau này phát lì xì phải cho ít lại thôi.

Hết chương 61.