Người Cá Nhỏ Câm Của Phó Thiếu Lại Làm Nũng Rồi!!

Chương 6: Khóc



Edit: Đậu

Beta: Gà

Phó Thâm xem xong video anh bị Lộ Tinh cưỡng hôn thật lâu không nói gì.

"Đứa nhỏ kia đâu, mau cho mẹ xem một chút". Hứa Viện chờ ngày này đã lâu lắm rồi, gấp không chờ nổi: "Nhìn bóng lưng cũng không tệ lắm, nhưng mà hình như hơi nhỏ nhỉ." . Hã𝑦‎ 𝒕ìm‎ đọc‎ 𝒕rang‎ chính‎ ở‎ ++‎ 𝒕r𝗎‎ m𝒕r𝗎𝑦𝐞n﹒ⅴn‎ ++

"Đây, đây thật sự là hiểu lầm." Phó Thâm đỡ trán, quyết định đem mọi chuyện từ đầu đến cuối giải thích ngắn gọn với bà.

Gần đây Hứa Viện vẫn ở nước ngoài, cho nên đối với sự tồn tại của người cá Lộ Tinh vẫn không biết gì cả. Vài phút sau, xem như bà đã hiểu từ đầu đến đuôi.

"Con giỏi thật!." Hứa Viện giơ ngón tay cái lên với Phó Thâm."Đúng rồi, con còn chưa cho mẹ xem đứa nhỏ kia thế nào." Hứa Viện rất cố chấp với việc gặp Lộ Tinh: "Mẹ cảm thấy yêu cầu này không quá đáng lắm. "

"Em ấy đang tắm." Phó Thâm quay máy về phía phòng tắm cho Hứa Viện xem.

"Buổi tối hai đứa ngủ cùng nhau?" Hứa Viện hạ thấp giọng hỏi.

"Vâng." Thật ra Phó Thâm cũng rất bất đắc dĩ đối với chuyện này.

Lúc đầu Lộ Tinh vừa được anh đón về nhà, một mình anh chuẩn bị phòng cho cậu, ai biết Lộ Tinh sợ tối lại không chịu. Còn trốn trong bồn tắm phòng anh khóc, khóc đến đáy bồn tắm toàn là trân châu. Phó Thâm không còn cách nào khác, phải để cậu ngủ cùng mình.

"Được rồi, đứa bé còn nhỏ, con chăm sóc nó cho tốt." Hứa Viện cũng không hỏi thêm nữa, lại dặn anh nhớ gửi cho bà ít ảnh của Lộ Tinh, lúc này mới rất không tình nguyện cúp điện thoại.

Phó Thâm như không có việc gì bèn mở video Hứa Viện gửi cho anh xem lại. Con mẹ nó thật mất mặt, nhưng cũng chẳng giải thích được là chuyện gì đang xảy ra.

Trong phòng tắm, khi Phó Thâm rời đi được một thời gian, cậu từ trong bồn tắm chuyển sang bên kia thỉnh thoảng có mấy người qua lại, mà vẫn chưa thấy Phó Thâm quay lại. Lộ Tinh chờ sốt ruột, Phó Thâm không có ở đây cậu luôn không có cảm giác an toàn.

Trên sàn nhà màu trắng sứ, hai chân thiếu niên thon dài nhỏ nhắn, ngón chân tròn trịa đáng yêu. Lộ Tinh đỡ bồn tắm đứng vững rồi bước đi bằng chân trần, đôi chân kia xinh đẹp mảnh khảnh, cốt nhục tương đình (1)

(1) Cốt nhục tương đình: có nghĩa là vóc dáng cân xứng.

Vị trí cửa cách Lộ Tinh cũng không xa, nhưng bởi vì vừa rồi cậu ở trong bồn tắm quá bất an, làm cho sàn nhà toàn là nước. Đối với người đến đi thôi cũng không ổn định mà nói, mặt đất trơn trượt muốn bước càng khó khăn hơn.

Lộ Tinh ổn định trọng tâm của mình sau đó bước ra một bước rất nhỏ, lại không nghĩ lòng bàn chân lại bị trượt trực tiếp ngã xuống đất. Đầu cậu không biết bị đập vào chỗ nào, đau muốn chết. Động tĩnh lớn như vậy, Phó Thâm ở bên ngoài đương nhiên nghe thấy.

Đến khi anh chạy vào, chỉ thấy Lộ Tinh chổng mông nằm sấp trên mặt đất, trên tóc bạc còn thấm máu. Phó Thâm kéo khăn tắm ở một bên, quấn lấy Lộ Tinh ôm từ phòng tắm ra gọi người giúp việc nhanh đi lấy băng cầm máu.

Miệng vết thương tương đối sâu, rất đau, nhưng Lộ Tinh cắn răng không khóc, mặt cậu vốn đã trắng, hơn nữa có vết máu đỏ lại còn đáng thương hơn.

"Đứng còn không vững, tại sao em lại tự mình đi ra?" Phó Thâm lau vết thương cho cậu, trong lòng sốt ruột, ngữ khí nói chuyện cũng nặng hơn bình thường.

Lộ Tinh vốn nhịn không khóc, nhưng bị Phó Thâm nói như vậy tự nhiên thấy tủi thân, nước mắt liền rơi không ngừng được.

Phó Thâm hối hận. Người giúp việc đưa hòm thuốc vào, Phó Thâm bảo cô lấy thuốc cầm máu và băng gạc ra.

Thấy có người khác ở đây, Lộ Tinh cắn môi, đem ý định muốn tiếp tục khóc nhịn xuống. Phó Thâm từng nói, không thể khóc trước mặt người khác ngoài anh. Phó Thâm cũng ý thức được chuyện này, nhất thời trong lòng giống như bị đấm vào bông mềm nhũn cả ra.

May mà Lộ Tinh cũng chỉ rách da, chỗ khác khác cũng không sao. Phó Thâm ngẫm lại vẫn cảm thấy không yên tâm, ngày mai sẽ bảo quản gia gọi người cạy toàn bộ sàn phòng tắm, đổi thành loại có hiệu quả chống trơn trượt tốt nhất.

Thấy người cá nhỏ còn rầu rĩ không vui, anh quay đầu từ trong tủ đầu giường lấy ra một cái bình kẹo, đổ ra một viên kẹo màu hồng nhạt nhét vào miệng Lộ Tinh.

Dưới đáy biển không có thứ này, vị ngọt của đào mật trong khoang miệng tản ra, đôi mắt vốn còn ảm đạm của Lộ Tinh trong nháy mắt tràn đầy ánh sáng. Cậu ngậm trong miệng bĩu môi, ánh mắt lại nhìn chằm chằm bình kẹo trong tay Phó Thâm không nhúc nhích, đưa tay muốn lấy.

"Không giận nữa?" Phó Thâm cảm thấy mình tìm được bảo bối dỗ Lộ Tinh rồi. Hứa Viện từ nước C mua cho anh bình kẹo hoa quả này ngược lại có tác dụng lớn.

Lộ Tinh gật đầu, lắc lư hai chân làm câu trả lời không tiếng động. Phó Thâm như cậu mong muốn, đưa bình kẹo cho cậu, kết quả đêm đó Lộ Tinh hiếm khi đi ngủ không ôm anh, thay vào đó là bình kẹo hoa quả kia.