Người Đàn Ông Bước Ra Từ Ngọn Lửa

Chương 61



Edit: windy

Vì an toàn, nên lái xe lái tương đối chậm, trong chuyến đi, có mấy lần Nam Sơ muốn đuổi anh ta xuống để mình tự lái xe, nhưng người lái xe vẫn thảnh thơi nói cho cô biết bí quyết lái xe lúc này.

Cửa kính xe đóng chặt, không gian hẹp hòi, Nam Sơ đeo khẩu trang mang theo khăn quàng cổ, người đầy mồ hôi, lại không tháo ra, ngay lúc đó tâm tình thật sự là đã có ý muốn nhảy xe.

May mà, sau 2 giờ 40 phút, lái xe cho cô đứng vững vàng ở cửa đội phòng cháy.

Nam Sơ cầm hành lý xuống xe, hỏi trạm gác, biết được bọn họ mới đi làm việc, vì thế liền đứng ở dưới cây nhãn chờ.

Tuyết vẫn còn đang rơi, có chút nhiều hơn, từng mảng từng mảng từ đỉnh đầu rơi xuống, bay lả tả, Nam Sơ cho tay vào túi, chậm chân, miệng không ngừng thổi thổi khí, trên người mặc áo khoác giữ ấm, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi, bên dưới lại là mặc váy. Ngoại trừ khăn quàng cổ trên cổ có thể ngăn gió lại, vị trí còn lại đều bị gió lùa vào.

Điện thoại ở trong túi rung hai lần, cô cũng không muốn lấy ra, thật sự cảm nhận được cái lạnh thấm vào người.

Đều là Nghiêm Đại gọi, “Đến rồi hả?”

Cô đáp lại, giọng nói trong veo mà lạnh lùng, nghe phát rung, “Đến rồi.”

“Gặp chưa?”

“Còn chưa.” Nam Sơ hít vào một hơi, “Bên này rất lạnh.”

Nghiêm Đại: “Cô không mặc thêm hả?”

Nam Sơ cầm di động, không nói gì nhìn đồ cô mặc cực kì gợi cảm, “Không có.”

Nữ minh tinh từ trước đến nay quen phong độ không cần nhiệt độ, hai đầu gối bị viêm khớp, vừa đến lúc trời mưa xuống liền bắt đầu đau.

Nam Sơ là mẫu người như thế, đồ không xinh đẹp cô thà rằng không mặc.

“Đi lên trấn mua đi, đừng để lạnh quá.”

Hai người câu được câu không hàn huyên đại khái tầm gần tiếng, mãi đến khi sắc trời dần dần lặn xuống.

Trên đầu Nam Sơ đã có một tầng tuyết trắng, thiếu chút nữa ngất đi.

Chính lúc này.

Người đã trở lại.

Một chiếc xe cứu hỏa lái tới, bảy tám người trên xe nhảy xuống, Lâm Lục Kiêu là người cuối cùng.

Lúc anh đến trạm gác liền hô với anh, “Có cô gái tới tìm anh!”

Lâm Lục Kiêu bỏ đồ xuống, theo bản năng nhìn ra bên ngoài.

Liền thấy giữa nền trời màu trắng, một bóng dáng nhỏ gầy, trên cổ quấn khăn quàng đỏ, cùng với xe cứu hỏa bên cạnh như tôn nhau lên.

Trái tim ở lồng ngực đập mãnh liệt, bang bang bang.

Tất cả tâm tình đều lắng đọng ở thời khắc này, chớp mắt ngây người một cái khiến cho Lâm Lục Kiêu không tự giác cúi đầu nở nụ cười tự giễu, bận cái gì? Tiền đồ!

Triệu Quốc đứng sau lưng anh híp híp mắt, muốn nhìn rõ ràng người dưới gốc cây kia là ai, nhưng bởi vì Nam Sơ đeo khẩu trang, che nửa gương mặt, không thấy rõ mặt, dáng người nhỏ gầy, cách ăn mặt theo mốt, chỉ nhìn như vậy, quả thật không tầm thường, anh ta đi tới gần, khủyu tay huých Lâm Lục Kiêu, cười mờ ám: “Bạn gái cũ? Có phải cô ấy không? Có phải cô ấy không?”

Đồng đội bên cạnh nghe không rõ, trêu ghẹo nói: “Cậu kích động cái gì, cũng không phải bạn gái cũ của cậu.”

Ánh mắt của Triệu Quốc liền nhìn chằm chằm Nam Sơ, nghĩ muốn nhìn rõ.

Lâm Lục Kiêu đứng tại chỗ, liếm khóe miệng, cười hừ, Triệu Quốc ghé vào lỗ tai anh, líu ríu hỏi anh thêm mấy câu, hỏi làm anh thấy phiền, trực tiếp đem bao tay bỏ lên trên mặt Triệu Quốc, không nói một lời liền đi nhanh ra cửa.

Nam Sơ làm đủ biểu tình muốn nghênh đón anh, thuận thế kéo khẩu trang xuống, muốn để anh nhìn rõ mình, tay vừa mới tới mang tai, cổ tay bị người ta túm lại.

Xa nhau một năm.

Nhưng cảm thấy được, là thời gian trôi nhanh, chuyện trước đó, giống như chuyện xảy ra từ kiếp trước.

Gặp lại nhau, cũng là lúc tuyết rơi, một bông tuyết từ trên rơi xuống đỉnh đầu anh, trên vai, chỉ chớp mắt, biến mất, không chút dấu vết.

Giống như ám chỉ chuyện của bọn họ qua đi như tuyết rơi xuống rồi tan mất.

Mãi đến lúc Lâm Lục Kiêu giữ chặt cổ tay cô, không để cho cô tháo khẩu trang xuống, lúc đó cảm giác rất chân thực, bàn tay người đàn ông trước sau như một dày rộng có lực, cảm giác vô cùng an toàn.

Cô bị lạnh cứng rồi.

Cổ tay non mềm, không lưu thông, sờ lên, còn lạnh hơn tuyết.

“Em tới làm gì?” Anh cười lạnh.

Nam Sơ thất thần, lông mi cong cong run rẩy, giương mắt nhìn lên.

Tuyết rơi đầy trời, vẻ mặt anh lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống cô, nhìn hết sức rõ ràng, lại mang theo kiểu tức giận gì đó.

Gương mặt cô hớn hở, xem nhẹ giọng điệu gượng gạo và cảm xúc không thân mật kia, “Tới tìm anh.”

“Tìm anh làm gì?”

Lâm Lục Kiêu nói như xong chuyện, sao đó cho tay vào túi quần, giống như cảm thấy buồn cười, ở trong gió nghe có chút tan vỡ.

Đứng trong gió tuyết gần một tiếng, lạnh cực lạnh, nhưng thái độ này của anh so với khí lạnh hôm nay càng thấm vào người hơn, nhưng cũng đã quen, trước kia lúc mới theo đuổi anh, còn lạnh lùng hơn này.

Cô vừa mới cược với Nghiêm Đại, Nghiêm Đại nói tình tình đội trưởng cứng rắn, chuyện này khó nói.

Nam Sơ trái lại không nhanh không chậm đáp lại: “Anh ấy kiên trì không được bao lâu.”

Tình tình có cứng rắn cỡ nào, phía dưới cứng rắn, có thể kiên trì bao lâu?

Nghiêm Đại trợn trắng mắt: “Cô đẹp cô đẹp! Cô đẹp cô định đoạt!”

Nam Sơ chớp mắt mấy cái, cong mi cười cười, sau đó xung quanh đã thành cảnh nền: “Em đây nói thẳng vậy.”

Đôi mắt sâu và đen không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cô.

“Em tới cầu yêu.”

Phốc.

Nghe thế, anh không nhịn được, khóe miệng cong lên, mỉm cười.

Ước chừng qua một phút sau.

Biểu tình anh trở nên vô cùng nhạt nhẽo, thẳng thắn, gió tuyết thổi bay tóc anh, tóc đen bị thổi dựng lên, lúc này Nam Sơ mới phát hiện hình như tóc anh dài như vậy, “Vậy em có thể đi rồi.”

Mấy năm nay.

Hình như là có chút gì đó, đang lớn lên, rồi ngưng kết, rồi biến hóa.

Đại Lưu và Thẩm Mục đều nói, Lâm Lục Kiêu này, nội tâm có tính ngoan độc, cực kì vô tình.

Nói xong, Lâm Lục Kiêu châm chọc liếc nhìn cô một cái, xoay người liền đi, bị Nam Sơ giữ tay lại, cô nói: “Em chờ điện thoại của anh.”

Kết quả bị anh bỏ qua.

Lâm Lục Kiêu có oán khí, đương nhiên Nam Sơ hiểu, dù sao bọn họ đang ở lúc yêu đương sâu đậm cô lại đơn phương cắt đứt, cô thừa nhận lúc đó bản thân mình ngây thơ, nhưng nếu như thời gian quay lại, cô vẫn lựa chọn như vậy, ở dưới tình huống như thế, cô không có cách nào yên tâm thoải mái tiếp tục đọc mấy dư luận kia, châm chọc tình cảm được.

Cô không có cách nào nhìn người mình yêu, bị dư luận dẫm dưới chân, vĩnh viễn chỉ sống trong thế giới của mình.

Cũng không có cách nào dùng lời hứa của mình để trói buộc một người đàn ông, ở trong thế giới của cô, không nhìn thấy ánh sáng, cũng không nhìn thấy tương lai, thậm chí có lần cô cảm thấy đời này của cô khả năng cũng cứ như vậy thôi.

Linh hồn của anh trung thành, nhưng cũng cao ngạo.

Cô có thể vì anh vứt bỏ toàn bộ thế giới.

Nhưng cô không thể chịu được anh bị thế giới vứt bỏ.

Mà lần này tới cũng là ôm mười phần kiên nhẫn tới theo đuổi anh.

Lâm Lục Kiêu trực tiếp rút tay về, “Em đi đi, đừng tìm anh nữa.”

Nói xong liền cũng không quay đầu lại đi vào trong đội, bờ lưng quyết tuyệt, Nam Sơ ở sau lưng, cắn môi chống nạnh, trực tiếp bị anh chọc cười.



Ký túc xá.

Tình hình bên trong náo nhiệt như bên ngoài, chủ yếu là quá tò mò với Lâm Lục Kiêu, muốn nhìn một chút anh ở chung với phụ nữ là như thế nào.

Ngay lại lúc Lâm Lục Kiêu bỏ tay Nam Sơ ra khi đó.

Triệu Quốc vén bức màn lên quát lớn: “MD MD MD diễn phim Hàn là đây nha!”

Bạn cùng phòng cũng ngó ra, “Thấy rõ cô gái kia trông thế nào không?”

Triệu Quốc híp mắt, dùng hết mọi cách, cuốn sách để xem, cầm ống nhòm nhỏ xem, đều nhìn thấy không rõ, “Đeo khẩu trang, nhưng mà tuyệt đối xinh đẹp! Bảo sao tiểu tử kia không vừa mắt em họ, này so với kia…”

Trên tuyết, Lâm Lục Lục cho tay vào túi, bước đi thật nhanh mặt không chút thay đổi đi vào cửa lớn.

Triệu Quốc vén màn lên, “MD, về rồi.”

Mấy người trong phòng lập tức thoáng qua mấy bóng dáng, ai về nhà nấy.

Lúc Lâm Lục Kiêu vào cửa, vài người tập chống đẩy, lên lên xuống xuống, đổi tay nay đổi tay kia, cực kì hài hòa.

Anh ai cũng không thấy, lập tức trở lại giường của mình, không nói một câu cởi áo khoác ra.

Mấy người vụng trộm nhìn anh một cái, lại nhìn nhau một cái.

Triệu Quốc lặng lẽ quét mắt ra ngoài cửa sổ, trên tuyết mênh mông, khăn quàng đỏ kia còn chưa rời khỏi.

“Khụ.” Anh ta vội ho một tiếng.

Lâm Lục Kiêu cởi áo ngoài rồi bắt đầu cởi áo trong, vẫn không biểu cảm như cũ.

“Khụ khụ.” Triệu Quốc lại khụ một tiếng.

Kết quả, Lâm Lục Kiêu trực tiếp cầm chậu rửa mặt bên cạnh mặt cũng không quay lại đi ra ngoài, còn không lạnh không nhạt nói một câu: “Cổ họng có tật hả?”

Lời này nói với Triệu Quốc, liền đuổi theo anh đến WC.

Lâm Lục Kiêu đem chậu rửa mặt ném vào trong ao, mở vòi ra, nước ào ào chảy xuống, không đợi nước nóng xả xuống, anh liền cúi đầu xuống, hứng lấy nước bắt đầu cho lên mặt.

“Kia thật sự là chị dâu hả?” Triệu Quốc hỏi.

Lâm Lục Kiêu dừng lại, cúi đầu, hai tay chống ở trên bờ ao, dòng nước từ trên người anh, từ từ nhỏ xuống dưới.

Sau đó, anh ngẩng đầu, nhìn chính mình trong gương.

Trong lồng ngực có lửa giận, không ngăn được, sau đó lại bật cười, thấp giọng ừ một tiếng.

“Tới tìm anh quay lại?”

Anh không lên tiếng.

Triệu Quốc lập tức nói: “Kì thật tôi cảm thấy phụ nữ chính là như vậy, lúc chia ta, thì thế này, sau đó làm này làm kia lại thấy khả năng  không có ý nghĩa, lại vẫn không chịu được cuộc sống như xưa, lại vội vàng quay lại… Nhưng mà, cái khác tôi không nói, chỉ là bên ngoài rất là lạnh.

Nói xong, Triệu Quốc lui lui đi khỏi.

Lâm Lục Kiêu rửa mặt trở về.

Triệu Quốc nháy mắt một cái, một đồng đội cùng phòng nói: “Lục Kiêu, cô gái kia còn ở đó…”



Nam Sơ không biết nhận biết phương hướng, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên đi nơi nào, lại sợ lạc, đang vùi đầu tìm hướng dẫn, mặc kệ đi đâu, phải xác định vị trí đội phòng cháy, tốt nhất tìm được khách sạn gần đây.

Lúc đang vò đầu bứt tai.

Phía trước truyền đến một tiếng “Shasha”.

Trước mắt có một bóng đen, điện thoại bị người ta cướp đi, vừa muốn thét lên, lại nhìn thấy một đôi ủng quân nhân, phía trên là quần quân phục, khoát tay, mắt lộ ra kinh hỉ, “Sao anh lại xuống đây?”

Điện thoại dừng lại ở khách sạn năm sao gần đây.

Lâm Lục Kiêu quét mắt một vòng, tắt điện thoại, trực tiếp cầm hành lý của cô lên, giương cằm lên, “Đi.”

“Đi đâu?”

“Em muốn ở đây chịu lạnh hả?” Anh nhíu mày: “Cùng đi thôi.”

Nam Sơ theo sau.

Trên tuyết, hai dáng người hiện lên một cao một gầy, một trước một sau.

Cạnh đây mấy trăm mét đều không có khách sạn.

Lâm Lục Kiêu trực tiếp đưa cô vào chỗ dành cho người nhà đội phòng cháy, ở ngay phía sau đội, đi vào bên trong, một dì đang ngồi đan áo len, gặp hai người đi vào, cao giọng nói.

“Cậu Lục, bạn gái đến thăm hả?”

Lâm Lục Kiêu bảo Nam Sơ lấy chứng minh thư ra, nở nụ cười, xem nhẹ câu nói sau, sửa lại: “Cháu họ Lâm, dì lại quên nhầm rồi.”

Dì vỗ trán, “Tôi nghe bọn Triệu Quốc gọi cậu là Lục Kiêu Lục Kiêu, tôi cho rằng cậu họ Lục, ngại quá, tôi nhầm!”

Lâm Lục Kiêu cười, “Không có việc gì.”

Nam Sơ đưa chứng minh thư ra.

Dì kia nhận lấy, quét mắt một vòng, đăng kí xong, trả lại cho cô, vui vẻ nói: “Xong rồi, cô dâu mới lên đi.”

Nam Sơ cảm thấy dì này mắt rất tinh, lanh lảnh một tiếng, “Cảm ơn dì.”

Lâm Lục Kiêu kéo hành lý qua, cơ hội nói một câu nói nhảm cũng không cho cô, trực tiếp đẩy cô lên lầu.

Cửa phòng đẩy mạnh, khu dành cho người nhà nên rất sạch sẽ thoáng mát, đến chăn cùng gấp theo quy tắc, dì nội vụ vừa thấy liền biết là từ trong quân đội ra.



“Đây là khu cho người nhà?”

Nam Sơ nhìn quanh một vòng, ngồi ở bên giường, nhìn phía ngoài cửa sổ, một mảnh trắng xóa, đối diện chính là đội phòng cháy.

Lâm Lục Kiêu bỏ hành lý xuống, nghiêng dựa lên tường, hai tay bỏ vào túi, “Ừ.”

Nam Sơ đem tầm mắt về, cúi đầu cười hì hì nhìn anh.

Lâm Lục Kiêu đứng thẳng, “Trên trấn không có khách sạn, đợi có xe lên, em trở về đi, đi đi đây.”

Vừa mới xoay người.

“Em không đi.” Kiên định như lúc ban đầu.

Lần này, giống như thật sự chọc giận anh, như châm lửa đốt pháo tích cả năm, nổi trận lôi đình nói: “Mẹ nó rốt cuộc muốn thế nào?”