Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 409: Bị chiều đến mức có chỗ dựa nên không sợ gì cả



Ngải Lệ bỗng thấy rất mơ màng, sau đó là vui thầm, chắc chắn là vì cô ta xuất sắc ở mọi phương diện đúng chứ? Cô ta đưa tay lên vén mái tóc dài của mình ra sau tại, nói với vẻ ngượng ngùng: “Tại sao?"

"Bởi vì lúc trước cô chỉ chăm chú vào công việc thôi, cô sẽ không có ý đồ gì với tôi cả."

Sắc mặt Ngải Lệ thay đổi hẳn, cô đứng thẳng người lên theo bản năng: "Xin... xin lỗi.”

Mục Đình Sâm không cho cô ta cơ hội: “Cô đến phòng tài vụ nhận lương đi, coi như là cắt giảm nhân viên, còn có thể lấy được một khoản bồi thường."

Ngải Lệ không cam tâm, cô ta còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị ánh mắt của Mục Đình Sâm ngăn lại. Bây giờ cô ta mới tỉnh ngộ, công việc tốt này đã kéo dài được mấy năm vì năng lực của cô ta chứ không phải vì cô ta có vẻ ngoài xuất sắc, cô ta đã có ý nghĩ lệch lạc, trộm gà không trộm được mà lại còn mất cả một năm gạo.

Cô ta hiểu Mục Đình Sâm, nhiều năm chung sống vậy rồi, đương nhiên cô ta biết tính anh đã nói thì chắc chắn sẽ không thay đổi được. Đi ra khỏi tòa nhà, cô ta ném hết đồ dùng cá nhân của mình vào thùng rác bên đường rồi đi vào cửa tiệm đồ ngọt.

Trần Mộng Dao tưởng cô ta lại đến để mua đồ cho Mục Đình Sâm nên nói với thái độ không ưa: “Lại muốn gì nữa?”

Mặt Ngải Lệ chẳng có biểu cảm gì, cô ta nói: “Tôi muốn nói vài câu với Ôn Ngôn, nói xong thì tôi sẽ đi."

Ôn Ngôn mở cửa đi ra ngoài, cô chưa nói gì thi Ngải Lệ đã lên tiếng: “Ở đây không tiện, đổi một chỗ khác được không? Tôi chỉ muốn nói với cô vài câu thôi."

Ôn Ngôn nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài như muốn đốt cháy cả mặt đất nên chọn luôn phòng nghỉ của nhân viên: “Đi với tôi vào phòng nghỉ đi."

Đến phòng nghỉ rồi, Ngải Lệ nói thẳng: “Tôi bị sa thải rồi, vì tôi đã có ý với Mục tổng."

Sự kinh ngạc của Ôn Ngôn chỉ xuất hiện trong chốc lát, cô hỏi đây bình tĩnh: "Sau đó thì sao?"

Đôi môi xinh đẹp của Ngải Lệ cười như không cười: "Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, anh ấy đã vì cô làm nhiều như vậy rồi, bỏ tất cả ở Đế Đô để chạy đến nơi này vì cô. Cô đừng không biết tốt xấu như thế, nếu không đến khi anh ấy hết lòng kiên nhẫn rồi thì đừng có chạy lại đòi dính vào anh ấy."

Ôn Ngôn thấy rất nực cười: “Đây là chuyện giữa tôi và anh ấy, không đến lượt cô lên tiếng. Nếu cô đã không còn là thư ký của Mục Định Sâm nữa rồi thì chúc cô tìm được công việc tốt hơn, tiền đồ tươi sáng. Tôi còn có việc, không tiếp chuyện cô nữa."



Ngải Lệ bị chọc tức bởi sự điểm nhiên của Ôn Ngôn: "Cô đừng có ra vẻ mình có chỗ dựa thi không cần sợ gì nữa, cô có gì mà để một người đàn ông ưu tú như anh ấy phải khổ sở như vậy chứ? Cô không hề xứng đáng với điều đó!"

Đây không phải lần đầu tiên Ôn Ngôn bị gây hấn, cô ứng phó một cách rất thuần thục: “O? Nếu tôi cứ muốn như thế thì sao? Người được thiên vị thì mới có chỗ dựa nên không cần sợ, không phải sao? Đáng hay không, chỉ có anh ấy nói thì mới có tác dụng.”

Cuối cùng, Ngải Lệ rời đi trong sự tức giận, Trần Mộng Dao cố gắng hóng hớt: "Tiểu Ngôn, hai người nói gì thế?”

Ôn Ngôn không muốn nhắc đến những chuyện vớ vẫn đó: "Không có gì, mình còn đang bận, không có thời gian để nói chuyện phiếm với cậu."

Đột nhiên, Kinh Thiếu Khanh vội vàng cầm điện thoại chạy ra ngoài phòng bếp, Trần Mộng Dao hơi nghi ngờ: "Điện thoại của ai mà vội thế? Để mình đi hỏi, đừng có để đứa nào có ý gì với người của mình.”

Ôn Ngôn kéo cô lại theo bản năng: “Để cho người ta chút không gian cá nhân được không hả? Anh ấy mà muốn nói với cậu thì đương nhiên là sẽ nói, không muốn nói thì cậu hỏi cũng chẳng có ích gì. Chân mọc trên người anh ấy, cậu có trông chặt nữa thì có chắc là được không? Muốn chạy thì sẽ chạy thôi. Không chạy thì cậu đuổi cũng chẳng đi."

Trần Mộng Dao bị Ôn Ngôn nói cho đơ ra luôn: "Ý gì thế? Cậu đang dạy mình phải yêu đương một cách bình tĩnh như thế nào à? Cậu cũng nuôi thả Mục Đình Sâm như vậy sao? Được rồi, mình không hỏi là được chứ gì, đợi anh ấy ngoan ngoãn nói với mình thôi."

Không lâu sau, Kính Thiếu Khanh gọi điện thoại xong, anh đi vào, kéo Ôn Ngôn sang một bên: “Tôi có chuyện phải ra ngoài một chút."

Ôn Ngôn biết anh lo chuyện cô gái và đứa bé kia: "Đi nhanh về nhanh, đừng làm chuyện gì không nên, tuy lời này để tôi nói thi không hợp lắm nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh. Quản hạ bộ của anh cho tốt, không là tôi thiên anh đấy."

Kính Thiếu Khanh nói với vẻ bất lực: “Lúc nào rồi mà cô còn có tâm trạng để nói cái này chú? Không thế nào có chuyện đấy được, tôi đi trước đây, cô lo cho Dao Dao giúp tôi."

Kính Thiếu Khanh vừa đi, Trần Mộng Dao đã bắt đầu tức: "Anh ấy có ý gì thế? Đi đầu chứ? Sao không nói với minh một câu? Anh ấy thì thầm với cậu cái gì chứ?"

Ôn Ngôn cố nói: “Lâm Táp xảy ra chuyện rồi, Tiểu Nhã không lo được nên anh ấy đi qua đó, anh em của mình gặp chuyện rồi, không sốt ruột sao được? Lâm Táp vẫn còn đang ở bệnh viện nữa, mong là không có gì nghiêm trọng. Được rồi, cửa tiệm bận chết đi được, cậu mau đi làm đồ uống đi, nước chanh bàn tám gọi cậu vẫn chưa làm xong nữa, mau đi đi!"

Trần Mộng Dao thấy hơi bất mãn nhưng nghe Lâm Táp gặp chuyện nên cô cũng không gây sự nữa.

Đi từ cửa tiệm đồ ngọt ra, Kính Thiếu Khanh đi thẳng vào tòa nhà để gặp Mục Đình Sâm, lấy chia khóa xe ra rồi đi mất. Vừa lấy xe xong, cô gái kia lại gọi điện thoại đến, giọng cô ta hơi mếu: “Xin anh đấy, anh nhanh lên được không, nể tình con của chúng ta, anh mau qua đây chút được không? Ở đây tôi lạ nước lạ cái, đứa bé tự nhiên bị ốm rồi, tôi cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể tìm anh thôi..."