Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 807: Cô chẳng qua cũng chỉ là một con chó anh áy nuôi từ nhỏ đến lớn



Không chờ cô nói chuyện, anh lại đi, lần này là trực tiếp lái xe đi, chẳng lẽ bây giờ đến ở cùng một mái nhà với cô cũng khiến anh vô cùng khó chịu sao?

Cô không ngờ tới chuyện cho Thẩm Giới vay tiền sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng như vậy, cô không có hối hận đã cho Thẩm Giới vay, chỉ là hối hận không lựa chọn tin tưởng Mục Đình Sâm, không sớm cùng anh thương lượng. Cô dự tính ban đầu là phòng ngừa phân tranh, nhưng cuối cùng bị làm cho rối loạn.

Sau một lúc lâu, má Lưu ôm Tiểu Đoàn Tử đẩy cửa vào thư phòng, thấy cô còn đứng nguyên đó hốc mắt đỏ đỏ, liền biết lần này không dễ dàng bình an vô sự như vậy: “Ngôn Ngôn… sao thiếu gia lại đi rồi?”

Ôn Ngôn khóc rồi lại cười: “Anh ấy nói anh ấy ngán, ngán… ha ha… chỉ là lúc cho Thẩm Giới vay con không nói cho anh ấy biết, con sợ anh ấy để ý, con không biết trong lòng của anh ấy đang suy nghĩ gì, con thật không biết… không phải anh ấy cũng ở quán bar ôm người con gái khác tìm thú vui sao? Con chẳng qua là cảm thấy thật có lỗi với Thằm Giới, muốn giúp đỡ mà thôi?

Má Lưu sầu đến nếp nhăn khóe mắt đều nhiều thêm máy đầu: “Ây… chuyện này huyên náo, Ngôn Ngôn, con nên nói cho thiếu gia, các con bây giờ là người một nhà, là vợ chồng, chuyện tiền bạc, vẫn là nên thương lượng đi, vô luận là tiền của ai, nhất là đưa cho… Thẩm Giới. Má không phải nói con không nên cho Thẩm Giới vay, là muốn để ý đến cảm nhận của thiếu gia một chút. Tối hôm qua con chắc là không ngủ được? Tiểu Đoàn Tử má trông, con ngủ bù đi, tỉnh ngủ đi tìm thiếu gia nói chuyện một chút, con xem nhìn Tiểu Đoàn Tử đáng yêu bao nhiêu, suốt ngày bố bộ mẹ mẹ mà gọi, hai người các con néu thật huyên náo túi bụi, đứa nhỏ làm sao bây giờ? Nghe lời, đi ngủ, tỉnh rồi thì đi tìm thiếu gia.”

Ôn Ngôn nhìn Tiểu Đoàn Tử trong lòng má Lưu một chút, ý thức được sự thất thố của mình, đưa tay cuống quít lau khô nước mắt: “Vâng, má mang Tiểu Đoàn Tử đi chơi đi.”

Trở lại phòng ngủ nằm ở trên giường, đầu óc cô quá loạn, rõ ràng thân thể rất rã rời, lại không thể lập tức tiến vào trạng thái ngủ, mơ mơ màng màng không biết bao lâu mới ngủ thật say.

Chờ tỉnh lại, sắc trời đã tối xuống.

Cô xuống lầu cho ăn Tiểu Đoàn Tử ăn cơm xong mới dự định đến công ty tìm Mục Đình Sâm, nếu cô không đi tìm anh, đêm nay anh sẽ không trở về, tính tình của anh cô ít nhiều hiểu một chút.

Má Lưu thấy cô chỉ cho Tiêu Đoàn Tử ăn, chính mình lại không ăn một chút, đến khuyên: “Ngôn Ngôn, con nhiều ít cũng ăn chút đi, người là sắt, cơm là thép, bị đói cãi nhau cũng thua thiệt chứ, con nói có đúng hay không?”

Ôn Ngôn biết má Lưu muốn đùa làm cô vui vẻ: “Không sao, con không đói bụng, ăn không vô. Con đi ra ngoài trước, trước khi Tiểu Đoàn Tử ngủ hẳn là con có thể trở về, ban đêm nó quen con dỗ, nếu không sẽ lại náo.”

Má Lưu thở dài: “Được rồi, con đi đi.”

Lâm quản gia đưa Ôn Ngôn đưa đến cổng lớn tập đoàn Mục thị liền rời đi, trước khi Ôn Ngôn đi vào, sửa sang lại quần áo một chút, xác nhận không có chỗ nào không ổn, mới yên lòng, cô sợ mình quá không chú trọng tiểu tiết, để cho người ta chê cười.

Thời gian người ra vào công ty không nhiều, chờ thang máy không tốn thời gian bao lâu, chờ cửa thang máy mở ra, thời điểm cô vùi đầu đi vào trong, âm thanh Đường Xán đột nhiên từ đỉnh đầu vang lên: “Sao cô lại tới đây? Tra xét?”

Cô phản ứng chậm nửa nhịp ngắng đầu nhìn Đường Xán: “Ây… không tính thế, chính là đến xem, có chút việc tìm anh ấy.”

Đường Xán vốn muốn đi, lại không lập tức ra ngoài, đưa tay cản tại chỗ cảm ứng thang máy: “Cái kia… Tôi thấy hình như hai người có chuyện cãi nhau, chuyện của hai người tuy nói vòng không đến tôi quản, những tôi vẫn muốn nói với cô một câu, trước khi đi vào chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Cô giật mình, Đường Xán sẽ không theo tùy tiện nói những lời không giải thích được, trong nội tâm cô ẳn ẳn có chút bất an: “Được… cảm ơn.”

Đường Xán nhìn cô chằm chằm trong chốc lát, mới cất bước ra khỏi thang máy.

Trong lúc ở thang máy, Ôn Ngôn một mực đang nghĩ chờ chút nữa nhìn thấy Mục Đình Sâm sẽ là dạng gì, hay là, anh không muốn gặp cô, những tâm lý này chuẩn bị, cô có phòng vệ bố trí.

Thang máy trực tiếp đã tới tầng 46, theo một tiếng “ting”, cửa thang máy mở ra.

Cô hít vào một hơi, ưỡn ngực đi ra ngoài, muốn tận lực để cho mình nhìn không phải uễ oải.

Đới Duy còn chưa có tan tầm, thời điểm trông thấy cô, thần sắc có một chút hoảng hốt: “Phu nhân, làm sao cô đột nhiên tới?

Mục tổng anh ấy…

Ôn Ngôn bước chân thoáng dừng lại: “Phải đổi giày?”

Đới Duy vội vàng lắc đầu: “Không không không, không cần, cô đi vào đi, trực tiếp đi vào là được!”

Mặc dù cô cảm thấy không hiểu thấu, nhưng vẫn không lo lắng suy nghĩ nhiều. Đẩy cửa ra, ngoại trừ hơi lạnh của điều hòa đập vào mặt, còn có hương vị cồn nhàn nhạt, thời gian làm việc Mục Đình Sâm xưa nay đều không uống rượu…

Lúc nhìn thấy Mục Đình Sâm và Tự Như Linh cùng ở trên ghế sofa, hô hấp cô trì trệ, từ quần áo trên người Tự Như Linh xem ra, cô ta lại trở về Mục thị. Bị cô tự mình sa thải trước mặt nhiều người như vậy, bây giờ lại trở về, khác gì công khai cho cô một cái tát, có thể cho cô cái tát này, không nghỉ ngờ chỉ có thể là Mục Đình Sâm!

Trông thấy cô, Mục Đình Sâm cũng không thả chén rượu trên tay xuống, chỉ là nhàn nhạt hỏi: “Sao em lại tới đây?”

Ôn Ngôn áp chế sóng ngầm phun trào trong lòng, hỏi ngược lại: “Em không thể tới sao?”

Mục Đình Sâm không trả lời, đem rượu trong ly uống cạn, Tự Như Linh lại lập tức rót cho anh: “Mục tổng, tôi đi trước, không quấy rầy anh và phu nhân.”

Thời điểm Tự Như Linh đi qua Ôn Ngôn, cố ý đụng Ôn Ngôn một chút, trên mặt ý đồ khiêu khích rõ ràng, chỉ là vừa đúng vị trí Mục Đình Sâm nhìn không thấy, coi như trông thấy, anh cũng sẽ không nói cái gì đi…

Hóa ra Đường Xán nói chuẩn bị tâm lý là cái này, Ôn Ngôn giận quá mà cười: “Em đúng là không nên tới, vốn dĩ trên đường đến đây em còn chuẩn bị thật nhiều lời muốn nói, bây giờ một cái dấu chắm câu đều giống như dư thừa. Mục Đình Sâm, anh cũng như thế thôi, cùng với mấy người đàn ông muôn hình muôn vẻ kia có gì khác biệt?” Nói xong, cô mang oán giận không quay đầu lại quay đi ra ngoài.

Không ngờ tới Tự Như Linh còn chưa đi, ngay tại cửa thang máy đợi cô, giống như là chuyên chờ nhìn trò cười của cô vậy: “Phu nhân, nhanh như vậy liền ra sao? Nhìn nét mặt của cô, giống như rất tức giận, không phải cô “mặt đo” sao? Xem ra nghe đồn không thật, hóa ra cô cũng biết lộ ra biểu cảm tức giận.”

Ôn Ngôn đưa tay nhắn nút thang máy, không có ý định để ý tới Tự Như Linh, kiểu người như vậy, không xứng làm cô buồn nôn, cùng Khương Nghiên Nghiên năm đó so ra, cũng chỉ là đồ đệ gặp sư phụ mà thôi.

Phản ứng đạm mạc của cô chọc giận Tự Như Linh, loại cảm giác bị người khinh thị này, dễ dàng đem người chọc giận nhát: “Ôn Ngôn, cô lên mặt với tôi cái gì chứ? Thời điểm Mục tông yêu cô cô nói cái gì chính là cái đó, anh ấy không yêu cô, cô nói xem cô tính là cái thá gì? Cô chẳng qua cũng chỉ là một con chó anh ấy nuôi từ nhỏ đến lớn, thật không rõ ràng mình thân phận gì địa vị gì sao? Đổi thành tôi là cô, tuyệt đối sẽ không ngốc đến đối nghịch với anh ấy, ỷ sủng mà kiêu cũng phải có chừng mực.”

Cửa thang máy vừa mở ra, Ôn Ngôn liền đi vào trước: “Cô nói xong rồi sao?”